Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối
Chương 33: Cô Ấy Đang Tránh Mặt
“Lợi hại vậy sao? Thế người trẻ tuổi kia cậu có biết không? Có phải cũng là người của đoàn văn công chúng ta không!”
Trong lòng Khương Phi bỗng nảy ra một ý nghĩ sau đó cười cười, chủ động nói: “Người đó không phải, đó là anh cả của Khương Thanh Nhu, chắc là hôm nay đưa em ấy đến đây.”
Cô ta nói xong Triệu Tiểu Chi ngạc nhiên: “Đây là anh cả của Khương Thanh Nhu á? Trông trẻ thế!”
Khác hẳn với tưởng tượng của cô ấy.
Cô ấy nghĩ cục trưởng công an phải là người đứng tuổi sau đó hói đầu bụng phệ chứ? Sao lại trẻ thế này?
Lại còn đẹp trai nữa.
Khương Phi thành thật nói: “Anh họ cả rất có bản lĩnh, hồi ở quân đội cũng lập không ít chiến công nên sau khi chuyển ngành được vào thẳng đồn công an.”
Triệu Tiểu Chi còn đang cảm thán quá lợi hại thì một cô gái tên Lý Băng ngồi trong góc cười lạnh mở miệng:
“Thế anh trai cô ta tìm trưởng ban, không phải lại để đi cửa sau tìm quan hệ cho cô ta đấy chứ?”
Khương Phi nhìn sang, lắc đầu, vẻ mặt rất do dự nhìn Lý Băng: “Cậu đừng nói thế, nếu lại hiểu lầm, Thanh Nhu sẽ gây phiền phức cho tớ đấy.”
Cô ta cụp mắt xuống, trông có vẻ rất lo lắng.
Lý Băng không chút kiêng dè nói: “Tôi nói chuyện của tôi, liên quan gì đến cậu? Cậu sợ cô ta, tôi thì không, tôi ghét nhất mấy kẻ đi cửa sau tìm quan hệ này.”
Cô ta nói xong, mọi người xì xào bàn tán rồi im lặng.
Nếu người khác nói câu này còn có thể bảo là ghen tị nhưng Lý Băng thì hoàn toàn không phải, bố của Lý Băng là trung đội trưởng trong quân đội, chuyện này mãi sau này mọi người mới biết, cô ta chưa từng nhắc đến.
Trên gương mặt đang cúi xuống của Khương Phi, bỗng thoáng qua một nụ cười nhưng cũng chỉ trong nháy mắt.
Triệu Tiểu Chi còn tưởng cô ta đang lo lắng, không nhịn được an ủi: “Tiểu Phi, lát nữa chúng mình ở chung một phòng nhé?”
Khương Phi cười ngẩng đầu lên: “Được.”
Nhưng điều kiện tiên quyết là phải ở được phòng đôi.
Khương Phi đã sớm nghe ngóng từ chỗ Vũ Tư Minh rồi, ký túc xá có phòng đôi và phòng bốn người, phòng đôi chỉ có một, phòng bốn người có hai.
Không cần nghĩ cũng biết, chỗ ở chắc chắn càng ít người càng tốt.
Xe dừng trước cửa ký túc xá, mọi người bắt đầu chuyển đồ, đồ của Khương Phi không nhiều nhưng cô ta cũng không rảnh rỗi, bắt đầu giúp mọi người chuyển đồ.
Cứ như vậy qua mấy lượt, các cô gái lại có thêm vài phần thiện cảm với Khương Phi.
Đặc biệt là khi nhìn thấy Khương Thanh Nhu đang ngồi nghỉ ngơi trong đại sảnh ký túc xá.
Đồ đạc của cô ta cũng không ít, nếu không có Khương Phi, cô ta phải tự mình chạy lên chạy xuống mấy lần rồi.
Nghĩ đến đây cô ta còn cố tình nói lời cảm ơn Khương Phi trước mặt Khương Thanh Nhu: “Cảm ơn cậu nhé Khương Phi, cậu mau nghỉ đi, đồ của cậu chẳng có bao nhiêu, đều tại tớ làm khổ cậu.”
Khương Phi dịu dàng nói: “Tiện tay thôi mà.”
Cô ta giơ cánh tay gầy guộc lên, đưa cái túi lớn của Lý Băng cho cô ta.
Khương Thanh Nhu nhìn thấy bật cười lanh lảnh:
“Lý Băng, cậu cảm thấy tôi không giúp cậu chuyển đồ à? Sao thế? Đồ của tôi chuyển xong rồi tôi không nghỉ ngơi còn phải giúp cậu chuyển? Cậu đặc biệt thế à, vào quân đội còn muốn làm đại tiểu thư? Xin lỗi nhé, tôi không có thói quen làm người hầu cho người khác.”
Một đoạn lời nói khiến sắc mặt cả hai người đều tái mét.
Lý Băng không cần phải nói, Khương Thanh Nhu nói không sai, việc của mình làm xong rồi không nghỉ thì làm gì?
Khương Phi mới càng xấu hổ, cô ta chạy đôn chạy đáo xách đồ đưa đồ cho người ta, không giống người hầu thì giống cái gì?
Lý Băng không nhịn được cãi lại: “Tôi đặc biệt? Cũng không biết là ai được người ta đưa đến! Xe của đơn vị cũng không thèm ngồi là không xứng cho cô ngồi à?”
Khương Thanh Nhu đứng dậy, trên gương mặt kiều diễm hiện lên vài phần hiển nhiên:
“Tôi đây là lo nghĩ cho các cậu, hiểu không? Đồ đạc của tôi nhiều, cho nên tôi nhờ anh trai đưa tôi đến, chẳng phải là để không chiếm chỗ trên xe làm các cậu phải chen chúc sao, làm ơn mắc oán!”
Nghe lời Khương Thanh Nhu nói, Triệu Tiểu Chi nhìn sang Lý Băng, trên mặt quả thực có vài phần oán trách.
Đồ đạc của Lý Băng rất nhiều, một mình chiếm hai chỗ ngồi không nói còn chiếm hơn nửa giá để đồ.
Mấy người đến muộn như các cô ấy chỉ có thể ôm hành lý ngồi xe suốt cả chặng đường, khó chịu vô cùng.
Mặt Lý Băng đỏ bừng: “Cũng chẳng ai cầu xin cô nhường chỗ đâu nhỉ? Cô tự mình đa tình, không biết tự lượng sức mình!”
Cô ta người cao to, lúc tức giận không khỏi bước về phía Khương Thanh Nhu vài bước.
Khương Thanh Nhu vốn định cãi lại nhưng liếc mắt một cái, tinh mắt nhìn thấy một nhóm người đang đi tới từ xa.
Người đi đầu dáng người cao lớn, bước đi như có gió, bộ quân phục màu xanh như được may đo riêng cho anh, trông rất oai phong.
Hôm nay Sầm Thời còn đội mũ quân đội, càng làm tăng thêm vẻ cấm dục khó gần cho ngũ quan vốn đã sâu thẳm của anh.
Khương Thanh Nhu thầm cảm thán trong lòng.
Không hổ là người đàn ông cô chọn trúng.
Đủ đẹp trai.
Chỉ là khi nào mới có thể danh chính ngôn thuận trở thành người đàn ông của Khương Thanh Nhu cô đây?
Nhưng trên mặt lại lộ ra biểu cảm sợ hãi, những ngón tay trắng nõn xoắn vào nhau trước ngực, hít hít mũi: “Tôi biết rồi nhưng tôi thực sự là vì muốn tốt cho mọi người mà, Lý Băng, cậu có thể đừng như vậy không, đáng sợ quá.”
Lúc Sầm Thời đi ngang qua ký túc xá nữ, đúng lúc nghe thấy giọng nói rụt rè còn mang theo chút nức nở của cô gái nhỏ.
Như thể giây tiếp theo, cô sẽ sợ đến mức khóc òa lên vậy.
Bước chân anh bỗng nhiên dừng lại, không tự chủ được nhìn vào bên trong.
Một cô gái cao to đang giận dữ chỉ vào Khương Thanh Nhu không biết đang nói cái gì, cô gái nhỏ đứng tại chỗ run lẩy bẩy.
Nhìn thấy anh xuất hiện ở cửa, trong mắt cô gái nhỏ bỗng sáng lên nhưng dường như e ngại điều gì đó lại nhanh chóng cụp mắt xuống.
Cô ấy dường như đang tránh mặt.
Tim Sầm Thời vô cớ thắt lại.
Sầm Thời dừng lại một lúc khá lâu chưa đi, Hạ Vĩ hỏi: “Đoàn trưởng, sao thế? Có chuyện gì à?”
Sầm Thời khựng lại, vốn định nói không có gì.
Chuyện giữa các cô gái nhỏ, anh là một thằng đàn ông to xác xen vào làm gì? Hơn nữa việc cô tránh mặt cũng không phải không có lý, hai người đều ở trong cùng một đơn vị.
Chuyện không có kết quả thì đừng để cô phải chịu những lời đồn đại không hay.
Nhưng cô gái bên trong bỗng nhìn sang với ánh mắt gần như cầu xin, đôi mắt như phủ một lớp sương mù khiến anh bất giác động lòng trắc ẩn.
Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối
Story
Chương 33: Cô Ấy Đang Tránh Mặt
10.0/10 từ 23 lượt.
