Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối
Chương 3: Tiêu Chuẩn Điển Hình Của Bạch Liên Hoa
Khương Thanh Nhu thậm chí còn chẳng buồn nhướng mí mắt.
Khương Phi lại có chút bất ngờ, sao Khương Thanh Nhu lại chẳng có phản ứng gì thế này? Hơi khác với tác phong thường ngày của cô ta rồi.
Thực ra ngay từ khi bước vào, ánh mắt đầu tiên của Khương Phi đã hướng về phía Khương Thanh Nhu.
Chỉ là Khương Thanh Nhu ngồi nghiêng so với cửa ra vào, cô ta không nhìn rõ mặt, chỉ thấy cô đang nhắm mắt.
Cô ta vốn tưởng Khương Thanh Nhu biết mình đến chắc chắn sẽ nhảy dựng lên, kết quả cô lại nhắm tịt mắt, không biết đang toan tính điều gì?
Khương Phi hơi ngạc nhiên nhưng rất nhanh đã dời mắt đi, cười nói: “Tiểu Chi, tớ phải đi trang điểm đây, không lát nữa không kịp mất.”
Nghe vậy, Triệu Tiểu Chi cười nói: “Tiểu Phi, cậu xinh đẹp thế này, trang điểm lên chắc chắn sẽ kinh diễm toàn trường!”
Nhưng ngay sau đó vẻ mặt cô ta lại lộ ra vẻ khó xử: “Nhưng vừa nãy cô giáo kiểm tra xong ai cũng trang điểm rồi nên đã thu lại đồ trang điểm rồi...”
Tần Lộ Lộ nghe thấy tiếng Khương Phi vội vàng chạy tới, cô ta vừa chịu thiệt thòi trước Khương Thanh Nhu, đang nóng lòng muốn Khương Phi lấy lại thể diện cho mình.
Vừa bước vào phòng trang điểm đã nghe thấy câu nói của Triệu Tiểu Chi, cô ta cố tình nói lớn:
“Dùng của Khương Thanh Nhu đi, cô ta chẳng phải em gái cậu sao, hơn nữa cô ta chiếm món hời lớn của cậu như thế, mượn chút đồ trang điểm thì có là gì? Cô ta chắc chắn phải bồi thường cho cậu chứ!”
Câu nói này khiến Khương Thanh Nhu mở mắt, cô day day thái dương, hơi đau đầu.
Khương Thanh Nhu đã cố gắng ngồi ở góc khuất nhất để không ai chú ý, vậy mà vẫn bị réo tên hết lần này đến lần khác.
Vốn tưởng Tần Lộ Lộ đi rồi thì cốt truyện trong sách sẽ không xảy ra, ai ngờ cái đồ ngu ngốc này lại bám theo gót chân Khương Phi nhanh đến thế.
Cô ta đi tập hay đi làm kẻ theo dõi vậy?
Trong sách, Khương Thanh Nhu chính vì sự khiêu khích của Tần Lộ Lộ mà cãi nhau với cô ta, cãi nhau long trời lở đất.
Cuối cùng Khương Phi đỏ hoe mắt nói không mượn nữa hai người mới chịu thôi.
Dù sao cũng là cãi nhau vì Khương Phi mà.
Ai ngờ sau trận cãi vã đó mọi người đều quay sang chỉ trích Khương Thanh Nhu, bởi trong lòng mọi người, chuyện Khương Thanh Nhu chiếm chỗ của Khương Phi đã là bí mật công khai rồi.
Cho nên chẳng ai cảm thấy ép Khương Thanh Nhu cho Khương Phi mượn đồ trang điểm là sai trái, ngược lại, cô nên chủ động dâng đồ trang điểm của mình lên mới phải.
Đối mặt với sự chỉ trích của mọi người, nguyên chủ - một cô tiểu thư mười tám tuổi được nuông chiều từ bé làm sao chịu nổi?
Sau đó Khương Phi không chỉ trang điểm cho mình một gương mặt độc đáo, ấn tượng mà còn chủ động cho các cô gái khác mượn đồ trang điểm của Khương Thanh Nhu.
Khương Thanh Nhu da mặt mỏng cũng ngại ngăn cản.
Cuối cùng tiếng xấu thì Khương Thanh Nhu gánh, tiếng thơm giúp đỡ người khác thì Khương Phi hưởng.
Hơn nữa việc Khương Thanh Nhu cho Khương Phi mượn đồ trang điểm ở một mức độ nào đó cũng ngầm thừa nhận việc Khương Thanh Nhu chiếm suất đăng ký của Khương Phi là thật.
Dù sao Tần Lộ Lộ cũng đã nói thẳng ra từ đầu rồi.
“Bồi thường”.
Nếu không phải Khương Thanh Nhu chột dạ, tại sao phải bồi thường cho Khương Phi?
Nực cười, suất chính danh ngôn thuận của Khương Thanh Nhu lại cần đi bồi thường cho kẻ trộm đơn đăng ký của người khác sao?
Khương Thanh Nhu lăn lộn trong giới giải trí bao năm nay làm sao có thể chịu cái cục tức mà nguyên chủ từng chịu?
Nghĩ vậy, cô liếc nhìn Khương Phi.
Khương Phi có vẻ đẹp thanh thuần, đôi mắt phượng toát lên vẻ u buồn yếu đuối, làn da trắng ngần, vòng eo thon gọn, chiếc váy múa vốn hơi chật với mọi người mặc lên người cô ta lại có phần rộng rãi.
Nhìn cứ như một mỹ nhân ốm yếu, rất dễ khơi dậy lòng thương cảm của người khác.
Ồ, tiêu chuẩn của bạch liên hoa thời đại này đây sao, mặt đưa đám, người gầy đét.
Khương Thanh Nhu cười khẽ, nhìn sang Tần Lộ Lộ, nhỏ nhẹ nói: “Tần Lộ Lộ, cậu nói chuyện buồn cười thật đấy, tớ chiếm cái gì của Khương Phi? Tớ lại cần bồi thường cho chị ấy cái gì? Cậu nói rõ ràng xem nào?”
Tần Lộ Lộ cười khẩy: “Chuyện ai cũng biết mà còn hỏi, cậu cứ bắt tôi phải nói toạc ra mới chịu à?!”
Vừa nãy mới bị Khương Thanh Nhu làm cho mất mặt, Tần Lộ Lộ bây giờ chỉ muốn lấy lại thể diện đã mất.
Khương Thanh Nhu nhìn sang Khương Phi nãy giờ vẫn im lặng từ từ nghiêng đầu, thốt ra một tiếng: “Hửm?” nhàn nhạt từ trong mũi.
Vẻ mặt đầy khó hiểu.
Cô xinh đẹp, ngũ quan sắc sảo nhưng đôi mắt tròn xoe lại toát lên vẻ ngây thơ, giọng nói cũng nũng nịu.
Khuôn mặt thì kiều diễm nhưng ánh mắt lại trong veo thuần khiết, nhìn cứ như vô tội lắm vậy.
Ngay cả Khương Phi, người vừa nãy định cố tình ngăn Tần Lộ Lộ nói tiếp, trong lòng cũng dâng lên vài phần bực bội.
Mặc dù tờ đơn này là anh trai cô ta lén đưa cho cô ta nhưng đã viết tên Khương Phi cô ta thì chính là của Khương Phi cô ta rồi, nếu không phải ông anh hai của Khương Thanh Nhu mặt dày đến cướp về thì bây giờ làm gì có chuyện của Khương Thanh Nhu?
Tần Lộ Lộ như được bật đèn xanh, nói năng càng thêm không kiêng nể:
“Tờ đơn đăng ký của cậu vốn dĩ là của Khương Phi, cậu tự mình lấy về sửa thành tên mình, trên tờ đơn vẫn còn vết tẩy xóa đấy! Cậu dám không nhận à?”
Nếu nói lúc đầu mọi người chỉ tin sáu mươi phần trăm thì nghe xong tin này, các cô gái có mặt ở đây đã hoàn toàn tin vào lời đồn Khương Thanh Nhu chiếm chỗ của Khương Phi rồi.
Ngay cả Bạch Trân Châu cũng nhíu mày, không lên tiếng ngăn cản như vừa nãy nữa.
Mọi người đều nhìn về phía Khương Thanh Nhu, có người xem kịch vui, có người lạnh nhạt cũng có người lộ ra ánh mắt khinh bỉ.
Nếu là cô gái bình thường đối mặt với bao nhiêu cặp mắt như vậy ít nhiều cũng sẽ hoảng loạn, dù mình có lý cũng sẽ ấp úng nói không rõ ràng.
Nhưng Khương Thanh Nhu thì không sợ.
Trước đây trên mạng cô gặp antifan còn nhiều hơn thế này, ngôn từ của antifan còn cay nghiệt hơn Tần Lộ Lộ nhiều.
Thậm chí còn chửi bới nhục mạ.
Khương Thanh Nhu cô đây luôn là người đầu tiên đích thân xuống sân dẹp loạn antifan, cảnh tượng này cô sợ gì chứ?
Nực cười!
Dưới ánh nhìn của mọi người, Khương Thanh Nhu mỉm cười từ từ đứng dậy, gương mặt vừa trang điểm xong và bộ váy múa được may đo riêng cũng theo đó mà hiện ra trước mắt mọi người.
Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối
Story
Chương 3: Tiêu Chuẩn Điển Hình Của Bạch Liên Hoa
10.0/10 từ 23 lượt.
