Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối
Chương 16: Đi Cửa Sau Một Cách Quang Minh Chính Đại
Miệng Khương Thanh Nhu há hốc, cảm thấy rất kinh ngạc.
Cô thấy anh cả cũng là nhân tài thật: “tìm quan hệ” và “con đường chính đáng” sao có thể gộp chung lại mà nói được chứ?
Nhưng cô vội vàng từ chối, tuy nhiên vẫn còn muốn trêu: “Anh cả, đừng làm chuyện như vậy nữa, em nghĩ kỹ rồi, vẫn là về nông thôn thôi.”
Mọi người nghe Khương Thanh Nhu chính miệng nói ra những lời như vậy đầu tiên là kinh ngạc, sau đó là đau lòng, Tề Phương càng nắm chặt lấy tay Khương Thanh Nhu:
“Nhu Nhu, con đừng lo cho anh cả con, đó đều là việc nó nên làm, con là cục cưng của cả nhà, sao có thể rời nhà về nông thôn được chứ!”
Khương Thanh Nhu nhìn dáng vẻ đau đớn tột cùng như thể cô đang ở dưới quê thật của mẹ, có chút dở khóc dở cười.
Nhưng quay đầu lại, cả bàn đều chẳng còn tâm trí ăn cơm, ai nấy đều lo lắng nhìn cô.
Cứ như ngày mai cô phải về nông thôn thật vậy.
Trong lòng Khương Thanh Nhu vừa ấm áp vừa buồn cười.
Hóa ra mọi người đều mong anh cả đi cửa sau cho cô à?
Cả nhà trong chuyện này Ngược lại đồng lòng thật đấy.
Tất cả đều là vì cô.
Kiếp trước, cô làm gì có người nhà biết lo nghĩ cho cô như vậy, giới giải trí mà, lừa lọc lẫn nhau.
Khương Thanh Nhu cũng không nỡ lừa họ nữa, hơi ngượng ngùng đổi giọng: “Cái đó, thật ra con thi đỗ rồi, vừa nãy thấy mọi người an ủi con, con mới muốn đùa một chút thôi.”
“Hả?”
Bốn người hiếm khi ăn ý một lần, lông mày ai nấy đều ngạc nhiên như muốn bay ra ngoài.
Khương Thanh Nhượng còn nhìn Khương Thanh Nhu với vẻ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép:
“Nhu Nhu, em cảm thấy nam nữ khác biệt cần giữ khoảng cách anh và anh cả đều có thể chấp nhận nhưng em không thể vì muốn từ chối sự giúp đỡ của anh cả mà nói dối được!”
“Đúng đấy Nhu Nhu, không thi đỗ cũng không sao, không thi đỗ thì chúng ta đường đường chính chính đi cửa sau mà!” Khương Viễn cũng cuống lên.
Tề Phương càng cắn răng muốn làm chủ thay con gái: “Cứ quyết định thế đi! Ngày mai mẹ và anh cả con cùng đi!”
Khương Thanh Chỉ thì nói: “Nhu Nhu, chuyện khác đều có thể nghe em, riêng chuyện này, em nhất định phải nghe anh.”
Khương Thanh Nhu: “...”
Được rồi.
Cá mặn lật mình, tự lật được rồi còn phải khiến người khác tin là mình lật được rồi mới được.
Thế là cô nghiêm mặt, đứng dậy trịnh trọng tuyên bố: “Con thật sự thi đỗ rồi mà, hạng năm, ngày mai sẽ có thông báo gửi về!”
Không nói rõ ràng thì e là sau này anh cả ngồi tù ở đâu cô cũng biết luôn rồi đó.
Khương Viễn vẫn không dám tin: “Nhu Nhu con nói thật à?”
Khương Thanh Nhu: “Thật hơn cả mặt trời mọc đằng đông ạ!”
“Không lừa bố mẹ chứ?” Tề Phương giọng yếu ớt hỏi.
Khương Thanh Nhu khoác tay Tề Phương nũng nịu nói: “Mẹ, mẹ còn không tin con sao?”
Tề Phương nhìn đôi mắt to long lanh của con gái, trong lòng bỗng nhiên tin tưởng, cười híp mắt ngẩng đầu nói với mọi người:
“Chắc chắn là thật rồi, Nhu Nhu không nói dối đâu, hồi trước con bé thi toán được sáu điểm chẳng phải cũng vui vẻ về báo cho chúng ta biết sao! Con bé sẽ không nói dối đâu!”
Khương Thanh Nhu: “...”
Vốn dĩ còn hơi im lặng nhưng sau sự im lặng đó lại nhanh chóng tràn ngập cảm động.
Trong thời học sinh ai ai cũng coi trọng điểm số, nguyên chủ dám đường hoàng kể thành tích thi cử của mình cho người nhà nghe như vậy, chẳng phải cũng chính vì được cưng chiều ra mặt sao?
Vì biết mình được yêu thương, biết mình sẽ không bị trừng phạt quá mức nên nguyên chủ tuy có chút vụng về nhưng chưa bao giờ giấu giếm điều gì, bởi vì cô ấy tự tin, dù cô ấy có thế nào thì gia đình vẫn luôn yêu thương cô ấy.
Khương Thanh Nhu rất ghen tị với tình yêu vô cớ, vô tư và vô hạn như vậy.
Bây giờ cô may mắn được nhận tình yêu này, cô càng quyết tâm phải bảo vệ gia đình mình thật tốt, thay cho nguyên chủ cũng thay cho chính mình.
Sau khi nhận được câu trả lời chắc chắn, nhà họ Khương bắt đầu vang lên tiếng reo hò, bát của Khương Thanh Nhu càng được gắp đầy thịt gà ăn không hết.
Cô nhìn bố mẹ và các anh trai vui vẻ, trong lòng cũng thấy vui lây từ tận đáy lòng.
Mọi người cười nói rôm rả, vô cùng náo nhiệt.
Khương Phi chính vào lúc này trở về.
Cô ta gần như là người về muộn nhất, không vì lý do gì khác, chỉ là không dám về nhà.
Khương Phi luôn được gia đình đặt kỳ vọng cao, quan trọng nhất là đứng đầu kỳ thi sát hạch sẽ có một khoản tiền thưởng năm đồng, mẹ cô ta đã sớm tính toán xem năm đồng này tiêu thế nào rồi.
Nhưng điểm của cô ta lại còn thấp hơn cả Khương Thanh Nhu.
Nghe thấy tiếng reo hò ở căn nhà bên kia, Khương Phi muốn chết quách đi cho xong, trong lòng càng ghen tị không chịu nổi.
Lúc cô ta đứng nhất gia đình cũng chưa từng vui mừng vì cô ta như thế, Khương Thanh Nhu chẳng qua gặp may chó ngáp phải ruồi được hạng năm cũng xứng sao?
Lúc đi ngang qua nhà Khương Thanh Nhu, cô ta còn ngửi thấy mùi gà hầm nồng nàn.
Lại còn hầm cả gà.
Nhà cô ta đến tết còn chưa chắc đã được ăn, chỉ vì ăn mừng nó qua kỳ thi sát hạch mà hầm cả gà sao?
Trong lòng Khương Phi càng không phục.
“Tiểu Phi?” Đang ôm nỗi ghen ghét trong lòng, có người gọi tên ngay trước mặt mà Khương Phi cũng không để ý, cứ thế đi thẳng về phía trước.
Người nọ một tay kéo cô ta lại: “Tiểu Phi, con về đúng lúc lắm, nhà thím con hầm gà đấy, con đi cùng bố sang xin một bát!”
Khương Phi suýt nữa thì hét lên, ngước mắt lên mới nhìn thấy người đàn ông gầy gò ốm yếu, miệng nồng nặc mùi rượu khó chịu.
Cô ta khó khăn gọi một tiếng: “Bố.”
Nhớ lại lời ông ta vừa nói, Khương Phi theo bản năng từ chối: “Thôi đừng bố ạ, chỉ là một bát canh gà thôi mà? Thím sẽ không cho bố đâu.”
Đây cũng là một lý do khác khiến cô ta ghét gia đình Khương Thanh Nhu.
Rõ ràng bố cô ta và bố Khương Thanh Nhu là anh em ruột nhưng vì sự ngăn cản của thím Tề Phương, cho dù nhà Khương Thanh Nhu sống sung túc hơn nhà cô ta gấp mười lần, bà ấy cũng không cho bác tiếp tế.
Mà Khương Thanh Nhu và mẹ nó là Tề Phương gần như giống hệt nhau, trước đây ở đội múa, đồ ăn thức uống của nó thà chia cho người khác chứ cũng không chia cho Khương Phi.
Khương Phi hận không thể khiến cả nhà Khương Thanh Nhu lập tức rơi xuống bùn đen, nếm thử sự giày vò trong những ngày tháng bình thường của cô ta.
Khương Nghĩa mất kiên nhẫn hừ một tiếng: “Bảo con đi thì con đi đi, con đứng nhất mà, hỏi xin thím con một bát chắc chắn bà ấy sẽ cho.”
Lời này cũng không sai, Tề Phương không ưa ai trong nhà nhưng đối với Khương Phi cũng coi như được.
Bởi vì Khương Phi chăm chỉ, thành tích cũng tốt.
Nhưng cô ta nào có đứng nhất? Ngay cả Khương Thanh Nhu cô ta còn không bằng, cô ta tin chắc Khương Thanh Nhu đã nói chuyện này ở nhà rồi, không chừng cả nhà họ đang cười nhạo cô ta.
Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối
Story
Chương 16: Đi Cửa Sau Một Cách Quang Minh Chính Đại
10.0/10 từ 23 lượt.
