Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối

Chương 142: Thủ Trưởng Không Phải Định Giới Thiệu Trực Tiếp Đấy Chứ


Khương Thanh Nhu “a?” một tiếng, sau đó thuận lý thành chương quay đầu lại, mắt cô hơi ngạc nhiên mở to, sau đó nhanh chóng lướt qua người Sầm Thời, có chút dè dặt chào hỏi từng người rồi lại quay lại, cúi đầu xuống.


Tổ hợp này cũng kỳ quái quá đi...


Vệ thủ trưởng hỏi Hạ Diễn: “Cậu tìm tôi có việc gì? Cậu không gõ cửa nhẹ nhàng chút được à?”


Hạ Diễn muốn nói lại thôi, Vệ thủ trưởng biết có thể không tiện nói, ông xua tay: “Lát nữa cậu quay lại.”


Hạ Diễn “vâng” một tiếng lại liếc nhìn Khương Thanh Nhu, mới buồn bực rời đi.


Vệ thủ trưởng lại nhìn Từ Mẫn: “Sao cô còn chưa đi? Cô đưa đồng chí Khương Thanh Nhu đến xong bị người ta điểm huyệt à?”


“Cũng không phải... chỉ là phong cảnh bên chỗ thủ trưởng đẹp quá.” Từ Mẫn ngượng ngùng đến mức muốn đào hố chui xuống đất.


Vệ thủ trưởng liếc nhìn, bây giờ trời tối sớm, ngoài cửa tối om như hũ nút, ông im lặng nhìn Từ Mẫn, không cần ông mở miệng, Từ Mẫn đã vội vàng chuồn mất.


Vệ thủ trưởng nhìn Sầm Thời: “Còn cậu?”


Khương Thanh Nhu nhìn thái độ thay đổi rõ rệt của Vệ thủ trưởng, trong lòng không khỏi nghĩ ngài thiên vị cũng lộ liễu quá đấy?


Nhưng Sầm Thời ở ngay phía sau, Khương Thanh Nhu càng căng thẳng hơn.


Sầm Thời thản nhiên nói: “Có việc muốn bàn bạc với ngài.”



Vệ thủ trưởng xua tay: “Vậy cậu đợi ở cửa đi.”


Sầm Thời không đi: “Nếu ngài nói chuyện với đồng chí Khương Thanh Nhu là về vụ án, tôi cũng tham gia vụ án, có thể tham gia thảo luận cùng mọi người.”


Vệ thủ trưởng lại nói: “Nội dung chúng tôi nói không giống nhau.”


Sầm Thời nghiêm túc: “Vậy càng nên nghe ở bên cạnh, có gì cần tôi cũng có thể bổ sung kịp thời.”


Vệ thủ trưởng: “...”


Thằng nhóc cậu, được lắm, đây là muốn quang minh chính đại nghe lén đúng không?


Ông nghĩ lại: “Cậu chắc chắn muốn ở lại đây?”


Khương Thanh Nhu bỗng ho khan hai tiếng, cảm thấy như có bẫy.


Vừa nãy Vệ thủ trưởng tìm cô đúng là hỏi một số chuyện liên quan đến vụ án nhưng sau đó lại chuyển sang hỏi han ân cần một cách khó hiểu.


Một thủ trưởng chắc chắn sẽ không đối xử với một văn nghệ binh bình thường như vậy, vậy chắc chắn là vì Sầm Thời.


Nếu Sầm Thời không đi, Khương Thanh Nhu cảm thấy có thể không chỉ đơn giản là hỏi han ân cần thế đâu...


Sầm Thời lại như không nghe thấy: “Nếu ngài cảm thấy tôi có thể ở lại đây.”


Vệ thủ trưởng thầm khen thằng nhóc này khá lắm, đây là được người trong lòng nhắc nhở, ném quyền chủ động sang cho ông à?



Ông cười lạnh, được, Sầm Thời, hôm nay có lúc cậu phải chịu thiệt rồi.


Vệ thủ trưởng cười ôn hòa: “Vậy cậu ở lại đây đi, vừa hay tôi cũng có chuyện muốn hỏi cậu.”


Nghe câu này Khương Thanh Nhu ngẩng đầu lên, theo bản năng nuốt nước bọt, vốn định hỏi: “Vậy cháu có thể đi được chưa ạ?” nhưng Vệ thủ trưởng cứ nhìn cô như vậy, cô không dám nói.


Trong lòng Sầm Thời cũng thoáng qua tia bất an nhưng người đã ở đây rồi, anh vừa nãy một lòng muốn chống lưng cho cô gái nhỏ, không nghĩ đến chuyện khác.


Lúc anh không chú ý, mắt Vệ thủ trưởng đã nheo lại đầy nguy hiểm.


Sau đó ông nhìn Khương Thanh Nhu:


“Đồng chí Tiểu Khương chưa có đối tượng nhỉ? Cháu yên tâm, quân đội chúng ta không nghiêm ngặt như vậy đâu, được phép tự do yêu đương mà, bác lớn tuổi rồi, chỉ thích cảm nhận không khí nhiệt huyết sôi nổi của giới trẻ thôi, nếu cháu chưa có người yêu, bác giới thiệu cho cháu một người nhé?”


Khương Thanh Nhu và Sầm Thời đều chấn động trong lòng.


Thủ trưởng không phải định giới thiệu trực tiếp đấy chứ?


Giây tiếp theo, Vệ thủ trưởng lại mỉm cười mở miệng:


“Cái cậu Hạ Diễn vừa nãy thế nào? Tuy cậu ta hơi l* m*ng nhưng người cũng không tệ, gia thế tốt, người ngợm cũng đẹp trai, hơn nữa từ lần trước xem cháu thi đấu cậu ta vẫn luôn nhớ mãi không quên cháu, bác lại nghĩ hay là dứt khoát tác hợp một chút nhỉ? Đồng chí Tiểu Khương, cháu có ý định này không?”


“Không được!”


“Em không có ý gì với Tiểu đoàn trưởng Hạ!”



Hai giọng nói vang lên cùng một lúc, ngay sau đó cả hai đều giật mình khi nghe thấy câu trả lời vội vã của đối phương.


Người bình tĩnh nhất trong phòng cười đến nỗi nếp nhăn trên mặt cũng giãn ra, Vệ thủ trưởng vui vẻ uống một ngụm trà, sau đó tiếp tục làm bộ như không biết gì hỏi Sầm Thời:


“Tôi hỏi đồng chí Tiểu Khương, có hỏi cậu đâu, cậu vội cái gì?”


Sầm Thời hiếm khi đỏ mặt, im lặng.


Vệ thủ trưởng nhìn bộ dạng như thiếu nữ của Sầm Thời mà muốn cười, thầm nghĩ trước đây Sầm Thời luôn tỏ vẻ lạnh lùng ngầu lòi, hôm nay cuối cùng cũng rơi vào tay ông rồi chứ gì?


Vẫn chưa xong đâu!


Ông lại nhìn Khương Thanh Nhu: “Vậy đồng chí Tiểu Khương, cháu thấy Sầm Đoàn trưởng của chúng ta thế nào?”


Khá là thẳng thắn rồi.


Khương Thanh Nhu há miệng, cuối cùng quyết định dùng đến thuộc tính thiếu nữ ngây thơ chưa hiểu sự đời của mình, dù sao nói trắng ra, tuổi của nguyên chủ cũng mới mười tám, không hiểu thì cứ bảo không hiểu.


Cô giả vờ e thẹn nhìn Sầm Thời, nhỏ giọng nói: “Sầm Đoàn trưởng rất đẹp trai, người cũng tốt, giống như anh cả anh hai của cháu vậy, rất biết chăm sóc người khác.”


Sầm Thời nghe xong tim thắt lại.


Anh trai à? Tốt lắm, anh trai mà còn gặm môi nhau được à?


Cô giả vờ e thẹn, Vệ thủ trưởng liền giả vờ ngạc nhiên: “Ồ? Sao tôi không biết Sầm Đoàn trưởng của chúng ta còn có thuộc tính làm anh trai tốt nhỉ?”



Sau đó nở nụ cười ranh mãnh đầy ẩn ý: “Quả nhiên, sống lâu mới thấy nhiều điều lạ, Sầm Thời à, không ngờ cậu còn có mặt biết chăm sóc người khác đấy.”


Sầm Thời tiếp tục chọn im lặng.


Thôi xong, hôm nay anh bị lão già này trêu chọc đủ đường rồi.


Khương Thanh Nhu thấy Vệ thủ trưởng sắp nói toạc ra rồi, cô nhanh trí nói: “Nhưng mà, cháu cũng không biết tại sao Sầm Đoàn trưởng lại muốn như vậy...”


Cô ngượng ngùng một giây rồi lại cười tươi rói: “Nhưng có thêm một người anh trai cũng tốt, dù sao cháu cũng quen làm em gái rồi, cháu nghĩ Sầm Đoàn trưởng chắc cũng coi cháu như em gái thôi ạ?”


Nói xong câu này chính Khương Thanh Nhu cũng thầm mắng mình trong lòng: Phi, đồ trà xanh!


Nhưng phải công nhận, câu nói này của Khương Thanh Nhu có tác dụng, nhất là khi kết hợp với vẻ mặt ngây thơ vô tội của cô, Vệ thủ trưởng đã không biết nên tin ai nữa rồi.


Ông nhìn Sầm Thời với vẻ mặt đầy nghi vấn, Sầm Thời vừa vặn mặt mày xanh mét còn có chút buồn bực ẩn giấu.


Vệ thủ trưởng càng thêm kinh ngạc.


Thằng nhóc này, thằng nhóc này thế mà lại là đơn phương tương tư?!


Ông nhanh chóng nhớ lại tất cả những gì Hạ Vĩ báo cáo với mình, càng nghĩ càng thấy không đúng.


Thật sự là vậy à?


Ông lại nhìn Khương Thanh Nhu, cô gái nhỏ chớp chớp mắt, vẻ mặt chân thành và thuần khiết, sao có thể nói dối được?


Vệ thủ trưởng lặng lẽ lắc đầu, có chút đau lòng, con trai nuôi tốt của ông thế mà lại đơn phương tương tư còn bị người ta nhận làm anh trai.


Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối Truyện Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối Story Chương 142: Thủ Trưởng Không Phải Định Giới Thiệu Trực Tiếp Đấy Chứ
10.0/10 từ 23 lượt.
loading...