Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối
Chương 137: Dù Là Một Con Chó Cũng Chỉ Được Phép Sủa Với Một Mình Em Gái Anh Thôi
Trong lòng anh ta không khỏi lẩm bẩm, nhìn cũng dễ thương đấy, sao lại thế nhỉ, tuy làm nhàu khăn của cô ta là anh ta sai nhưng anh ta cũng đâu có nghĩa vụ phải giữ đồ giúp cô ta chứ?
Anh ta là cấp dưới của Sầm Thời, đâu phải cấp dưới của cô gái này, càng không phải chân sai vặt.
Dư Mai Mai bị Sầm Thời nói vậy, vốn còn muốn biện bạch vài câu, nhìn góc nghiêng tuấn tú của Sầm Thời, cô ta bỗng nhớ đến người đàn ông gặp buổi sáng.
Sầm Thời tuy đẹp trai đến mức thần phật cũng phải ghen tị nhưng đây là anh họ cô ta, có quan hệ huyết thống, người kia cô ta thấy cũng không kém cạnh Sầm Thời, hơn nữa còn không phải họ hàng...
Cô ta vốn định hỏi thẳng nhưng thấy có người ngoài, đành nuốt lời vào trong, giả vờ ngoan ngoãn nói nhỏ: “Biết rồi là em sai, đồ của mình tự mình giữ.”
Dư Mai Mai thầm nghĩ, với sức ảnh hưởng của anh họ ở Thượng Hải, giúp cô ta tìm một người chắc chắn không khó nhưng cô ta cũng biết Sầm Thời không phải người dễ lừa, càng không dễ dàng đồng ý những yêu cầu vô lý của cô ta.
Cô ta bĩu môi, mắt lại đảo quanh, bỗng nhớ đến cô gái đi cùng người đó.
Tuy Dư Mai Mai không biết cô gái đó nhưng cô gái đó mặc quân phục, chỉ cần tìm được cô ta là tìm được anh trai cô ta rồi?
Một lúc sau, Dư Mai Mai bỗng thở dài thườn thượt vẻ buồn bã.
Trong xe chỉ có ba người, tiếng thở dài của cô ta cũng không nhỏ, Hạ Vĩ nhìn vào gương chiếu hậu, chỉ thấy Sầm Thời nhắm mắt, hình như đã ngủ rồi.
Hạ Vĩ suýt bật cười, tuy không cười ra tiếng nhưng miệng đã cười toe toét đến mang tai, người cũng rung lên bần bật như sợ người ta không biết mình đang cười vậy, xe đúng lúc đang nhường đường cho người đi bộ, xe cũng rung theo.
Dư Mai Mai thật sự không nhịn được nữa nhưng lại buộc phải nhịn, cô ta tức giận đùng đùng lại thở dài một hơi to hơn.
Trong xe im lặng một lúc, Dư Mai Mai thấy hơi mất mặt lại thở dài thêm hai hơi nữa.
Hạ Vĩ cũng lười hỏi, Dư Mai Mai không thích anh ta nói chuyện sao? Anh ta cũng lười để ý đến cô ta!
Nhưng nhìn biểu cảm của Dư Mai Mai anh ta lại thấy khá vui, khuôn mặt tròn trịa của cô ta gần như nhăn tít lại, đôi mắt vốn long lanh lúc này cũng đầy oán khí, cô gái mười tám mười chín tuổi tự biến mình thành bà cô già đầy oán hận.
Hạ Vĩ lại nhìn Sầm Thời, Sầm Thời nhắm mắt, không nói một lời.
Anh ta lại suýt bật cười.
Dư Mai Mai trừng mắt nhìn bóng lưng Hạ Vĩ một cái cháy mắt, sau đó nũng nịu dịch về phía Sầm Thời một chút: “Anh họ, sao anh không hỏi em làm sao?”
Sầm Thời lấy mũ chắn giữa hai người lạnh lùng nói, giọng trầm thấp: “Nam nữ thụ thụ bất thân, ngồi lại chỗ cũ đi.”
Dư Mai Mai lại bị chặn họng, cô ta nghiến răng, nước mắt sắp trào ra.
Sầm Thời lại mở miệng: “Nếu ở Thượng Hải không thoải mái thì em mau về thủ đô đi.”
Dư Mai Mai thốt lên kinh ngạc: “Nhưng em đến thăm anh mà! Hơn nữa mẹ em nói rồi, nếu có thể...”
Cô ta biết đây là chuyện nhờ vả nên giọng nói không tự chủ được nhỏ đi, yếu ớt hơn: “Bố mẹ em đều cảm thấy, nếu có thể ở lại quân đội thì tốt quá, anh họ anh cũng biết mà, em không hợp làm ruộng đâu.”
Đây cũng là mục đích chính Dư Mai Mai đến thăm Sầm Thời.
Mặc dù bố Dư Mai Mai là trưởng thôn lại có người họ hàng làm đoàn trưởng như Sầm Thời nhưng nói cho cùng cô ta cũng là hộ khẩu nông thôn, bây giờ là lao động tập thể, kiểu gì cũng phải xuống ruộng làm việc.
Dư Mai Mai một lòng muốn tìm công việc ở thành phố nhưng thủ đô quản lý nghiêm ngặt, cộng thêm Sầm Thời cũng không phải đi lính ở thủ đô, không ai giúp cô ta đi cửa sau.
Nên cô ta muốn theo Sầm Thời đi bộ đội, đi bộ đội ít nhất cũng tốt hơn làm nông dân, hơn nữa Dư Mai Mai đã nghe ngóng rồi, làm văn nghệ binh thì không khổ như vậy.
Cô ta còn mong chờ Sầm Thời có thể giúp cô ta đi cửa sau.
Sầm Thời lại không chút do dự nói: “Em làm ruộng còn kêu mệt, đi bộ đội càng không chịu nổi đâu, lần này em tự chơi vài ngày rồi về đi.”
Sầm Thời hỏi: “Em biết múa không?”
Dư Mai Mai lắc đầu: “Không biết.”
Sầm Thời lại hỏi: “Em biết nhạc cụ không?”
Dư Mai Mai càng chột dạ: “Cũng không biết.”
Sầm Thời cười khẩy: “Thế em có tài năng gì?”
Đầu Dư Mai Mai cúi gằm xuống đầu gối, buồn bực nửa ngày, cuối cùng mới ngơ ngác hỏi: “Anh họ, tài năng gì? Biết đọc thơ Đường có tính không?”
Hạ Vĩ không nhịn được nữa, cười phá lên.
Anh ta cảm thấy cô gái này có phải đầu óc có vấn đề không, uổng phí khuôn mặt xinh xắn này rồi.
Nói đến văn nghệ binh, Hạ Vĩ lại nhớ đến đồng chí Khương Thanh Nhu, trong lòng không khỏi so sánh hai người này, không cần nói cũng biết, một trời một vực.
Ngoại hình là phụ, quan trọng là đồng chí Khương Thanh Nhu cũng được gia đình cưng chiều từ bé, sao lại có tố chất và lễ phép như vậy?
Không phải Hạ Vĩ thiên vị, anh ta thực sự cảm thấy cô em họ này của đoàn trưởng chẳng ra sao cả.
Chắc còn phải chịu khổ dài dài!
Dư Mai Mai bị Hạ Vĩ cười đến xanh mặt, vừa định mắng lại nhưng bị Sầm Thời trừng mắt nuốt lời vào trong.
“Không biết gì thì đừng mơ tưởng những thứ không thuộc về mình.”
Có lẽ cảm thấy giọng điệu mình quá nghiêm khắc, Sầm Thời dịu giọng lại quay đầu đi:
“Em thà học hành chăm chỉ, làm ruộng chăm chỉ còn hơn, thời đại luôn thay đổi, đi bộ đội không phải con đường duy nhất của em nhưng kiến thức học được thì mãi mãi là của em.”
Hạ Vĩ nghe Sầm Thời nói một tràng dài cũng không nhịn được gật đầu, mặc dù cấp trên chưa nói rõ nhưng gần đây cũng đã giao một số nhiệm vụ về văn hóa cho quân đội rồi.
Tình hình chung luôn phát triển theo hướng tốt đẹp, Hạ Vĩ cảm thấy chỉ cần nắm bắt tốt câu nói này của Sầm Thời, cô Dư Mai Mai này nói không chừng sẽ sớm thay đổi được vận mệnh của mình bằng chính nỗ lực của bản thân.
Dư Mai Mai lại rất coi thường:
“Anh họ, em hiểu rồi, anh chính là không muốn em vào quân đội cùng anh chứ gì? Chưa nói đến chuyện kỳ thi đại học đã bị hủy bỏ bao nhiêu năm rồi, bây giờ đất nước đều chủ trương lao động là vinh quang, trí thức mới nguy hiểm đấy! Anh xem trong thôn chúng ta, có mấy người đi học?”
Cô ta lại nhớ đến hồi nhỏ, Dư Mai Mai kém Sầm Thời ba tuổi, Sầm Thời đến tuổi đi học thực ra không được đi học ngay mà đợi đến khi Dư Mai Mai cũng đến tuổi đi học, bố Dư Mai Mai cảm thấy Dư Mai Mai cần có người đi cùng nên mới làm thủ tục nhập học cho Sầm Thời.
Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối
Story
Chương 137: Dù Là Một Con Chó Cũng Chỉ Được Phép Sủa Với Một Mình Em Gái Anh Thôi
10.0/10 từ 23 lượt.
