Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Chương 84: Quà tặng
“Lục Uyển Uyển!”
Tiếng gầm giận dữ vang lên xé toạc màn đêm tĩnh lặng của khu gia binh.
Lục Lẫm tay run run nắm chặt vạt áo, đứng sừng sững ở cửa phòng phía tây, trừng mắt nhìn cô em gái đang ôm gối mon men sang phòng Cố Minh Nguyệt.
Lục Uyển Uyển giật bắn mình nhưng vẫn ôm chặt cái gối, bướng bỉnh cãi lại: “Anh hét cái gì mà hét, em ngủ với chị dâu thì làm sao?”
“Em lớn tướng rồi mà cứ bám riết lấy chị dâu thế hả!” Giọng Lục Lẫm vẫn còn hậm hực: “Tự về phòng mình ngủ đi.”
Lục Uyển Uyển bĩu môi, nấp sau lưng Cố Minh Nguyệt thì thầm to nhỏ: “Chị dâu xem anh ấy kìa, lớn đầu rồi mà tính khí như trẻ con, em ngủ với chị mà anh ấy cũng ghen, chưa thấy ông anh nào như thế này cả.”
Câu nói này lọt ngay vào tai Lục Lẫm, mặt anh đỏ bừng, lửa giận bốc lên ngùn ngụt.
Ghen tuông cái nỗi gì, anh chỉ là nghĩ cô bé vừa trải qua một chặng đường kinh hoàng, sợ đêm ngủ gặp ác mộng, muốn để cô bé ngủ riêng cho yên tĩnh, thế mà con bé này không hiểu lại còn chọc ngoáy anh hẹp hòi.
“Anh với chị dâu em là vợ chồng, em cứ chen vào giữa là thế nào hả?”
Lục Lẫm bước lên một bước định giật lấy cái gối: “Về phòng ngay còn lằng nhằng anh gọi điện mách mẹ đấy!”
Lục Uyển Uyển sợ quá rúc vào lòng Cố Minh Nguyệt nhưng miệng vẫn cứng: “Anh chỉ được cái hẹp hòi! Hồi xưa em ngủ với mẹ anh có cáu thế đâu, giờ có vợ rồi là hắt hủi em gái ngay!”
Cố Minh Nguyệt vội vàng kéo tay Lục Lẫm lại, vỗ về lưng Uyển Uyển giảng hòa.
“Thôi được rồi, đừng cãi nhau nữa. Uyển Uyển mới đến, chắc đêm còn sợ lạ nhà, tối nay để chị ngủ với em ấy, mai quen rồi thì em ấy tự ngủ, được không?”
Lục Lẫm lườm em gái một cái, thấy con bé đang lè lưỡi làm mặt quỷ trêu ngươi, hừ một tiếng bực bội nhưng cũng buông tay ra.
“Chỉ một lần này thôi đấy! Từ mai cấm tiệt, phải về phòng tây ngủ!”
Nói xong, anh quay người đùng đùng bỏ về phòng, đóng cửa cái “rầm”.
Lục Uyển Uyển ghé tai Cố Minh Nguyệt cười khúc khích: “Chị dâu thấy chưa, anh ấy bị em nói trúng tim đen nên thẹn quá hóa giận đấy.”
Cố Minh Nguyệt lắc đầu bất lực, kéo cô bé vào phòng: “Em đấy, đừng có chọc tức anh em nữa, anh ấy cũng chỉ lo cho em thôi.”
Đèn trong phòng tỏa ánh sáng vàng ấm áp, Uyển Uyển ôm gối leo lên giường, trong lòng thầm cười trộm.
Thực ra cô bé cũng chẳng định ngủ với chị dâu thật đâu, chỉ muốn trêu anh trai tí thôi, nhìn bộ dạng cuống quýt của anh ấy trông sinh động hơn hồi ở nhà nhiều.
Vừa đóng cửa lại, Uyển Uyển đã háo hức kéo cái bọc vải xanh lại gần giường, mở từng lớp ra như dâng bảo vật.
Đầu tiên cô bé lôi ra mấy gói điểm tâm bọc giấy dầu cẩn thận, mắt sáng long lanh: “Đây là lót giày bà Ngô làm đấy ạ.”
Rồi lại lôi ra hai chiếc áo vải gấp gọn gàng: “Cái này là Diệu Du tự tay may, bảo là ở đảo gió to, may cho chị cái dày dặn chút còn cái mỏng này là của anh trai.”
Cố Minh Nguyệt sờ những đường kim mũi chỉ tỉ mỉ trên áo, trong lòng ấm áp.
Lục Uyển Uyển lại lục lọi tiếp, lôi ra mấy súc vải hoa văn sặc sỡ, sờ vào thấy mềm mại dày dặn.
“Cái chính là đây này! Toàn là vải mới của xưởng may đấy, chủ nhiệm Tần biết em sắp ra đảo nên để dành từ sớm, dặn em nhất định phải mang cho chị.”
Cô bé ghé sát Cố Minh Nguyệt cười tinh quái: “Em đã bảo sao dạo trước cô ấy cứ hỏi em bao giờ đi, hóa ra là có âm mưu từ trước, muốn nhờ em chuyển vải cho chị đây mà!”
Cố Minh Nguyệt cầm súc vải in hoa cúc nhỏ ướm lên người, ánh mắt tràn đầy vui sướng: “Cô ấy lúc nào cũng chu đáo thế đấy.”
Lục Uyển Uyển gật đầu lại mò mẫm dưới đáy bọc lấy ra một cái hộp nhỏ: “Trong này còn có vừng đen bà Ngô trồng, hạt nào hạt nấy to tròn để anh chị pha nước uống.”
Trên giường chẳng mấy chốc đã bày la liệt đồ đạc, mùi vải mới quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí gia đình ấm cúng.
Cố Minh Nguyệt nhìn những món đồ chan chứa tình cảm này sau đó lại nhìn Uyển Uyển đang cười tít mắt.
Bỗng nhiên cô cảm thấy hòn đảo xa xôi ngàn dặm này, nhờ những sự quan tâm ấy mà đã thực sự trở thành ngôi nhà thứ hai của mình.
Cố Minh Nguyệt nhìn đồng hồ treo tường, vỗ vai Uyển Uyển: “Muộn rồi, ngủ đi em, đi đường xa chắc mệt lắm rồi.”
Lục Uyển Uyển dụi mắt, đúng là buồn ngủ rũ rượi, vừa đặt lưng xuống nệm êm ái là ngáp ngắn ngáp dài.
Cố Minh Nguyệt dém chăn cho cô bé, chợt nhớ ra điều gì đó bèn dặn dò: “À đúng rồi, sáng mai doanh trại thổi kèn báo thức đấy, to lắm, em chuẩn bị tâm lý trước kẻo giật mình.”
“Vâng ạ chị dâu.” Lục Uyển Uyển lầm bầm đáp, đầu ngả xuống gối là mắt nhắm nghiền.
Hành trình từ Bắc Kinh đến đây, ghế cứng tàu hỏa ê ẩm cả người, sóng biển dập dềnh say sóng muốn chết, có được giấc ngủ ngon nào đâu.
Giờ nằm trên giường ấm nệm êm, ngửi mùi bồ kết thoang thoảng, bên cạnh có chị dâu, sự căng thẳng trong lòng cuối cùng cũng được thả lỏng.
Cố Minh Nguyệt thấy cô bé nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, khóe miệng vẫn còn vương nét cười.
Cô nhẹ nhàng tắt đèn, nghe tiếng thở đều đều của Uyển Uyển cũng từ từ nhắm mắt lại.
Con bé này cuối cùng cũng bình an đến nơi, trong cái sân nhỏ này, hy vọng nó sẽ có những ngày tháng nghỉ ngơi thoải mái.
Tiếng kèn báo thức của doanh trại vang lên đúng giờ, xé tan sự tĩnh lặng của buổi sớm mai, chói tai và vang dội.
Lục Uyển Uyển lơ mơ mở mắt, đầu óc vẫn còn quay cuồng, định trở mình ngủ tiếp nhưng tiếng kèn cứ ong ong bên tai khiến cô bé không thể nào ngủ lại được.
Nghe tiếng kèn xa dần, cô bé cuộn mình trong chăn, lát sau lại chìm vào giấc ngủ.
Giấc ngủ này thật sâu, đến tiếng gà gáy trong sân cũng không nghe thấy.
Khi tỉnh dậy lần nữa, mặt trời đã lên cao, chiếu qua khung cửa sổ rọi vào mép giường.
Lục Uyển Uyển vươn vai, quờ tay sang bên cạnh nhưng không thấy ai.
Trên giường chỉ còn mình cô bé, Cố Minh Nguyệt đâu rồi?
Cô bé vội ngồi dậy, dụi mắt gọi với ra ngoài: “Chị dâu ơi? Chị dâu đâu rồi?”
Gọi hai tiếng không thấy ai trả lời, Lục Uyển Uyển khoác áo xuống giường, vừa ra đến cửa đã ngửi thấy mùi thơm ngọt quen thuộc.
Lần theo mùi thơm xuống bếp từ xa đã thấy Cố Minh Nguyệt đang đứng bên bếp lò, tạp dề dính chút bột mì, tay cầm cái muôi to khuấy khuấy nồi gì đó.
“Chị dâu! Sao chị không gọi em dậy?”
Lục Uyển Uyển chạy lại, ghé đầu nhìn vào nồi, chè vừng đen đang sôi lục bục, bốc hơi nghi ngút.
Cố Minh Nguyệt quay lại cười: “Thấy em ngủ ngon quá chị không nỡ gọi. Mau rửa mặt đi, chè vừng đen bà Ngô gửi đấy, ăn cho nóng.”
“Dạ~”
Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Story
Chương 84: Quà tặng
10.0/10 từ 18 lượt.
