Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời

Chương 82: Đến nơi


Cố Minh Nguyệt nắm chặt tờ giấy viết thư, chút hy vọng vừa nhen nhóm trong lòng đã bị nỗi lo lắng dập tắt.


Uyển Uyển là em gái ruột của Lục Lẫm từ nhỏ đã được nuông chiều ở nhà, ngay cả nội thành Bắc Kinh cũng chưa từng tự mình đi ra ngoài bao giờ.


Giờ lại phải một mình lặn lội từ Bắc Kinh đến hải đảo, ngồi tàu hỏa rồi lại chuyển sang đi tàu thủy nửa ngày, tổng cộng hành trình mất bốn năm ngày trời.


Cô bé thân gái dặm trường, nhỡ đâu dọc đường đánh mất phiếu lương thực, bị lạc đường hay gặp chuyện gì bất trắc thì biết làm sao.


Cố Minh Nguyệt càng nghĩ càng hoảng, ngón tay siết chặt tờ giấy đến trắng bệch.


Nghĩ đến đây cô đưa tờ giấy cho Lục Lẫm, giọng đầy lo lắng: “Anh xem thư Uyển Uyển viết này, con bé bảo muốn đến hải đảo, đường xá xa xôi thế, một mình nó đi sao được!”


Lục Lẫm đọc lướt qua lá thư, lông mày nhíu chặt. Anh hiểu tính em gái mình hơn ai hết, nhìn thì hiền lành nhưng thực ra rất bướng bỉnh, một khi đã quyết định làm gì thì không ai cản nổi.


“Em đừng lo để anh ra ban thông tin gọi điện về nhà hỏi xem nó đi từ bao giờ, mang theo bao nhiêu đồ đạc.”


Anh vớ lấy cái mũ quân đội, quay lại dặn dò: “Em đi tìm Hà Bỉnh Lâm, cậu ấy quen thân với lão Chu bên hậu cần, nhờ lão Chu liên hệ với các ga tàu dọc đường, nhắn nhủ nhân viên nhà ga để ý xem có thấy Uyển Uyển không.”


Cố Minh Nguyệt gật đầu, chạy một mạch sang nhà Hạ Thanh Hà.



Vừa đến cổng cô đã gọi lớn: “Thanh Hà! Thanh Hà có nhà không?”


Hạ Thanh Hà đang ngồi xổm chẻ củi bên bếp lò, thấy cô vã mồ hôi hột vội vàng bỏ rìu xuống: “Sao thế này?”


“Uyển Uyển từ Bắc Kinh đến đây, đi một mình, em muốn nhờ anh Hà hỏi bên hậu cần, nhờ người quen ở các ga tàu dọc đường để ý giúp.”


Hà Bỉnh Lâm nghe tiếng động đi ra: “Chuyện nhỏ!”


“Con rể lão Chu làm ở đường sắt để anh đi gọi điện ngay. Em cứ đợi tin của Lục Lẫm, có gì mình thông báo cho nhau.”


Cố Minh Nguyệt cảm ơn anh rồi lại vội vã chạy đến ban thông tin.


Vừa đến cửa đã thấy sắc mặt Lục Lẫm dãn da đôi chút:


“Hỏi được rồi, Uyển Uyển đi từ sáng sớm hôm kia, mang theo tiền và phiếu lương thực còn cầm theo bản sao giấy chứng nhận sĩ quan của anh, bảo là nếu gặp khó khăn thì tìm cảnh sát đường sắt. Nhà cũng nhờ người hỏi ở ga Bắc Kinh rồi, người ta bảo con bé đã lên tàu đi ra bến cảng, chắc sắp đến nơi rồi.”


Đúng lúc đó Hà Bỉnh Lâm cũng thở hồng hộc chạy tới: “Bên hậu cần trả lời rồi đã nhắn nhủ các ga lớn dọc đường, nhân viên nhà ga sẽ lưu ý tìm Lục Uyển Uyển, có tin gì sẽ gửi điện báo về ngay.”


Tảng đá trong lòng Cố Minh Nguyệt cuối cùng cũng được trút bỏ một nửa, cô nắm chặt tay Lục Lẫm, nhìn con đường từ doanh trại ra bến cảng: “Từ mai anh tranh thủ thời gian ra bến cảng ngóng xem, nhỡ đâu con bé đến sớm hơn dự kiến thì sao?”


Lục Lẫm gật đầu, vỗ vỗ lưng cô: “Yên tâm đi, Uyển Uyển lanh lợi lắm, chắc chắn sẽ đến nơi bình an.”



Những lúc rảnh rỗi, Cố Minh Nguyệt lại đạp xe ra bến cảng chờ đợi. Gió biển ở bến cảng rất lớn, cô quấn chặt khăn voan, mắt đăm đăm nhìn ra mặt biển xa xăm, sợ bỏ lỡ bóng dáng con tàu.


Cô đi liên tục hai ngày khiến đồng chí trực ban ở đó cũng quen mặt.


Thấy cô cứ đứng chờ mà không đón ai, anh ta thuận miệng hỏi thăm, biết cô đợi em gái từ quê lên mà không rõ giờ giấc cụ thể.


“Tàu ở đây sáng chiều đều có, không biết chính xác lúc nào đâu, cứ đứng đợi thế này mất công lắm. Hay là thế này, chị để lại số điện thoại, bao giờ người đến tôi gọi báo cho.”


Cố Minh Nguyệt thấy cách này rất hay, vội vàng cảm ơn, trong người không có gì đáng giá để cảm ơn, chỉ có ít đồ ăn vặt.


“Cảm ơn đồng chí, đây là đồ tôi tự làm, phiền đồng chí giúp đỡ.”


“Chuyện nhỏ ấy mà, chị đừng khách sáo.”


Lại đợi thêm hai ngày nữa, cuối cùng Cố Minh Nguyệt cũng nhận được điện thoại từ bến cảng, vừa nghe tin cô liền chạy đi tìm Lục Lẫm.


“Uyển Uyển đến rồi, đang đợi chúng ta ở bến cảng đấy.”


Lục Lẫm nghe vậy liền xin phép đơn vị ra ngoài.


Lục Uyển Uyển cảm thấy mình xui xẻo tột độ, không những suýt làm mất tiền mà còn suýt gặp phải kẻ buôn người.



Hoàng hôn buông xuống, mặt biển nhuộm màu vàng cam rực rỡ, tiếng còi tàu vang lên từ xa.


Lục Lẫm kéo tay Cố Minh Nguyệt chạy ra cầu tàu, hai người kiễng chân nhìn lên boong tàu.


Khi tàu cập bến, hành khách lục tục xuống thang, Cố Minh Nguyệt giật tay Lục Lẫm: “Anh nhìn xem! Cô bé mặc áo hoa nhí kia có phải Uyển Uyển không?”


Lục Lẫm nheo mắt nhìn, lập tức vẫy tay hét lớn: “Uyển Uyển! Ở đây!”


Người kia nghe thấy tiếng gọi, ngẩng phắt đầu lên, hai bím tóc lúc lắc, đúng là Lục Uyển Uyển rồi.


Cô bé chẳng màng đến túi hành lý trên tay, ba chân bốn cẳng chạy ào ra, vừa chạy vừa gọi: “Anh hai! Chị dâu!”


Uyển Uyển chạy đến nơi, Lục Lẫm kéo em gái lại, nhìn từ đầu đến chân: “Dọc đường không xảy ra chuyện gì chứ? Có mất đồ gì không?”


Lục Uyển Uyển vừa thở hổn hển vừa cười nhưng mắt lại đỏ hoe: “Không mất gì cả còn nguyên, chỉ là đi tàu say sóng quá.”


Cố Minh Nguyệt vội đỡ lấy túi hành lý trên lưng cô bé, sờ tay thấy lạnh ngắt liền tháo khăn voan của mình quàng cho em: “Quàng khăn vào đi, gió biển lớn lắm, coi chừng cảm lạnh.”


Uyển Uyển nắm chặt chiếc khăn, ngửi thấy mùi bồ kết quen thuộc, trong lòng ấm áp lạ thường.


“Chị dâu, em nhớ chị quá huhuhu.” Lục Uyển Uyển òa khóc nức nở.



Cố Minh Nguyệt xoa đầu cô bé cười: “Con bé ngốc này, đi, về nhà chị nấu mì nóng cho ăn, ấm người ngay thôi.”


Lục Lẫm xách hành lý đi trước, hai chị em đi sau, Lục Uyển Uyển ríu rít kể chuyện dọc đường cho chị dâu nghe.


Vừa về đến nhà, Lục Lẫm đã chui tọt vào bếp, nấu cho em gái một bát mì trứng nóng hổi.


Cố Minh Nguyệt xách hành lý của Uyển Uyển vào phòng phía tây: “Tối nay em ngủ ở đây nhé, muốn đi đâu thì bảo chị, chỗ tắm rửa ở đằng kia.”


“Em xem muốn ăn trước hay tắm trước?”


Vừa dứt lời thì bụng cô bé réo lên ùng ục.


Lục Uyển Uyển cười ngượng ngùng xoa bụng: “Ăn trước đi ạ.”


Đợi Lục Uyển Uyển bưng bát mì nóng hổi, xì xụp ăn ngon lành hết sạch một bát đầy, cả người mới thấy lại sức.


Thấy em ăn xong, Lục Lẫm mới ngồi xuống bàn, sắc mặt trầm xuống: “Lục Uyển Uyển, em tự nói xem lần này em làm thế có đúng không?”


Lục Uyển Uyển khựng lại, biết anh sắp mắng, cúi đầu lí nhí: “Em chỉ là không muốn nghe theo sự sắp đặt của mẹ thôi.”


“Không muốn nghe thì có thể nói chuyện đàng hoàng, sao lại tự ý bỏ đi không nói một lời? Từ Bắc Kinh đến đây xa xôi thế, em là con gái con lứa, nhỡ dọc đường xảy ra chuyện gì thì cả nhà sống sao nổi? Chị dâu em hai hôm nay ngày nào cũng chạy ra bến cảng ngóng, đêm ngủ cũng không ngon giấc.”


Cố Minh Nguyệt thấy mắt Uyển Uyển đỏ lên, vội kéo tay Lục Lẫm, rót cho cô bé cốc nước đường: “Anh em lo lắng thôi chứ không có ý mắng em đâu. Em nghĩ xem, mẹ ở nhà chắc cũng lo sốt vó lên được.”


Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Story Chương 82: Đến nơi
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...