Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời

Chương 80: Giúp đỡ lo liệu


Cố Minh Nguyệt cứ ngỡ rượu mừng của Hình Nghị còn phải đợi một thời gian nữa, dù sao thì mấy hôm trước hai người mới chỉ dừng lại ở mức hẹn hò đi chợ.


Nào ngờ mới qua một tháng, Lục Lẫm đã cười hớn hở về nhà báo một tin động trời.


“Minh Nguyệt, Hình Nghị tác phong nhanh gọn thật từ lúc nộp đơn xin kết hôn đến khi hoàn tất thủ tục xét duyệt, một lèo xong hết, bảo là cuối tuần sau tổ chức đám cưới luôn.”


Cố Minh Nguyệt kinh ngạc đến rớt hàm: “Tốc độ tên lửa à?”


Mấy hôm trước gặp cậu ta, cứ tưởng mới đang trong giai đoạn tìm hiểu, ai dè đơn từ đã được phê duyệt xong xuôi.


Vừa dứt lời thì Hình Nghị đã cầm thiệp cưới đỏ chót đến cửa, cười tít mắt: “Chị dâu, lão Lục, thứ Bảy tuần sau đến uống rượu mừng nhé, em bàn với Tiểu Hà rồi, cứ theo lệ cũ của khu gia binh mà làm, đơn giản nhưng náo nhiệt là được.”


Cố Minh Nguyệt nhận lấy thiệp cưới, nhìn những dòng chữ nắn nót bên trên, không nhịn được trêu chọc: “Bình thường cậu nhìn thật thà thế mà chuyện chung thân đại sự lại nhanh nhảu hơn ai hết, sợ đêm dài lắm mộng à?”


Tai Hình Nghị đỏ lên, gãi đầu cười hì hì: “Chủ yếu là ở bên cô ấy thấy thoải mái, cưới sớm cho yên tâm.”


Lục Lẫm đứng bên cạnh vỗ vai bạn cười: “Được, có khí thế tiên phong của chúng ta đấy, đến lúc đó tôi và chị dâu cậu nhất định sẽ có mặt.”



Cố Minh Nguyệt cầm tấm thiệp đỏ đứng ngây ra trước máy khâu mất hai giây sau đó bỗng nhiên phì cười, cúi xuống nhặt cây kim vừa rơi, giơ tấm thiệp đỏ lên trước mặt Lục Lẫm.


“Không phải em nói chứ, Hình Nghị nhanh nhẹn hơn anh nhiều, dạo trước em với cậu ta đi chợ huyện, cậu ta còn hỏi em cách bắt chuyện với con gái, thế mà nhoáng cái đã chốt xong chuyện cả đời còn dứt khoát hơn cả lúc thi đấu huấn luyện nữa.”


Lục Lẫm vừa lau đôi giày quân đội bóng loáng, nghe vậy liền nhướng mày:


“Chuyện của thanh niên chúng ta vốn dĩ phải dứt khoát thế. Hồi anh với em yêu nhau, chẳng phải cũng chỉ hai tháng là nộp đơn đấy thôi? Chẳng lẽ còn phải ỡm ờ đoán già đoán non như con gái mới lớn?”


“Thì cũng đúng.” Cố Minh Nguyệt nhét tấm thiệp vào túi áo, quay người lục lọi trong ngăn kéo tìm phiếu vải.


“Nhưng nói đi cũng phải nói lại, hồi đó ít ra bọn mình còn lén lút ra bờ sông đi dạo mấy bận, Hình Nghị thì hay rồi, đọc sách, sửa ghế, nói chuyện dăm ba câu là chốt luôn chuyện trăm năm, dứt khoát hơn cả lúc thi đấu.”


Vừa nói cô vừa đi ra cửa: “Em đi tìm Thanh Hà rủ đi mua vải, may cho hai đứa nó đôi vỏ gối mới. Anh bảo với Hình Nghị, hôm cưới mà thiếu người thì cứ gọi em với Thanh Hà, bọn em lúc nào cũng sẵn sàng.”


Vừa ra đến cổng khu gia binh thì gặp ngay cảnh Hình Nghị đang khoa tay múa chân với mấy chiến sĩ trẻ, tay cầm một bản vẽ phác thảo.


“Rạp thì dựng ở khoảng đất trống kia, đến lúc đó mượn mấy cái bàn ở nhà ăn sau đó nhờ bên cấp dưỡng làm thêm hai đĩa thịt kho tàu nữa.”


Thấy Cố Minh Nguyệt đi tới, anh ta vội dừng lại, gãi đầu cười: “Chị dâu cũng ra đây à? Em đang bàn chuyện đám cưới với anh em đây.”



“Bàn gì thế, cho chị tham gia với.”


Cố Minh Nguyệt ghé vào xem bản vẽ: “Rạp cưới phải dựng cao lên một chút, không gió thổi bay mất đấy.”


Hình Nghị nghiêm túc ghi nhớ: “Vâng, thế chiều em ra hợp tác xã xem sao. À đúng rồi chị dâu, cái mẫu thêu vỏ gối chị bảo với vợ em ấy, cô ấy nhắc suốt mấy hôm nay, bảo muốn học chị vài đường.”


“Chuyện nhỏ.” Cố Minh Nguyệt vỗ vỗ tay anh ta: “Đợi chị mua vải về rồi tối sang bên đó dạy cô ấy. Cậu đừng có mải dựng rạp mà quên mất vợ, con gái lúc nào cũng thích nghe mấy lời ngọt ngào đấy.”


Đang nói thì Hạ Thanh Hà xách túi vải chạy tới từ xa đã gọi với:


“Minh Nguyệt, đi thôi, lên huyện nào, chị vừa bảo với lão Hà nhà chị rồi, hôm cưới chị em mình phụ trách rửa rau bưng bê để Hình Nghị với vợ nó yên tâm làm cô dâu chú rể!”


Cố Minh Nguyệt ừ một tiếng, vẫy tay chào Hình Nghị rồi khoác tay Hạ Thanh Hà đi ra khỏi khu gia binh.


Hai người rôm rả bàn tán: “Em bảo mình thêu mẫu đơn hay hoa mai lên vỏ gối cho bọn nó nhỉ?”


“Mẫu đơn rực rỡ quá, hoa mai đẹp hơn, trông thanh thoát.”


“À, lần trước chị thấy vợ Hình Nghị mặc cái áo công nhân màu xanh lam tôn da trắng lắm, hôm cưới bảo cô ấy mặc lại bộ đó chắc chắn đẹp.”



Cố Minh Nguyệt và Hạ Thanh Hà mang theo số đậu nành đã ngâm từ trước chạy sang nhà ăn.


Dọc đường gặp chị Trương xách giỏ trứng gà mới nhặt trong ổ, gọi với từ xa: “Minh Nguyệt, hôm nay bếp núc để chị lo, đảm bảo cô dâu chú rể được ăn thịt kho tàu nóng hổi!”


Trên bãi đất trống, mấy chiến sĩ bạn Hình Nghị đã vác tre nứa đến, Hạ Thanh Hà trèo lên thang dán chữ “Hỷ”.


Lục Lẫm chỉ huy mọi người kê bàn ghế, ngay cả lũ trẻ con trong khu cũng chạy ra giúp đưa đinh, kéo dây, mặt mũi đỏ bừng vì chạy nhảy, miệng thì không quên vây quanh Hình Nghị đòi kẹo cưới.


Cố Minh Nguyệt ở nhà ăn cùng mọi người nhào bột hấp màn thầu, Hạ Thanh Hà thì dẫn đầu mấy chị em quân nhân nhặt rau thái thịt.


Khoai tây được thái sợi đều tăm tắp, thịt kho trong nồi sôi sùng sục bốc hơi nghi ngút.


“Em xem trong sân náo nhiệt chưa kìa.”


Hạ Thanh Hà thêm củi vào bếp, cười nói với Cố Minh Nguyệt: “Dạo trước con nhà chị Lý ốm cũng là cả khu thay nhau chăm sóc, giờ Hình Nghị cưới vợ, mọi người lại xúm vào giúp, sống thế này mới vui chứ.”


Cố Minh Nguyệt gật đầu, tay nhào bột càng thêm hăng say: “Chứ còn gì nữa, chúng ta sống ở khu gia binh, vốn dĩ phải nương tựa vào nhau. Sau này vợ chồng Hình Nghị có khó khăn gì, hàng xóm láng giềng mình cũng giúp được một tay, thế là quý nhất rồi.”


Đang nói chuyện thì Hình Nghị mặc quân phục thẳng thớm, dẫn theo cô dâu Tiểu Tần mặc áo công nhân màu xanh lam đi tới.



Tiểu Tần xách một chồng bát tráng men, cười phát kẹo hỷ cho mọi người: “Cảm ơn các chị em đã giúp đỡ, vất vả cho mọi người quá.”


Cố Minh Nguyệt nhận lấy kẹo, nhét vào tay Tiểu Tần cái màn thầu nóng hổi vừa ra lò: “Ăn đi cho nóng, lót dạ chút đã, lát nữa làm lễ xong còn bận rộn lắm đấy.”


Gần trưa, nghi thức đám cưới vừa kết thúc, mọi người trong sân đã chủ động dọn bàn ăn.


Đàn ông giúp bưng bê thức ăn, rót rượu, phụ nữ thì dắt con cái ngồi vào bàn, tiếng cười nói rộn rã khắp nơi.


Hình Nghị nâng ly đi từng bàn chúc rượu, ánh mắt tràn đầy cảm kích: “Đa tạ các chị dâu, các đồng chí, không có mọi người thì đám cưới này đâu được náo nhiệt thế này.”


Hình Nghị bình thường ăn ở tốt, nhiệt tình giúp đỡ mọi người nên đám cưới mới đông người đến giúp thế này.


Hình Nghị nhìn bà con lối xóm, đồng đội tất bật ngược xuôi trong sân, mắt cay cay, kéo tay Lục Lẫm nói: “Trước đây cứ nghĩ giúp được ai thì giúp, không ngờ mọi người đều nhớ cả.”


Lục Lẫm vỗ vai bạn: “Cậu đối đãi chân thành với người ta thì người ta tự khắc sẽ ủng hộ cậu. Cuộc sống mà, có qua có lại mới toại lòng nhau.”


Bố mẹ Hình Nghị ở xa quê không đến được.


Khách khứa trong đám cưới, ngoài họ hàng nhà gái từ huyện lên còn lại toàn là bà con lối xóm trong khu gia binh và đồng đội của cậu ta.


Nhưng dù không có người lớn trong nhà, mọi người trong khu vẫn lo liệu đám cưới này chu đáo chẳng kém gì việc nhà mình.


Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Story Chương 80: Giúp đỡ lo liệu
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...