Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Chương 70: Mưa qua trời tạnh
Đêm hôm đó, cơn bão như con thú dữ gầm rú, hoành hành bên ngoài không ngớt.
Gió giật mạnh đập vào cửa sổ tạo nên những tiếng va đập thình thịch trầm đục.
Cố Minh Nguyệt co ro trong chăn, bên tai toàn là tiếng gió rít gào và tiếng mưa rơi lộp độp trên mái nhà.
Cô muốn đi vệ sinh nhưng bên ngoài mưa to gió lớn, cô chẳng dám bước chân ra khỏi cửa.
Tuy trong nhà có xô nhưng cô vẫn thấy hơi ngại nhưng vì sức khỏe của bản thân, cô quả quyết chạy xuống tầng dưới giải quyết “đại sự”.
May mà thiết kế ngôi nhà khá tiện lợi, các phòng thông nhau, trong phòng chứa đồ cũng có thể giải quyết được nhu cầu cơ bản, không đến nỗi quá xấu hổ.
Cố Minh Nguyệt mò mẫm tìm đèn pin, cẩn thận di chuyển trong ánh sáng yếu ớt.
Cô cứ tưởng cơn bão này sẽ qua nhanh, ai ngờ sang đến ngày thứ hai, thứ ba, mưa vẫn không có dấu hiệu giảm bớt.
Mưa bên ngoài ngày càng lớn, đàn gà ngỗng trong sân chỉ biết co ro trong chuồng.
Ngày nào Cố Minh Nguyệt cũng phải mang thức ăn và nước uống sạch cho chúng.
Mãi đến sáng sớm ngày thứ tư, mưa mới dần nhỏ lại từ mưa như trút nước chuyển sang mưa phùn lất phất.
Khi cô tỉnh dậy vào ban ngày thì mưa đã tạnh hẳn, bầu trời quang đãng.
Cố Minh Nguyệt mở cửa sổ, không khí trong lành ùa vào, tuy bên ngoài bừa bộn nhưng cô biết những ngày khó khăn nhất đã qua rồi.
Mưa tạnh, chủ nhiệm Ngô dẫn theo vài người đến nhà Cố Minh Nguyệt kiểm tra tình hình.
Mọi người kiểm tra nhà cửa và tường bao trước, phát hiện ngoài vài viên ngói bị gió thổi bay thì trong sân không có thiệt hại gì lớn.
“Cháu ở nhà một mình mà lo liệu được thế này là giỏi lắm rồi.” Chủ nhiệm Ngô gật đầu tán thưởng.
Tuy nhiên, khi mọi người nhìn thấy vườn rau nhỏ, lòng Cố Minh Nguyệt chùng xuống.
Những luống rau xanh mướt giờ bị nước mưa ngâm đến vàng úa, có cây đổ rạp xuống bùn, rõ ràng là không cứu được nữa.
“Tiếc quá.” Đàm Hồng Mai chép miệng: “Nhưng không sao đâu, đợi trời nắng ráo, bọn chị giúp em trồng lại.”
Chủ nhiệm Ngô cũng an ủi: “Đừng buồn, rau mất thì trồng lại được, người an toàn là tốt rồi.”
Mọi người xúm lại giúp dọn dẹp, chẳng mấy chốc cái sân bừa bộn đã gọn gàng sạch sẽ.
“Đi thôi, chúng ta sang nhà khác xem sao!” Chủ nhiệm Ngô vỗ tay nói.
Thế là cả nhóm lại cầm dụng cụ đi từng nhà giúp kiểm tra.
Nhà thì bị bay ngói, mọi người giúp lợp lại.
Nhà thì cổng bị gió thổi nghiêng, mấy người hợp sức dựng lại cho ngay ngắn.
Có nhà vườn rau bị nước mưa xối hỏng, mọi người cùng nhau đào rãnh thoát nước.
Cố Minh Nguyệt cũng đi theo giúp một tay, vừa làm vừa trò chuyện với hàng xóm.
Không khí tương trợ lẫn nhau này đã xua tan đi sự u ám do cơn bão mang lại.
Đến khi giúp xong mấy nhà quân nhân đi làm nhiệm vụ, mặt trời đã lên đến đỉnh đầu.
Mọi người lê bước mệt mỏi về nhà nhưng không ai than vãn một lời.
Bận rộn cả ngày trời, Cố Minh Nguyệt chẳng còn sức đâu mà nấu cơm nữa.
Cô tắm rửa qua loa rồi rủ mẹ con Hạ Thanh Hà đến nhà ăn doanh trại.
Vừa đến cửa đã ngửi thấy mùi thơm hấp dẫn.
Hôm nay nhà ăn đông vui nhộn nhịp, cửa sổ lấy cơm xếp hàng dài dằng dặc.
Trên bảng đen ghi thực đơn đặc biệt hôm nay: Bánh rán nhân thịt, thịt kho tàu, thịt xào, rau xào...
Toàn là món ngon để khao quân và người nhà sau đợt chống bão.
“Bánh rán hôm nay thơm quá!” Hạ Thanh Hà nuốt nước miếng ừng ực.
Cố Minh Nguyệt mua mấy cái bánh rán nhân thịt, bưng thêm hai đĩa rau xào và một bát canh nóng, tìm chỗ ngồi xuống.
Bánh rán vỏ mỏng nhân đầy, cắn một miếng, hơi nóng và mùi thơm xộc lên mũi, nước thịt tràn ngập khoang miệng.
Dương Dương ăn đến mức miệng bóng nhẫy mỡ, vẫn không quên giơ ngón cái lên khen: “Ngon tuyệt!”
Cách đó không xa, mấy chiến sĩ vừa từ tiền tuyến chống bão trở về đang ăn ngấu nghiến, trên mặt lộ vẻ mệt mỏi nhưng nụ cười vẫn rạng rỡ.
Cô quay đầu lại, cả người sững sờ.
Ở cửa nhà ăn, Lục Lẫm đang đứng đó, bộ quân phục trên người tuy sạch sẽ nhưng vẫn vương nét phong trần mệt mỏi, trên mặt là nụ cười quen thuộc.
“Minh Nguyệt.” Giọng anh không lớn nhưng như dòng nước ấm chảy thẳng vào tim cô.
Cố Minh Nguyệt gần như bật dậy theo bản năng, đũa trên tay còn chưa kịp đặt xuống, rảo bước đi nhanh về phía anh.
Cô muốn nói gì đó nhưng mọi lời nói đều nghẹn lại ở cổ họng, chỉ biết ngẩn ngơ nhìn anh.
Lục Lẫm mỉm cười, dang rộng vòng tay: “Anh về rồi đây.”
Cố Minh Nguyệt không kìm được nữa, lao vào lòng anh, nước mắt tuôn rơi.
Bao nhiêu lo lắng, nhớ nhung, sợ hãi trong suốt thời gian qua giờ phút này đều hóa thành những giọt nước mắt an tâm.
Hạ Thanh Hà ngồi bên cạnh vừa cười vừa lau nước mắt, nhẹ nhàng kéo Dương Dương đi: “Hai mẹ con mình đi mua bánh rán trước nhé để phần cho bố con và chú Lục nữa.”
Nhận ra mình đang ở chốn đông người, Cố Minh Nguyệt vội vàng lùi lại, may mà mọi người xung quanh đều đang bận ăn uống nên không ai để ý đến họ.
Ăn cơm xong, Lục Lẫm xách túi bánh rán, hai người sóng vai đi bộ về nhà.
“Ở nhà mọi chuyện vẫn ổn chứ em?” Lục Lẫm hỏi, ánh mắt vô thức hướng về phía biển xa xăm.
Cố Minh Nguyệt gật đầu: “Hữu kinh vô hiểm. Mấy ngày bão to sợ thật đấy nhưng nhờ có chủ nhiệm Ngô và mọi người giúp đỡ nên nhà cửa không sao cả, chỉ có vườn rau là hỏng hết rồi.”
“Rau hỏng thì trồng lại được.” Lục Lẫm siết chặt tay cô: “Em ở nhà một mình vất vả rồi.”
Lục Lẫm chỉ nói đơn giản là mọi việc thuận lợi, không kể chi tiết về những nguy hiểm.
Nhưng nhìn vẻ mệt mỏi giữa hai hàng lông mày của anh, Cố Minh Nguyệt có thể tưởng tượng được nhiệm vụ gian khổ thế nào.
Về đến nhà, gà ngỗng nhìn thấy Lục Lẫm thì kêu chiếp chiếp quạc quạc chạy ra đón.
Lục Lẫm ngồi xổm xuống, cười xoa đầu chúng: “Xem ra bọn mày cũng lớn phết rồi đấy.”
Ăn cơm xong, Lục Lẫm tắm rửa qua loa rồi lên giường nghỉ ngơi.
Cố Minh Nguyệt cũng nằm xuống bên cạnh, hai trái tim xa cách cuối cùng cũng được đoàn tụ.
Sáng sớm hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng, vợ chồng Cố Minh Nguyệt đã dậy bắt tay vào việc.
Sân vườn đã được dọn dẹp sạch sẽ, họ quyết định tranh thủ trời nắng đẹp trồng lại vườn rau.
Lục Lẫm xới đất, vun lại những luống đất lộn xộn.
Chủ nhiệm Ngô cho người gửi hạt giống rau đến, Cố Minh Nguyệt cẩn thận lấy cây giống từ trong chậu ươm ra.
“Em nhẹ tay thôi, đừng làm đứt rễ.” Lục Lẫm nhắc nhở.
Cố Minh Nguyệt gật đầu, động tác nhẹ nhàng như đang nâng niu bảo vật.
Cô trồng từng cây rau xuống đất, ấn nhẹ tay cho chặt gốc rồi tưới nước.
Lục Lẫm ở bên cạnh đào rãnh dẫn nước, đảm bảo cây nào cũng được uống đủ nước.
Hai người phối hợp ăn ý, chẳng mấy chốc một vườn rau nhỏ xinh xắn lại hiện ra ở góc sân.
Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Story
Chương 70: Mưa qua trời tạnh
10.0/10 từ 18 lượt.
