Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Chương 68: Cứu sống cây lan
Hôm sau thời tiết đẹp trời, Cố Minh Nguyệt thu dọn đồ đạc, mang theo bánh đậu xanh tự làm sang gõ cửa nhà Hạ Thanh Hà.
“Ai đấy ạ?”
Giọng trẻ con non nớt vang lên sau cánh cửa là Dương Dương.
Cố Minh Nguyệt mỉm cười, hạ giọng nói: “Dương Dương là cô đây, cô Cố này.”
“Cô ạ!”
Dương Dương ghé mắt nhìn qua khe cửa, xác định đúng là cô Cố mới mở cửa, khuôn mặt tươi cười rạng rỡ.
“Cô!”
“Ừ!”
Cố Minh Nguyệt: “Sao ở nhà mà cũng đóng cửa thế?”
“Minh Nguyệt đến đấy à? Chị đang dạy nó đấy, thằng bé này nhỏ tuổi mà gan to lắm, chị sợ người ta cho cái kẹo là lừa đi mất.”
“Phải dạy chứ chị, trẻ con ngây thơ, người lớn chúng ta phải để mắt đến.”
Hạ Thanh Hà cười gật đầu, chị cũng thấy vậy, ở khu gia binh tuy có người canh gác, ra vào phải đăng ký nhưng khó tránh khỏi kẻ có ý đồ xấu.
Không phải chị nghĩ xấu cho người ta mà nhiều chuyện không hay lại do chính người quen gây ra.
Chị còn nhớ hồi xưa ở quê có đứa bạn bị bắt cóc, sau này mới vỡ lẽ là do chính cậu ruột làm, đúng là phòng người ngay không phòng được kẻ gian.
Người thân còn thế, người lạ càng phải đề phòng, tóm lại cẩn thận vẫn hơn.
Thằng con nhà chị chỉ cần một cái kẹo là đi theo người ta ngay, Hạ Thanh Hà không chú ý không được.
“Đây là bánh đậu xanh em làm, mang sang cho mọi người nếm thử.”
“Bánh đậu xanh ạ?”
Mắt Dương Dương sáng rực lên, cắn ngón tay vẻ thèm thuồng.
“Cái đồ ham ăn này, cảm ơn em nhé Minh Nguyệt, thằng nhóc nhà chị cứ thấy đồ ăn là mắt sáng như đèn pha.”
Cố Minh Nguyệt rất thích Dương Dương, nhất là khuôn mặt bầu bĩnh khiến người ta không kìm được muốn véo mấy cái.
Nhân cơ hội này, cô vươn ngón tay “tội lỗi” ra, nhẹ nhàng véo hai cái, cảm giác quả nhiên rất tuyệt!
Dương Dương ngơ ngác, sao người lớn ai cũng thích véo má cậu bé thế nhỉ.
Mẹ cũng y hệt vậy.
“Thế nào? Thích chứ?”
Hạ Thanh Hà đứng bên cạnh cười trêu.
Cố Minh Nguyệt hắng giọng rụt tay về, vẻ mặt ngượng ngùng: “Mềm lắm chị ạ.”
“Em thích trẻ con thế thì tranh thủ lúc còn trẻ sinh với đồng chí Lục hai đứa, đến lúc đó hai đứa trẻ cũng có bạn chơi cùng.”
Hạ Thanh Hà là con một từ nhỏ không được trải nghiệm cảm giác anh chị em đông đúc.
Dương Dương ra đời xong chị vẫn mong sinh thêm cho nó đứa em gái, cho đủ nếp đủ tẻ, tiếc là mấy năm nay vẫn chưa có tin vui.
Tai Cố Minh Nguyệt nóng bừng, cười trừ không nói gì.
Hạ Thanh Hà cũng chỉ buột miệng nói vậy thôi, chuyện nhà người ta, chị nói vài câu theo đà câu chuyện còn cụ thể thế nào vẫn phải xem ý của người trong cuộc.
Chủ đề quay lại chuyện chính.
“Nhà chị nhiều hoa lắm, em xem thích loại nào thì mang vài chậu về trồng.”
Mẹ Hạ Thanh Hà thích trồng hoa trồng cây, mưa dầm thấm lâu nên chị cũng mê tít.
Tiếc là mấy năm trước tình hình không tốt, đừng nói trồng hoa, trong nhà có cái gì nở hoa cũng không được, có thì bị quy là tác phong tư sản, bị người ta chỉ trỏ ngay.
Mẹ chị vì thế mà phải phá bỏ vườn hoa nhỏ trong nhà, chuyển sang trồng rau cho an toàn.
Chuyện này vốn chẳng có gì, mỗi người một sở thích nhưng sống trong thời đại này, đôi khi phải đưa ra những lựa chọn bất đắc dĩ.
Lúc đó nhìn những bông hoa mẹ tự tay trồng bị nhổ bỏ, lòng Hạ Thanh Hà buồn rười rượi.
Lấy Hà Bỉnh Lâm xong, chị cũng trải qua mấy năm như thế nhưng từ khi ra đảo, tình hình đã được cải thiện.
Chưa nói đến chuyện khác, đóng cửa lại trồng hoa trong nhà chẳng ai quản.
Hạ Thanh Hà sợ có kẻ soi mói, nắm thóp gây phiền phức cho chồng.
Hoa trong nhà đều là những loại phổ biến như hoa móng tay, cẩm tú cầu, hoa giấy.
Cố Minh Nguyệt nhớ đến chậu hoa giấy ngoài ban công nhà mình, chẳng lẽ là do chị ấy tặng?
Hạ Thanh Hà cười nói: “Không phải đâu nhưng cũng gần như thế.”
Hóa ra chuyện hoa giấy là do Hà Bỉnh Lâm nói chuyện với Lục Lẫm vô tình nhắc đến.
Lục Lẫm nghe nói hoa đó rất đẹp, nghĩ vợ mình cũng thích nên chủ động xin một gốc.
“Mấy loại hoa này dễ trồng, nhìn cũng đẹp mắt, ngày nào ngắm hoa tâm trạng chị cũng tốt lên nhiều.”
Dương Dương ôm miếng bánh đậu xanh gật đầu lia lịa: “Cũng tốt lên nhiều!”
Hạ Thanh Hà lau vụn bánh trên miệng con trai, ấn nhẹ mũi cậu bé: “Con cứ như con vẹt ấy, học nói leo lẻo.”
“Mẹ ơi, con vẹt là gì ạ?”
Thấy con trai sắp sửa bật chế độ “hỏi mười vạn câu hỏi vì sao”, Hạ Thanh Hà vội nói: “Bánh đậu xanh của con sắp rơi rồi kìa.”
Dương Dương vội vàng lấy tay đỡ, sự chú ý bị phân tán thành công.
Hạ Thanh Hà: “Đi thôi, chị em mình ra ngắm hoa.”
Nếu không lát nữa Dương Dương nhớ ra lại lôi chị hỏi cho bằng được, Hạ Thanh Hà thật sự đỡ không nổi.
Đúng là gánh nặng ngọt ngào.
Hoa nhà Hạ Thanh Hà chủ yếu trồng dưới đất như vậy dễ chăm sóc hơn, cây cũng phát triển tốt hơn.
Lần trước đến là buổi tối, bóng đêm che phủ nên Cố Minh Nguyệt chỉ ngửi thấy hương hoa, hôm nay cuối cùng cũng được mục sở thị.
Cẩm tú cầu nở rộ rực rỡ sắc màu, hoa giấy trong góc vươn cành khoe sắc, hoa móng tay nở từng chùm, một khung cảnh tràn đầy sức sống.
“Cây hoa phấn này em đào về trồng ngoài nhà vệ sinh có thể đuổi rắn đấy.”
Cố Minh Nguyệt kiễng chân nhìn, đây chẳng phải là hoa địa lôi hồi nhỏ cô hay thấy sao.
Hóa ra tên khoa học là hoa phấn, nghe hay phết.
“Vâng, em cảm ơn chị.”
“Khách sáo gì, mấy loại hoa này cũng chẳng quý giá gì đâu, trồng cho vui mắt thôi mà.”
Hạ Thanh Hà nhìn chậu hoa trước mặt thở dài: “Đẹp nhất là chậu lan này, tiếc là không biết tại sao mấy năm nay không ra hoa, dạo này còn héo rũ ra.”
Đây là chậu lan chị mang từ nhà đi, chiết cành nhân giống, tốn bao nhiêu tâm huyết, không ngờ nói hỏng là hỏng ngay được.
Mắt Cố Minh Nguyệt khẽ động: “Chị ơi, em từng thấy loại hoa này ở nhà rồi cũng trồng thử mấy lần, hay là để em mang về xem sao?”
Hạ Thanh Hà nhớ chồng từng kể về gia cảnh nhà Cố Minh Nguyệt, nghĩ cô là tiểu thư khuê các chắc cũng được học qua mấy thứ này, bèn ôm tâm lý thử xem sao mà đồng ý.
“Được, dù sao chậu hoa này nhìn cũng chẳng cầm cự được bao lâu nữa, nếu không cứu được thì thôi, em đừng áp lực quá nhé.”
Hạ Thanh Hà hết cách cứu vãn chậu lan này rồi, biết đâu đổi người chăm sóc lại có hiệu quả khác.
Nghe vậy, Cố Minh Nguyệt cũng thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.
Thấy sắp đến giờ cơm, Cố Minh Nguyệt xin phép ra về từ chối lời giữ lại ăn cơm của Hạ Thanh Hà.
“Ở nhà em còn thức ăn chưa ăn hết để lâu hỏng mất.”
Lời này là thật, Lục Lẫm đi rồi, đồ ăn thừa ở nhà một mình cô ăn không hết.
Trời nóng thế này cũng không dám nấu nhiều, hôm qua Lục Lẫm đi vội, thức ăn thừa trong nhà chưa giải quyết xong, may mà có lũ gà ngỗng nên không lãng phí lương thực.
Về đến nhà, việc đầu tiên Cố Minh Nguyệt làm là trồng lại cây lan.
Hạ Thanh Hà bảo mùa hè ở đảo mưa gió nhiều, trồng trong chậu mang vào nhà cho tiện.
Cố Minh Nguyệt nghe theo lời khuyên, thay đất mới trồng lại vào chậu.
Tỉa bỏ những lá héo úa nhiễm khuẩn bên ngoài, ngâm trong nước linh tuyền một tiếng đồng hồ.
Nhìn qua thì cây lan vẫn còn cứu được, bên dưới có mầm non, Cố Minh Nguyệt nghĩ chắc là không vấn đề gì.
Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Story
Chương 68: Cứu sống cây lan
10.0/10 từ 18 lượt.
