Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời

Chương 43: Tình cờ gặp gỡ ở bệnh viện


Cố Minh Nguyệt th* d*c, hai tay vẫn còn run rẩy, tên cướp bị cô chế ngự nằm sấp dưới đất, miệng lẩm bẩm chửi thề nhưng không thể cử động.


Tôn Thiến Thiến chứng kiến cảnh này, mắt tròn mắt dẹt kinh ngạc: “Chị Minh Nguyệt, chị... chị một mình chế ngự được hắn ta á?!”


Cố Minh Nguyệt gượng cười, lau mồ hôi trên trán: “May mà em chạy nhanh, chậm thêm một bước nữa chắc chị cũng không trụ nổi đâu.”


Công an áp giải tên cướp đi, hỏi han tình hình theo lệ thường, người đi đường nghe tiếng động vây quanh xem, ai nấy đều giơ ngón cái tán thưởng: “Cô gái này dũng cảm thật đấy!”


Cố Minh Nguyệt lén xoa bắp chân bị đá đau, trong lòng vẫn còn sợ hãi - nếu không phải cô phản ứng nhanh thì hậu quả khó lường.


Tôn Thiến Thiến vừa thoát nạn đang cảm ơn Cố Minh Nguyệt rối rít, bỗng liếc thấy ống tay áo cô thấm ra một chút máu đỏ.


“Chị Minh Nguyệt, tay chị...” Cô bé vội vàng nắm lấy cánh tay Cố Minh Nguyệt, cẩn thận xắn tay áo lên.


Một vết cắt do dao găm của tên cướp gây ra hiện rõ mồn một, máu đã thấm ướt cả lớp áo ngoài.


Cố Minh Nguyệt theo phản xạ muốn kéo tay áo xuống: “Không sao đâu, vết thương nhỏ thôi mà.”


Hốc mắt Tôn Thiến Thiến đỏ hoe, giọng run run: “Chảy máu thế này mà còn bảo không sao! Đi, em đưa chị đi bệnh viện.”


Tại bệnh viện.


Bác sĩ sát trùng, băng bó lại vết thương.


Tôn Thiến Thiến ngồi bên cạnh, vừa dặn dò bác sĩ nhẹ tay vừa xót xa: “Xin lỗi chị Minh Nguyệt, đều tại em làm liên lụy đến chị, nếu không chị đã chẳng bị thương.”



Cố Minh Nguyệt cười trấn an: “Không sao đâu, chỉ là vết thương nhỏ xíu thôi mà.”


Vết thương này đối với Cố Minh Nguyệt quả thực chẳng nhằm nhò gì, cùng lắm chỉ như bị xước một đường.


Nhưng lúc này, trong lòng Tôn Thiến Thiến vô cùng tự trách, đều tại cô bé bất cẩn vấp ngã nên Cố Minh Nguyệt mới bị thương.


Bác sĩ băng bó xong cho Cố Minh Nguyệt rồi kê đơn thuốc, Tôn Thiến Thiến cầm đơn đi lấy thuốc, bảo cô đợi một lát.


Trời đang nắng đẹp bỗng nhiên mây đen kéo đến ùn ùn, báo hiệu một cơn mưa sắp tới.


Cô đứng ở hành lang nhìn ra ngoài, chốc lát sau những hạt mưa lất phất rơi trên cửa sổ, cánh tay bắt đầu đau nhức âm ỉ.


Cố Minh Nguyệt khẽ suýt xoa một tiếng, lúc bị dao găm cứa vào tay, cô cảm nhận rõ rệt cảm giác da thịt bị rạch ra.


Lúc đó trong đầu chỉ nghĩ đến việc hạ gục đối thủ, giờ bình tĩnh lại mới thấy đau.


“Đồng chí Cố?”


Một giọng nói trong trẻo vang lên bên tai như làn gió mát thổi qua tim.


Cố Minh Nguyệt quay đầu lại, thấy Dư Hoài Lâm xách hai cặp lồng cơm từ bên ngoài đi vào.


“Đồng chí Dư.”


Dư Hoài Lâm chú ý thấy băng gạc trên cánh tay cô, lông mày hơi nhíu lại, giọng nói lộ vẻ lo lắng: “Cô bị thương à?”


Cố Minh Nguyệt thản nhiên giơ cánh tay lên, vẻ mặt thoải mái nói: “Không có gì to tát đâu, không cẩn thận bị xước thôi.”



Dư Hoài Lâm nhìn cánh tay cô, trông chẳng giống vết thương nhỏ chút nào.


Mũi Cố Minh Nguyệt bỗng bị một mùi thơm nồng nàn thu hút.


Đó là mùi hành hoa phi thơm nức mũi hòa quyện với mùi thịt kho tàu béo ngậy khiến người ta ứa nước miếng.


Cô không kìm được hít hà một hơi, ánh mắt vô thức liếc nhìn cặp lồng cơm trên tay Dư Hoài Lâm.


Cái bụng rỗng tuếch như được đánh thức bởi mùi thơm này, bắt đầu réo lên ùng ục phản đối.


Thơm quá đi mất...


Cô thầm than, cơn đau trên cánh tay dường như cũng vơi đi vài phần.


Vốn dĩ hai người định đến tiệm cơm quốc doanh ăn trưa nhưng xảy ra chuyện này nên đành phải hoãn lại.


Từ sáng đến giờ Cố Minh Nguyệt bận rộn chưa kịp ăn gì, lúc này cơn đói ập đến bủa vây lấy cô.


Cô tưởng tượng ra cảnh cơm canh nóng hổi bày ra trước mặt khiến người ta muốn ăn ngấu nghiến.


Dư Hoài Lâm quan sát phản ứng của cô lại nhìn cặp lồng cơm trên tay mình, không nhịn được bật cười khẽ.


“Vừa hay tôi mua dư hai phần thức ăn, cô có muốn ăn không?”


Lúc này, trong phòng bệnh, ông cụ Dư đang đói meo chờ cháu trai mang cơm đến bỗng hắt hơi một cái rõ to.


Nghe anh nói vậy, Cố Minh Nguyệt nuốt nước miếng ực một cái, cố gắng giữ cho đầu óc tỉnh táo, dùng chút lý trí cuối cùng nói: “Không cần đâu, cảm ơn đồng chí Dư, tôi có hẹn ăn cơm với bạn rồi.”



Tay Dư Hoài Lâm khựng lại, sau đó mỉm cười: “Vậy được rồi, dù bận rộn đến mấy cũng phải nhớ ăn cơm đấy nhé.”


Nói xong anh ta vẫn chưa đi ngay mà như thuận miệng hỏi thêm: “Cô bị thương đi lại bất tiện, có cần tôi...”


“Không cần đâu, thật đấy.” Cố Minh Nguyệt ngắt lời, cười khách sáo và xa cách: “Bạn tôi sắp quay lại rồi, chúng tôi sẽ về cùng nhau.”


Cô và Dư Hoài Lâm gặp nhau chưa quá năm đầu ngón tay, sự quan tâm đột ngột này khiến Cố Minh Nguyệt cảm thấy không đỡ nổi.


Tục ngữ có câu, vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo.


Nếu anh ta có ý đồ xấu với cô, với khả năng chiến đấu hiện tại của cô chưa chắc đã đánh lại được.


Dư Hoài Lâm gật đầu, đáy mắt thoáng qua vẻ thất vọng khó nhận thấy nhưng anh ta vẫn chưa rời đi mà đứng cùng Cố Minh Nguyệt nhìn ra cửa sổ trò chuyện.


“Mấy hôm trước ông nội tôi còn bảo muốn đến nhà cảm ơn cô nhưng mãi không có tin tức gì của đồng chí Cố nên ông cụ tiếc lắm, nếu gặp lại được cô chắc ông cụ sẽ vui lắm đấy.”


Cố Minh Nguyệt nhìn cặp lồng cơm trên tay anh ta, nghĩ thầm chẳng lẽ ông cụ lại ốm rồi sao.


“Anh đến đưa cơm cho ông Dư à? Có làm lỡ việc của anh không? Hay anh đi nhanh đi kẻo muộn.”


Dư Hoài Lâm đau đầu, anh ta đâu có ý đó? Anh ta rõ ràng là muốn biết Cố Minh Nguyệt đang ở đâu mà.


Không biết cô gái này ngốc thật hay giả ngốc nữa, nói mãi mà không hiểu ý anh ta.


Lần đầu tiên nhìn thấy Cố Minh Nguyệt, anh ta đã cảm thấy ấn tượng nhưng khi nghe cô nói đã có người yêu, ngọn lửa nhỏ trong lòng anh ta nhanh chóng vụt tắt.


Giờ gặp lại vẫn không kìm được muốn đến bắt chuyện.



Dù sao thì một ngày cô chưa kết hôn, anh ta vẫn còn cơ hội mà.


Nhớ đến vẻ mặt xa cách của cô, Dư Hoài Lâm sờ cằm, không nhịn được nhớ đến lời ông nội nói, chẳng lẽ gương mặt điển trai này của anh ta vô dụng thật sao, không có chút sức hút nào với cô ấy à?


Không thể nào, mấy cô trong cơ quan nhìn anh ta đâu có thái độ như thế.


Lớn từng này rồi, số cô gái tỏ ý với anh ta không ít, anh ta cũng chẳng phải kẻ ngốc, đối mặt với sự nhiệt tình của họ cũng chỉ cười trừ cho qua chuyện.


Anh ta không phải người lăng nhăng, trước khi gặp được người con gái mình thích thì sẽ không làm chuyện gì quá giới hạn.


Giờ khó khăn lắm mới gặp được người khiến tim mình rung động thì người ta lại chẳng có ý gì với mình, chẳng lẽ số anh ta định sẵn là cô độc cả đời sao.


Dư Hoài Lâm từ nhỏ mưa thuận gió hòa, lần đầu tiên cảm thấy hoài nghi nhân sinh.


Tôn Thiến Thiến lấy thuốc xong chạy vội về từ xa đã nhìn thấy Cố Minh Nguyệt đang đứng cùng một người đàn ông.


“Chị Minh Nguyệt, em về rồi đây.”


Cố Minh Nguyệt như vớ được cọc, vội vàng nắm lấy tay cô bé, chào tạm biệt Dư Hoài Lâm.


“Đồng chí Dư, chúng tôi đi trước đây, không làm phiền anh vào thăm ông Dư nữa.”


Đột nhiên, bên ngoài vang lên tiếng sấm ầm ầm, mưa bắt đầu nặng hạt.


Nụ cười trên mặt Cố Minh Nguyệt cứng đờ, cô cảm thấy ông trời đang trêu ngươi mình.


Sớm không mưa, muộn không mưa, sao lại nhè đúng lúc này mà mưa to thế chứ!


Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Story Chương 43: Tình cờ gặp gỡ ở bệnh viện
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...