Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Chương 30: Chơi không đẹp
Chu Hiểu Hồng ngồi ở nhà đứng ngồi không yên, nhiệm vụ đường chị họ giao phó trước khi đi cô ta đã hoàn thành xong.
Lúc Lục Lẫm và Cố Minh Nguyệt rời khỏi khu gia binh, Chu Hiểu Hồng tình cờ bắt gặp.
Chị họ bảo nhà Cố Minh Nguyệt là tư bản, cô ta thì hay rồi, mượn danh nghĩa hôn ước từ bé đến Bắc Kinh, ở nhà họ Lục, tiếp tục sống cuộc sống sung sướng của đại tiểu thư.
Người như vậy mà không bị bắt đi thì đúng là thiên lý khó dung.
Cô ta chẳng qua chỉ làm một việc đúng đắn mà thôi, Chu Hiểu Hồng tự an ủi bản thân rằng mình không làm gì sai cả.
Mí mắt phải cô ta giật liên hồi như báo hiệu điềm chẳng lành sắp xảy đến.
“Cốc cốc cốc.”
Tiếng gõ cửa cắt ngang dòng suy nghĩ của cô ta, nhìn thấy các đồng chí công an đứng ngoài cửa, trong đầu Chu Hiểu Hồng chỉ hiện lên hai chữ: Toang rồi.
Cố Minh Nguyệt không thể hiểu nổi mạch não của Chu Hiểu Thanh, người đi rồi mà vẫn không chịu yên phận, ngáng chân người ta sau lưng thì vui vẻ lắm sao?
Cô chọc vào vai Lục Lẫm: “Người theo đuổi anh gây chuyện đấy, sức hút lớn thật.”
Lục Lẫm nhân lúc xung quanh không có ai, bóp nhẹ tay cô nói: “Gì cơ, tôi không hiểu em đang nói gì.”
Chủ trương mặt dày không thừa nhận.
Khúc nhạc đệm này không những không ảnh hưởng đến tình cảm của hai người mà ngược lại còn khiến họ gắn bó hơn.
Lục Lẫm tự biết mình đuối lý nên ngoài thời gian tập phục hồi chức năng, thời gian còn lại đều dành để nghiên cứu cẩm nang và áp dụng vào thực tế.
Ngay cả Lục Uyển Uyển cũng trêu chọc Cố Minh Nguyệt rằng anh trai cô bé cuối cùng cũng thông suốt rồi.
Hai người ngoài đi xem phim thì đi dạo cửa hàng bách hóa mua sắm, cuộc sống trôi qua vô cùng êm đềm.
Dưới sự kiên trì tập luyện của Lục Lẫm cộng với sự hỗ trợ của linh tuyền, chỉ trong vòng một tháng, vết thương của anh đã hồi phục quá nửa.
Sau khi kiểm tra cho anh, Tiết Bình Nho không khỏi kinh ngạc thốt lên: “Đây là lần đầu tiên trong suốt bao năm hành nghề tôi gặp trường hợp hồi phục nhanh thần tốc như vậy.”
Trước đây bệnh nhân nhanh nhất cũng phải mất nửa năm. Sớm nhất cũng phải ba tháng, vậy mà đến lượt Lục Lẫm, chỉ một tháng là có thể đi lại bình thường, quả là đáng kinh ngạc.
Lục Lẫm mỉm cười, cuối cùng cũng không uổng công anh khổ luyện suốt thời gian qua, xem ra cũng có thành quả rồi.
“Mấy thang thuốc tôi kê cậu vẫn uống đều chứ?”
Lục Lẫm: “Vẫn đang uống ạ.”
Để sớm ngày đứng dậy được, thuốc có đắng đến mấy anh cũng bịt mũi uống một hơi cạn sạch.
Một tháng trôi qua, cả người anh như bị ướp trong thuốc đắng.
Trước đây anh thấy đàn ông con trai mà dùng kem dưỡng da thì mất mặt lắm, nói thế nào cũng không chịu dùng.
Nhưng từ khi uống thuốc, anh không còn chê bai nữa mà ngược lại còn thích dùng hơn, bôi kem dưỡng da vào thì da dẻ đẹp lên, mùi thuốc cũng bớt đi phần nào.
Tiết Bình Nho thấy sức khỏe anh đã tốt lên nhiều nên cho dừng uống thuốc.
“Bình thường chú ý ăn uống tẩm bổ, đến lúc đó làm một cuộc kiểm tra toàn diện, tin vui đang đợi phía trước đấy.”
Tiết Bình Nho ghi chép bệnh án của anh vào sổ tay lại thêm một kỳ tích y học nữa.
Không sai là kỳ tích.
Không chỉ ông cảm thấy vậy mà cả nhà họ Lục cũng nghĩ như thế.
Lúc Lục Lẫm bị thương, họ đã chạy vạy khắp nơi tìm danh y cứu chữa nhưng chỉ nhận lại toàn sự thất vọng.
Khi đó cả gia đình chìm trong u ám, họ cũng không dám nghĩ sẽ có ngày Lục Lẫm bình phục.
Không lâu sau, Lục Lẫm cuối cùng cũng đứng dậy được, anh vịn tay vịn chậm rãi bước đi, Cố Minh Nguyệt đứng bên cạnh cổ vũ.
Nhìn anh đi đến đích, cô reo lên vui sướng: “Giỏi quá!”
Chung Dục Tú mừng rơi nước mắt.
Mọi người trong nhà họ Lục xúc động không nói nên lời.
Trán Lục Lẫm lấm tấm mồ hôi, cơ thể tuy mệt mỏi nhưng tinh thần lại vô cùng hưng phấn, niềm vui sướng trào dâng từ tận đáy lòng.
Hôm nay.
Lục Lẫm đang chống nạng tập đi trong sân thì nghe thấy tiếng gõ cửa.
Anh mở cửa ra, nhìn thấy người đến thì hơi nhướng mày: “Sao các cậu lại đến đây?”
Hình Nghị thấy bạn tốt đang đứng sững sờ thì lao tới ôm chầm lấy anh: “Lão Lục, chân cậu khỏi thật rồi này!”
Cậu ta vóc dáng cao to vạm vỡ, đứng đó như con gấu đen, bế bổng Lục Lẫm lên xoay vòng vòng mà chẳng tốn chút sức lực nào.
Lục Lẫm bày ra vẻ mặt “tôi biết ngay là thế mà”, mặc kệ cậu ta ôm ấp.
Ngược lại Hà Bỉnh Lâm đứng bên cạnh bình tĩnh hơn, vỗ vỗ vai Hình Nghị ra hiệu cho cậu ta bình tĩnh lại.
Hình Nghị nhận ra mình kích động quá đà, cười hì hì rồi đặt người xuống.
Lục Lẫm phủi phủi bộ quần áo nhăn nhúm, hỏi lại: “Sao các cậu lại đến đây?”
Vốn định cho anh một bất ngờ, không ngờ anh lại cho họ một bất ngờ lớn hơn trước.
Hà Bỉnh Lâm và Hình Nghị là đồng đội thân thiết của Lục Lẫm trong quân ngũ, ba người thân thiết đến mức có thể mặc chung một cái quần.
Sau khi Lục Lẫm bị thương, họ đã lặn lội từ hải đảo xa xôi về Bắc Kinh thăm anh.
Thấy Lục Lẫm tiều tụy, họ cũng lo lắng không yên.
Mấy anh em vẫn thường xuyên thư từ qua lại, trong thư Lục Lẫm tuyệt nhiên không nhắc nửa lời đến chuyện bình phục, Hình Nghị kẹp cổ anh mắng anh chơi không đẹp.
“Uổng công anh em nửa đêm gạt nước mắt vì cậu, hóa ra cậu khỏi từ đời nào rồi.”
Lục Lẫm cười nói: “Thì cũng mới đứng dậy được không lâu mà.”
Đương nhiên anh biết anh em lo lắng nhưng khi chưa đứng dậy được hoàn toàn, anh sợ cơ thể có biến cố lại làm họ thất vọng hụt nên suy đi tính lại vẫn quyết định không nói.
“Đừng đứng đó nữa, vào nhà ngồi đi.”
Hình Nghị nghe nói anh mới đứng dậy được liền vội vàng buông tay, sợ anh đi lại khó khăn nên dứt khoát vác luôn người vào nhà.
Lục Lẫm: “...”
Vẫn là thằng bạn ngốc nghếch to xác ngày nào.
Cố Minh Nguyệt vừa bước vào cửa bắt gặp vẻ mặt chán đời của Lục Lẫm, suýt chút nữa thì kêu lên kinh ngạc.
“Ủa? Anh Hình, anh Hà đến chơi ạ.”
Lục Uyển Uyển đi ngay phía sau nhận ra hai người liền nhiệt tình giới thiệu với chị dâu.
“Chị dâu, đây là đồng đội cũ của anh cả em đấy, quan hệ thân thiết lắm ạ.”
Hình Nghị vốn đang cười híp mắt chào hỏi hai cô gái, nghe thấy hai chữ “chị dâu”, mắt cậu ta mở to hết cỡ.
“Chị dâu? Vợ ai cơ?”
Hai anh em nhà họ Lục, người có thể khiến Lục Uyển Uyển gọi là chị dâu chỉ có...
Cậu ta cứng đờ quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt đắc ý của người anh em tốt.
Hà Bỉnh Lâm cũng ngạc nhiên không kém.
Hai người ngẩn ra hồi lâu mới phản ứng kịp.
Hình Nghị vỗ mạnh vào vai Lục Lẫm cái bốp: “Người anh em, không nhìn ra cậu lại là người kết hôn sớm nhất trong đám chúng ta đấy.”
Trong quân đội cái gì cũng thiếu, chỉ không thiếu trai ế, anh em bọn họ ngoài Hà Bỉnh Lâm kết hôn sớm ra thì Hình Nghị vẫn còn độc thân vui tính.
Trước đây có Lục Lẫm ế cùng cho vui, giờ Lục Lẫm cũng có vợ rồi, Hình Nghị cảm thấy buồn thúi ruột.
Hình như Chính ủy có nói qua một thời gian nữa sẽ tổ chức tiệc liên hoan, có lẽ cậu ta nên đăng ký tham gia thôi.
“Chào các anh, em là Cố Minh Nguyệt.”
Cố Minh Nguyệt hào phóng chào hỏi hai người.
“Chào em dâu, anh là Hình Nghị còn đây là Hà Bỉnh Lâm, hai anh đều là anh em tốt của lão Lục. Thằng nhóc này bình thường im thin thít thế mà tẩm ngẩm tầm ngầm đấm chết voi, có vợ là có ngay cũng chẳng báo anh em tiếng nào để đến uống rượu mừng, chơi không đẹp chút nào.”
Hình Nghị là người thẳng tính, nghĩ gì nói nấy.
Lục Lẫm hiểu tính cậu ta nên không hề giận, kiên nhẫn giải thích: “Tớ vẫn đang trong giai đoạn theo đuổi, bao giờ có tin vui nhất định sẽ mời các cậu.”
Trong mắt Hà Bỉnh Lâm lóe lên tia hiểu rõ, trêu chọc nhìn Lục Lẫm, ngày xưa toàn người khác chạy theo cậu ta, giờ cuối cùng cũng đến lượt cậu ta chạy theo người khác rồi.
Nếu không phải thời gian ở Bắc Kinh ngắn ngủi, anh ta thực sự muốn tận mắt chứng kiến cảnh Lục Lẫm theo đuổi con gái nhà người ta xem thế nào.
Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Story
Chương 30: Chơi không đẹp
10.0/10 từ 18 lượt.
