Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời

Chương 3: Tìm đến nơi có hôn ước


Hai ngày sau, Cố Minh Nguyệt với dáng vẻ phong trần mệt mỏi cuối cùng cũng đặt chân lên mảnh đất Bắc Kinh.


Để không gây chú ý, suốt quãng đường trên tàu cô chỉ gặm bánh ngô để cầm hơi.


Việc đầu tiên sau khi xuống tàu là tìm một nhà khách để tắm rửa sạch sẽ, thay một bộ quần áo gọn gàng rồi xách chiếc vali mây tìm đến địa chỉ ghi trong thư.


“Đồng chí à, tôi thật sự không thể để cô vào trong được.”


Cậu lính trẻ nhìn cô gái trước mặt với vẻ khó xử, thật tâm không nỡ nói lời từ chối. Nhưng vừa nghĩ đến ánh mắt sắc bén của người ở đầu dây điện thoại bên kia, trong lòng cậu lại run lên cầm cập.


Khu tập thể quân nhân nằm ở vị trí hẻo lánh, dọc đường đi chẳng gặp được mấy chiếc xe, ngay cả phương hướng cũng phải nhờ người dân địa phương chỉ giúp, Cố Minh Nguyệt đi bộ ròng rã một tiếng đồng hồ mới tìm được đến nơi.


Nguyên chủ vốn thân thể yếu đuối, việc đi bộ quá lâu khiến lòng bàn chân cô cứng đờ, ngón út đau rát như bị lửa đốt, có dấu hiệu sắp phồng rộp.


Tóc mái lòa xòa trước trán, sắc mặt tái nhợt, chút tâm tư ăn diện chải chuốt khi ra khỏi cửa giờ chỉ còn lại sự nhếch nhác thảm hại.


Nghĩ đến cảnh ngộ thê thảm của bản thân, đáy mắt cô bất giác ầng ậc nước, chỉ cần nhìn qua cũng khiến người ta không kìm được lòng mà sinh ra cảm giác thương xót.


Dáng vẻ hoa lê đẫm mưa ấy rơi vào mắt một người khiến trái tim ai đó bỗng dưng thắt lại.


Lý Minh lấy đồ xong quay lại, thấy người anh em tốt của mình đang chăm chú nhìn cô gái phía xa đến ngẩn người thì nhếch mép cười.


“Sao thế? Vừa mắt cô gái nhà người ta rồi à? Có cần tôi xuống hỏi thăm giúp cậu không?”


Thấy đôi mắt đen láy sâu thẳm của đối phương chiếu tới, Lý Minh rùng mình một cái, vội vàng xin tha:


“Được rồi, được rồi, tại cái miệng tôi lắm lời. Chắc ông cụ cũng sắp về đến nơi rồi, chúng ta về nhà trước đi.”


Người ngồi ghế sau phát ra một âm thanh trầm thấp từ cổ họng, lọt vào tai Lý Minh nghe đầy chua xót. Nếu người anh em tốt của hắn không gặp phải chuyện đó...



Haizz, thôi không nhắc nữa.


Lý Minh thu lại tâm tư, nhấn ga lái xe chạy thẳng vào khu tập thể.


Chiếc xe Jeep vội vã lướt qua, Cố Minh Nguyệt nhìn theo đầy ngưỡng mộ, cô cũng muốn được vào trong đó.


“Cô gái à, điện thoại nhà Thủ trưởng Lục không có ai nghe máy, tôi không thể tự ý cho cô vào được.”


Cấp trên có quy định nghiêm ngặt, cậu lính gác tuy thông cảm cho việc Cố Minh Nguyệt đường xá xa xôi lặn lội đến đây không dễ dàng gì nhưng cũng không dám tự ý quyết định mở cửa.


Nhìn vành mắt đỏ hoe của cô, cậu thấy hơi chạnh lòng bèn quay vào lấy một chiếc ghế đẩu mang ra mời cô ngồi nghỉ.


“Cảm ơn đồng chí, anh tốt bụng quá.”


Cố Minh Nguyệt cong cong đôi mắt, nở nụ cười nhẹ nhàng với cậu lính, trông càng thêm phần động lòng người.


Gương mặt ngăm đen của cậu lính trẻ thoáng ửng đỏ, vành tai nóng bừng đáp lại: “Không có gì.”


Trong lòng Cố Minh Nguyệt không ngừng cầu nguyện người nhà họ Lục mau chóng trở về, cứ đứng đợi bên ngoài mãi thế này cũng không phải là cách.


Có lẽ ông trời đã nghe thấy tiếng lòng của cô, ngay khi Cố Minh Nguyệt đang gật gà gật gù buồn ngủ, bên tai bỗng vang lên một giọng nói khiến cô tỉnh cả người.


“Lão Thủ trưởng Lục, ngài đã về rồi.”


Lục?


Lục nào?


Liệu có phải là nhà họ Lục mà cô đang nghĩ đến không?


Cố Minh Nguyệt vội vàng đứng dậy.



Cách đó không xa có một đôi vợ chồng già, tóc hai người đều đã điểm bạc. Người đàn ông tinh thần quắc thước, lưng thẳng tắp, nhìn qua là biết ngay phong thái của quân nhân.


Người phụ nữ bên cạnh có gương mặt phúc hậu, toát lên vẻ hiền từ.


Cố Minh Nguyệt đoán chắc đây là người mình cần tìm, bèn rụt rè lên tiếng thăm dò: “Ông Lục, bà Lục phải không ạ?”


Bà cụ nghi hoặc nhìn sang, thấy là một cô gái lạ mặt liền hỏi: “Cháu là ai?”


Cố Minh Nguyệt thấy sống mũi cay cay, hốc mắt đỏ lên, những giọt nước mắt cố kìm nén nãy giờ lập tức lăn dài:


“Cháu là Cố Minh Nguyệt ạ.”


“Minh Nguyệt?”


Bà cụ nhìn gương mặt quen thuộc của cô, dần dần trùng khớp với hình bóng trong ký ức, đôi mắt bà từ từ sáng lên.


Nhận thấy ánh mắt nghi ngờ của người đàn ông bên cạnh bà, Cố Minh Nguyệt chủ động lấy tín vật ra.


Nhìn thấy miếng ngọc bội trong tay cô cùng tờ hôn thư do chính tay mình viết năm xưa, hai ông bà lúc này mới dám khẳng định người đứng trước mặt chính là Cố Minh Nguyệt.


Hạ Tuệ Anh mừng đến rơi nước mắt, bà nắm chặt lấy tay Cố Minh Nguyệt. Cảm nhận được cổ tay gầy guộc của cô, trong lòng bà càng thêm xót xa.


“Đứa trẻ ngoan, đúng là Minh Nguyệt rồi. Sao cháu không gọi điện thoại trước để người nhà ra đón.”


Cô gái nhỏ xách theo một chiếc vali, cái vali bé bằng bàn tay kia thì đựng được mấy bộ quần áo chứ? Nghĩ đến những chuyện cô kể trong điện thoại, bà thầm mắng cha mẹ đen tối của cô vài câu.


Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, gầy đến mức chẳng có nổi hai lạng thịt kia mà xem. Nhà họ Cố đâu có thiếu cái ăn cái mặc, vậy mà nuôi con gái thành ra thế này, thật sự quá đáng.


Hạ Tuệ Anh đau lòng không thôi.


“Đi, chúng ta về nhà.”



Lục Lợi Dân vốn dĩ không yên tâm, sợ có kẻ mạo danh thay thế thân phận nhưng khi thấy Cố Minh Nguyệt chủ động đưa hôn thư ra, thái độ của ông lập tức thay đổi.


“Đứa trẻ ngoan, cháu vất vả rồi. Sau này đây chính là nhà của cháu, tuyệt đối không ai dám động vào cháu nữa.”


Lời nói đậm chất “tổng tài bá đạo” nhưng lọt vào tai Cố Minh Nguyệt lại là lời nói khiến cô an tâm nhất.


Cô chớp mắt, đưa mu bàn tay lau nước mắt: “Cháu cảm ơn ông bà ạ.”


Cậu lính gác cổng thấy Cố Minh Nguyệt thực sự quen biết Thủ trưởng Lục thì thầm cảm thấy may mắn vì ban nãy đã không đuổi người đi.


Bước vào khu gia binh, ánh mắt Cố Minh Nguyệt nhìn thẳng phía trước, ngoại trừ thỉnh thoảng đáp lời bà Hạ Tuệ Anh thì không có hành động nào thất lễ.


Lục Lợi Dân âm thầm gật đầu hài lòng, nhà họ Cố dù sao cũng là danh gia vọng tộc có tiếng, con cái được họ nuôi dạy quả nhiên không tệ.


Nhưng vừa nghĩ đến thằng cháu trai khó bảo ở nhà, lông mày ông bất giác nhíu lại.


Rất nhanh sau đó họ đã đến trước một căn nhà hai tầng, trước cửa có đỗ một chiếc xe Jeep, Cố Minh Nguyệt cũng không để tâm lắm.


“Trong nhà có người, chắc là thằng Lẫm về rồi.”


Hạ Tuệ Anh nghĩ đến bộ dạng hiện tại của cháu trai mình lại nhìn sang cô gái xinh đẹp tươi tắn như hoa bên cạnh, lòng bà chùng xuống, không biết tương lai hai đứa sẽ ra sao.


“Chào Thủ trưởng!”


Lý Minh thấy lão Thủ trưởng về liền lập tức đứng dậy nghiêm chào.


“Tiểu Minh cũng ở đây à, bác đã nói bao nhiêu lần rồi, ở nhà không cần khách sáo như thế.”


Nhà Lý Minh cũng ở trong đại viện này, quan hệ với cháu trai ông rất tốt. Đứa trẻ này cái gì cũng được, chỉ mỗi tội quá chú trọng lễ nghĩa, nói mãi mà vẫn cứ khách sáo.


Lý Minh híp mắt cười: “Lễ nghĩa nên có không thể bỏ, lần sau cháu nhất định sẽ sửa ạ.”



Câu này Lục Lợi Dân nghe không biết bao nhiêu lần rồi nên đành mặc kệ cậu ta.


“Tiểu Lẫm chưa về sao?”


Hạ Tuệ Anh không thấy bóng dáng cháu trai đâu nên có chút thắc mắc.


Lý Minh lúc này mới chú ý đến cô gái đi bên cạnh bà, đồng tử hắn co lại. Đây chẳng phải là cô gái họ gặp ở cổng lớn lúc nãy sao? Chẳng lẽ cô ấy có quan hệ gì với nhà họ Lục?


Hắn thu lại ánh mắt, trả lời câu hỏi của Hạ Tuệ Anh.


“Lục Lẫm về phòng thay quần áo rồi ạ, chắc sắp xong rồi.”


Lục Lẫm?


Cố Minh Nguyệt bắt được cái tên này. Tuy trên hôn thư không chỉ đích danh nhưng cô linh cảm đối tượng hôn ước chưa từng gặp mặt chính là người này.


Trong lúc cô đang chìm trong suy đoán, một tràng tiếng bánh xe lăn lạch cạch vang lên. Lần theo âm thanh nhìn sang, một người đàn ông xuất hiện trước mắt cô.


Anh ngồi trên xe lăn, mặc một bộ đồ đơn giản với áo sơ mi trắng bằng vải bông và quần tây đen.


Dù đang ngồi trên xe lăn nhưng vẫn có thể nhận thấy vóc dáng cao lớn vạm vỡ của người đàn ông, bờ vai rộng lớn căng tràn dưới lớp áo sơ mi.


Khuôn mặt anh góc cạnh gầy gò, đôi mắt thâm sâu, sống mũi cao thẳng tắp, thần sắc lạnh lùng khiến người ta không dám nhìn thẳng.


“Ông bà nội, hai người về rồi.”


Ánh mắt anh lơ đãng lướt qua Cố Minh Nguyệt rồi rất nhanh rũ mi xuống, che giấu sự u tối nơi đáy mắt.


Lý Minh cố gắng nén khóe miệng đang chực nhếch lên. Ban nãy người anh em tốt còn mạnh miệng, giờ người ta đã tìm đến tận cửa rồi, xem cậu ta làm thế nào.


Hắn rất muốn ở lại xem kịch vui nhưng tình cảnh trước mắt rõ ràng là người nhà họ Lục có chuyện cần bàn bạc, hắn là người ngoài không tiện ở lại nên nhanh chóng đứng dậy xin phép ra về.


Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Story Chương 3: Tìm đến nơi có hôn ước
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...