Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Chương 19: Giải cứu thành công
Lục Lẫm thu lại tâm trạng, nhìn vào mắt cô, gật đầu nói: “Cô nói đúng, dù sao cũng đã đợi lâu như vậy rồi, cứ tiếp tục thế này thì có sao đâu.”
Cố Minh Nguyệt ra ngoài rót một cốc nước đưa cho anh: “Uống chút nước cho nhuận họng đi.”
Từ hôm qua khi biết tin dữ, Lục Lẫm gần như chẳng ăn uống gì, lúc này cổ họng quả thực có chút khô khốc nên anh cầm cốc nước uống một hơi cạn sạch.
Cố Minh Nguyệt nhìn anh chằm chằm một lúc lâu, hy vọng linh tuyền sẽ nhanh chóng phát huy tác dụng.
Nói cũng lạ, cô nhớ lúc mới đến thế giới này, vết thương trên cổ tay cô hồi phục nhanh chóng như thần, vậy mà đến lượt Lục Lẫm thì lại như bị ai đó ấn nút tua chậm vậy.
Thấy Lục Lẫm phấn chấn trở lại, cả nhà họ Lục thở phào nhẹ nhõm, lúc ăn cơm ai nấy đều xót xa thi nhau gắp thức ăn cho anh.
Đồng thời cũng không quên “tẩm bổ” cho đại công thần trong nhà, Cố Minh Nguyệt gặm đùi gà ngon lành.
Trước mặt bao nhiêu người, một người sống sờ sờ tự nhiên biến mất thì không thể nào không có nhân chứng. Để nhanh chóng tìm được người, nhà họ Lục không tiếc vận dụng mọi mối quan hệ.
Trời không phụ lòng người, cuối cùng họ cũng tìm thấy và giải cứu thành công người đó từ một căn nhà gỗ nhỏ tối tăm ở vùng ngoại ô.
Trên người đối phương tuy không bị thương tích gì nhưng trông chẳng khác nào một kẻ lang thang.
Tiết Bình Nho bị nhốt ở nơi này mấy ngày liền cũng chẳng biết đối phương là người của thế lực nào, mỗi ngày ném cho ông một cái bánh bao bột ngô đen sì rồi lặn mất tăm.
Nghĩ đến cái thân già này, sống đến từng tuổi này rồi, khó khăn lắm mới được hưởng chút vinh hoa phú quý, ai ngờ đùng một cái lại quay về thời kỳ trước giải phóng.
Mấy cái bánh bao bột ngô đen sì đó chẳng biết bọn chúng kiếm ở đâu ra, cắn một miếng mà răng muốn rụng ra ngoài.
“Các cậu cuối cùng cũng đến rồi, nếu còn không đến thì cái mạng già này của tôi coi như bỏ lại đây đấy.”
Lý Minh nhanh chóng bước tới, trịnh trọng cúi người chào ông: “Vô cùng xin lỗi Tiết lão để ngài phải chịu sợ hãi rồi.”
Thái độ của cậu ta vô cùng thành khẩn khiến Tiết Bình Nho nuốt hết những lời định nói vào trong bụng, ông xua tay: “Thôi bỏ đi, coi như là nếm mật nằm gai nhớ về ngày xưa.”
“Tiết lão, tôi đưa ngài về nghỉ ngơi trước nhé, đợi ngày mai chúng ta xem tình hình bệnh nhân sau, ngài thấy sắp xếp như vậy có được không?”
Nếu không phải Lục Lẫm dặn dò cậu phải để ông cụ nghỉ ngơi tử tế thì cậu đã muốn lôi ngay người về khu gia binh rồi.
Tiết Bình Nho vốn định đòi nghỉ ngơi thêm vài ngày nhưng nhìn thấy ánh mắt lo lắng của Lý Minh, ông lại im lặng.
Thôi được rồi, nể tình cậu ta lo lắng cho bệnh nhân như vậy, ông đành nghỉ ngơi ít đi vài ngày vậy.
Khi Tiết lão đến nhà, nhà họ Lục đã chuẩn bị sẵn sàng, cả nhà không ai ra ngoài, ngay cả người bận rộn nhất là Lục Cần Minh cũng tạm gác công việc lại để ở nhà đợi.
Gia đình bác cả Lục Cần Đức cũng có mặt đông đủ.
“Mọi người đừng căng thẳng quá để con làm ảo thuật cho mọi người xem nhé.”
Lục Trạch không chịu nổi bầu không khí im lặng của mọi người nên không kìm được lên tiếng.
Bác gái Lục véo mạnh vào tay hắn một cái: “Ngồi im đấy, rảnh rỗi quá hóa rồ hay sao mà nhảy nhót như khỉ thế hả.”
Thằng con này đúng là thiếu đánh, không thấy mọi người đang căng thẳng à mà còn nhảy ra đòi biểu diễn ảo thuật.
Lục Trạch tủi thân.
Lục Trạch không nói nữa.
Lục Trạch lặng lẽ ngồi xuống, thu mình vào một góc, cố gắng giảm bớt sự tồn tại của bản thân.
Tiếng động cơ ô tô vang lên trước cổng, xe còn chưa dừng hẳn, Tiết Bình Nho đã bị người nhà họ Lục ùa ra vây quanh, ai nấy đều nhìn ông với ánh mắt rực lửa.
Tiết Bình Nho bị khí thế của họ dọa cho giật mình, bất giác lùi lại hai bước, lưng dựa vào cửa xe, đưa tay vỗ ngực. Tuổi già sức yếu dễ bị giật mình, ai không biết còn tưởng đám người này định đánh ông hội đồng ấy chứ.
“Cao nhân, cuối cùng cũng mong được ngài đến rồi.”
Lục Cần Minh kích động nắm chặt lấy tay ông.
Cao nhân?
Nghe đối phương xưng hô như vậy, Tiết Bình Nho cố nén khóe miệng đang chực nhếch lên, khiêm tốn xua tay: “Ây da, cao nhân gì chứ, lão đây chỉ là một ông già biết chút y thuật thôi, không dám nhận hai chữ cao nhân đâu.”
Lục Trạch cảm thấy như tìm được tri kỷ, mắt sáng rực lên. Ông già này thật là chẳng khiêm tốn chút nào, không giống hắn.
Bác gái Lục nhận ra biểu cảm của con trai, cơn giận trong lòng bùng lên dữ dội, bà giẫm mạnh lên chân hắn một cái.
Lục Trạch đau điếng, kêu lên oai oái rồi lùi lại hai bước. Nếu không phải trước mặt bao nhiêu người thế này thì hắn đã khóc thét lên rồi.
Dưới sự vây quanh của mọi người, Tiết Bình Nho bước vào phòng. Lục Lẫm đang đợi trong phòng khách, thấy ông bước vào liền khẽ gật đầu chào: “Chào Tiết lão.”
Ánh mắt Tiết Bình Nho dừng lại trên chiếc xe lăn của anh giây lát, nhìn tình hình này thì bệnh nhân chắc là cậu ta rồi nhỉ?
“Đôi chân của cậu bị làm sao thế?”
Đông y chú trọng vọng văn vấn thiết, Tiết Bình Nho theo lệ hỏi han về thương tích của bệnh nhân.
Lục Lẫm chìm vào hồi ức, kể lại quá trình mình bị thương và làm thế nào lại ra nông nỗi này.
Tiết Bình Nho nghe xong không nói gì mà đẩy anh vào phòng để kiểm tra kỹ lưỡng.
Người nhà họ Lục bị chặn ở bên ngoài, không biết tình hình bên trong cụ thể ra sao, nhìn thời gian từng phút từng giây trôi qua, họ chỉ biết sốt ruột chờ đợi.
“Sao bên trong chẳng có tiếng động gì thế nhỉ?”
Lục Trạch không ngồi yên được nữa, kéo cả Cố Minh Nguyệt và Lục Uyển Uyển cùng áp tai vào cửa nghe ngóng động tĩnh bên trong. Tiếc là công cốc, dù họ có cố gắng thế nào cũng chẳng nghe thấy chút âm thanh nào lọt ra ngoài.
“Mấy đứa ngồi yên một chút đi, mau qua đây ngồi xuống.”
Lục Lợi Dân gõ gõ cây gậy xuống sàn. Trong nhà đang có khách, hành xử như thế còn ra thể thống gì nữa. Ông cảm thấy cần phải mở một cuộc họp gia đình để chấn chỉnh lại nề nếp gia phong mới được.
Lục Trạch chưa kịp rút người lại thì trong phòng vang lên tiếng “cạch”, Cố Minh Nguyệt phản ứng nhanh nhạy kéo tay Lục Uyển Uyển né sang một bên.
Lục Trạch chưa kịp phản ứng vẫn giữ nguyên tư thế cũ, cửa vừa mở ra, hắn mất đà ngã nhào vào phòng Lục Lẫm, làm một cú “chó ăn cứt” ngoạn mục.
Lục Lẫm nhìn thằng em trai ngốc nghếch của mình với vẻ mặt đầy hắc tuyến.
“Tiểu Trạch, em làm cái gì trước cửa phòng anh thế?”
Lục Trạch vội vàng bò dậy, cười gượng gạo chữa cháy: “Em sợ anh và Tiết lão ở trong phòng khát nước nên định hỏi xem có cần uống nước không để em mang vào.”
Tiết lão xua tay: “Không cần đâu, lão đây uống no ở nhà rồi.”
“Thế ạ? Ông nội còn chuẩn bị cả trà Long Tỉnh Tây Hồ cơ đấy.”
Giọng Lục Trạch đầy vẻ tiếc nuối.
Nghe thấy bốn chữ “Long Tỉnh Tây Hồ”, mắt Tiết lão sáng rực lên, quên bẵng luôn câu vừa nói.
“Long Tỉnh Tây Hồ á? Thu hoạch năm nào thế? Vừa hay lão cũng thấy hơi khát, uống chút cho nhuận giọng cũng được.”
Lục Trạch: “...”
Hắn nghiêm túc nghi ngờ người này không phải cao nhân Đông y mà là cao nhân lật mặt. Câu trước vừa bảo không uống, câu sau đã đòi uống ngay, đúng là lật mặt như lật bánh tráng.
Lục Lợi Dân đích thân dâng trà do chính tay mình pha, Tiết lão nhấp một ngụm nhỏ, cổ họng phát ra tiếng thỏa mãn: “Trà này ngon thật đấy.”
Lục Cần Minh rất biết điều nói tiếp: “Tiết lão thích uống là tốt rồi, chúng tôi còn chuẩn bị thêm một ít nữa, lát nữa ngài có thể mang về dùng dần.”
Ở nhà, ông không phải là thủ trưởng cũng chẳng có chức tước gì, chỉ đơn thuần là một người cha già mong mỏi những điều tốt đẹp nhất cho con cái.
Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Story
Chương 19: Giải cứu thành công
10.0/10 từ 18 lượt.
