Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Chương 16: Mắng thẳng mặt
“Chuyện vui như vậy, chúng ta phải ăn một bữa ra trò để chúc mừng mới được.”
Vừa bước ra khỏi bệnh viện, Cố Minh Nguyệt đã nôn nóng nói, cô đã nghĩ sẵn lát nữa đến tiệm cơm sẽ gọi món gì rồi.
“Được đấy, được đấy, em cũng lâu lắm rồi chưa được ăn món Tứ hỉ hoàn tử.”
Lục Uyển Uyển là người thích ăn thịt, mỗi lần đến tiệm cơm quốc doanh cô bé đều nhất định phải gọi món thịt viên Tứ hỉ.
Hai người càng nói chuyện càng ứa nước miếng, hận không thể lao ngay đến tiệm cơm để đánh chén một trận.
Mây mù trong lòng Lục Lẫm đã tan đi phần nào, khóe môi anh cong lên: “Đi thôi, anh mời.”
“Anh cả muôn năm!”
Hai cô gái mỗi người một bên vây quanh Lục Lẫm, cùng nhau đi đến tiệm cơm quốc doanh.
“Sáng nay đi sớm quá nên đồ ăn sáng tiêu hóa hết rồi, lát nữa chúng ta gọi nhiều một chút, tiện thể mang về cho ông bà nội nữa.”
Hai vị trưởng bối vốn cũng định đi theo đến bệnh viện nhưng Lục Lẫm đã từ chối. Suốt một năm qua vì đôi chân của anh mà ông bà ở cái tuổi an hưởng tuổi già lại phải chạy vạy ngược xuôi lo lắng.
Để ông bà nghỉ ngơi được lúc nào hay lúc ấy.
Đến tiệm cơm, Lý Minh đẩy Lục Lẫm đi tìm chỗ ngồi trước.
Đúng giờ cơm trưa nên khách khứa khá đông, Lục Lẫm đợi vài phút mới có người ăn xong đứng dậy nhường chỗ.
“Chúng ta ngồi đây nhé?”
Lý Minh đẩy xe lăn vào vị trí ổn định rồi nói: “Để tôi đi bưng thức ăn giúp hai cô ấy, cậu ngồi đây đợi một lát.”
Lục Lẫm gật đầu, anh gọi trước một ấm trà, nhấp một ngụm làm ướt môi.
Cả buổi sáng không uống nước khiến môi anh khô khốc, vài ngụm nước trôi xuống, cổ họng đang bốc khói như được cứu rỗi.
Đột nhiên, một bóng đen phủ xuống trước mặt, Lục Lẫm mím môi, ngẩng đầu lên với vẻ không vui.
“Đồng chí, chỗ này đã có người ngồi rồi.”
Vẻ mặt anh xa cách, toát lên ý không muốn nói chuyện nhiều.
Chu Hiểu Thanh bày ra vẻ mặt tổn thương: “Anh Lẫm, dù sao chúng ta cũng là bạn bè, anh nhìn thấy em không vui chút nào sao?”
Lục Lẫm mặt không cảm xúc, đến mí mắt cũng lười nhấc lên: “Cô đừng nói như thể giữa tôi và cô có quan hệ gì ấy.”
Cùng lắm cũng chỉ là bạn bè lớn lên trong cùng một đại viện, cái giọng điệu nũng nịu dính người của cô ta cứ như thể hai người có mối quan hệ mờ ám nào đó vậy.
Trước đây Lục Lẫm lười giải thích nhưng giờ thì khác, anh là người đã có vị hôn thê. Vì thể diện của nhà họ Lục, vì thể diện của Cố Minh Nguyệt, tốt nhất anh và Chu Hiểu Thanh đừng nói với nhau câu nào.
Thái độ của anh khiến Chu Hiểu Thanh vô cùng tổn thương.
Theo đuổi Lục Lẫm bao nhiêu năm, dù là tảng băng cũng phải tan chảy rồi chứ, đằng này người đàn ông này cứ như kẻ vô tâm, chẳng mảy may động lòng chút nào.
“Chu Hiểu Thanh?”
Cố Minh Nguyệt nhìn qua nhìn lại giữa hai người, vẻ mặt như bắt gian chồng ngoại tình tại trận.
Sắc mặt Lục Lẫm biến đổi, cô nhìn anh bằng ánh mắt gì thế kia, anh lập tức thanh minh: “Lý Minh để tôi ngồi ở đây, tôi chẳng làm gì cả.”
Cố Minh Nguyệt liếc anh một lúc lâu, thấy vẻ mặt anh không giống đang nói dối nên miễn cưỡng tin tưởng.
Cô khoanh tay trước ngực, ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm Chu Hiểu Thanh. Lần trước nhảy nhót trước mặt cô thì thôi đi, lần này còn dám công khai quyến rũ người đàn ông của cô giữa chốn đông người.
“Đồng chí Chu, giữa ban ngày ban mặt, cô có chuyện gì không? Nói ra đây tôi giúp cô nghĩ cách cho.”
Mắng thẳng mặt là chuyện Cố Minh Nguyệt thích làm nhất.
Chỉ cần cô không ngại thì người ngại sẽ là người khác.
Chu Hiểu Thanh nhiệt tình lại gặp sự hờ hững, vốn đã khó chịu trong lòng, giờ bị Cố Minh Nguyệt châm chọc vài câu khiến ả tức đến mức không giữ được bình tĩnh.
Ả giậm chân bình bịch, hừ lạnh một tiếng rồi quay đầu bỏ đi.
Cố Minh Nguyệt: Hây! Cái tính nóng nảy của mình, nếu không phải thấy cô ta chạy nhanh thì đã tặng cho một cái bạt tai rồi.
Giác quan thứ sáu của phụ nữ mách bảo cô rằng Chu Hiểu Thanh có vấn đề nhưng cụ thể là vấn đề gì thì cô lại không nói rõ được.
“Chị dâu, bọn em về rồi đây.”
Giọng nói vui vẻ của Lục Uyển Uyển vang lên rồi đột ngột im bặt. Ai nói cho cô bé biết tại sao mặt chị dâu lại lạnh tanh còn anh cả thì hiếm khi lộ ra vẻ lúng túng như vậy?
Cô bé và Lý Minh trố mắt nhìn nhau, chuyện gì đang xảy ra thế này?
Lục Uyển Uyển rón rén ngồi xuống cạnh Cố Minh Nguyệt thì thầm hỏi: “Chị dâu sao thế? Có phải anh cả chọc giận chị không?”
Cố Minh Nguyệt giả vờ mếu máo: “Đều tại hoa đào thối của anh em đấy.”
Lục Lẫm: “...”
“Hoa đào thối gì chứ, đừng nói lung tung, tôi trong sạch mà, tôi với cô ta chẳng có quan hệ gì sất.”
“Thật không?”
Dù biết rõ sự thật nhưng cô vẫn muốn nghe chính miệng Lục Lẫm nói ra những lời mình muốn nghe.
“Đương nhiên là thật, tôi chưa bao giờ nói dối, nếu cô không tin thì có thể hỏi Lý Minh.”
Lục Lẫm cây ngay không sợ chết đứng, nói không có quan hệ là không có quan hệ, anh chẳng việc gì phải nói dối chuyện này.
Lý Minh đang hóng chuyện, nghe thấy tên mình thì ngẩn người ra, chỉ tay vào mặt mình với vẻ ngơ ngác.
Sau khi nghe Lục Lẫm kể lại đầu đuôi, hắn lập tức hiểu ra và đứng ra làm chứng cho người anh em tốt rằng anh và Chu Hiểu Thanh tuyệt đối trong sạch.
Lục Uyển Uyển nghe nói Chu Hiểu Thanh còn dám đến trước mặt anh cả để tìm cảm giác tồn tại thì lập tức xù lông.
“Nhà họ Chu bị làm sao thế, ngày nào cũng chạy đến trước mặt nhà mình là có ý gì!”
Biết rõ người ta nhìn thấy mình là không vui mà còn sấn sổ chạy tới tìm chửi, đúng là nợ đòn mà.
Cố Minh Nguyệt gật đầu tán thành.
Lục Lẫm: “Lần này cô tin tôi rồi chứ?”
Hỏi câu này xong, tim anh treo lên tận cổ họng, sợ nghe phải câu trả lời không mong muốn.
Có lẽ chính bản thân anh cũng không nhận ra thái độ của mình đối với Cố Minh Nguyệt đã thay đổi từ lúc nào không hay.
Tin tức bệnh tình của Lục Lẫm chuyển biến tốt khiến cả nhà họ Lục phấn chấn tinh thần, họ đã mong chờ điều này quá lâu rồi.
Tin vui nối tiếp tin vui, vị cao nhân kia đã được tìm thấy!
Cố Minh Nguyệt vừa xuống lầu đã nghe thấy tiếng nói chuyện đầy kích động trong phòng khách.
“Anh nói thật chứ? Tìm thấy người rồi sao? Ở đâu vậy? Khi nào thì mời được người ta đến?”
Đối mặt với hàng loạt câu hỏi dồn dập của Chung Dục Tú, người ở đầu dây bên kia không hề tỏ ra mất kiên nhẫn mà từ tốn trả lời từng câu một.
Trong đầu Cố Minh Nguyệt lóe lên một suy nghĩ, chẳng lẽ tìm được cao nhân rồi sao?
Chuyện khiến bà vui mừng đến vậy chắc chỉ có chuyện này thôi.
Chung Dục Tú cúp điện thoại, thấy Cố Minh Nguyệt đi vào liền bước nhanh tới nắm chặt tay cô.
“Nguyệt Nguyệt tốt quá rồi, chân của Tiểu Lẫm có cách cứu chữa rồi!”
Cố Minh Nguyệt mỉm cười, nắm lại tay bà vỗ nhẹ an ủi: “Chúc mừng cô chú ạ.”
Chung Dục Tú cảm thấy từ khi Cố Minh Nguyệt đến nhà, nụ cười của con trai nhiều hơn, con gái cũng tự tin hơn, vợ chồng bà thấy thoải mái hơn hẳn, chưa kể đến cha mẹ chồng.
Lục Lẫm biết tin này, mặt ngoài tỏ ra bình tĩnh nhưng trong lòng đã dậy sóng.
Nghe được tin vui, sau khi bình tĩnh lại, anh không nỡ dội gáo nước lạnh vào người nhà.
Anh sợ vị cao nhân trong truyền thuyết này chưa chắc đã chữa khỏi đôi chân cho anh.
Anh sợ hy vọng càng lớn thì thất vọng càng nhiều.
Thời gian qua ngày nào anh cũng cố gắng tập phục hồi chức năng nhưng đôi chân cứ như chống đối lại anh, đứng cũng không đứng nổi.
Rõ ràng lúc kiểm tra tình trạng đang tốt lên, vậy mà anh lại chẳng thể thực hiện nổi động tác đứng cơ bản nhất.
Lục Lẫm cụp mắt xuống, không biết đang suy nghĩ điều gì.
“Phấn chấn lên nào, chỉ cần còn hy vọng thì chúng ta quyết không bỏ cuộc.”
Cố Minh Nguyệt vỗ vai anh, thấy bộ dạng ủ rũ của anh liền lên tiếng cổ vũ động viên.
Lục Lẫm ngước mắt lên, ánh mắt chạm vào ánh mắt cô.
Đôi mắt trong veo như nước hồ thu đong đầy sự quan tâm dành cho anh.
Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Story
Chương 16: Mắng thẳng mặt
10.0/10 từ 18 lượt.
