Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời

Chương 153: Mua nhà


Ký túc xá là phòng sáu người, Cố Minh Nguyệt và Lục Uyển Uyển đẩy cửa bước vào thì đã có hai nữ sinh đang dọn dẹp giường chiếu.


“Chào các cậu, tớ là Lâm Hiểu Yến, khoa Ngoại ngữ.”


“Tớ là Triệu Mai, cùng khoa Quản lý Kinh tế với các cậu.”


Hai người nhiệt tình chào hỏi, ánh mắt tò mò lướt qua nhóm người Lục Lẫm phía sau.


Cố Minh Nguyệt cười đáp lại: “Tớ là Cố Minh Nguyệt, đây là em chồng tớ Lục Uyển Uyển, khoa Văn.”


Cô chỉ vào Lục Lẫm đang thoăn thoắt trải giường sau đó nhìn sang Chung Dục Tú đang bế Thần Thần: “Đây là chồng tớ Lục Lẫm và mẹ chồng tớ.”


“Oa.” Lâm Hiểu Yến và Triệu Mai đều ngạc nhiên mở to mắt, không kìm được quan sát Lục Lẫm và Cố Minh Nguyệt.


“Cố Minh Nguyệt, cậu nhìn trẻ thế mà đã kết hôn có con rồi à?”


Thần Thần như nghe hiểu, cười khanh khách trong lòng bà nội, tay nhỏ còn vẫy vẫy, lập tức kéo gần khoảng cách.


Lục Lẫm trải xong giường, kiểm tra kỹ thanh chắn giường, nghe vậy cười nói: “Chúng tôi cưới nhau mấy năm rồi, con trai hơn một tuổi rồi.”


Chung Dục Tú cũng sán lại, đưa túi kẹo mang từ Bắc Kinh cho hai cô bạn cùng phòng: “Sau này Minh Nguyệt và Uyển Uyển nhờ các cháu giúp đỡ nhiều nhé.”



Dọn dẹp ký túc xá xong thì trời cũng đã muộn.


Cố Minh Nguyệt chào tạm biệt bạn cùng phòng rồi cả nhóm kéo nhau xuống nhà ăn.


Là lứa sinh viên đầu tiên sau khi khôi phục thi đại học, chế độ đãi ngộ của nhà trường rất tốt, không chỉ bao ăn mà còn phát phiếu mua hàng.


Thần Thần lần đầu thấy đông người thế này, mắt nhìn không xuể, ngó nghiêng lung tung, phấn khích nhe mấy cái răng sữa.


Cả nhóm đi một vòng chọn món mình thích.


Thần Thần được bố bế, tay cầm thìa xúc cơm trong bát.


Ăn xong đi dạo một vòng quanh trường, Lục Lẫm và Hạ Tiêu phải về đơn vị trước.


“Ở trường đừng đi chơi riêng với bạn nam, đi ăn hay đi dạo phố cũng phải đi cùng Uyển Uyển hoặc bạn cùng phòng đấy.”


Lục Lẫm nghiêm mặt dặn dò nhưng ánh mắt đầy lo lắng: “Tối học xong về ký túc xá sớm, đừng la cà bên ngoài.”


Hạ Tiêu cũng gật đầu, nhìn Lục Uyển Uyển: “Có ai bắt chuyện linh tinh hay bắt nạt em thì gọi điện ngay cho anh với anh Lẫm, bọn anh đến ngay.”


Anh ngừng một chút rồi nói thêm: “Thiếu tiền thiếu đồ cứ bảo, đừng ngại, tuyệt đối không được vay tiền người lạ.”


Chung Dục Tú đứng bên cạnh cười giảng hòa: “Hai đứa cứ làm quá lên, chúng nó lớn cả rồi.”



Cố Minh Nguyệt và Lục Uyển Uyển nhìn nhau cười, gật đầu lia lịa: “Biết rồi ạ, bọn con sẽ chú ý.”


Lục Lẫm vẫn chưa yên tâm, ghi lại số điện thoại ký túc xá của hai người rồi mới thở phào.


Trước khi đi, Lục Lẫm còn dặn đi dặn lại Cố Minh Nguyệt: “Chuyện tìm nhà đừng vội, anh nhờ người dẫn hai mẹ con đi xem, có chỗ nào ưng ý thì bàn bạc trước, thiếu tiền anh lo.”


Chung Dục Tú bế Thần Thần tiễn họ ra cổng, quay sang nói với Cố Minh Nguyệt: “Mẹ đưa Thần Thần về nhà khách trước từ từ tìm nhà, các con cứ yên tâm học hành.”


Cố Minh Nguyệt lắc đầu, ánh mắt tính toán: “Mẹ ơi, mình không thuê nhà nữa, mua luôn một căn ở Hải Thị đi ạ.”


Cô giải thích: “Con thấy vị trí Hải Thị rất đẹp, tương lai phát triển chắc chắn không tồi, mua nhà vừa để ở, sau này cũng là khoản đầu tư chắc chắn.”


Chung Dục Tú ngẩn ra rồi gật đầu tán thành: “Con nói có lý, mua đứt cho yên tâm, sau này Thần Thần lớn lên đi học ở đây cũng tiện.”


Cố Minh Nguyệt đã có tính toán sơ bộ trong lòng, đợi ổn định việc học sẽ cùng mẹ chồng đi xem nhà.


Người dẫn họ đi xem nhà là Phương Hải, đồng đội cũ của Lục Lẫm, hiện làm ở Cục Quản lý nhà đất, biết họ muốn mua nhà nên rất nhiệt tình, tìm giúp mấy chỗ.


Cố Minh Nguyệt mang theo số tiền tiết kiệm từ việc mua tiệm may trước đó, cùng mẹ chồng bế Thần Thần đi xem nhà.


Đi xem hai ba chỗ, không chật chội thì vị trí quá hẻo lánh, cả hai đều không ưng.


Mãi đến khi đi vào một con ngõ yên tĩnh ở trung tâm thành phố, Phương Hải đẩy cánh cổng một căn tứ hợp viện nhỏ:



“Căn này là tứ hợp viện nhỏ, đi bộ đến trường các cô mười phút, xung quanh toàn giáo viên cũ của trường, đi đâu cũng tiện.”


Cố Minh Nguyệt bước vào, bố cục vuông vắn, dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng, sân nhỏ còn trồng mấy khóm hoa nguyệt quế.


Chung Dục Tú bế Thần Thần đi một vòng quanh sân, cười nói: “Sân này được đấy, sau này làm cái xích đu cho Thần Thần, mẹ trồng thêm ít rau nữa.”


Thần Thần cũng vỗ tay hưởng ứng, ê a với mấy bông hoa trong sân.


Cố Minh Nguyệt sờ tường, hỏi giá cả, thầm tính toán trong lòng.


Giá cả nằm trong dự tính, vị trí và thiết kế đều đúng ý, hơn nữa nhà ở trung tâm thành phố sau này chắc chắn tăng giá mạnh.


Cô quay sang Chung Dục Tú: “Mẹ, con thấy căn này được đấy ạ.”


Chung Dục Tú gật đầu ngay: “Mẹ cũng thấy hợp lý, chốt căn này đi.”


Phương Hải không ngờ họ quyết đoán thế, vội lấy hợp đồng ra.


Cố Minh Nguyệt xem kỹ các điều khoản, ký tên trả tiền cọc ngay tại chỗ, cầm chìa khóa nhà mới trong tay, ngôi nhà mới ở Hải Thị coi như đã xong.


Vừa lấy chìa khóa, Cố Minh Nguyệt đã kéo Chung Dục Tú tìm bốt điện thoại công cộng, vội vàng gọi cho Lục Lẫm.


“Lục Lẫm, bọn em tìm được nhà rồi, bốn gian có sân nhỏ, gần trường lắm.” Giọng cô đầy phấn khích.



Chung Dục Tú ghé vào ống nghe nói thêm: “Nhà thoáng mát, sân rộng cho Thần Thần chơi, giá cả cũng hợp lý.”


Cố Minh Nguyệt nói tiếp: “Em muốn sửa sang lại chút, sơn lại phòng khách, đóng tủ quần áo trong phòng ngủ, làm hàng rào thấp quanh sân. Anh thấy sao?”


Lục Lẫm đồng ý ngay tắp lự: “Tùy em quyết hết, sửa sang đừng để mệt quá, thiếu vật liệu hay cần giúp đỡ cứ bảo anh, anh tranh thủ qua.”


Sáng sớm cuối tuần, Cố Minh Nguyệt và Chung Dục Tú mang dụng cụ đến dọn dẹp nhà mới, Lục Uyển Uyển cũng đến giúp một tay.


Vừa mở cổng, Thần Thần đã vùng khỏi tay bà nội, chạy lon ton trên khoảng sân trống, bụi bay mù mịt.


“Uyển Uyển, em lau cửa sổ với bàn ghế nhé, chị quét nhà lau nhà, mẹ trông Thần Thần là được rồi ạ.”


Phân công xong, Cố Minh Nguyệt cầm chổi quét sân.


Chung Dục Tú gom đồ cũ ở góc sân lại, miệng lẩm bẩm: “Sân này dọn dẹp sạch sẽ, trồng ít cà chua dưa chuột, Thần Thần tha hồ ăn rau sạch.”


Bận rộn cả buổi sáng, ngôi nhà mới dần hiện ra vẻ sạch sẽ gọn gàng.


Chốt xong nhà cửa ở Hải Thị, Cố Minh Nguyệt tranh thủ cuối tuần chuyển hết đồ đạc ở ký túc xá về sân nhỏ.


Lúc dọn đồ, Lâm Hiểu Yến và Triệu Mai giúp một tay, mặt buồn thiu: “Cậu đi rồi ký túc xá buồn hẳn.”


Cố Minh Nguyệt vỗ vai bạn cười: “Đừng buồn mà, tớ vẫn đi học ở trường, hết giờ hay cuối tuần mình vẫn hẹn hò ăn uống dạo phố được mà.”


Cô lấy mấy cái ví tiền tự làm ra tặng bạn cùng phòng: “Ví tớ tự làm đấy, tặng các cậu làm kỷ niệm.”


Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Story Chương 153: Mua nhà
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...