Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời

Chương 149: Kết thúc


Lục Uyển Uyển nắm chặt thẻ dự thi, nói nhỏ với Cố Minh Nguyệt: “Lần này đến Hải Thị, không ngờ là để đi thi đại học.”


Cố Minh Nguyệt cười trấn an: “Đừng căng thẳng, cứ coi như đi tham quan chỗ mới thôi, mình học được gì thì thi nấy.”


Lục Lẫm ngồi bên cạnh đưa cốc trà nóng: “Mai thi anh đợi ngoài cổng trường, cứ thoải mái đi.”


Đến Hải Thị thì trời đã tối, họ tìm một nhà khách gần điểm thi nghỉ lại.


Sáng sớm hôm sau, ba người đến điểm thi, trước cổng trường đông nghịt thí sinh và người nhà đưa thi, có người từ xa đến như họ cũng có học sinh địa phương, trên mặt ai nấy đều lộ vẻ căng thẳng và mong đợi.


Nhìn bóng lưng Cố Minh Nguyệt và Lục Uyển Uyển bước vào trường thi, Lục Lẫm thầm cổ vũ trong lòng.


Bước vào điểm thi, Cố Minh Nguyệt hít sâu một hơi.


Nhìn Lục Uyển Uyển bên cạnh cũng đang nắm chặt thẻ dự thi, cô vỗ nhẹ tay em chồng: “Đừng hoảng, cứ bình tĩnh làm bài như lúc ôn tập thôi.”


Lục Uyển Uyển gật đầu nhưng ánh mắt vẫn không giấu được sự lo lắng.


Dù sao thời gian chuẩn bị quá ngắn, nhiều kiến thức mới chỉ nắm sơ sơ, trong lòng ai cũng không chắc chắn.



Tiếng chuông báo hiệu giờ thi vang lên, Cố Minh Nguyệt cầm bút, nhìn đề thi, những kiến thức đã học thuộc lòng, những mẹo giải đề thầy cô dạy dần hiện rõ trong đầu.


Cô bình ổn tâm trí, bắt đầu cẩn thận làm bài.


Tiếng chuông kết thúc môn thi cuối cùng vang lên, Cố Minh Nguyệt bước ra khỏi phòng thi, gió thổi vào mặt mang theo sự nhẹ nhõm.


Sự căng thẳng suốt hơn hai tháng qua cuối cùng cũng được trút bỏ, những ngày tháng đi sớm về khuya, vùi đầu vào sách vở đã khép lại viên mãn.


Vừa đứng lại thì thấy Lục Uyển Uyển bước nhanh tới, vẻ mặt lo lắng: “Chị dâu, em vừa nhớ lại mấy câu, cảm giác làm sai nhiều chỗ lắm.”


Vừa nói cô bé vừa lấy giấy nháp ra so đáp án với Cố Minh Nguyệt.


Cố Minh Nguyệt nhìn đôi lông mày nhíu chặt của em chồng, vỗ vai an ủi: “Đừng nghĩ nữa, mình đã cố gắng hết sức rồi, cố gắng hết sức thì không có gì phải hối tiếc cả, chắc chắn sẽ có kết quả tốt thôi.”


Nghe vậy, Lục Uyển Uyển thở phào nhẹ nhõm, gật đầu: “Chị nói đúng, thi xong rồi, có lo lắng cũng chẳng giải quyết được gì.”


Lục Lẫm cười đón lấy cặp sách của hai người: “Đi thôi, đi ăn một bữa ngon, xả hơi mấy ngày cho đã.”


Những ngày sau đó, Cố Minh Nguyệt cuối cùng cũng có thời gian chuyên tâm chơi với Thần Thần.


Nhìn thằng bé bò khắp nhà, bi bô tập nói, cô chợt nhớ ra tiệc thôi nôi của con vì chuyện ôn thi mà bị hoãn lại, sắp đến Tết rồi, cô nảy ra ý định.



Đợi về Bắc Kinh ăn Tết thì tổ chức tiệc thôi nôi cùng với Tết luôn để ông bà nội tận mắt nhìn thấy cháu chắt, cả nhà quây quần mới vui.


Chung Dục Tú nghe ý tưởng này gật đầu tán thành ngay: “Thế thì hay quá để các cụ được hưởng không khí vui vẻ của con cháu, cả nhà đoàn tụ mới gọi là Tết chứ.”


Thi xong nhẹ cả người, việc nhà không có gì còn lâu mới có kết quả thi, Cố Minh Nguyệt bàn bạc với gia đình quyết định về Bắc Kinh sớm.


Cố Minh Nguyệt ngồi xổm bên đống hành lý, xếp gọn đặc sản mang về biếu ông bà nội, Lục Lẫm ở bên cạnh thu dọn quần áo cho Thần Thần.


Hai người thỉnh thoảng lại bàn bạc: “Cái áo bông nhỏ này phải mang theo, Bắc Kinh lạnh hơn ở đây, trà biếu bố đừng quên nhé.”


Đang bận rộn thì Thần Thần vịn tường lần mò đi tới, tay nắm chặt cái áo len nhỏ của mình, ê a tiến lại gần đống hành lý, kiễng chân định nhét áo vào.


Nhưng áo chưa nhét vào được thì người đã loạng choạng suýt ngã, làm cả Cố Minh Nguyệt và Lục Lẫm phì cười.


Cố Minh Nguyệt bế thốc con lên đùi: “Thần Thần cũng muốn giúp một tay à?”


Thần Thần như hiểu ý, dúi cái áo len vào tay mẹ, tay kia với lấy cái khăn quàng cổ trong vali.


Lục Lẫm nhân cơ hội lấy cái khăn quàng cổ nhỏ quàng vào cổ con: “Thần Thần nhà mình giỏi quá, biết giúp bố mẹ dọn đồ rồi.”


Chung Dục Tú bưng đĩa hoa quả vào, thấy cảnh này cười nói: “Thằng bé này, bé tí mà khôn gớm.”



Chỉ tiếc là Lục Lẫm và Hạ Tiêu vẫn còn nhiệm vụ ở đơn vị, không đi cùng được, chỉ có thể giúp họ chuyển hành lý lên xe, dặn đi dặn lại: “Đi đường cẩn thận, đến nơi nhớ gọi điện về cho anh.”


Hôm xuất phát, trời vừa tảng sáng, Cố Minh Nguyệt bế Thần Thần, Chung Dục Tú xách quà cáp biếu quê, Lục Uyển Uyển trông coi hành lý xách tay, mấy người cùng đi ra bến cảng.


Thần Thần như biết được đi chơi xa, nằm ngoan trong lòng mẹ, đầu quay ngang quay ngửa tò mò nhìn ngắm xung quanh.


Lục Lẫm và Hạ Tiêu tiễn họ đến bến cảng, nhìn tàu đi khuất mới quay về.


Hạ Tiêu liếc Lục Lẫm, thở dài: “Thế là còn mỗi hai thằng đàn ông cô đơn chúng ta.”


Lục Lẫm: “Ai thèm sống với cậu chứ.”


Nói xong sải bước dài bỏ đi để mặc Hạ Tiêu đứng đó tặc lưỡi.


Ba mẹ con và cháu nội thuận lợi đến ga tàu hỏa, lên tàu.


Thần Thần từ bé đến giờ ít khi ra khỏi nhà, thấy cảnh vật bên ngoài lạ lẫm thích thú vô cùng, tàu chạy, cây cối vùn vụt lùi lại phía sau thu hút sự chú ý của bé, bàn tay mập mạp đập đập vào cửa kính.


Chung Dục Tú ngồi bên cạnh bóc quýt cho cháu, kể chuyện Bắc Kinh thay đổi cho Cố Minh Nguyệt nghe: “Hôm nọ bố con gọi điện bảo cây trước cửa nhà lại cao thêm rồi, Thần Thần chắc chắn thích chơi dưới gốc cây lắm.”


Lục Uyển Uyển cũng góp chuyện: “Về đến nơi cô đưa Thần Thần đi bách hóa, mua kẹo hồ lô cho ăn nhé.”



Tuy Lục Lẫm không về cùng nhưng có người thân bên cạnh, có niềm mong chờ đoàn tụ, chuyến đi này vẫn tràn ngập niềm vui.


Cố Minh Nguyệt xoa đầu con trai, mong sao tàu chạy nhanh hơn chút nữa để con sớm được gặp ông bà cố.


Sau ba ngày đêm, tàu hỏa từ từ lăn bánh vào ga Bắc Kinh, Cố Minh Nguyệt bế con đứng sát cửa sổ, nhìn thấy ngay ông bà nội đang đứng đợi trên sân ga đông đúc.


Ông nội mặc bộ đồ Tôn Trung Sơn, bà nội mặc áo bông dày, cả hai đều kiễng chân nhìn về phía toa tàu, tay cầm theo khăn quàng cổ cho chắt.


Vừa xuống tàu, Hạ Tuệ Anh đã lao tới nắm chặt tay Cố Minh Nguyệt nhưng mắt lại dán chặt vào Thần Thần, giọng run run: “Chắt ngoan của bà đây rồi, cuối cùng cũng được gặp con.”


Lục Lợi Dân cũng sán lại, rón rén muốn bế chắt nhưng sợ làm nó sợ, chỉ dám sờ nhẹ vào má, cười tít mắt lộ cả nếp nhăn: “Trộm vía kháu khỉnh quá, giống hệt thằng Lẫm hồi bé.”


Lúc đầu Thần Thần còn hơi lạ, rúc vào lòng mẹ lén nhìn nhưng khi bà cố lấy từ trong túi ra viên kẹo sữa bọc giấy bóng kính đưa cho, thằng bé liền đưa tay mập mạp ra đón lấy, miệng còn bi bô một tiếng.


Tiếng gọi ngây thơ ấy khiến bà cố đỏ hoe mắt, vội vàng giục Cố Minh Nguyệt: “Mau về nhà thôi, bà hầm gà rồi, về tẩm bổ cho lại sức.”


Cậu cảnh vệ đi cùng chủ động xách hành lý giúp Chung Dục Tú và Lục Uyển Uyển.


Lục Lợi Dân miệng lải nhải không ngớt: “Đi đường mệt lắm phải không? Nhà cửa dọn dẹp xong xuôi hết rồi, chỉ đợi các con về thôi.”


Cả nhà nói cười vui vẻ đi ra khỏi ga.


Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Story Chương 149: Kết thúc
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...