Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời

Chương 144: Tình cờ gặp gỡ


Hôm nay họ định ở lại Hải Thị một đêm từ hợp tác xã ra đang trên đường đến nhà khách thì nghe thấy tiếng ồn ào ở tiệm cơm quốc doanh bên cạnh.


Cố Minh Nguyệt bế Thần Thần đi tới, thấy hai người ăn mặc rách rưới bị nhân viên phục vụ túm chặt tay, dưới đất rơi vãi nửa túi bánh bao ăn trộm.


“Ăn trộm còn già mồm à, đây là đồ người ta chưa kịp ăn đã bị các người lấy mất, hôm nay phải trả tiền mới được đi.” Nhân viên phục vụ mặt đỏ bừng vì tức, giơ tay định đánh.


Bước chân Cố Minh Nguyệt khựng lại, hai người bị đánh trông quen quen, cô nhìn kỹ lại, đồng tử co rút.


Người đàn ông tóc bạc trắng rối bù, người phụ nữ tay áo sờn rách, hai người co rúm lại như chuột sợ mèo.


Lục Lẫm nhận ra sự khác thường của cô, nhìn theo ánh mắt cô: “Em quen à?”


Cố Minh Nguyệt mím môi, tim nhói lên như bị kim châm.


Hồi đó khi rời nhà, bố mẹ cô ở bên ngoài tìm mọi cách để sang Hương Cảng, hoàn toàn mặc kệ sự sống chết của đứa con gái ruột là cô, chỉ chăm chăm tống cô đi cho rảnh nợ.


Hai năm nay cô sống ở nhà họ Lục rất tốt đã coi đó là nhà mình từ lâu nhưng nhìn thấy cảnh tượng thảm hại của hai người kia, tim cô vẫn không khỏi đau nhói, có lẽ là do cảm xúc của nguyên chủ còn sót lại.


Cố Minh Nguyệt không hề có ý định nhận người thân từ khoảnh khắc họ bỏ rơi cô, tình thân giữa họ đã bị cắt đứt.



“Là bọn họ.”


Tuy Cố Minh Nguyệt không nói rõ tên tuổi nhưng Lục Lẫm vẫn đoán ra thân phận của đối phương qua phản ứng của cô.


“Em với Thần Thần đợi anh, anh quay lại ngay.”


Cố Minh Nguyệt thu lại tầm mắt, bế con tìm chỗ khuất gió đứng đợi.


“Đừng đánh nữa.” Lục Lẫm bước tới móc tiền trong túi đưa cho nhân viên phục vụ: “Đồ họ lấy tôi trả tiền.”


Nhân viên phục vụ ngẩn người, thấy anh không giống người nói đùa mới buông tay, nhận tiền sắc mặt dịu đi, thả người ra.


Hai người kia ngơ ngác, ngẩng đầu lên chỉ thấy bóng lưng màu xanh quân đội của Lục Lẫm quay đi.


Người phụ nữ lẩm bẩm: “Thời buổi này vẫn còn nhiều người tốt như Lôi Phong, không thì hôm nay rắc rối to.”


Người đàn ông cũng gật đầu, mải xoa cánh tay đau nhức, chẳng nói được câu cảm ơn nào đã kéo người phụ nữ đi mất.


Họ chỉ nghĩ mau chóng tìm chỗ kiếm bữa cơm tiếp theo, đâu có tâm trí đâu mà hỏi danh tính người làm việc tốt, càng không thể ngờ người trả tiền giúp mình chính là chồng của đứa con gái bị họ bỏ rơi.


Lục Lẫm thấy Cố Minh Nguyệt đang nhìn xa xăm, đưa tay vuốt lại mái tóc bị gió thổi rối cho cô: “Xong rồi, đừng nghĩ nhiều nữa.”



Cố Minh Nguyệt quay đầu lại, nhìn sự ấm áp trong mắt anh lại nhìn đứa con đang ngủ say trong lòng, nỗi buồn phiền trong lòng dần tan biến.


Cô khẽ “ừ” một tiếng: “Sau này có gặp lại thì coi như không quen biết.”


Về đến nhà khách, Cố Minh Nguyệt vẫn ủ rũ, thấy cô như vậy Lục Lẫm biết chuyện lúc nãy vẫn còn canh cánh trong lòng cô, bèn nắm lấy tay cô.


“Vẫn nghĩ chuyện bố mẹ em à?” Lục Lẫm rót cho cô cốc nước.


“Anh biết em buồn, họ không coi em là con mà coi em như món đồ để đổi chác lợi ích, đến người lạ nhìn thấy đứa trẻ còn thương xót, đằng này họ lại chẳng có lấy một lời hỏi han.”


Cố Minh Nguyệt cầm cốc nước, đầu ngón tay lạnh ngắt, những chuyện cũ bị lãng quên như tảng đá chìm dưới nước bỗng chốc nổi lên.


Cô nhớ lại hồi nhỏ bị bố mẹ ép học múa, học vẽ, vì để giữ dáng mà ăn không đủ no mặc không đủ ấm, bố mẹ gọi đó là rèn luyện phẩm chất kiên cường.


Trong gian khổ tạo nên thành tựu, họ hoàn toàn quên mất cô chỉ là một đứa trẻ, đến cái ăn cái mặc cơ bản cũng không được đáp ứng, bé tí đã mang đầy bệnh tật.


Sau này lớn lên gia đình xảy ra biến cố, họ cũng chỉ tính chuyện đưa anh trai đi, hoàn toàn không đoái hoài đến cảm nhận của cô.


“Em không trách họ bỏ rơi em, em chỉ buồn là họ chưa bao giờ coi em là con người.”


Giọng Cố Minh Nguyệt nghẹn ngào: “Người lạ hỏi đường còn biết nói cảm ơn nhưng họ đối với em còn không có phép lịch sự tối thiểu như thể em sinh ra là để phục vụ họ, làm con rối cho họ giật dây vậy.”



Lục Lẫm ôm vai cô, vỗ về như dỗ dành trẻ con: “Vợ ngốc à, đừng chấp nhặt với họ, họ không biết thương con là thiệt thòi của họ, giờ em có anh, có Thần Thần, có cả đại gia đình nhà mình nữa.


Mọi người vui vẻ bên nhau mới là phúc phận của em, những người không coi em ra gì thì cứ coi như gió thoảng mây bay, đừng để họ làm phiền lòng mình nữa.”


Lúc này, trên giường vang lên tiếng “ư a” của Thần Thần, thằng bé sắp tỉnh.


Cố Minh Nguyệt nhìn con, cảm giác nghẹn ứ trong lòng tan biến, cô lau khóe mắt, uống một ngụm nước.


Phải rồi, những người không trân trọng mình thì không đáng để mình lãng phí cảm xúc, cuộc sống của cô từ lâu đã xoay quanh những người yêu thương cô rồi.


Xe từ Hải Thị vừa dừng bánh, Lục Lẫm đã xách hai xâu lạp xưởng bóng loáng xuống xe.


Đây là đặc sản Hải Thị, lạp xưởng đỏ au bóng mỡ, vị khác hẳn lạp xưởng nhà làm, chưa nấu đã thấy mùi thơm mặn mà.


“Hôm nay mình làm cơm niêu nhé, lạp xưởng hấp trong cơm chắc chắn thơm lắm.” Anh vừa nói vừa đi vào bếp.


Chung Dục Tú bế Thần Thần đi theo sau, xa cháu một đêm bà nhớ lắm rồi.


Bếp nhanh chóng tỏa mùi cơm thơm phức, Cố Minh Nguyệt thái lạp xưởng thành lát mỏng, xếp lên trên nồi cơm sắp chín, rắc thêm nắm rau cải xanh mướt.


Vừa đậy nắp nồi thì ngoài cổng có tiếng bước chân, Hạ Hiểu Hà xách cái túi đi vào: “Họ hàng chị gửi đồ khô từ nơi khác về, cho hai đứa nếm thử.”



Túi mở ra, táo đỏ óc chó bên trong tỏa mùi thơm dịu, Thần Thần ngồi trong xe đẩy với tay đòi lấy.


Dương Dương đi theo mẹ, nhìn thấy Thần Thần mắt sáng rực lên.


Từ bé đến giờ chưa được làm anh, khó khăn lắm mới có đứa em trai để cưng nựng, ngày nào cũng đòi sang chơi với em, hôm qua không gặp Thần Thần nó ăn ít đi một bát cơm.


“Thần Thần, anh tặng em đồ chơi này. Em có thích không?”


Hai đứa trẻ chụm đầu bên xe đẩy, Thần Thần cầm con búp bê Dương Dương tặng, bi bô nói tiếng trẻ con.


Dương Dương không hiểu nhưng vẫn cười theo còn đưa tay chỉnh lại cái yếm bị lệch cho em.


Cố Minh Nguyệt thấy cảnh này ấm áp quá, không kìm được lấy máy ảnh chụp lại khoảnh khắc đẹp đẽ này.


“Cơm niêu chín rồi.” Lục Lẫm bưng nồi đất ra, mùi cơm thơm lừng khiến Thần Thần lập tức bị thu hút.


Chung Dục Tú mời Hạ Thanh Hà và Dương Dương ở lại ăn cùng.


“Thôi ạ, mẹ con cháu ăn ở nhà rồi.”


“Để em lấy cho một ít, tối về hâm nóng cho Dương Dương ăn, ngon lắm đấy.” Cố Minh Nguyệt biết Dương Dương thích ăn lạp xưởng nên để phần cho cậu bé một ít.


Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Story Chương 144: Tình cờ gặp gỡ
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...