Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời

Chương 127: Ăn tết


Hạ Hiểu Hà bế con, Tề Quyên Quyên theo sát phía sau.


Mấy gia đình quây quần bên bàn, Hạ Tuệ Anh bưng ra đĩa hạt dưa và bánh ngọt mới rang, Cố Minh Nguyệt rót nước nóng mời mọi người.


Đang trò chuyện rôm rả, Tề Quyên Quyên xoa bụng cười: “Cho em góp vui với, em cũng có tin vui rồi, vừa tròn ba tháng.”


Cố Minh Nguyệt nghe vậy mắt sáng rỡ: “Thật hả chị? Thế thì tốt quá, sau này chị em mình đi dạo, chăm sóc nhau tiện hơn rồi.”


Cả phòng ồ lên chúc mừng Tề Quyên Quyên.


Hình Nghị nhìn Cố Minh Nguyệt rồi lại nhìn vợ mình, bỗng vỗ đùi cái đét, chỉ vào Lục Lẫm cười:


“Lão Lục này, cậu xem có khéo không, vợ cậu có bầu, vợ tớ cũng có bầu, hay là hai nhà mình kết thông gia đi? Nếu một trai một gái thì sau này cho chúng nó thành đôi luôn.”


Lục Lẫm đang uống trà suýt sặc, vội xua tay: “Không được không được, con gái tôi còn bé tí đã bị con trai cậu nhòm ngó là thế nào.”


Trong lòng anh mặc định con mình là con gái.



Mọi người cười ồ lên, Hình Nghị cũng chẳng giận, ngược lại còn trêu chọc: “Cái lão Lục này, con còn chưa đẻ đã giữ khư khư rồi, không sao, chúng ta cứ đặt gạch trước, sau này con cái ưng nhau thì cậu có cản cũng chẳng được.”


Hà Bỉnh Lâm cười giảng hòa: “Cậu ấy nói vui thôi, cậu đừng để bụng. Nhưng nói thật, sau này hai đứa trẻ lớn lên cùng nhau cũng có bạn có bè.”


Hạ Tuệ Anh cũng cười theo: “Chuyện con cái cứ để chúng nó tự quyết, người lớn chúng ta chỉ cần nhìn chúng nó lớn lên khỏe mạnh là mừng rồi.”


Tiếng cười nói rộn ràng không dứt, vỏ hạt dưa chất thành đống nhỏ, gia đình Hình Nghị và Hà Bỉnh Lâm ngồi chơi mãi đến khi trẻ con ngáp ngắn ngáp dài mới đứng dậy ra về.


Lục Lẫm tiễn họ ra cửa, Hình Nghị còn ngoái đầu gọi với: “Lục Lẫm, chuyện thông gia tôi nhớ kỹ rồi đấy nhé.” Khiến mọi người lại được trận cười.


Vào nhà, Chung Dục Tú cười bảo: “Cái cậu Hình Nghị này vui tính thật, tính tình thẳng thắn y hệt bố con hồi trẻ.”


Lục Lẫm gãi đầu, bố anh mà nghe thấy chắc chẳng vui vẻ gì đâu.


Sáng sớm hôm sau, Cố Minh Nguyệt vừa dọn dẹp nhà cửa xong thì nghe tiếng Tề Quyên Quyên gọi ngoài cổng.


Mở cửa ra thấy Tề Quyên Quyên mặc áo bông đỏ rực, đứng dưới nắng vẫy tay: “Minh Nguyệt ơi, hôm nay trời đẹp, chị em mình đi chợ mua hải sản đi? Hình Nghị thèm ăn hàu, chị cũng muốn mua ít đồ khô gửi về cho mẹ.”


Cố Minh Nguyệt mắt sáng lên, vội vào nhà lấy túi vải: “Khéo quá, em cũng đang định đi mua mấy con cá biển tươi về hầm canh cho mẹ với bà.”



“Từ lúc có bầu em có thấy chân bị sưng không?” Tề Quyên Quyên xoa bụng, hỏi nhỏ: “Chị mới ba tháng mà cứ thấy nặng nề cái lưng, tối nào lão Hà cũng phải xoa bóp cho mới đỡ.”


Cố Minh Nguyệt gật đầu: “Em cũng thế, Lục Lẫm tìm được quyển sách bảo tối ngủ kê cái gối nhỏ dưới lưng đỡ mỏi lắm, chị thử xem.”


Hai người tâm sự đủ chuyện bầu bí từ chuyện nghén ngẩm ăn gì cho đỡ đến chuyện nên đi lại nhiều hay nghỉ ngơi, càng nói càng hợp.


Đến hàng bán hàu, chủ sạp cười chào: “Hai cô lại đến à? Hàu hôm nay béo múp míp, mới vớt lên đấy.”


Cố Minh Nguyệt ngồi xuống, nhặt một con hàu lên xem, quay sang bảo Tề Quyên Quyên: “Chị xem vỏ này, khép chặt thế này là tươi lắm đấy. Về làm món hàu chiên trứng, thêm tí hành hoa vào thơm phức, chị ăn là mê ngay.”


Tề Quyên Quyên cũng ngồi xuống học theo cô chọn hàu: “Hồi trước chị không khoái món này lắm, nghe em nói lại thấy thèm. Tí nữa dạy chị làm nhé?”


“Chuyện nhỏ.” Cố Minh Nguyệt cười đáp, đưa tiền cho chủ sạp: “Cân cho cháu hai cân, cân cho chị này một cân nữa ạ.”


Hai người mua hàu xong lại đi mua thêm cá biển và đồ khô.


Cố Minh Nguyệt nhớ ra hôm trước đi mua trứng gà có nghe bà cụ nhiệt tình kể chuyện ở chuồng bò đầu làng có ông lang già chữa bệnh giỏi lắm, bèn tiện đường qua hỏi bà cụ địa chỉ cụ thể.


Có địa chỉ rồi, trên đường về Cố Minh Nguyệt chỉ cho Tề Quyên Quyên cách làm món hàu chiên trứng, đến cửa nhà mới chia tay.



Ăn cơm xong, Cố Minh Nguyệt và Chung Dục Tú chuẩn bị đưa Lục Uyển Uyển đi khám bệnh.


“Minh Nguyệt, hay con ở nhà nghỉ ngơi đi.”


Chung Dục Tú lo cô bụng mang dạ chửa đi lại vất vả.


“Mẹ, con không sao đâu, mình cùng đi cho vui.”


Chỗ đó cũng gần, đi bộ mươi phút là tới, mùa đông chẳng có chỗ nào chơi, ở nhà mãi cũng chán, nhân tiện trời đẹp cô cũng muốn ra ngoài hít thở không khí.


Chung Dục Tú không lay chuyển được cô đành đồng ý, dặn đi dặn lại nếu thấy mệt phải bảo ngay.


Tìm đến nơi theo lời chỉ dẫn của bà cụ, ông lang già bắt mạch hỏi han xong kê một đơn thuốc, dặn dò:


“Cơ thể cháu hàn khí nhiều quá, ông kê cho ít thuốc bổ dưỡng, khi sắc nhớ cho thêm hai bát nước, uống ngày hai lần sáng tối, kiêng đồ sống lạnh dầu mỡ.”


Trước khi đến Cố Minh Nguyệt đã hỏi thăm kỹ, ông lang già hoàn cảnh đặc biệt không tiện nhận tiền mặt, cô mang theo hai phiếu bông và hai gói bánh điểm tâm biếu ông coi như tiền khám bệnh.


Cầm đơn thuốc ra bệnh viện bốc thuốc, Lục Uyển Uyển ngửi thấy mùi thuốc nồng nặc đã nhăn mặt, lầm bầm: “Mùi này hắc quá, uống vào có rụng lưỡi không đấy?”



Lục Uyển Uyển ngồi trên giường lò, nhìn bát thuốc đen sì mà rùng mình lùi lại: “Không uống được không ạ? Ngửi thôi đã muốn nôn rồi.”


Hạ Tiêu đứng bên cạnh dỗ dành: “Ngoan nào, uống thuốc mới khỏi bệnh được, tí nữa anh cho uống nước đường đỏ tráng miệng.”


Lục Uyển Uyển nhắm mắt bịt mũi uống ực một hơi, thuốc vừa vào miệng vị đắng đã xộc lên tận óc, cô bé nhăn mặt rên lên một tiếng, nước mắt chực trào ra.


Hạ Tiêu vội vàng đưa bát nước đường đỏ ấm nóng, cô bé uống một ngụm to, vị ngọt ngào xua tan vị đắng trong miệng mới hoàn hồn lại: “Sống lại rồi, thuốc này đắng kinh khủng.”


Buổi chiều, cả nhà bắt đầu chuẩn bị đồ ăn Tết.


Hạ Tuệ Anh và Chung Dục Tú phụ trách trộn nhân viên củ cải, củ cải bào sợi vắt bớt nước, trộn với bột mì, trứng gà, hành hoa, mùi dầu thơm phức quyện với mùi củ cải thanh mát bay ra.


Cố Minh Nguyệt và Lục Uyển Uyển ngồi bên bàn gói há cảo trứng, uống thuốc xong Lục Uyển Uyển tỉnh táo hơn hẳn.


Cố Minh Nguyệt cầm thìa sắt hơ nóng trên lửa, quết lớp dầu mỏng, đổ trứng đánh tan vào tráng một lớp vỏ mỏng tang, Lục Uyển Uyển thì cho nhân thịt vào gói lại, hai người phối hợp ăn ý.


Lục Lợi Dân ngồi trước bếp lò đun lửa, Hạ Tiêu và Lục Lẫm đứng bên bếp rán viên, viên củ cải trong chảo dầu kêu xèo xèo, dần chuyển sang màu vàng ruộm, vớt ra đĩa, ngoài giòn trong mềm.


Lục Uyển Uyển ăn viên củ cải vừa rán xong, cười nói: “Vẫn là viên rán ngon nhất, đợi em khỏi bệnh em phải ăn cả đĩa to.”


Cố Minh Nguyệt cũng cười gật đầu: “Đợi em khỏi bệnh, chị em mình làm món ngó sen kẹp thịt em thích nhất nhé.”


Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Story Chương 127: Ăn tết
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...