Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời

Chương 125: Nỗi nhớ


Chung Dục Tú theo Cố Minh Nguyệt vào trong, ánh mắt bà không tự chủ quan sát quanh căn phòng.


Chiếc bàn gỗ kê sát tường được trải khăn kẻ caro xanh trắng, trên đó đặt một chiếc cốc tráng men, bên cạnh là mũ quân đội của Lục Lẫm, tất cả đều gọn gàng ngăn nắp.


Trên chiếc kệ nhỏ cạnh cửa sổ, chậu lan đang vươn mình đầy sức sống, lò sưởi ở góc tường cháy rừng rực, hơi ấm theo đường ống sắt lan tỏa khắp phòng, không khí ấm áp dễ chịu hơn cả ở nhà.


Ánh mắt bà dừng lại trên người Cố Minh Nguyệt, không kìm được kéo tay cô, nhìn ngắm một lượt: “Minh Nguyệt à, sắc mặt con tốt thật đấy, hồng hào rạng rỡ, nhìn còn có sức sống hơn cả trong ảnh lần trước.”


Vừa nói bà vừa nhìn xuống bụng bầu đã lùm lùm của cô, cười gật đầu: “Bụng cũng lộ rõ rồi, tròn vo thế kia, xem ra Lục Lẫm chăm con khéo lắm, người cũng có da có thịt hơn rồi, mẹ nhìn thế này cũng yên tâm.”


Cố Minh Nguyệt bị bà nhìn đến ngượng ngùng, cười nói:


“Mẹ ơi, đồ ăn trong khu gia binh tốt lắm ạ, ngày nào Lục Lẫm đi làm về cũng mang đồ ăn cho con, thỉnh thoảng con còn tự mày mò làm món này món kia, muốn gầy cũng khó ấy ạ.”


Chung Dục Tú nắm chặt tay cô không buông, ánh mắt tràn đầy vẻ hài lòng:


“Béo chút mới tốt, béo chút chứng tỏ khỏe mạnh, tốt cho em bé, con xem nhà cửa dọn dẹp sạch sẽ ấm cúng thế này còn tốt hơn cả mẹ tưởng tượng trước khi đến đây, mẹ hoàn toàn yên tâm rồi.”


Đang nói chuyện thì Hạ Tuệ Anh bưng bát nước nóng đi tới cũng ghé mắt nhìn bụng Cố Minh Nguyệt:



“Chứ còn gì nữa, mẹ đã bảo thằng Lẫm biết chăm người mà, giờ xem ra nó còn chu đáo hơn mẹ nghĩ, đợi chắt nội ra đời, nhà mình càng thêm đông vui nhộn nhịp.”


Lần này đến, các vị trưởng bối mang theo hai túi đồ to đùng, ngoài thuốc bổ cần thiết ra, Chung Dục Tú và Hạ Tuệ Anh còn đặc biệt mang cho Cố Minh Nguyệt rất nhiều mỹ phẩm dưỡng da.


Nào là kem dưỡng da mua ở hợp tác xã, nào là mỹ phẩm nhờ người mua từ nước ngoài về, gói ghém cẩn thận trong giấy dầu, dặn cô trời lạnh nhớ bôi nhiều vào cho đỡ nẻ da.


Sắp đến Tết rồi, người trong khu gia binh đa phần đã nghỉ làm, chuẩn bị đón năm mới.


Cố Minh Nguyệt đã sớm dọn dẹp phòng phía đông, chăn đệm phơi phóng thơm tho, kéo tay Hạ Tuệ Anh và Chung Dục Tú bảo: “Bà nội, mẹ, hai người ở lại đây đi ạ, phòng đông rộng rãi, con bảo Lục Lẫm nhóm lò trước rồi, ấm lắm.”


Lục Uyển Uyển cũng hùa vào:


“Ông bà nội ơi, hai người sang nhà cháu ở đi, nhà cháu ngay gần nhà anh chị, đi bộ hai phút là tới, bình thường sang giúp đỡ cũng tiện, người đông quá sợ làm ồn chị dâu nghỉ ngơi, chị ấy đang bầu bì cần yên tĩnh.”


Lục Lợi Dân xua tay: “Khỏi cần phiền phức, chúng ta ở đâu cũng được, đừng làm phiền các cháu.”


Hạ Tuệ Anh cười chốt hạ:


“Cứ nghe theo bọn trẻ đi, mẹ với con ở bên nhà Minh Nguyệt để tiện chăm sóc nó, ông sang nhà Uyển Uyển, thằng Hạ Tiêu chu đáo cũng lo liệu được như thế hai bên đều gần, muốn ăn cơm chung ới một tiếng là xong, tiện biết bao.”


Mọi người đều thấy ý kiến này hay, loáng cái đã chia xong hành lý.



Lục Lẫm bưng nước nóng cho ông bà rửa mặt.


Cố Minh Nguyệt lấy trong tủ ra mấy đôi dép bông mới làm: “Đây là con làm mấy hôm trước, mọi người đi thử xem có vừa không, đi trong nhà cho ấm chân.”


Chung Dục Tú xỏ chân vào đôi dép, đế dép mềm mại, lòng bà cũng ấm áp theo: “Con bé này, tâm tư tinh tế thật còn biết thương người hơn cả con Uyển Uyển.”


Nghĩ đến việc các cụ đi tàu xe mệt mỏi ăn ngủ không ngon, rửa mặt xong xuôi cô vội vàng mời mọi người vào ăn cơm.


Trên bàn, đĩa bánh thịt rau khô Cố Minh Nguyệt vừa làm xong vẫn còn bốc khói nghi ngút.


Vỏ bánh vàng ươm bóng mỡ, cắn một miếng, vị mặn của rau khô quyện với vị ngọt của thịt tươi tan trong miệng, nóng hổi khiến người ta vừa thổi vừa ăn mà không nỡ bỏ xuống.


Bên cạnh là bát canh trứng cà chua nổi váng mỡ, cà chua ninh nhừ, hoa trứng vàng tươi, rắc thêm nắm hành hoa xanh mướt, nhìn thôi đã thấy ấm lòng.


Cả nhà quây quần bên nhau, Lục Lợi Dân cầm chiếc bánh thịt cắn một miếng lớn, nheo mắt thỏa mãn: “Bánh này làm chuẩn vị đấy, tay nghề Minh Nguyệt ngày càng lên tay rồi.”


Nói rồi ông múc một thìa canh trứng, nước canh ấm nóng trôi xuống dạ dày, bao mệt mỏi của chuyến đi dài và cảm giác say sóng dường như tan biến hết theo ngụm canh nóng hổi.


Hạ Tuệ Anh cũng cầm chiếc bánh nhỏ nhai chậm rãi, nhìn bàn ăn đầy ắp và con cháu nói cười vui vẻ xung quanh, trong lòng vô cùng mãn nguyện:


“Vẫn là cơm nhà ngon nhất, quán xá bên ngoài có ngon đến mấy cũng không có cái không khí ấm cúng này.”



Chung Dục Tú gật đầu đồng tình, gắp cho Cố Minh Nguyệt miếng bánh thịt: “Con cũng ăn nhiều vào, đang mang thai phải tẩm bổ.”


Lục Uyển Uyển cười phản bác: “Mẹ ơi, canh con nấu có ngon không?”


Chung Dục Tú húp một ngụm to, khóe miệng vương nụ cười: “Đương nhiên là ngon rồi, tay nghề số một.”


Lục Uyển Uyển cười tít mắt, trong lòng sướng rơn.


Trong khi đó, ở Bắc Kinh xa xôi, Lục Cần Minh đang ngồi trong nhà ăn quân đội, trước mặt là hai món một mặn một chay nhưng chẳng nuốt trôi miếng nào.


Ông chọc chọc vào bát rau xanh, nhớ lại những năm trước, ông bận rộn công việc, chỉ có dịp Tết mới ở nhà nhiều.


Lũ trẻ còn nhỏ, ông vừa về nhà là chúng vây quanh đòi ăn, đâu có như bây giờ trong lòng trống trải thế này.


Ông cầm đũa lên, miễn cưỡng ăn vài miếng, chỉ thấy cơm canh nhạt nhẽo vô vị, không có người thân bên cạnh, cơm ngon đến mấy cũng thiếu đi hương vị đoàn viên.


Nhìn bát cơm còn thừa, Lục Cần Minh thở dài, dù buồn cũng không thể lãng phí lương thực.


Ông lùa vội bát cơm cho xong bữa, bước ra khỏi nhà ăn, gió lạnh thổi qua càng làm lòng ông thêm trống trải.


Nghĩ ngợi một lát, về đến nhà ông gọi điện cho Lục Lẫm.



Qua vài lần chuyển tiếp, đầu dây bên kia vang lên tiếng cười nói rộn rã, lòng ông càng thêm chua xót, nếu có thể, ông cũng muốn bay ngay đến bên họ đoàn tụ.


“Bố ạ, bố ăn cơm chưa?” Giọng Lục Lẫm lẫn trong tiếng ồn ào xung quanh nghe thật chân thực.


Đó là tiếng trẻ con nô đùa, tiếng cười nói vui vẻ trong khu gia binh dịp Tết.


Lục Cần Minh ừ một tiếng, trong lòng dâng lên chút ghen tị: “Bố ăn qua loa ở nhà ăn rồi, chẳng có vị gì cả.”


“Bố bận việc, chúng con hiểu mà.” Lục Lẫm cười nói: “Mẹ và mọi người ở đây đều khỏe, Minh Nguyệt làm bánh thịt rau khô, mẹ khen ngon lắm.”


Lục Cần Minh nghe vậy không nhịn được dặn dò: “Biển gió to, con trông chừng ông bà nội cẩn thận kẻo cảm lạnh, nhất là mẹ con, lớn tuổi rồi, bố không ở bên cạnh không biết có xoay xở được không.”


Lục Lẫm thầm nghĩ, chỉ có bố mới coi mẹ như trẻ con thôi, cưới nhau bao nhiêu năm rồi vẫn không đổi.


“Còn Minh Nguyệt đang bầu bì, đừng để nó làm nhiều việc, con giúp nó một tay.”


“Con biết rồi bố, bố yên tâm.”


Lục Lẫm đáp lời rồi đưa điện thoại cho Chung Dục Tú, nghe bà lải nhải trong điện thoại: “Hải đảo ấm lắm, bánh thịt ngon lắm, các con đều hiếu thảo.”


Lòng Lục Cần Minh dần bình yên trở lại.


Cúp điện thoại, ông nhìn ánh đèn xa xăm, tuy bên cạnh vắng vẻ nhưng nghĩ đến cảnh các con ở hải đảo quây quần bên mâm cơm nóng hổi, bố mẹ vợ con cười nói vui vẻ, ông cảm thấy hương vị Tết cũng theo đường dây điện thoại len lỏi vào tim mình.


Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Story Chương 125: Nỗi nhớ
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...