Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Chương 123: Bất ngờ
Vào đông, gió biển mang theo hơi lạnh luồn lách vào từng ngóc ngách trong sân.
Cố Minh Nguyệt lo cho đám hoa cỏ, sớm đã bảo Lục Lẫm chuyển mấy cây nguyệt quế, lan chi vào dưới hiên nhà.
Chỗ này vừa chắn gió lại vừa đón được nắng.
Cô còn đặc biệt tìm mấy cái chậu hoa cũ, bỏ đất vào trồng ít ớt và hành lá để làm gia vị.
Bình thường xào nấu ra ngắt vài lá hành, hái hai quả ớt, tươi ngon lại tiện lợi, thơm hơn hẳn đồ khô mua ở hợp tác xã.
Chỉ riêng chậu lan Hạ Thanh Hà tặng là Cố Minh Nguyệt không dám để ngoài trời.
Cô đặt chậu lan ở phòng khách gần cửa sổ, sáng nào cũng kéo rèm cho cây tắm nắng, chiều tối lại bê vào góc tường tránh rét.
Tưới nước cũng phải cẩn thận, chỉ dám dùng nước ấm tưới đẫm từ từ.
Không ngờ được một thời gian, giữa những tán lá lan lại nhú lên vài nụ hoa nhỏ xíu, xanh non mơn mởn, trông tràn đầy sức sống.
Hôm nay Hạ Thanh Hà sang chơi, vừa vào cửa đã thấy chậu lan bên cửa sổ, mắt sáng rực lên: “Ô kìa, cây lan sắp nở hoa rồi này.”
Chị sán lại nhìn kỹ, quay sang Cố Minh Nguyệt trầm trồ: “Chị nuôi cả nửa năm trời chẳng thấy nụ nào, suýt thì chết cây, thế mà vào tay em mới bao lâu đã có động tĩnh rồi, em mát tay thật đấy.”
Cố Minh Nguyệt cười xua tay: “Em cũng chỉ nuôi đại thôi, chắc tại mùa đông chỗ này nắng đẹp, đợi hoa nở em gọi chị sang ngắm ngay.”
Công lao gì của cô đâu, thực ra là nhờ nước linh tuyền cả đấy, cây cối trong nhà được tưới nước linh tuyền, cây nào cây nấy xanh tốt um tùm.
Hạ Thanh Hà gật đầu, dặn dò thêm: “Trước khi hoa nở đừng tưới nhiều nước quá cũng đừng phơi nắng lâu, không là rụng nụ đấy.”
Cố Minh Nguyệt nghe xong sợ đặt cây ở bệ cửa sổ nắng chiếu không đều, cây mọc lệch, bèn bảo Lục Lẫm xem có cách nào chỉnh lại không.
Lục Lẫm ngắm nghía độ cao cửa sổ một lúc rồi gật đầu: “Đơn giản thôi, chiều anh kiếm mấy miếng gỗ thừa đóng cho em cái kệ nhỏ.”
Chiều hôm đó, anh tìm được ít gỗ vụn trong kho của đơn vị, hì hục đóng đóng gõ gõ dưới hiên nhà.
Chẳng mấy chốc, một chiếc kệ gỗ nhỏ xinh xắn đã hoàn thành, độ cao vừa vặn, đặt bên cửa sổ, chậu lan để lên trên vừa đón được nắng sáng lại tránh được nắng gắt buổi trưa.
Cố Minh Nguyệt cẩn thận đặt chậu lan lên kệ mới, lấy tờ giấy trắng ghi ngày tưới nước, làm thành nhật ký trồng hoa đơn giản.
Mấy ngày cuối năm, loa phát thanh khu gia binh thông báo mời các gia đình đến nhà ăn cùng gói sủi cảo, đón năm mới vui vẻ.
Sáng sớm Cố Minh Nguyệt đã cầm tạp dề, kéo Lục Uyển Uyển đi ra nhà ăn.
Nhà ăn cũng đã náo nhiệt hẳn lên, mấy chiếc bàn dài ghép lại với nhau, trên bàn bày bột mì trắng và bột ngô.
Đã là tết nhất thì đương nhiên phải cho chiến sĩ và người nhà ăn ngon một chút, bột tạp lương ngày thường thì thôi bỏ qua.
Mọi người cũng mang thêm đồ từ nhà đến, Cố Minh Nguyệt vừa tìm được chỗ đứng thì Hạ Thanh Hà sán lại, tay bưng cái chậu tráng men.
“Chị đặc biệt trộn nhân thì là đấy, em đang bầu bì ăn cái này cho khai vị.”
Mọi người phân công nhau, người cán vỏ, người gói nhân, các chiến sĩ tập luyện xong cũng tham gia vào trận chiến gói sủi cảo này.
Hôm nay coi như mọi người cùng nghỉ ngơi, ăn tết sớm.
Cố Minh Nguyệt ngồi bên bàn, cầm một miếng vỏ bánh, múc thìa nhân đặt vào giữa, ngón tay bóp nhẹ mép bánh, một chiếc sủi cảo viền hoa đã thành hình.
Xếp trên mành tre trông như thỏi bạc nhỏ, Lục Uyển Uyển ngồi bên cạnh học rất chăm chú nhưng gói cái nào cũng không lòi nhân thì méo mó vẹo vọ.
Lục Uyển Uyển thở dài ngao ngán: “Sao em gói cứ kỳ cục thế này, học mãi mà vẫn chẳng ra hình thù gì cả.”
Cố Minh Nguyệt đặt vỏ bánh xuống, cầm tay chỉ việc cho cô bé: “Lúc bóp thì đẩy từ giữa sang hai bên, lực đều tay, thế mới không bị rách.”
Lục Uyển Uyển làm theo, dần dần cũng gói được những chiếc sủi cảo ra hồn, tuy không tinh xảo bằng của Cố Minh Nguyệt nhưng cũng có hình có dạng.
Chẳng mấy chốc, mẻ sủi cảo đầu tiên đã chín, múc ra bát sứ, chan thêm chút giấm và dầu ớt.
Mọi người quây quần bên bàn, mỗi người một bát, ăn nóng hổi.
Trẻ con chạy nhảy nô đùa quanh bàn, tay cầm sủi cảo ăn ngon lành.
Lục Lẫm đang ăn sủi cảo thì có người thò đầu vào cửa nhà ăn gọi: “Đồng chí Lục có ở đây không? Có điện thoại.”
Cố Minh Nguyệt dừng đũa, nhìn Lục Lẫm, cả hai đều thấy sự nghi hoặc trong mắt đối phương.
Cố Minh Nguyệt: “Giờ này ai gọi điện thoại nhỉ?”
“Để anh đi xem, mọi người cứ ăn trước đi.”
Lục Lẫm đứng dậy theo cậu lính nhỏ đến phòng trực ban, đầu dây bên kia là giọng Lục Cần Minh, xen lẫn tiếng rè của điện thoại đường dài, giọng điệu gấp gáp hơn bình thường.
“Tiểu Lẫm, các con đang ở khu gia binh phải không, bố bảo này, mẹ con với ông bà nội con đã lên tàu thủy ra đảo rồi, chắc chiều nay là đến bến cảng đấy.”
Lục Lẫm ngẩn người, tưởng mình nghe nhầm: “Ông bà nội đến á? Chẳng phải ông bà đang ở Bắc Kinh sao? Chẳng phải đã bảo ở nhà ăn tết rồi sao?”
“Không cản nổi.”
“Mẹ con bảo muốn tạo bất ngờ cho các con, nhất quyết đòi tiền trảm hậu tấu, bố nghĩ đi nghĩ lại vẫn nên báo trước cho con biết, chiều nay các con tranh thủ ra bến cảng đón, trên tàu gió to, ông bà lớn tuổi rồi lại mang nhiều hành lý, đừng để ông bà đợi ở bến cảng.”
“Con biết rồi bố, bố yên tâm.” Lục Lẫm vội vàng nhận lời, trong lòng vừa ngạc nhiên vừa ấm áp.
“Con sẽ bảo với Minh Nguyệt và Uyển Uyển ngay, chiều nay nhất định sẽ đi đón, bố ở nhà cũng chú ý an toàn nhé, đợi mọi người đến nơi con sẽ gọi điện báo cho bố.”
Cúp điện thoại, Lục Lẫm đi về phía nhà ăn, trên mặt không giấu được nụ cười.
Cố Minh Nguyệt thấy anh về: “Ai gọi thế anh? Có chuyện gì không?”
Lục Lẫm ngồi xuống: “Không có chuyện gì đâu là ông bà nội với mẹ đến rồi, chiều nay cập bến, mình phải đi đón.”
Câu nói này khiến cả bàn ăn náo động hẳn lên, Lục Uyển Uyển đánh rơi cả miếng sủi cảo vào bát, reo lên: “Thật ạ? Ông bà nội đến thật ạ?”
Lục Lẫm gật đầu: “Chứ còn gì nữa, nếu không phải bố gọi điện báo thì chắc các cụ đến nơi rồi mình mới biết.”
Lục Lẫm thầm cảm thán, không ngờ các cụ nhà mình cũng “máu” thật.
Ăn xong, các gia đình mang phần sủi cảo được chia về nhà.
Vừa vào nhà, Cố Minh Nguyệt đã chuẩn bị dọn dẹp nhà cửa, phòng khách sạch sẽ gọn gàng không cần dọn nhiều còn một phòng chứa đồ nhỏ, bên trong để mấy thứ linh tinh không dùng đến, trông hơi lộn xộn.
Nếu ông bà nội và mẹ đều đến thì có khi phải chia ra ở mới tiện.
Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Story
Chương 123: Bất ngờ
10.0/10 từ 18 lượt.
