Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Chương 116: Đến nơi
Cố Minh Nguyệt đỏ mặt, cười xua tay: “Làm gì có chuyện chuẩn thế, em chỉ thấy ăn thế này ngon thôi.”
Cô xoa xoa bụng dưới chưa lộ rõ, ánh mắt tràn đầy dịu dàng: “Thực ra trai gái đều được, miễn là con khỏe mạnh là tốt nhất rồi.”
Lục Lẫm ngồi bên cạnh nghe vậy, đưa tay nhẹ nhàng ôm vai cô, ánh mắt nhìn cô đầy cưng chiều: “Đúng, chỉ cần hai mẹ con em khỏe mạnh là hơn tất cả.”
Bạn bè thấy thế đều cười ồ lên trêu chọc, tiếng cười nói rộn rã khắp nhà, không khí tràn ngập niềm vui.
“Trai gái đều tốt nhưng tên thì phải nghĩ sớm đi!”
Vừa dứt tiếng trêu đùa, Đàm Hồng Mai đã sán lại, mắt lấp lánh vẻ hóng hớt:
“Hồi thằng c* nhà chị sắp ra đời, chị với ông xã nghĩ nát óc cả nửa tháng trời, hai đứa giờ chuẩn bị trước đi, kẻo đến lúc đó lại cuống lên.”
Cố Minh Nguyệt hơi ngượng ngùng, Lục Lẫm lại tiếp lời, giọng điệu có phần nghiêm túc: “Em cũng nghĩ được hai cái tên rồi, nếu là con trai thì đặt là Lục Tri Hành, Tri là biết, Hành là làm, giống Minh Nguyệt làm việc chắc chắn.
Nếu là con gái thì đặt là Lục Tri Hạ, sinh vào mùa hạ cũng giống mẹ bé, ấm áp và tràn đầy sức sống.”
Vừa dứt lời, có người vỗ tay tán thưởng: “Tên hay đấy! Vừa có văn hóa lại vừa ý nghĩa.”
Cố Minh Nguyệt quay sang nhìn Lục Lẫm, ánh mắt đầy ngạc nhiên, cô chưa từng bàn với anh về chuyện đặt tên con, không ngờ anh đã âm thầm suy tính từ bao giờ.
Đang nói chuyện, Lục Lẫm bỗng đứng dậy đi vào bếp: “Mọi người cứ nói chuyện, chè em nấu cho Minh Nguyệt chắc được rồi.”
Mọi người thấy vậy lại được dịp trêu: “Ái chà, Lục Lẫm giờ thành chồng gương mẫu rồi đấy! Minh Nguyệt, em mang bầu sướng nhất rồi nhé!”
Cố Minh Nguyệt nhìn bóng lưng bận rộn của Lục Lẫm trong bếp, quên cả ăn mận, trong lòng ấm áp như có mặt trời nhỏ.
Dù là đứa con chưa chào đời hay người đàn ông bên cạnh, tất cả đều khiến cô cảm thấy cuộc sống lúc này thật bình yên và viên mãn.
Hôm nay, sáng sớm tinh mơ Tề Quyên Quyên đã chặn đường vợ chồng Cố Minh Nguyệt ở cổng khu gia binh, cười hớn hở giơ giỏ thức ăn lên: “Tối nay sang nhà chị ăn cơm nhé! Đơn vị phát thịt cừu tươi, chúng ta nướng ăn.”
Sợ hai người từ chối, chị bồi thêm câu nữa: “Đừng có mang gì theo nhé, vác mồm đến là được, à không đúng, mang ít củ cải chua Minh Nguyệt muối đi, lần trước chị ăn thấy ngon miệng lắm.”
Bình thường Cố Minh Nguyệt hay mời mọi người ăn uống, giờ nhà có đồ ngon, Tề Quyên Quyên cũng muốn mời họ sang chung vui.
Cố Minh Nguyệt vui vẻ nhận lời, quay sang cùng Lục Lẫm chuẩn bị.
Lục Lẫm xuống hầm lấy hũ củ cải chua đã muối xong, múc đầy một lọ thủy tinh.
Cố Minh Nguyệt thì tìm túi cá khô Lục Uyển Uyển gửi lần trước lại nướng thêm hai hộp bánh vừng.
Chập choạng tối, hai người xách đồ sang nhà Tề Quyên Quyên, trên đường gặp mấy người bạn cũng được mời.
Hạ Hiểu Hà xách túi rau xanh mới hái, bảo là ăn kèm thịt cừu nướng cho đỡ ngấy.
Vừa vào sân nhà Tề Quyên Quyên đã thấy bếp nướng được dựng lên, thịt cừu thái lát mỏng ướp gia vị xì xèo tỏa hương thơm phức.
Hình Nghị đang ngồi xổm nhóm lửa, thấy mọi người đến đông đủ liền gọi: “Vào ngồi đi! Thịt sắp được rồi, Minh Nguyệt đang bầu bí vào trong nhà nghỉ ngơi trước đi, nướng xong anh bưng vào cho.”
Cố Minh Nguyệt không chịu ngồi yên, xắn tay áo giúp Tề Quyên Quyên bày bát đũa, Lục Lẫm thì cầm quạt giúp quạt than.
Chẳng mấy chốc, mùi thịt nướng thơm lừng lan tỏa khắp sân, tiếng mỡ cháy xèo xèo hòa cùng tiếng cười nói rộn rã.
Cố Minh Nguyệt gắp miếng thịt cừu nướng cháy cạnh, chấm chút bột ớt, ăn xong gật gù khen ngon: “Thịt cừu tươi thật, nướng cũng khéo nữa.”
Bữa cơm kết thúc, Cố Minh Nguyệt cảm giác mình tăng lên ba cân thịt.
Ngày tháng trôi qua, thoắt cái đã đến ngày Lập Đông.
Sáng sớm Cố Minh Nguyệt đã ra đứng đợi dưới gốc cây hòe già trước cổng, tay đút trong túi áo bông dày Lục Lẫm may cho, chốc chốc lại kiễng chân ngóng về phía bến cảng.
Lục Lẫm sợ cô lạnh, định kéo cô vào xe ngồi đợi nhưng bị cô gạt đi: “Đợi thêm chút nữa, Uyển Uyển bảo hôm nay chắc chắn đến, em đoán là sắp tới rồi.”
Vừa dứt lời thì con tàu xuất hiện trong tầm mắt.
Rất nhanh sau đó, Lục Uyển Uyển quấn chiếc áo khoác quân đội màu xanh, ôm một bọc vải trong lòng, đang vẫy tay về phía này: “Chị dâu, anh cả.”
Hạ Tiêu mặc quân phục thẳng tắp, nhìn thấy họ, vác đồ đạc lên vai, trong mắt ánh lên ý cười.
Cố Minh Nguyệt vội vàng chạy lại, Lục Uyển Uyển nhảy xuống tàu, ôm chầm lấy cô, giọng nói đầy phấn khích: “Cuối cùng cũng gặp được chị rồi! Chị xem này, bụng chị to thế này rồi!”
Lục Lẫm đỡ lấy hành lý, cười vỗ vai Hạ Tiêu: “Đi đường vất vả rồi, mau vào xe cho ấm, ở nhà đang hầm thịt cừu chờ đấy.”
Mấy người đi vào nhà, Lục Uyển Uyển nắm tay Cố Minh Nguyệt, líu lo kể chuyện dọc đường: “Bọn em đi tàu hỏa rồi chuyển sang ô tô, anh Hạ Tiêu sợ em mệt, cả đường cứ bắt em dựa vào vai anh ấy ngủ.
Mùa đông ở đảo cũng lạnh phết, may mà em chuẩn bị tinh thần trước, em còn đan khăn len cho chị đấy, lát nữa thử xem nhé.”
Cố Minh Nguyệt vừa nghe vừa gật đầu, ánh mắt dừng lại ở đôi tay đang nắm chặt của cô bé và Hạ Tiêu, ý cười tràn đầy trong đáy mắt.
Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Story
Chương 116: Đến nơi
10.0/10 từ 18 lượt.
