Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Chương 111: Thi lại
Cố Minh Nguyệt cũng hùa theo: “Đúng đấy ạ, Lục Lẫm dậy sớm quen rồi, các chị đừng vất vả quá.”
Tề Quyên Quyên khăng khăng:
“Ôi dào, người một nhà cả khách sáo làm gì! Bọn chị đằng nào cũng đi mua, giữ chỗ thêm cho hai người có mất gì đâu. Cứ yên tâm, mai đảm bảo để dành cho hai người dẻ sườn bò tươi ngon nhất, hầm lên ăn bổ phải biết!”
Nói xong, hai người lại cười nói vài câu chuyện phiếm rồi ra về.
Sáng hôm sau, trời vừa tảng sáng, Lục Lẫm đã cầm tiền đi ra ngoài.
Đường phố vắng tanh, chỉ có tiếng chim sẻ ríu rít trên cành cây, sương sớm làm ướt gấu quần, mang theo chút hơi lạnh.
Đến cổng nhà ăn quân đội từ xa đã thấy Tề Quyên Quyên ngồi trên chiếc ghế đẩu vẫy tay gọi anh.
“Lục Lẫm, đến rồi à!” Tề Quyên Quyên đứng dậy chỉ vào chỗ trống bên cạnh: “Giữ chỗ cho cậu rồi đây, phía trước chỉ còn ba người thôi, sắp đến lượt rồi.”
Tần Liệt đứng ngay sau cũng cười nói thêm: “Vừa hỏi đầu bếp rồi, dẻ sườn bò hôm nay tươi lắm, mới mổ sáng nay, nạc mỡ vừa đủ.”
Lục Lẫm rối rít cảm ơn, vừa đứng vào hàng thì dòng người nhích lên.
Đến lượt anh, đầu bếp chặt một nhát dao ngọt xớt, miếng thịt bò đỏ tươi roi rói được cân lên rồi bỏ vào túi, động tác nhanh thoăn thoắt.
Anh quay sang nói với Tề Quyên Quyên: “Về bảo Minh Nguyệt hầm canh, chiều mang sang cho anh chị một bát nếm thử!”
Tề Quyên Quyên xua tay cười: “Thôi thôi để dành tẩm bổ đi!”
Lục Lẫm xách túi sườn bò tươi ngon về nhà, Cố Minh Nguyệt đã chuẩn bị sẵn nồi đất.
Thái thịt, chần qua nước sôi, thêm gừng hành, hầm nhỏ lửa một lúc, mùi thịt bò thơm nức đã lan tỏa khắp sân.
Cô múc ra một bát tô đầy, rắc hành hoa xanh mướt lên trên đưa cho Lục Lẫm: “Chị Quyên Quyên dậy sớm xếp hàng giúp mình, bát canh này phải để chị ấy nếm thử, mang sang cả nhà chị Thanh Hà nữa.”
Lục Lẫm vừa mang hai bát canh bò đi chưa được bao lâu thì cổng sân kẹt mở.
Tề Quyên Quyên bưng đĩa bánh đường vừa rán xong đi vào, mùi dầu thơm phức quyện với vị ngọt ngào bay khắp sân.
“Minh Nguyệt, bánh đường mới rán đây, cho hai vợ chồng nếm thử, canh bò của em thơm quá, Hình Nghị uống hai bát mà vẫn thòm thèm đấy.”
Vừa dứt lời, Hạ Thanh Hà cũng xách cái làn tre nhỏ đi vào, bên trong đựng mấy cái màn thầu trắng tinh.
“Đây là màn thầu sáng nay chị ủ bột hấp đấy, đặc ruột hơn ngoài hàng, hai đứa để dành ăn sáng, canh bò em hầm chuẩn vị thật đấy.”
Tề Quyên Quyên xua tay: “Hàng xóm láng giềng phải thế chứ, có qua có lại mới toại lòng nhau.”
Hạ Thanh Hà cũng phụ họa: “Đúng thế.”
Gửi quần áo đi cả tuần mà chưa thấy hồi âm, Cố Minh Nguyệt đang thắc mắc thì nghe tiếng Triệu Tú Lan ngoài cổng.
Chị cười bước vào, liếc nhìn mấy bộ quần áo trên bàn rồi hỏi: “Minh Nguyệt, có tin tức gì từ xưởng chưa? Cái vụ thi thố ấy, rốt cuộc có được vào không?”
Cố Minh Nguyệt vẫn cắm cúi khâu vá, ngẩng đầu cười lắc đầu: “Chưa thấy gì chị ạ, chắc phải đợi thêm hai hôm nữa.”
Triệu Tú Lan ngồi phịch xuống ghế đá, vê vê miếng vải vụn bên cạnh, càu nhàu: “Cái xưởng này làm ăn lề mề thật! Mấy hôm trước chị còn qua phòng bảo vệ hỏi, ai cũng bảo không biết, làm chị cứ thấp thỏm mãi.”
Chị ngừng một chút rồi ghé sát vào: “Em bảo, hay là ban giám khảo chấm xong rồi nhưng chưa công bố? Áo chị may lần này nhờ mấy bà thím chỉ điểm, đường kim mũi chỉ cũng khéo hơn trước nhiều rồi đấy.”
Cố Minh Nguyệt thắt nút chỉ: “Chắc không đâu, đợi thêm xem sao, biết đâu mai có tin.”
Triệu Tú Lan tuy sốt ruột nhưng thấy cô bình tĩnh như vậy cũng yên tâm phần nào.
Tại phòng họp nhỏ của xưởng may.
Hai đầu bàn dài chật kín người, xưởng trưởng, các thợ cả kỹ thuật và mấy thợ may lâu năm đều có mặt, trước mặt ai cũng bày sẵn những bộ quần áo dự thi được gấp gọn gàng.
Cuối cùng, sư phụ Trương ngồi giữa không kìm được nữa, đập tờ phiếu chấm điểm xuống bàn, phá vỡ sự im lặng: “Theo tôi thì không cần bàn nữa, người đứng đầu chỉ có một, đó là Cố Minh Nguyệt.”
Lời vừa dứt, có người gật đầu tán thành ngay.
“Sư phụ Trương nói phải.”
Trưởng phòng Lý ngồi bên cạnh cầm hai bộ quần áo của Cố Minh Nguyệt lên:
“Thiết kế của cô ấy rất có tâm, độ cong cổ áo bầu này hoàn toàn dựa theo sự thay đổi cơ thể người mang thai; còn bộ đồ bảo hộ có bo chun và túi lớn, đánh trúng nhu cầu làm việc của công nhân, thực dụng và gần gũi.”
Một thợ cả khác cũng hùa theo: “Của Thẩm Thanh Thanh cũng được, váy liền thân may bằng vải hoa nhí Thượng Hải, kiểu dáng tây, đường kim mũi chỉ tinh tế.
Nhưng so về cái tâm thì Cố Minh Nguyệt hơn hẳn, xưởng ta tổ chức cuộc thi chẳng phải là để tìm ra những thiết kế có tính ứng dụng cao, mang lại sự thoải mái cho người mặc sao?”
Không ai tiếp lời, chỉ có Tiểu Lưu ngồi cạnh chủ nhiệm, cậu ta vốn là “chân sai vặt” của chủ nhiệm nên trong lòng hiểu rõ.
Lúc nãy cậu ta vô tình thấy chủ nhiệm lén kéo áo sư phụ Trương còn dúi cho tờ giấy, chắc là để nói đỡ cho Thẩm Thanh Thanh.
Ai chẳng biết Thẩm Thanh Thanh là cháu gái ruột của chủ nhiệm, tham gia cuộc thi này vốn chỉ là cưỡi ngựa xem hoa, được vào vòng trong cũng là nhờ quan hệ.
Tiểu Lưu cúi đầu, đánh dấu vào phiếu chấm điểm, thầm nghĩ: Ngoài mặt là Cố Minh Nguyệt và Thẩm Thanh Thanh ngang ngửa nhau nhưng uẩn khúc bên trong thì chỉ có vài người bọn họ biết.
Xưởng trưởng gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, quét mắt nhìn mọi người:
“Đã thống nhất ý kiến rồi thì chọn thêm vài người nữa vào chung kết, cho đủ năm người thi lại. Thông báo xuống dưới để họ chuẩn bị, ba ngày sau xưởng sẽ công khai chấm điểm xếp hạng cuối cùng.”
Ba ngày sau, xưởng may đặc biệt cho nghỉ nửa ngày, sân xưởng rộng rãi chật ních người.
Bục trưng bày dài được đặt ở giữa, xung quanh là công nhân và người nhà đến xem náo nhiệt, ngay cả mấy bà thím ở làng bên cũng kéo đến, kiễng chân ngó lên bục.
Cố Minh Nguyệt và Thẩm Thanh Thanh lần lượt đến nơi, trên tay đều cầm bộ quần áo được gấp gọn gàng.
Cố Minh Nguyệt vừa đặt bộ đồ bảo hộ lên bục đã nghe thấy tiếng xì xào trong đám đông: “Kia chẳng phải là Cố Minh Nguyệt ở khu gia binh sao? Tôi thấy cô ấy may quần áo rồi, khéo tay lắm.”
Bên cạnh lập tức có người phụ họa: “Tôi cũng nghe nói rồi, nghe bảo nhiều người trong khu gia binh nhờ cô ấy may đồ lắm.”
Thẩm Thanh Thanh nghe thấy tiếng bàn tán, lén lút dịch chiếc váy hoa của mình vào giữa bục trưng bày, quay sang nói với Tiểu Lưu bên cạnh: “Lát nữa ban giám khảo hỏi, anh nhớ nói đỡ cho tôi nhiều vào nhé.”
Tiểu Lý gật đầu lia lịa nhưng mắt lại liếc về phía chủ nhiệm đứng cách đó không xa, ông ta đang đứng cạnh bàn giám khảo thì thầm to nhỏ gì đó với sư phụ Trương.
Lục Lẫm chen chúc ở hàng đầu, thấy Cố Minh Nguyệt ngẩng lên liền giơ tay làm động tác “cố lên”.
Cố Minh Nguyệt mỉm cười, ngón tay lướt qua đường may tỉ mỉ trên bộ đồ bảo hộ, trong lòng thấy yên tâm lạ thường.
Dù kết quả thế nào thì việc để nhiều người nhìn thấy thiết kế của mình cũng đã là một sự thỏa mãn rồi.
Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Story
Chương 111: Thi lại
10.0/10 từ 18 lượt.
