Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời

Chương 109: Tham gia cuộc thi


Thấy quần áo trên tay Cố Minh Nguyệt, mắt La Hải Bình sáng lên, sán lại gần nói: “À đúng rồi, xưởng dệt sắp tổ chức cuộc thi may mặc, bảo là để chọn ra những kiểu dáng đẹp để nhân rộng.


Em nghĩ tay nghề của chị tốt thế này, hay là chị tham gia đi, tài năng như vậy mà bỏ phí thì tiếc quá!”


Cố Minh Nguyệt ngừng tay kim chỉ, trong lòng có chút bất ngờ lại mơ hồ thấy động lòng.


Cô nhìn tấm vải trải trên bàn, ngón tay nhẹ nhàng v**t v*, cười nói: “Chị đang bầu bí thế này, đi lại e là không tiện lắm?”


La Hải Bình xua tay lia lịa: “Không cần chị phải đến mỗi ngày đâu, trước khi thi nộp sản phẩm là được! Để em nói với xưởng một tiếng, đến lúc đó chị gửi quần áo đến là xong.”


Bữa tối, Cố Minh Nguyệt nhìn Lục Lẫm gắp quả trứng đã bóc vỏ vào bát mình, khẽ nói: “Lục Lẫm, em có chuyện muốn bàn với anh, La Hải Bình bảo xưởng dệt sắp tổ chức cuộc thi may mặc, em muốn đăng ký tham gia.”


Cố Minh Nguyệt chưa nói hết câu, Lục Lẫm đã đặt đũa xuống, ánh mắt tràn đầy sự tán thành.


“Tốt quá chứ sao, tay nghề của em vốn dĩ đã rất tốt, đi thi để nhiều người biết đến hơn.”


Anh đưa tay xoa đầu cô, nói thêm: “Nếu cần cắt vải, bê đồ, hay tối làm thêm cần người xâu kim, cứ gọi anh.


Đừng để mệt quá, chúng ta cứ từ từ làm, có giải hay không không quan trọng, miễn là em thích.”



Nhìn sự ủng hộ trong mắt anh, lòng Cố Minh Nguyệt ấm áp, cười gật đầu: “Em biết rồi, có anh giúp đỡ, em thấy yên tâm hơn nhiều.”


Cơm nước xong xuôi, Cố Minh Nguyệt ngồi dưới đèn, tay vân vê tấm vải mềm màu xanh nhạt, trong đầu vẫn suy nghĩ về cuộc thi.


Lục Lẫm rửa bát xong lau tay đi ra, thấy Cố Minh Nguyệt ngồi ngẩn ngơ bên bàn, anh cầm mấy cuốn họa báo cũ quăn mép đi tới, khẽ hỏi: “Đang nghĩ gì thế?”


Cố Minh Nguyệt ngước mắt lên, ngón tay vẫn đặt trên tấm vải, hất hàm cười: “Đang nghĩ kiểu dáng quần áo dự thi, muốn tìm chút cảm hứng.”


Nghe vậy, Lục Lẫm đặt mấy cuốn họa báo lên bàn, ngồi xuống cạnh cô: “Vừa hay, anh mượn đồng nghiệp mấy cuốn này, toàn là kiểu mới ở ngoài, biết đâu giúp em có ý tưởng.”


Hai người lật giở từng trang, Cố Minh Nguyệt bỗng chỉ vào một tấm hình váy liền thân màu nhạt, mắt sáng lên: “Anh nhìn cổ áo này xem, cổ búp bê rộng rãi, sửa thành váy bầu chắc chắn không bị thít cổ.”


Lục Lẫm nhìn theo ngón tay cô, gật đầu phụ họa: “Váy xòe rộng thêm chút nữa cho dễ vận động, em mặc chắc chắn hợp.”


Hai người chụm đầu xem họa báo, Cố Minh Nguyệt chỉ vào tấm hình váy hoa nhí nói nhỏ: “Em muốn may một chiếc váy bầu, vừa đẹp vừa thoải mái, các bà bầu khác mặc cũng hợp.”


Lục Lẫm gật đầu, chỉ vào một trang khác: “Kiểu cổ này cũng được đấy, rộng rãi thoải mái, em mặc bây giờ là vừa đẹp.”


Cố Minh Nguyệt lật giở họa báo cũ, ngón tay vạch nhẹ trên vải, bỗng cau mày: “Chỉ gửi một bộ váy bầu đi thi, em thấy hơi lo, nhỡ đâu không hợp gu ban giám khảo thì sao?”


Lục Lẫm vừa gỡ rối cuộn chỉ cho cô, nghe vậy ngẩng đầu: “Thế em muốn may thêm một bộ nữa à?”



Cố Minh Nguyệt gật đầu, mắt sáng rực: “Em định thiết kế thêm một bộ đồ bảo hộ lao động. Bây giờ công nhân trong xưởng hay kêu ca quần áo chật chội khó chịu, em muốn may một bộ rộng rãi hơn chút.


Chọn vải thô bền chắc, cổ tay và gấu quần làm bo chun co giãn, mặc đi làm hay mặc thường ngày đều được, chắc chắn mọi người sẽ thích.”


Vừa nói cô vừa cầm bút chì vẽ phác thảo trên giấy, kiểu dáng bộ đồ bảo hộ dần hiện ra rõ nét.


“Anh xem này, trước ngực may hai cái túi to, đựng dụng cụ tiện lắm; eo nới rộng ra chút, người béo hay gầy đều mặc được.


Như thế, vừa có thiết kế chu đáo cho bà bầu, vừa có kiểu dáng thực dụng cho người bình thường, kiểu gì cũng trúng một cái chứ nhỉ?”


Lục Lẫm nhìn dáng vẻ nghiêm túc vẽ vời của cô, cười đưa cục tẩy: “Suy nghĩ chu đáo đấy, anh thấy được, cần cắt vải thô cứ gọi anh.”


Nói là làm, sáng sớm hôm sau, Cố Minh Nguyệt trải hai bản vẽ rập lên bàn.


Bên trái là vải may váy bầu màu xanh nhạt, bên phải là vải thô màu xám đậm mới mua ở hợp tác xã.


Cô cầm kéo, cẩn thận cắt theo rập váy bầu, ngón tay chốc chốc lại ấn nhẹ lên vải, sợ cắt lệch dù chỉ một li.


Độ cong của cổ áo, nếp gấp của váy, từng chi tiết đều được cô chăm chút tỉ mỉ theo ý tưởng ban đầu.


Cắt xong váy bầu, cô chuyển sang cắt vải thô.



Loại vải này cứng hơn vải mềm, cắt tốn sức hơn, một lúc sau lòng bàn tay đã rịn mồ hôi.


Lục Lẫm tan làm về, thấy cô đang cắn chỉ xâu kim, không nói hai lời cầm lấy cái kéo: “Vải thô cứng lắm để anh cắt ống quần bảo hộ cho, em cứ thêu hoa cúc của em đi.”


Cố Minh Nguyệt cười đồng ý, cầm kim thêu tỉ mẩn trên nền vải xanh nhạt.


Ba ngày sau, Cố Minh Nguyệt gấp gọn hai bộ quần áo thành phẩm, bỏ vào cái túi vải cũ, cùng La Hải Bình đi đến xưởng dệt.


La Hải Bình cũng xách theo bộ quần áo mình may, cười nói: “Tay nghề em kém xa chị, chỉ may được cái áo sơ mi hoa nhí bình thường thôi, gọi là có cái để nộp.”


Cố Minh Nguyệt hé mở góc túi cho cô ấy xem hai tác phẩm của mình: “Chị cũng mày mò thôi, không biết có hợp mắt ban giám khảo không.”


La Hải Bình ghé mắt nhìn, mắt sáng lên: “Thiết kế của chị có tâm quá! Váy bầu nhìn dịu dàng thoải mái, đồ bảo hộ nhìn là biết thực dụng, chắc chắn ăn đứt của em rồi.”


Đến chỗ nhận bài thi, hai người nộp quần áo lên.


Giám khảo cầm bộ đồ bảo hộ của Cố Minh Nguyệt lên xem, chỉ vào bo chun và túi áo gật đầu: “Thiết kế này rất thực tế, có tính đến nhu cầu làm việc của công nhân.”


La Hải Bình đứng bên cạnh nhìn chiếc áo sơ mi bình thường của mình, lén kéo áo Cố Minh Nguyệt: “Em đã bảo mà, chị chắc chắn làm được!”


Nộp bài xong, La Hải Bình vội vã đi, vừa đi vừa nói với Cố Minh Nguyệt:



“Em phải đi làm ngay đây, mẹ chồng em làm thay đã mệt rồi, vừa nghe tin bố chồng em ngã gãy chân, ở nhà không ai chăm, bà ấy phải về quê xem sao, em phải về sớm chút.”


Cố Minh Nguyệt nghe vậy liền dừng bước, áy náy nói: “Biết nhà em có việc gấp thế này, chị đã chuẩn bị ít đồ để bà ấy mang về rồi.”


Bình thường thím Lý hay giúp đỡ, La Hải Bình cũng thường xuyên qua lại giúp cô, đối xử với cô rất tốt.


Giờ nhà người ta có chuyện, về tình về lý cô cũng nên có chút quà thăm hỏi.


La Hải Bình xua tay rối rít: “Không cần đâu chị, chuyện nhỏ mà, đợi em lo xong việc nhà đã.”


Cố Minh Nguyệt nghe chuyện nhà La Hải Bình gấp gáp, nắm tay cô ấy nói: “Em cứ đi làm đi, chị về nhà lấy đồ ngay đây, thím Lý chưa đi ngay đúng không để thím ấy mang về luôn cho tiện.”


Nói xong cô chạy vội về nhà, lấy giỏ tre xếp hai mươi quả trứng gà lại gói hai gói to đậu đũa khô, nấm hương khô đã phơi từ trước, hối hả mang đến cổng xưởng dệt.


Vừa hay thím Lý cũng thu dọn đồ đạc xong đi ra, Cố Minh Nguyệt đưa giỏ đồ tới, cười nói:


“Thím ơi, cháu nghe nói chú bị ngã, nhà cửa chắc đang bận rộn lắm, thím cầm chút đồ này về cho đỡ phải mua sắm. Bình thường thím với Hải Bình giúp vợ chồng cháu nhiều rồi, chút lòng thành này thím đừng từ chối ạ.”


Thím Lý rưng rưng nước mắt, nhận lấy cái giỏ cảm ơn rối rít: “Cháu chu đáo quá lại phiền cháu rồi.”


Cố Minh Nguyệt xua tay: “Hàng xóm láng giềng giúp nhau là chuyện thường mà thím, thím mau về chăm chú đi ạ, cần giúp gì cứ bảo cháu.”


Nhìn thím Lý xách giỏ đi xa, cô mới yên tâm quay về nhà.


Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Story Chương 109: Tham gia cuộc thi
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...