Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Chương 90: Chiếc mũ
Bạch Vi suýt chút nữa thì chết chìm trong vũng nước xanh chan chứa tình ý kia. Nếu không phải đôi bàn tay lớn ở eo đang siết chặt đến mức gần như bóp nát cô, e rằng cô đã sớm mê muội mà gật đầu rồi.
May thay, chút lý trí còn sót lại đã kéo cô về.
"Đừng nói bậy," Cô nghiêm mặt đáp, "Đường đường là ngài Ngàn mặt, sao có thể nhảy loại vũ điệu không ra gì như thế! Nơi này chán ngắt, chúng ta ra ngoài đi." Nói xong, cô liền định luồn ra khỏi vòng tay hắn.
Nhưng đôi tay cứng rắn như sắt đá kia hiển nhiên không có ý định buông tha. Cô còn chưa kịp chạm chân xuống đất đã bị kéo ngược trở lại, bị ép ngồi lên đùi hắn, hai tay chống lên lồng ngực vững chãi.
"Không ra gì chỗ nào?" Nolan nhìn đôi mắt to tròn đen láy kia, giọng nói thản nhiên, "Anh còn muốn xem em nhảy cơ."
Má Bạch Vi nóng ran: "Em không biết nhảy."
Nolan đáp: "Tối nay trên sân khấu chẳng phải nhảy rất tốt sao?"
Mi mắt Bạch Vi giật mạnh, cô hoàn toàn không ngờ Nolan cũng có mặt dưới khán đài.
"Anh giận sao?" Cô nhìn thẳng vào mắt hắn, cố nhìn rõ cảm xúc trong đó, "Không muốn em lên sân khấu à?"
Nolan đè nén cơn ghen tuông đang cuộn trào trong lòng: "Em thích nhảy thì cứ nhảy, không cần hỏi anh." Chặt gãy đôi cánh của cô, nhốt cô bên cạnh mình — chuyện như vậy hắn không làm được. Hắn chỉ mong cô vui vẻ, tùy ý làm điều mình thích.
"Anh giận rồi." Bạch Vi nói chắc nịch.
Nolan cũng không giải thích, ngược lại còn vô tình hỏi: "Vậy thì dỗ anh đi?"
Bạch Vi nghe vậy thì thẳng lưng, vòng tay ôm lấy cổ hắn, ghé sát hôn lên môi hắn, chậm rãi gặm nhấm.
Cô như một thợ săn tinh quái, dụ dỗ con mồi hé môi rồi lại không tiến sâu, chuyển xuống hôn lấy cái rãnh nhỏ nơi cằm hắn. Nụ hôn ướt át men theo xuống dưới, lướt qua yết hầu đang khẽ chuyển động, dừng lại nơi xương quai xanh. Hàm răng tinh nghịch khi đi ngang cổ họng liền cắn khẽ một cái, để lại dấu đỏ nhàn nhạt đầy gợi cảm.
Đánh thì không đánh lại, nhưng dỗ thì vẫn có thể thử.
"Như vậy được chưa?" Cô ngoan ngoãn nhìn hắn, mũi chân lại lặng lẽ cọ vào bắp chân hắn.
Nolan khẽ chấn động, siết chặt vòng eo thon thả. Thân thể mềm mại áp sát lồng ngực hắn, mềm mại đến mức như sắp tan ra trong vòng tay. Nhờ chiếc áo khoác che chắn, đôi tay hắn lần được đến khóa kéo sau lưng chiếc váy đen, dục niệm trỗi dậy, muốn xé toạc chiếc váy vướng víu kia.
Nhưng hắn đã kiềm chế lại.
"Về nhà." Giọng Nolan trầm đi, lộ vẻ khó đoán.
Bạch Vi như không nghe thấy. Cô cởi từng nút áo sơ mi của hắn, hỏi: "Anh còn giận em không?"
Giọng nói mềm ngọt chui thẳng vào tai hắn, khiến vành tai hắn chua xót.
Nếu lúc này người trong lòng muốn lấy mạng hắn, Nolan hẳn sẽ cam tâm tình nguyện đưa cổ chịu chết.
Độc nhất vẫn là đao mềm.
Nolan thở dài một hơi, bất lực đáp: "Sao anh có thể giận em được?"
Cuối cùng lại nghiêm giọng: "Nhảy múa thì được, nhưng mấy nơi lộn xộn thế này, sau này đừng đến nữa."
Bạch Vi cười khúc khích, nhướng mày nhìn hắn: "Chỉ cho phép anh tới đây làm quản lý, không cho em đến xem múa à?"
Nolan nhíu mày: "Em nghĩ vì sao anh lại đến đây?" Nếu không phải vì cô, hắn hà tất gì phải tới cái nơi quỷ quái này để chịu khổ? Tiếng nhạc dâm mỹ dồn dập làm hắn đau cả tai, đám đàn ông lắc lư trên sân khấu khiến hắn đau mắt, còn con mèo nhỏ trong lòng lại làm tim gan hắn đau nhói.
Vậy mà hắn vẫn chẳng làm gì được cô.
Bạch Vi cười đến vui sướng, chui thẳng vào lòng hắn: "Là lỗi của em, ngàn sai vạn sai đều là lỗi của em. Ngài Ngàn mặt anh minh thần võ, đương nhiên sẽ không chấp nhặt với em, đúng không?"
Nolan không đáp. Với cái miệng đầy lời dối trá của cô nhóc này, hắn nói một câu, cô có thể đáp trả mười câu.
"Về nhà." Hắn không cho cô cơ hội phản kháng đã kéo cô đứng dậy.
*
Hẻm Nhện vẫn chìm trong những sắc màu quỷ dị hỗn loạn, nhưng có Nolan bên cạnh, ánh mắt đổ dồn về phía Bạch Vi rõ ràng đã ít đi rất nhiều.
Chỉ có vài kẻ lớn gan không sợ chết, uốn éo bước đến bên Nolan, đôi môi đỏ phả ra một vòng khói mỏng: "Thưa ngài, vào quán tôi ngồi chơi chứ?" Ánh mắt liếc sang Bạch Vi, lại bồi thêm, "Hay gọi cả tiểu thư này đi cùng? Niềm vui ba người mới thật tuyệt đỉnh làm sao."
"Cút." Toàn thân Nolan tỏa ra sát khí.
Bạch Vi mỉm cười, thì ra quý ông cũng có lúc không lịch sự.
Con hẻm đan xen như mạng nhện, nhưng Nolan quen đường quen lối, dẫn Bạch Vi luồn lách giữa những nhánh nhện chằng chịt, cố ý tránh xa các khu trụy lạc.
"Anh quen thuộc nơi này lắm nhỉ?" Bạch Vi khoác tay hắn, "Trước đây hay đến à?"
Nolan không giấu giếm: "Thường xuyên."
Không đợi cô truy hỏi, hắn đã nói tiếp: "Có lúc anh cần đến vài nguyên liệu đặc biệt. Những thứ ấy phần lớn đều không lưu thông được ở Đa Luân, nhưng ở chợ đen của Hẻm Nhện, chỉ cần trả đủ giá, không có thứ gì là không mua được." Ví dụ như những nguyên liệu dùng để sửa khối lập phương kia, chúng chỉ có thể được tìm thấy ở đây.
Bạch Vi bừng tỉnh, tò mò hỏi: "Chợ đen ở đâu? Dẫn em đi xem thử đi."
"Không được." Nolan dứt khoát từ chối, "Không phải nơi tốt đẹp gì."
Chợ đen ẩn sâu trong góc tối nhất của mạng nhện, là nơi tụ hội của các thương nhân lang bạt từ khắp các đại lục, trong đó không thiếu các chủng tộc phi nhân loại.
Nơi ấy cá lớn cá bé lẫn lộn, là thiên đường của kẻ lừa đảo và trộm cắp. Không ít gian thương thổi phồng hàng hóa đến tận trời xanh, đến phút chót lại đòi người mua trả giá bằng một cánh tay, một con mắt, thậm chí nửa trái tim. Khi đó muốn hối hận cũng đã muộn, ép mua ép bán là chuyện thường ngày ở chợ đen.
Thấy hắn thẳng thừng từ chối, Bạch Vi có chút tiếc nuối, nhưng nghĩ lại bản thân cũng chẳng cần thứ gì phải đến chợ đen mới tìm được, liền thôi không để tâm.
Trong lòng nghĩ vậy, nhưng ngoài mặt lại không lộ ra chút nào. Cô kéo tay hắn, làm ra vẻ nhất định phải đến chợ đen mở mang kiến thức, chọc cho hắn cau mày bó tay không biết làm sao. Thấy dáng vẻ khổ não ấy thật đáng yêu, cô kiễng chân hôn nhẹ lên má hắn.
Nolan sững người, lúc này mới biết mình trúng kế, song vẫn chẳng thể làm gì khác.
Hai người đi đến chỗ rẽ, Bạch Vi bỗng kéo Nolan lại: "Em muốn vào đó xem thử."
Nolan dừng bước, quay đầu nhìn theo hướng cô chỉ, đó là một tiệm bán mũ. Cửa tiệm nằm ngay khúc ngoặt của con hẻm, trông đã có tuổi, trong tủ kính trong suốt bày bán la liệt những chiếc mũ với hình dáng kỳ lạ.
Tiệm mũ này bình thường đến mức lạc lõng giữa Hẻm Nhện.
Nolan không từ chối, theo chân Bạch Vi bước vào trong.
Ngay từ bên ngoài, Bạch Vi đã để mắt tới một chiếc mũ. Đó là một chiếc mũ tam giác kiểu hải tặc, rộng và lớn, vành mũ bằng da được nạm kín những đồng vàng, đồng bạc lớn nhỏ. Chiếc mũ này hợp với Sid đến mức không thể hợp hơn.
"Tiểu thư thật có con mắt tinh tường." Một người phụ nữ cao gầy với mái tóc hoa râm bước tới. Bà đã có tuổi, làn da nâu sẫm hằn đầy nếp nhăn, trên người mặc chiếc váy dài in hoa với màu sắc rực rỡ, cổ áo xẻ chéo, cánh mũi trái đeo một chiếc khuyên tròn nhỏ bằng vàng.
"Đây là một chiếc mũ mang lại tài lộc."
Bà ta nhấc chiếc mũ lên, giật một đồng vàng khỏi vành mũ. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, tại chỗ đồng vàng vừa bị giật đi, một đồng vàng y hệt lại mọc ra.
Bạch Vi kinh ngạc không thôi, trên đời lại có chiếc mũ biết "mọc" tiền như vậy. Sid nhất định sẽ rất thích.
"Chiếc mũ này bao nhiêu tiền?" Bạch Vi hỏi. Một món như thế e là giá chẳng rẻ.
Người phụ nữ không trả lời, chỉ nheo mắt cười nhìn cô: "Đôi mắt của tiểu thư thật đẹp."
Bạch Vi vừa nghe Nolan kể về chợ đen, trong lòng khẽ giật thót, đang định nói không mua nữa thì người phụ nữ lại lên tiếng: "Mũ chẳng phải thứ hiếm hoi gì, một đồng bạc là được."
Nolan lấy ra một đồng bạc, rồi đặt lên quầy.
"Đa tạ quý ngài." Người phụ nữ chắp tay cảm ơn.
Bạch Vi cầm chiếc mũ, đầu óc lâng lâng bước ra khỏi tiệm. Đi được một đoạn, cô ngẩng đầu hỏi Nolan: "Chiếc mũ này thật sự chỉ cần một đồng bạc sao?"
Nolan cười: "Chủ tiệm mũ là một phù thủy."
"Hả?"
"Em thử giật thêm một đồng vàng nữa xem." Nolan nói.
Bạch Vi không hiểu lắm, liền giật một đồng vàng ở chóp mũ. Chẳng mấy chốc, trên chóp mũ lại mọc ra một đồng vàng mới.
"Giờ thì sờ túi áo của mình đi." Nolan lại bảo.
Bạch Vi mơ hồ đưa tay sờ túi áo khoác. Chỉ một cái sờ ấy thôi, cô liền sững người: "Ví tiền của em sao lại lép thế này?"
Cô vội lấy ví ra đếm kỹ, trong ví thiếu mất hai đồng vàng!
"Vàng của em đâu rồi?" Bạch Vi ngơ ngác.
Nolan bĩu môi, ra hiệu cô nhìn vào chiếc mũ: "Chẳng phải đang ở đó sao."
Lúc này Bạch Vi mới vỡ lẽ, đây đâu phải chiếc mũ sinh tiền, rõ ràng là chiếc mũ... trộm tiền.
Có nên trả lại không? Bạch Vi nhấc chiếc mũ trong tay.
Tất nhiên là không. Cô đội mũ lên đầu, trên đời này không có ai hợp với chiếc mũ ấy hơn Sid.
Bất giác đã đi đến cuối Hẻm Nhện.
Nhưng khi bước ra khỏi hẻm, trước mắt Bạch Vi không phải là Quảng trường Tùng Hồ. Nolan đã chọn một nhánh rẽ khác của Hẻm Nhện, dẫn họ tới một nơi xa lạ.
"Đây là đâu?" Bạch Vi đảo mắt nhìn quanh. Khu phố xung quanh trông có vẻ hoang vắng, đèn đường mờ tối, không thấy bóng người. Đối diện là một con hẻm hẹp, hai bên là những ngôi nhà gạch được sơn phủ đủ sắc màu.
Nolan nói: "Đây là phố Canton, khu này sắp bị tháo dỡ. Đi xuyên qua con hẻm kia là tới phố Charing."
Bạch Vi chợt nhớ ra điều gì đó: "Con hẻm này có tên không?"
"Có phải gọi là... Hẻm Cầu Vồng?"
Nolan nghĩ một chút, dường như đúng là có cách gọi như vậy.
Bạch Vi kéo nhẹ tay áo Nolan: "Nghe nói Hẻm Cầu Vồng gần đây có ma."
"Vậy sao?" Nolan chẳng mấy để tâm, "Muộn thế này rồi, chắc ma cũng nên đi ngủ cả rồi. Nhưng chúng ta nên đi nhanh chút, biết đâu còn kịp nhìn thấy bộ mặt thật của nó trước khi nó ngủ."
Bạch Vi hơi động lòng, rồi lại do dự: "Nghe nói hồn ma đó ăn thịt người."
Nolan thở dài: "Hồn ma cũng kén ăn." Loại phiền phức như con mèo nhỏ này, hồn ma chắc chắn sẽ không dám ăn.
Bạch Vi không hiểu ý hắn là gì, đang định hỏi thì đã bị Nolan khoác lấy vai.
"Đi thôi." Nolan ôm cô bước vào Hẻm Cầu Vồng. "Cho dù hồn ma không muốn ngủ thì anh cũng muốn về nhà ngủ rồi."
Hẻm Cầu Vồng yên tĩnh đến lạ.
Những ngọn đèn đường hai bên hẻm hắt thứ ánh sáng mờ ảo xuống đầu hai vị khách không mời mà đến.
Bạch Vi không nhịn được mà ngắm nhìn những ngôi nhà hai bên.
Những ngôi nhà bằng gạch này tuy đã cũ, nhưng vẫn rất đẹp. Những bức tường được sơn màu cầu vồng vẫn rực rỡ như xưa, thời gian chẳng những không cướp đi vẻ đẹp của chúng mà còn ban tặng một phong vị trầm lắng rất riêng. Dường như sau mỗi bức tường đá hay mỗi ô cửa sổ đều cất giấu một câu chuyện cũ.
"Vòng hoa này đẹp thật." Bạch Vi chỉ vào một vòng hoa trang trí treo trên tường đá. Những bông cúc nhỏ đủ màu và hoa bi được đan xen thành một vòng, ở giữa còn gắn một đóa lan hồ điệp. Vòng hoa được xâu bằng dây leo, treo dưới một ban công. Ở đáy vòng hoa có treo lủng lẳng vài chiếc chuông nhỏ, không biết có còn phát ra âm thanh được hay không.
Bạch Vi đưa ngón trỏ, khẽ gẩy một chiếc chuông.
Leng keng.
Tiếng chuông trong trẻo vang lên giữa con hẻm tĩnh lặng.
Leng keng leng keng.
Đột nhiên, tiếng chuông lại điên cuồng vang lên. Vô số chiếc chuông cùng lúc reo vang, âm thanh nối tiếp nhau, dường như còn có giai điệu, nghe thoáng qua giống như một khúc đồng dao.
Bạch Vi sững sờ đứng tại chỗ.
Nolan giang tay, nhún vai: "Xem ra em đã đánh thức hồn ma rồi."
Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Đánh giá:
Truyện Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Story
Chương 90: Chiếc mũ
10.0/10 từ 47 lượt.
