Thành Phố Sương Mù - Na Thù

Chương 88: Lời đồn


Đêm nay là một đêm cuồng hoan của thành Đa Luân, từ sáng sớm đoàn xiếc Thung lũng Vàng đã leng keng bận rộn không ngơi tay.


Bạch Vi rời khỏi tháp muộn hơn thường ngày một chút. Cô vừa định đi về sân nhỏ của tổ võ thuật thì trên đầu vang lên giọng điệu cợt nhả: "Nghe nói cô sắp tới, người của tổ võ thuật sợ quá chạy sạch rồi."


Bạch Vi dừng bước, mặt không biểu cảm nhìn Sid.


Sid hiếm khi tỏ ra cứng cỏi, chống nạnh nhìn thẳng lại cô. Chỉ tiếc là... cái mũ của anh ta đã không còn. Vài con sẻ làm tổ ngay trong mái tóc xoăn của anh, ríu rít inh ỏi, cứ thế phá tan hơn nửa khí thế lạnh lùng mà anh cố gắng dựng lên.


Khí thế của Bạch Vi cũng hạ xuống một nửa: "Tôi đã nhờ Angelo khâu lại mũ cho anh rồi."


"Ai mà thèm mũ hắn khâu." Sid hừ lạnh. "Tôi không cần."


"Vậy anh muốn kiểu thế nào, tôi mua cho."


Sid cười khẩy: "Tôi muốn cái mũ độc nhất vô nhị, bắt mắt nhất, đắt giá nhất, sang trọng nhất!"


Bạch Vi im lặng một lát: "Được, tôi mua."


Sắc mặt của Sid lúc này mới dịu đi đôi chút.


Bạch Vi gãi gãi má, liếc trái ngó phải: "Hình như tôi nghe thấy Angelo gọi tôi sang tổ xiếc giúp việc."


"Cái cớ này lỗi thời rồi." Sid không nể nang vạch trần lời nói dối của cô.


Thế nhưng ngay giây sau, giọng Angelo đã vang lên từ trung đình: "Vi! Vi đâu rồi? Bảo cô ấy qua đây! Ngay! Lập tức!"


Bạch Vi giả vờ bất lực nhún vai.


Làm gì có chuyện Sid không nhìn ra vẻ đắc ý lóe lên nơi khóe mắt cô, anh tức đến nghiến răng: "Nhớ đấy, cái mũ đắt nhất!"


"Biết rồi, cái lòe loẹt nhất trên kệ."



Trong đại sảnh của tổ xiếc, người đông như mắc cửi. Các diễn viên đang tổng duyệt lần cuối, bận rộn đến mức không ngẩng đầu lên nổi. Trên sàn bày la liệt đạo cụ, Bạch Vi gần như không biết đặt chân vào đâu.


Cô tìm thấy Angelo giữa một đống hoa bong bóng và cầu rong biển.


"Gọi tôi có việc gì?" Bạch Vi hỏi.


Angelo không ngẩng đầu, vò mạnh mái tóc vàng vốn đã rối tung: "Tối nay cô lên sân khấu cho đủ số."


Mi mắt Bạch Vi giật giật: "Anh đùa à?"


"Nasha bị trẹo chân rồi, cô thế chỗ." Angelo tính toán rành mạch. "Mặc luôn cái váy rong biển tôi may cho cô trước đây, cả trang phục cũng có sẵn."


"Anh nghiêm túc đấy à?" Bạch Vi càng nghe càng thấy không ổn.


"Nghiêm cái đầu!" Angelo bốc hỏa. "Cả đoàn xiếc chỉ còn mỗi cô là phụ nữ rảnh rỗi. Hay cô muốn tôi gọi Cancun lên nhảy một điệu nóng bỏng hả?"


Bạch Vi khựng lại, rồi hỏi: "Thế... 'cho đủ số' kiểu gì?" Đứng hàng cuối làm cho có hình thức thì cũng không phải không được.


"Nhảy đôi."


Bạch Vi nhíu mày, nhưng Angelo không cho cô cơ hội từ chối: "Cô theo Becky học mấy bước nhảy. Becky đâu? Becky! Trời ạ, Becky lại chạy đi đâu rồi?"


Angelo nổi cáu, băng qua đống cầu rong biển, cuối cùng tìm thấy Becky trong phòng hóa trang. Cô nàng mặc chiếc váy đỏ ánh kim gợi cảm, đang cầm tờ báo trò chuyện với mấy chị em, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng cười lanh lảnh như chuông bạc.


"Ơ kìa, Angelo, sao anh lại tới đây?" Becky thản nhiên phớt lờ cơn giận sắp bùng nổ của Angelo. "Đã tìm được bạn nhảy của tôi chưa?"


Angelo chỉ vào Bạch Vi: "Bạn nhảy tối nay của cô." Rồi lại chỉ vào đồng hồ, "Cô còn 5 tiếng để dạy cô ấy."


Nói xong, Angelo hậm hực bỏ đi.


Becky thoát khỏi vẻ kinh ngạc ban đầu, rồi bật cười khúc khích.


Bạch Vi kéo kéo bộ quần áo mình đang mặc, bất lực nhìn cô ấy: "Hay là đổi người khác đi?"



"Đổi cái gì mà đổi." Becky ngừng cười. "Nếu không phải con sói bướng bỉnh đó sống chết không chịu, tôi đã kéo cô làm bạn nhảy từ lâu rồi. Giờ thì hay rồi, cuối cùng cô vẫn rơi vào tay tôi."


Bạch Vi lặng lẽ lau mồ hôi, mơ hồ có cảm giác như cừu non tự chui vào miệng cọp.


"Có váy không?" Becky hỏi.


"Có có, ở trên tháp."


"Không cần phiền thế." Becky đặt tờ báo lên bàn trang điểm. "Tôi có một cái váy cho cô mượn. Đợi ở đây, tôi đi lấy."


Becky uyển chuyển rời đi. Mấy cô gái khác trong phòng hóa trang cười hì hì nhìn Bạch Vi, khiến cô có chút ngượng ngùng.


Bạch Vi ho khan một tiếng, cố gắng bắt chuyện: "Lúc nãy mọi người đang nói gì thế? Nghe có vẻ thú vị."


Một cô gái chỉ vào tờ báo trên bàn, cười nói: "Đấy, Hẻm Cầu Vồng lại có chuyện mới."


Bạch Vi tò mò nhìn sang, chỉ thấy trên trang báo đăng một bức ảnh lớn, trong ảnh là một người đàn ông trần như nhộng, bị treo trên cành cây, trong miệng nhét tất, ánh mắt hoảng loạn nhìn thẳng vào ống kính. Khuôn mặt tái mét to bè của hắn áp sát vào máy ảnh, dấu son môi trên mặt và lồng ngực không cách nào che được.


"Đó là cậu chủ nhỏ nhà Talva." Một cô tóc đỏ che miệng cười khanh khách. "Nhân lúc phu nhân đưa con về trang viên, hắn đã dẫn tình nhân tới Hẻm Cầu Vồng vụng trộm. Ha! Sáng hôm sau đã bị người ta phát hiện treo lủng lẳng ở đầu hẻm."


"Giờ hắn đã trở thành trò cười cho cả thành Đa Luân, phu nhân đang vội vã từ trang viên quay về đấy."


Một cô khác khịt mũi: "Tên này dựa vào gia thế nhà vợ mới phất lên được, vô liêm sỉ như vậy thì đáng đời!"


Bạch Vi chán ghét đẩy tờ báo ra xa một chút, sợ bị khuôn mặt kia làm bẩn mắt. Cô không nhịn được hỏi: "Hẻm Cầu Vồng là nơi thế nào?"


Cô gái tóc đỏ đáp: "Đó là một con hẻm cũ. Ban đầu là món quà một phú thương tặng cho con gái. Nghe nói cô con gái út muốn nhìn thấy cầu vồng, nhưng Đa Luân là thành phố mưa sương, hiếm khi có ngày nắng, nên phú thương mới cho người sơn các ngôi nhà trong hẻm thành màu cầu vồng, để con gái mỗi sáng tỉnh dậy đều có thể nhìn thấy cầu vồng. Sau này, khi cô con út đi lấy chồng xa, những căn nhà trong hẻm cũng bị bỏ hoang."


"Hẻm đó thường xuyên có ma quỷ."

"Nhà có thể nuốt người, dưới đất có lửa, nửa đêm còn vang lên thứ âm nhạc kỳ quái. Mọi người đều nói trong Hẻm Cầu Vồng có một con quỷ, nửa đêm tuyệt đối không được đi ngang qua hẻm, cũng không được chạm vào bất cứ thứ gì trong đó, nếu không sẽ bị con quỷ ấy nuốt chửng."


"Không ai quản lý con hẻm đó sao?" Bạch Vi không mấy tin là do ma quỷ quấy phá, có lẽ trong hẻm có kẻ nào đó ẩn nấp, bày ra những trò đùa ác ý.


"Trước đây mấy viên cảnh sát của đồn cảnh sát phố Nhiếp Lam từng can thiệp, nhưng rồi cũng đâu vào đấy," Cô gái tóc đỏ nhún vai. "Giờ khu đó sắp cải tạo, Hẻm Cầu Vồng chẳng bao lâu nữa cũng bị dỡ bỏ. Hẻm đã không còn, thì mấy hồn ma bên trong chắc cũng thôi ra ngoài tác oai tác quái."



Có cô khác lại nói: "Chưa chắc đâu, lỡ hồn ma trốn sang hẻm khác thì sao?"


Mọi người còn đang tranh luận thì Becky cầm một chiếc váy đen bước vào.


"Mọi người nói chuyện gì mà rôm rả thế?" Becky tò mò.


Các cô gái cười đáp: "Đang kể cho Vi nghe chuyện bóng ma Cầu Vồng."


"Chị Becky có tin không?"


Đôi môi đỏ của Becky nhếch lên: "Hẻm Cầu Vồng có ma hay không thì chị không biết, nhưng chị chỉ biết gã đàn ông đó đáng bị treo lên cho thiên hạ xem."


"Thôi nào, các cô gái, làm việc đi." Becky vỗ tay. Mọi người ríu rít rời khỏi phòng hóa trang.


Căn phòng nhanh chóng trở nên yên tĩnh.


Bạch Vi nhìn chằm chằm chiếc váy Becky mang tới, vẻ mặt lộ rõ sự khó xử. Đó là một chiếc váy đen trễ vai ngắn cũn cỡn, đính hai mảnh vải, dáng váy ôm sát, cô không biết mình có mặc vừa hay không.


Becky bật cười: "Sao, chưa từng mặc kiểu váy này à?"


Bạch Vi gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.


"Không sao," Nụ cười trên môi Becky không hề giảm đi, "Chẳng mấy chốc cô sẽ quen thôi."


"Thay đi." Giọng nói không cho phép cô thương lượng.


Bạch Vi đành cắn răng bước vào phòng thử đồ.


Cô có chút không tự nhiên khi đi ra ngoài. Chiếc váy còn ngắn hơn cô tưởng, vừa đi vừa vô thức kéo gấu váy xuống.


Becky khoanh tay, đánh giá cô từ trên xuống dưới một lượt với vẻ thích thú, nhìn đôi má của cô dần ửng hồng. Trước khi khuôn mặt nhỏ nhắn ấy hoàn toàn đỏ bừng, Becky kéo cô đến trước gương toàn thân.


"Không có gì phải ngại," Becky nhìn cô gái trong gương đang đỏ mặt, "Cô rất đẹp, từ gương mặt đến dáng người, không có chỗ nào là không đẹp. Cô nên tự hào về vẻ đẹp của mình. Ưỡn lưng lên."



Bạch Vi theo phản xạ ưỡn thẳng sống lưng. Trong gương là một cô gái da trắng như tuyết cùng mái tóc đen óng. Mái tóc ngắn ngang tai trước kia nay đã chạm vai, vừa vặn tạo nên một đường cong tinh nghịch nơi xương quai xanh. Cổ áo trễ vai tôn lên dáng ngực hài hòa, đường nét mềm mại, gợi cảm mà không phô trương. Sợi dây chuyền xanh nhạt nơi cổ càng làm làn da cô thêm trắng sáng, mang theo vẻ yêu mị.


Phải thừa nhận, cô trong gương rất đẹp, đẹp đến mức chính mình cũng không dám nhìn thẳng. Chỉ là suốt mười tám năm qua, cách ăn mặc như thế này chưa từng được chấp nhận, cô sẽ bị phu nhân Liên phạt đánh tay.


Becky đặt tay lên vai Bạch Vi, nghiêm giọng nói: "Người đời luôn thích tròng xiềng xích lên đầu phụ nữ, đáng buồn hơn là chính phụ nữ cũng đặt chiếc xiềng ấy lên người mình. Đàn ông luôn nghĩ phụ nữ ăn diện là để làm họ vui, thật nực cười. Tôi mặc váy đẹp chỉ vì tôi thích. Không thể vì suy nghĩ bẩn thỉu của họ mà bắt tôi từ bỏ niềm vui của mình."


"Đàn ông có tự do ăn mặc, phụ nữ cũng nên như vậy, điều này không có gì đáng trách."


Becky nhìn đôi mắt đen tròn xoe trong gương, khóe môi không khỏi cong lên: "Cô cắt tóc ngắn, học đối kháng cùng đám đàn ông thối tha như Brian, điều đó cũng không sai. Nhưng tôi muốn nói rằng, không phải chỉ khi vũ trang thành đàn ông thì mới mạnh mẽ, bản thân phụ nữ chúng ta đã có sẵn vốn liếng để trở nên mạnh mẽ rồi."


Bạch Vi sững người.


"Lại đây," Becky nâng cằm cô, tỉ mỉ vẽ mày trang điểm, "Tôi dạy cô cách làm phụ nữ."


*


Torii, tầng ba.


Những bánh răng lớn nhỏ xoay chuyển trong căn phòng, từng dãy ống thủy tinh dẫn những chất lỏng nhiều màu sắc cùng mạng lưới máy móc khổng lồ vận hành nhịp nhàng.


Nolan đã ngồi lặng sau bàn thao tác rất lâu. Trước mặt hắn là một đống khối nhôm đủ màu, hắn tìm thấy chúng trong tầng hầm của nhà thờ Thánh Marian; những mảnh vỡ này hẳn là thuộc về khối lập phương đã bị phá hủy trong nhà thờ.


Hắn không biết khối lập phương mới xuất hiện trong Sách tiên tri đại diện cho điều gì, nhưng trực giác mách bảo có lẽ Sách tiên tri muốn hắn tìm được không chỉ một khối lập phương. Hiện trong tay hắn có một khối hoàn chỉnh, cùng với đống mảnh vỡ này. Nếu có thể ghép chúng thành hình, hắn sẽ sở hữu hai khối lập phương.


Trong truyền thuyết cổ xưa, Nhân Sư là quái thú đầu người thân sư tử, say mê câu đố và mê cung. Con thú cổ xưa ấy có bản tính tinh quái, thích trêu ngươi con người, không trả lời được câu đố của nó sẽ bị ném vào mê cung, và rất nhiều người cả đời không thể thoát ra.


Nolan chưa từng nếm trải bí ẩn của mê cung Nhân Sư, nhưng hắn suy đoán nguyên lý của nó hẳn là tương tự khối lập phương, đều là sự chồng chéo của không gian, chỉ có điều mê cung của Nhân Sư cao cấp hơn.


Liệu mê cung Nhân Sư có phải là một trong những nguyên nhân khiến hắn trở thành Ngàn mặt không?


Nolan lắc đầu, không tìm ra được lời giải.


Không nghĩ ra thì thôi. Dù vĩnh viễn không biết vì sao mình trở thành Ngàn mặt, hắn vẫn có thể kề vai sát cánh bên người mình yêu thương.


Thế là đủ rồi.


Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thành Phố Sương Mù - Na Thù Truyện Thành Phố Sương Mù - Na Thù Story Chương 88: Lời đồn
10.0/10 từ 47 lượt.
loading...