Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Chương 56: Giáng Sinh
Buổi diễn cuối cùng của 'Hồ Điệp Phu Nhân' khép lại, Bạch Vi không còn tất bật chạy qua lại giữa phố Charing và quảng trường Tùng Hồ nữa. Cô tự nhốt mình trong tháp, suy nghĩ cách đưa những đứa trẻ trong tổ bướm trở về.
Phu nhân Morrow từng nói, muốn để bọn trẻ rời khỏi tổ bướm, trước hết phải tìm cho chúng một nơi nương tựa.
Vậy phải sắp xếp chỗ ở cho hai mươi sáu đứa trẻ ấy thế nào đây?
Bạch Vi trầm ngâm suy nghĩ.
Rất lâu sau, cô lấy ra một xấp giấy viết thư trong ngăn kéo, chấm bút lông vào mực rồi bắt đầu viết.
Thoáng chốc đã đến Giáng sinh.
Ngày hôm đó, Angelo sẽ biểu diễn suất cuối cùng của tiết mục Tảo Biển. Đáng tiếc là mấy suất trước đều không bán được quá 300 vé, nên Sid đã kết luận chắc nịch rằng lần này Bạch Vi thua thảm.
Angelo vì thế vô cùng áy náy: "Vi, tôi biết cô đã đặt nhiều kỳ vọng vào tôi, nhưng thật ra cũng không cần tin tưởng tôi đến vậy đâu... Cô đặt hẳn 300 vé, ngay cả lúc lão đại Leon nổi tiếng nhất cũng chưa từng bán được nhiều thế."
Bạch Vi vừa viết xong bức thư cuối cùng, nghe vậy liền ngẩng đầu lên: "Thua cũng không sao."
Angelo sững người một lúc, tim chợt ấm lên: "Vi..."
Bạch Vi nói tiếp: "Dù sao cũng chỉ cược có một đồng bạc, thua chẳng mất bao nhiêu."
Angelo: "......"
Vừa rồi nhất định là đầu óc anh bị kẹt cửa nên mới cảm động.
Không ngờ đến chiều, Angelo bỗng như phát điên mà đập cửa phòng Bạch Vi rầm rầm.
"Vi! Mau ra xem này!"
"Sao thế?" Bạch Vi đứng sau cửa, ngơ ngác nhìn vẻ mặt phấn khích của anh.
"Vượt quá 300 vé rồi! Trời ơi, tối nay tiết mục Tảo Biển bán được tới 340 vé!!! Lều chính sắp chật kín người rồi!"
Bạch Vi nghi ngờ tai mình nghe nhầm: "Thật không?"
Angelo xoa xoa mũi, đắc ý nói: "Đương nhiên rồi! Chỉ là không ngờ tiết mục của tôi lại được phu nhân Morrow để mắt tới, tôi đúng là giỏi thật!"
"Phu nhân Morrow?" Bạch Vi hơi bất ngờ.
"Phải đó," Angelo cười tít mắt, "Phu nhân đã mua vé tối nay, thế là mọi người đổ xô đi mua theo. Giờ vẫn còn người xin vé, nhưng vé thì hết sạch từ lâu rồi!"
Đêm ấy, lều xiếc của Đoàn xiếc Thung lũng Vàng đông đúc chưa từng thấy. Chỗ ngồi kín hết, lối đi cũng chật ních người, quanh mép lều đâu đâu cũng là đám đông chen chúc.
Phu nhân Morrow đến đúng giờ.
Bạch Vi vốn nghĩ hiện trường rất có thể sẽ hỗn loạn, Angelo thậm chí còn chuẩn bị sẵn mười hai phương án đối phó với tình huống gây rối.
Thế nhưng mọi chuyện họ lo lắng đều không xảy ra. Khán giả tự động nhường đường, chỉ đứng từ xa ngắm nhìn phu nhân Morrow với ánh mắt tràn đầy kinh ngạc và ngưỡng mộ.
Dân thường vốn nghĩ cả đời này họ sẽ không có cơ hội gặp phu nhân. Buổi biểu diễn của bà vốn đắt đỏ, thân phận lại cao không với tới. Ai ngờ ngoài đời bà lại dịu dàng, thân thiện đến vậy. Bà mỉm cười chào mọi người, thậm chí còn cúi xuống xoa đầu một đứa trẻ ven đường.
Bà như một giấc mơ, chẳng ai nỡ đánh thức.
Đêm diễn hôm nay đặc biệt suôn sẻ. Thế giới đáy biển rực rỡ, những đứa trẻ tuyết đáng yêu như yêu tinh, từng phân cảnh và giai điệu đều đẹp đến hoàn hảo.
Đêm nay, không có đứa trẻ tuyết nào chạy trốn khỏi sân khấu.
Kết thúc buổi diễn, Bạch Vi bắt gặp phu nhân Morrow đang ung dung bước vào hậu trường.
Đứa trẻ tuyết mắt xanh chạy khỏi nhóm bạn, lao vào vòng tay của phu nhân.
"Con diễn giỏi lắm." Phu nhân Morrow hôn nhẹ lên má cậu bé.
Đứa trẻ tuyết kiêu hãnh ngẩng cao cằm.
Họ trông như một cặp mẹ con bình thường nhất ở thành phố Đa Luân.
Bạch Vi bước đến trước mặt phu nhân, nói: "Cậu bé ấy vẫn luôn đợi bà."
Phu nhân Morrow bế đứa trẻ lên, mỉm cười nhìn Bạch Vi: "Tiểu thư Bạch Vi, cũng có người vẫn luôn chờ cô."
"Giáng sinh vui vẻ." Phu nhân nói, rồi khẽ mỉm cười.
Bạch Vi nhìn theo bóng dáng một lớn một nhỏ khuất dần trong tuyết, rồi ngẩng đầu nhìn những bông tuyết bay lả tả dưới ánh đèn đường.
"Giáng sinh vui vẻ." Cô cũng mỉm cười.
Đêm Giáng sinh ở số 58 phố Charing náo nhiệt vô cùng.
Tiết mục Tảo Biển của Angelo trở thành màn biểu diễn ăn khách nhất năm của Đoàn xiếc Thung lũng Vàng, mang về vô số vàng bạc. Nhưng điều khiến mọi người "ngứa răng" nhất chính là chiến thắng ngoạn mục của Bạch Vi. Cô thắng đậm, trở thành một trong những người giàu có nhất đoàn.
"Rượu tối nay Vi bao!" Sid đau lòng hét lên, miễn cưỡng đưa túi vàng nặng trĩu cho Bạch Vi. "Tối mai cũng vậy, cả năm sau nữa, rượu đều do Vi trả!"
Bạch Vi giơ chai rượu lên: "Mọi người cứ uống thoải mái, tôi bao hết."
Tiếng hoan hô vang dội.
Lửa trại bập bùng cháy rực trong sân. Đám đàn ông ngồi quanh đốm lửa, uống rượu ừng ực, ăn thịt thỏa thích. Ngay cả lão Hope quản gia cũng hiếm hoi uống vài chén. Becky cùng mấy cô gái trong đội múa tung váy xoay vòng, nhảy múa quanh đống lửa.
Bạch Vi ngồi cạnh lửa trại, cầm chai rượu uống một ngụm. Vừa nuốt xuống, vị cay nồng đã khiến cô nhăn mặt.
Đám đàn ông cười ầm lên: "Vi, không quen uống à?"
Bạch Vi l**m môi: "Để tôi thử thêm lần nữa?"
Cả bọn lại cười rộ.
Bên đống lửa, Becky uốn eo lắc hông nhảy đến trước mặt Brian, túm lấy cổ áo anh ta kéo lại gần.
Brian giật mình, rượu văng tung tóe.
Người đội trưởng đội đấu sĩ theo phản xạ định gạt tay cô ra, nào ngờ Becky cong đôi môi đỏ: "Sao? Anh định đánh tôi à?"
Brian khựng lại, quên mất động tác.
Nhân lúc đó, Becky giữ chặt sau gáy anh, mạnh mẽ hôn lấy anh.
Sân viện ngay lập tức vang lên tiếng huýt sáo và cười đùa ầm ĩ.
Tội nghiệp Brian chưa từng bị trêu chọc như vậy, chỉ biết tròn mắt đứng sững.
Becky hôn xong liền đẩy anh ra.
Cô đưa tay lau vệt son nhòe trên môi, quay sang Bạch Vi, mấp máy môi không phát ra tiếng.
Bạch Vi đọc được khẩu hình của cô ấy.
Becky nói: "Học được chưa?"
Bạch Vi mỉm cười, từ xa nâng ly về phía Becky.
Becky khúc khích cười, gửi cho Bạch Vi một nụ hôn gió, rồi uyển chuyển bước trên tuyết, đi về phía đống lửa trại bên kia.
Cười đùa đến nửa đêm, Bạch Vi một mình quay về tháp.
Trong tháp yên ắng lạ thường. Mọi người đều ở ngoài sân, ngay cả Koen trông cửa cũng bỏ vị trí, đang cùng Sid lắc xúc xắc.
Bạch Vi đẩy cửa phòng, nhóm lò sưởi.
Cô đứng yên một lúc, rồi bước đến bên cửa sổ.
Ngoài kia là màn đêm dày đặc và tuyết trắng bay mịt mù, từ xa vọng lại khúc thánh ca Giáng sinh.
Bạch Vi mở cửa sổ.
Cô khẽ gọi vào khoảng không trong đêm tối: "Nolan."
Nolan.
Trong đêm hội tưng bừng của cả thành phố này, cô chỉ muốn ở bên một người.
Bạch Vi nghiêng đầu, nghiêm túc suy nghĩ xem cổng Torii rốt cuộc là ở đâu. Cô thò tay ra ngoài cửa sổ, vung vẩy trong không trung, như thể có thể với tới cánh cổng ấy.
Ngay lúc đó, có người nắm lấy tay cô.
Bạch Vi sững người. Cô ngẩng phắt lên, nhìn thấy đó là Nolan.
Giữa không trung dần hiện ra một ô cửa sổ. Phía sau cửa là phòng ngủ của Nolan. Hắn ngồi trước cửa, vươn tay ra nắm chặt lấy tay cô.
Hai người cách nhau hai ô cửa, hai không gian, nhưng bàn tay lại đan chặt vào nhau.
Bạch Vi chợt hiểu ra cổng Torii ở đâu —
Nó vẫn luôn dừng lại tại số 58 phố Charing.
Hóa ra Nolan vẫn luôn ở bên cô.
Bạch Vi kéo tay hắn: "Anh sang đây đi."
Nolan khẽ cau mày, dường như đang cân nhắc xem có nên trèo qua cửa sổ hay không.
"Anh không muốn qua à?" Bạch Vi khẽ chun mũi.
Chưa dứt lời, một làn gió nhẹ lướt qua. Nolan đã vượt qua cửa sổ, xuất hiện trong tháp.
Đây là lần đầu tiên Nolan bước vào phòng của Bạch Vi. Căn phòng vốn đã nhỏ, nay có thêm hắn càng trở nên chật chội.
Nhưng Bạch Vi chẳng để tâm. Cô bước tới, vòng tay ôm lấy eo hắn.
"Em từng mơ một giấc mơ rất quá đáng." Cô ngẩng đầu nhìn hắn.
"Mơ gì?" Nolan cúi xuống, ánh mắt dịu dàng.
Bạch Vi cười khẽ: "Trong mơ..." Cô dừng lại một chút, "Trong mơ em bắt nạt anh thê thảm lắm."
"Bắt nạt thế nào?" Nolan khiêm tốn hỏi.
Trong mắt Bạch Vi lóe lên vẻ tinh nghịch. Cô dùng sức đẩy hắn ngã xuống chiếc giường phía sau, còn mình cũng theo đà mà ngã xuống.
Khoảnh khắc bị đẩy ngã, Nolan theo phản xạ ôm lấy cô vào lòng, thế là hai người ôm nhau ngã xuống một chỗ.
"Như thế này."
Cô hôn lên trán hắn, sống mũi hắn, đôi môi hắn, rồi cả rãnh nhỏ dưới cằm hắn.
"Còn như thế này nữa."
Cô cắn mở cổ áo hắn.
Bạch Vi dừng lại, nhìn vào mắt Nolan.
Dòng suối xanh biếc trong veo ấy dần trở nên sâu thẳm, nhưng vẫn lặng sóng.
Cô cứ tưởng hắn đã khai thông, ai ngờ vẫn như khúc gỗ. Bạch Vi có hơi bực, liền trả đũa bằng cách cắn nhẹ vào yết hầu hắn.
"Vi," Nolan bỗng lên tiếng, "Trong giấc mơ của em, có phải có một hồ nước ở phương Đông, trong hồ còn có một cây sen không?"
Bạch Vi trợn tròn mắt.
"Vi, đó không phải là mơ."
Trong dòng suối xanh ấy ánh lên ý cười, và chủ nhân của nó bất ngờ xoay người, đè cô xuống dưới thân.
"Có cần anh giúp em nhớ lại giấc mơ đó không?" Nolan ghé sát tai cô, thì thầm, "Anh còn nhớ rất rõ từng chi tiết."
Khi nụ hôn của Nolan phủ xuống, Bạch Vi vẫn còn chưa hết bàng hoàng.
Cô bị động đón nhận, nhưng toàn thân lại mềm nhũn.
"Tập trung đi." Nolan như trừng phạt, khẽ cắn môi cô.
Chiếc giường nhỏ đến mức gần như không đủ chỗ cho hai người.
Nhưng không gian ấy cũng đã đủ rồi, bởi từ đầu đến cuối, Bạch Vi chưa từng chạm tới mép giường.
Ngọn lửa trong lò sưởi rõ ràng không lớn, thế mà nhiệt độ trong tháp lại dần dâng cao.
Cửa sổ phủ một lớp sương mờ, dù tuyết có lạnh đến đâu, vào đây cũng phải tan chảy.
Bạch Vi chưa từng nghĩ cơ thể mình lại có nhiều góc khuất bí ẩn đến vậy, nhưng Nolan đã lần lượt tìm ra và mở khoá, khiến chúng run rẩy, kêu lên, rồi tan thành những giọt tuyết nước trên khung kính.
"Vi," Nolan dịu dàng hôn lên thái dương ướt mồ hôi của cô, "Trong mơ có phải cũng như thế này không?"
Bạch Vi bỗng trở nên mơ hồ.
Trong mơ là như thế, nhưng dường như cũng không hẳn.
Nolan đọc được ánh mắt cô.
"Có lẽ anh nhớ sai rồi." Nolan nghiêm túc nói, rồi từ phía sau đỡ lấy eo cô, "Phải là như thế này."
Lần này, không chỉ tuyết trên cửa sổ tan thành nước, mà cả những mảnh băng nơi mái hiên cũng vỡ vụn từng đoạn.
Tất cả đều tan chảy trong cơn nóng bỏng khó cưỡng ấy.
Cuộc vui Giáng sinh của đoàn xiếc Thung lũng Vàng vẫn còn tiếp diễn. Mỗi tòa nhà trên phố Charing đều đèn đuốc ấm áp, tháp chuông xa xa vang lên từng tiếng ngân, thánh ca Giáng sinh vẫn vang vọng và miên man.
Đêm Giáng sinh mà, chẳng ai muốn trời nhanh sáng.
Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Đánh giá:
Truyện Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Story
Chương 56: Giáng Sinh
10.0/10 từ 47 lượt.
