Thành Phố Sương Mù - Na Thù

Chương 44: Truy nã


Khi ánh sáng yếu ớt của bình minh rọi qua khung cửa sổ tháp, Bạch Vi trừng mắt nhìn trần nhà rồi thở dài một tiếng.


Cô mất ngủ cả đêm.


Chỉ cần nhắm mắt lại, thứ hiện lên trong đầu là nụ hôn dịu dàng mà kiềm chế của Nolan. Nghĩ tiếp nữa, e rằng trong mộng cô sẽ không kìm được mà mạo phạm người đàn ông ấy mất.


Cô biết mình đã động lòng, nhưng lý trí lại nói với cô rằng Nolan là một màn sương mù bí ẩn — có thể nhớ, có thể thương, nhưng tuyệt đối không được chạm vào.


Bạch Vi che mặt, cố gắng ép bản thân bình tĩnh lại.


Thế nhưng một đêm trôi qua, trái tim cô vẫn đập loạn xạ, khiến người ta bực bội.


Cô không khỏi nghi ngờ, liệu Nolan có phải cố ý hay không.


Cố ý khiến tâm trí cô rối bời, tâm tư xao động.


Mà trớ trêu thay, hắn lại có đúng thứ ma lực ấy.


Bạch Vi dứt khoát hất chăn xuống giường. Cô cầm chiếc cốc trên bàn, ngửa cổ tu một hơi hết nửa chai nước.


Trong chiếc bong bóng trên bàn, bọt khí khẽ cuộn lên hai cái, con bướm xanh bị nhốt bên trong vẫy nhẹ đôi cánh về phía cô.


Bạch Vi nâng bong bóng lên, chăm chú nhìn con bướm bên trong.


Hai đêm đã trôi qua, sắc màu trên cánh bướm đã nhạt đi đôi chút, ánh lam lấp lánh cũng mờ dần.


Bạch Vi đặt bong bóng trở lại. Sau khi rửa mặt chải đầu qua loa, cô rời khỏi tháp.


Trời vẫn còn sớm, gánh xiếc vẫn chưa bắt đầu công việc. Trong sân chỉ vài diễn viên nhào lộn nằm ngồi la liệt, cùng mấy huấn thú sư mà Bạch Vi không gọi nổi tên.


Đám đàn ông này dường như chẳng hề sợ lạnh. Họ quây quần bên bức tượng trong sân giữa trời tuyết bay. Không cần lại gần, Bạch Vi cũng biết họ lại bị Sid kéo đi cá cược — chỉ là lần này không rõ đang cược chuyện gì.


"Vi, chào buổi sáng!"


Đám đàn ông đang say sưa đánh cược thấy Bạch Vi liền giơ tay chào.


Sid đang bận rộn, nghe vậy liền ngẩng đầu lên: "Vi! Lại đây! Hôm nay có muốn đặt một ván không?"


Bạch Vi khoanh tay bước tới, nhướng mày hỏi: "Hôm nay cược gì?"



"Cược xem tối mốt buổi biểu diễn của Angelo bán được bao nhiêu vé."


Cược kiểu này cũng quá nhạt nhẽo đi? Bạch Vi cạn lời nhìn Sid.


Sid liếc mắt đã biết cô đang nghĩ gì: "Vi không biết đâu. Angelo vì buổi diễn này đã dốc hết công sức, không chỉ năn nỉ Brian mang về tảo vùng cực, mà còn mượn ông Hope đám trẻ tuyết kia. Cậu ta nói, lần này chắc chắn sẽ gây tiếng vang lớn, còn hút khách hơn cả tiết mục sư tử vàng của lão đại Leon."


"Vậy sao?" Bạch Vi thấy hứng thú. Angelo từng cho cô xem qua một phần tiết mục, cô nghĩ mình cũng có chút quyền phát biểu.


"Các anh đặt bao nhiêu?" Cô hỏi.


Sid cười híp mắt, chỉ vào chân bức tượng. Ở đó có một sợi dây xâu nhiều miếng gỗ nhỏ, mỗi miếng ghi một con số nguyên, từ 10 đến 300.


Dưới các miếng từ 10 đến 100 đều có đánh dấu, trong đó miếng 90 là dày đặc nhất.


Rạp lớn của gánh xiếc Thung lũng Vàng có 150 chỗ ngồi, người đặt 90 là nhiều nhất. Phần lớn đều cho rằng tiết mục của Angelo có thể bán được 90 vé.


Sid nói: "Lần hút khách nhất là tiết mục sư tử vàng của lão đại Leon, đã bán được 283 vé."


Tổng cộng chỉ có 150 chỗ ngồi, mà lại bán được tới 283 vé.


"Cô đặt cái nào?" Sid xoa tay hỏi.


Bạch Vi nhíu mày, trông như đang suy nghĩ rất nghiêm túc. Một lát sau, cô móc từ túi ra một đồng bạc, đặt dưới miếng gỗ ghi số 300.


"Ồ hô—"


Đám đàn ông lập tức kêu lên quái dị. Con nhóc này chẳng chừa cho Leon chút thể diện nào.


Sid cầm cái búa gõ leng keng lên tấm sắt không biết kiếm từ đâu ra: "Vi, sao cô chỉ đặt có một đồng bạc?! Cô coi thường lão đại Leon hay là coi thường Angelo hả?"


Bạch Vi vô tội giang tay: "Tôi không có tiền mà."


Sid nghẹn họng.


"Đi đi đi," Sid phẩy tay đầy ghét bỏ, "Lần sau keo kiệt thế này thì đừng có chơi cùng nữa!"


Bạch Vi nhún vai, đút tay vào túi, đi về phía trung đình.


Vừa xuyên qua hành lang trung đình, tiếng ồn ào của Sid lập tức nhỏ hẳn.


Phía tây trung đình có mấy người đàn ông vóc dáng cao lớn đang tỉ thí đối kháng. Trong số những người đang múa võ có cả Cancun.



Brian gối đầu, nằm ngửa trên cành to của một cây sồi thấp, ung dung xem họ ra chiêu.


Khu vực này thuộc về các võ sư của gánh xiếc, Bạch Vi thỉnh thoảng cũng ghé qua đứng một lúc. Cô muốn học cách đánh nhau, nhưng trong đoàn chẳng ai chịu dạy con gái đánh nhau cả, ngay cả Brian cũng khéo léo từ chối.


"Con gái học mấy thứ này làm gì?" Brian nói. "Vi, tôi thừa nhận cô rất mạnh, nhưng có bọn tôi ở đây rồi, sao lại để cô phải ra tay? Bảo vệ các cô là bổn phận của bọn tôi."


Thế nên đến giờ, Bạch Vi chỉ có một thân sức lực mà không biết dùng thế nào cho đúng.


Lúc này, Brian từ xa đã trông thấy cô, liền giơ tay chào.


Bạch Vi mỉm cười đáp lại, xách váy bước về phía hành lang. Đại sảnh của tổ nhào lộn nằm ở cuối hành lang, cô quen đường quen nẻo đẩy cửa bước vào.


Trong sảnh yên ắng, các diễn viên nhào lộn đều không có mặt.


Đèn trong sảnh chưa bật, rèm cửa kéo quá nửa. Ánh sáng buổi sớm từ nửa khung cửa còn hở rọi vào, chiếu lên sân khấu hình tròn, khiến nửa sân khấu ngập trong ánh sớm, nửa còn lại chìm trong bóng đêm.


Angelo đang nằm d*ng ch*n tay, ngủ say ở phần thuộc về bóng tối ấy.


Bạch Vi còn chưa lại gần đã ngửi thấy mùi rượu nồng nặc. Xem ra đêm qua tên này đã buông thả không ít.


"Angelo?" Cô chống tay, nhảy ngồi lên mép sân khấu.


Angelo đáp lại bằng một tiếng ngáy vang dội.


Bạch Vi im lặng giây lát, rồi đưa tay bóp chặt mũi Angelo. Vị đại sư đôi tay khéo léo này nín thở được hai phút, rồi đột ngột bật dậy khỏi sân khấu, mắt trợn tròn nhìn quanh.


"Ai? Ai? Là ai?!"


Bạch Vi phá lên cười.


Angelo sững người khá lâu, mãi sau mới nhận ra kẻ xấu xa trước mặt chính là Bạch Vi.


"Vi..." Người đàn ông vừa đảo mắt vừa ngồi xếp bằng dậy.


"Nói đi, tìm tôi có chuyện gì?" Hắn cam chịu nhìn cô gái mắt đen đang cười đến vui không chịu nổi kia.


"Không có chuyện thì không được tìm anh à?"


Angelo hừ một tiếng: "Không có chuyện thì sao tiểu thư Vi lại chịu hạ mình tới đây?"


Bạch Vi cười: "Đúng vậy, là có việc tìm anh. Chuyện tối hôm đó đại khái đã có chút manh mối."



Nghe xong suy đoán của Bạch Vi, Angelo lập tức nhíu chặt mày: "Cô nói là do một sinh vật nào đó có khả năng mê hoặc thần trí giở trò?"


"Không hợp lý." Hắn cố gắng nhớ lại chi tiết đêm hôm ấy. "Tôi không nghe thấy bài hát kỳ lạ nào cả. Tôi chỉ ngồi ở đó, chờ cô nghe xong vở opera..."


Hắn chợt khựng lại.


Bạch Vi kiên nhẫn chờ hắn nói tiếp.


"Tôi..." Angelo nuốt nước bọt một cái, "Tôi không nghe thấy bài hát nào khác, nhưng tôi có nghe thấy opera vọng ra từ Nhà hát Hoàng gia."


Giai điệu của vở opera xuyên qua bức tường, không chút cản trở nào mà chui thẳng vào tai hắn.


"Thế này... có tính không?" Angelo hơi do dự.


Vở opera được diễn khi đó là 'Hồ Điệp Phu Nhân.'


Bạch Vi nhíu mày: "Nhưng tôi cũng nghe opera, toàn bộ khán giả trong nhà hát đều nghe thấy."


Vậy mà chỉ có Angelo bị mê hoặc.


Còn chi tiết nào cô đã bỏ sót?


"Anh còn nhớ lúc ở ngoài nhà hát, anh nghe được đoạn lời nào không?" Cô hỏi.


"Cái này ai mà nhớ?" Angelo lộ vẻ khó xử. "Bình thường tôi đâu có nghe mấy thứ này."


Dưới ánh mắt khẩn thiết của Bạch Vi, hắn đành chịu thua, vắt óc nhớ lại rốt cuộc mình đã nghe thấy gì.


"Hình như là hát cái gì mà... người yêu à, không cần em nữa, đôi mắt xanh... đại khái là một người phụ nữ bị bỏ rơi."


Angelo nói xong, thấy Bạch Vi không có phản ứng.


"Angelo," Bạch Vi đột ngột lên tiếng, "Trên đời này có loài bướm nào có thể dùng tiếng hát để mê hoặc thần trí con người không?"


"Bướm à?" Angelo nói, "Tôi biết có vài loài bướm dùng phấn trên cánh để làm cho con mồi mê man, nhưng chưa từng nghe nói dùng tiếng hát. Bướm thì biết hát sao..."


"Cảm ơn anh, Angelo." Bạch Vi bỗng đứng bật dậy.


"Ơ?"


"Đợi tôi quay lại, chắc tôi sẽ nói được cho anh đáp án."



Angelo còn chưa kịp nói gì, đã thấy Bạch Vi chạy nhanh ra khỏi đại sảnh.


Men rượu khiến đầu óc và động tác của Angelo đều chậm hơn vài nhịp. Một lúc lâu sau, sắc mặt hắn đột nhiên biến đổi, quay ra cửa lớn tiếng gọi: "Vi... Vi! Này! Mau quay lại!"


Hắn chưa kịp nói với Bạch Vi rằng, những loài bướm giỏi dùng phấn độc ấy cực kỳ nguy hiểm. Chỉ một hạt phấn nhỏ bé đến mức mắt thường không nhìn thấy cũng đủ khiến sinh vật khổng lồ chết trong tức khắc.


*


Bạch Vi quấn chặt khăn choàng, đang trên đường tới Quảng trường Tùng Hồ.


Ban ngày Nhà hát Hoàng gia không có suất diễn, nhưng giọng ca chính của opera thường ở lại sân khấu để tập luyện cho buổi biểu diễn buổi tối.


Cô muốn gặp phu nhân Morrow.


Người phụ nữ với danh tiếng lẫy lừng đã diễn sống trọn vai 'Hồ Điệp Phu Nhân' ấy.


Phía trước chính là Quảng trường Tùng Hồ, nhưng Bạch Vi bỗng khựng bước. Cô khẽ thở gấp, dừng lại bên một góc phố.


Trên bức tường ven đường dán kín quảng cáo vặt, thông báo biểu diễn và cả những tờ tìm người.


Bạch Vi gạt những mảnh giấy như tuyết bay sang một bên, nhìn thấy mấy tờ thông báo tìm trẻ lạc. Phần ký tên là Đồn cảnh sát phố Nhiếp Lam, phía sau còn ghi thông tin liên lạc của Luke.


Chân dung trên những tờ thông báo chính là năm đứa trẻ mất tích kia.


Điều đáng chú ý là, ngoại trừ Mike, bốn đứa trẻ còn lại đều có đặc điểm ngoại hình rất giống nhau: mắt xanh, tóc vàng và gương mặt tròn trịa.


Chúng chừng tám chín tuổi, đúng độ tuổi ngây thơ hồn nhiên.


Chỉ riêng Mike với tóc nâu mắt nâu hoàn toàn lạc lõng giữa bốn đứa kia.


Bạch Vi gỡ những tờ thông báo tìm người ấy xuống, nhìn về phía tờ cáo thị thực sự khiến cô dừng chân.


Đó là một lệnh truy nã, trên đó vẽ một người phụ nữ bằng nét bút vụng về.


Người phụ nữ tóc đen, mắt đen, dưới khóe mắt trái có một nốt ruồi đỏ.


Rõ ràng chính là Bạch Vi.


Ở góc dưới bên phải của lệnh truy nã có vẽ một con bướm đen.


Bốn cánh dang rộng của con bướm đen ấy có khắc một dấu thập đang rỉ máu.


Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thành Phố Sương Mù - Na Thù Truyện Thành Phố Sương Mù - Na Thù Story Chương 44: Truy nã
10.0/10 từ 47 lượt.
loading...