Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Chương 3: Lưu quan
Tang lễ buộc phải tạm dừng, toàn bộ khách khứa đều được sắp xếp đưa về trang viên ngoại ô của nhà Waldorf. Thi thể không được chuyển về dinh thự Waldorf mà tạm thời được lưu giữ trong tầng hầm của nhà thờ. Chìa khóa dự phòng của tầng hầm được giao vào tay Luke.
Nhưng một ngày thì làm được gì?
Chỉ riêng việc mời pháp y của cảnh sát đến đây, đi về một chuyến đã hết sạch một ngày.
Bạch Vi ôm gối ngồi trên bãi cỏ, đầy hứng thú nhìn vị cảnh sát trẻ tuổi đang đau đầu vò thái dương.
Sau khi trở thành u hồn, cô từng thản nhiên bước vào đồn cảnh sát phố Nhiếp Lam, tận mắt nhìn thấy trong hồ sơ ghi rõ: "Đột nhập cướp bóc, nghi phạm bỏ trốn." Thế nhưng vị cảnh sát trước mắt này lại kiên trì cho rằng cái chết của cô có liên quan đến một vụ án giết người hàng loạt. Ngoài dân gian cũng xôn xao bàn tán, nói cô chính là mục tiêu thứ tám của tên sát nhân đó.
Rốt cuộc sự thật là gì? Ban đầu Bạch Vi chẳng mấy bận tâm, nhưng giờ đây lại có chút mong chờ. Cô tò mò muốn biết, vị cảnh sát chỉ lớn hơn cô không bao nhiêu tuổi này cuối cùng sẽ đưa ra câu trả lời thế nào.
"Luke, một ngày căn bản là không kịp." Amp mặt mày ủ dột. Khách trên bãi cỏ đã sớm giải tán, giờ chỉ còn lại hai người họ. Mưa vẫn còn rơi, cậu vừa lạnh vừa đói.
"Hay là thôi đi." Amp sụt sịt mũi vì rét, "Đồn phố Nhiếp Lam vốn chẳng định gộp vụ này vào án liên hoàn mổ bụng. Chỉ dựa vào hai chúng ta thì không thể phá án được."
Luke cau mày: "Phải tìm người đáng tin cậy nghiệm lại lần nữa. Báo cáo khám nghiệm trước đó của sở... sạch sẽ quá." Sạch đến mức như thể có người cố tình che giấu điều gì đó.
"Nhưng rất kỳ lạ," Luke xoa cằm, "Cảnh sát dường như đặc biệt kiêng dè nạn nhân thứ tám này. Bảy người trước cũng không thấy họ căng thẳng đến vậy. Chẳng lẽ chỉ vì tiểu thư Waldorf được phát hiện chết trong dinh thự của ngài Fisher?"
Amp nhăn nhó: "Ngài Fisher có quan hệ không tầm thường với hoàng thất và giáo hội. Người chết trong nhà ông ta, vụ án bị ém xuống cũng là chuyện đương nhiên. Vậy giờ phải làm sao?"
Luke đập mạnh đùi: "Chúng ta trộm thi thể của tiểu thư Waldorf mang đi."
Phì.
Bạch Vi không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
"Tiếng gì vậy?" Luke cảnh giác quay đầu lại.
Bạch Vi giật mình — cậu nghe thấy tiếng của cô sao?
Ngay sau đó, một con vẹt da hổ vỗ cánh bay tới. Luke sững người một chút, nhìn về phía chủ nhân con vẹt đang bước lại gần: "Nolan?"
Tim Bạch Vi khẽ nảy lên. Hóa ra Luke nghe thấy tiếng đập cánh của con vẹt. Cô cũng nhìn về phía quý ngài trẻ tuổi tay cầm ô, tay chống gậy kia.
Nolan đi tới, ánh mắt từ đầu đến cuối không hề đặt lên người Bạch Vi. Ngay lúc cô cho rằng ánh nhìn giao nhau trong tang lễ khi trước chỉ là ảo giác của mình, hắn lại vừa vặn dừng bước bên cạnh cô. Không biết vô tình hay hữu ý, chiếc ô của hắn vừa khéo che phủ lên người cô.
Ánh mắt Bạch Vi khẽ dao động, vô thức ôm chặt lấy đầu gối.
"Thưa ngài, sao ngài lại đến đây?" Luke cố đè nén cảm giác chột dạ. Cậu không ngờ Nolan lại giúp mình cho trọn lời nói dối. Người trước mắt này thân phận tôn quý, sau này có lẽ còn phải trông cậy vào sự giúp đỡ của hắn.
"Cậu là cảnh sát phụ trách vụ án này?" Nolan hỏi.
Luke ấp úng: "Ờ... thật ra tôi phụ trách một vụ án giết người hàng loạt. Tôi cho rằng hung thủ của vụ này và hung thủ trong án liên hoàn là cùng một người."
"Cho rằng?" Nolan nhìn cậu. "Chứng cứ đâu?"
Luke l**m môi: "Tạm thời chứng cứ vẫn chưa đầy đủ, nên chúng tôi mới đến đây tìm manh mối đột phá."
"Tìm được chưa?"
Luke nghẹn lời. Tử tước Waldorf cho cậu một ngày, nhưng trong một ngày rất khó có tiến triển thực tế, chưa kể thi thể đã bị di chuyển nhiều lần, không ít dấu vết đều đã bị phá hủy.
"Vẫn... vẫn chưa." Luke nuốt khan, "Hiện tại cảnh sát xác định vụ này là cướp bóc, tôi... ờ..."
Nolan nhướng mày: "Cướp bóc? Nói cách khác, thời hiệu của vụ án này ngắn hơn rất nhiều so với án giết người."
Luke thở dài: "Vâng."
"Vậy cậu định tìm đột phá thế nào?" Nolan lại hỏi.
Luke chợt lóe lên một ý nghĩ: "Ngài có cao kiến gì sao?"
Nolan dùng gậy khẽ điểm về phía nhà thờ: "Vào trong nói."
Trời đã nhá nhem tối, mưa vẫn không ngớt, gió lại mạnh dần. Ánh đèn vàng ấm hắt ra từ trong nhà thờ quả thực rất hấp dẫn.
Luke nhìn Amp đang run lẩy bẩy vì lạnh, vui vẻ chấp nhận đề nghị của Nolan: "Được, vào trong trước."
Amp đã chờ câu này từ lâu, cậu ôm chặt áo khoác, dẫn đầu chạy lúp xúp về phía nhà thờ. Luke tăng tốc theo sau.
Nolan thì không vội. Hắn đứng tại chỗ một lúc, thấp giọng nói: "Đi cùng đi."
Bạch Vi đang co ro trên bãi cỏ bỗng giật mình, mạnh mẽ ngẩng đầu nhìn Nolan — đúng lúc thấy hắn cúi đầu nhìn cô. Đôi mắt xanh nhạt ấy phẳng lặng không gợn sóng, như thể đó chỉ là một lời mời hết sức bình thường.
"Không muốn xem thử vị cảnh sát nhỏ kia có bắt được kẻ đã giết cô sao?" Nolan nói tiếp.
Bạch Vi đứng dậy, phủi phủi váy lót. Cô liếc Nolan một cái thật nhanh, rồi dè dặt bước lại gần hơn dưới tán ô của hắn.
Con vẹt da hổ trên vai Nolan đột nhiên vươn cổ, ghé sát về phía Bạch Vi. Cô hoảng hốt lùi liền mấy bước, con chim mắt xanh này luôn khiến cô có cảm giác rất không dễ chịu.
"Blackberry." Nolan thấp giọng quát khẽ con vẹt.
Blackberry rụt cổ lại, không dám nhúc nhích nữa. Bạch Vi lúc này mới dè dặt bước trở lại.
Nolan đi rất chậm, bảo đảm cô gái có thể theo kịp bước chân của hắn.
"Không cần đi chậm như vậy đâu." Bạch Vi khẽ nói. "Bây giờ tôi ổn lắm, có thể đi nhanh."
Giọng cô rất nhỏ, như bông gòn rơi vào đồ bạc. Nolan liếc cô một cái rồi hơi tăng tốc.
"Cũng không cần che ô cho tôi." Bạch Vi ngẩng đầu nhìn chiếc ô nghiêng sang và bờ vai đàn ông đã ướt mưa. "Tôi không cảm nhận được mưa, không sợ ướt."
Bước chân Nolan khựng lại: "Cô nói nhiều thật."
Bạch Vi khẽ cười: "Ồ, vậy là anh thật sự nhìn thấy tôi, còn nghe được tôi nói chuyện."
"Thật tốt." Cô thì thầm.
Trong nhà thờ thắp mấy hàng nến. Ánh lửa in lên mái vòm và những ô kính hai bên tường, lay động thành từng vệt sáng mơ hồ. Đại sảnh rộng lớn của nhà thờ trống không một bóng người.
Từ gian phụ phía đông men theo cầu thang đá xoắn đi xuống chính là tầng hầm. Trong tầng hầm là những ngọn đèn tường gỉ sét phát ra ánh sáng vàng mờ. Giữa phòng đặt mấy bệ đá, một bệ trong số đó dùng để đặt cỗ quan tài trắng.
Luke giũ nước mưa bám trên áo khoác, cuộn chiếc ô lại kẹp dưới nách rồi nhóm lửa trong lò sưởi. Củi cháy lách tách, cuối cùng cũng mang đến chút hơi ấm. Amp run cầm cập nép sát bên lò sưởi, hắt xì liên tiếp mấy cái.
Bạch Vi bước đến trước cỗ quan tài trắng, cúi đầu nhìn người nằm bên trong. Cô chưa từng ngắm "chính mình" kỹ đến thế. Đường nét mày mắt quen thuộc vô cùng, vậy mà lại xa lạ đến lạ lùng. Cô còn đang ngẩn ngơ thì Luke đã sải bước tới, một tay vén phăng váy lót của thi thể.
Vết thương dữ tợn phơi bày trước mắt, Bạch Vi theo bản năng quay đi chỗ khác.
"Ngài hẳn là biết vụ án liên hoàn mổ bụng đang gây xôn xao Đa Luân mấy tháng gần đây chứ?" Luke chăm chú nhìn vết thương, không ngẩng đầu mà hỏi.
Nolan ngồi trên chiếc ghế bành nghe vậy khẽ gật đầu: "Có nghe qua."
"Khoảng ba tháng trước, có một nông phu phát hiện một cỗ xe ngựa bị bỏ lại bên vệ đường. Ngựa kéo xe và người đánh xe đều biến mất, chỉ còn trơ lại chiếc xe. Vì tò mò, ông ta mở cửa xe ra, thấy bên trong là một người đàn ông đã bị moi bụng phanh thây.
Sau đó, cứ khoảng nửa tháng một lần, lại có một cỗ xe ngựa bị bỏ hoang được phát hiện trên con đường nối giữa thành phố với vùng ngoại ô. Trên xe, không ngoại lệ, đều là một người đàn ông chết thảm vì bị mổ bụng. Tính đến nay, đã có bảy người thiệt mạng."
Luke tiếp lời: "Cả bảy nạn nhân đều chết vì mất máu quá nhiều sau khi bị mổ bụng. Dựa vào vết cắt và độ sâu của vết thương, hung khí hẳn là một lưỡi dao sắc dài khoảng bảy inch, có nhiều cạnh. Trông hơi giống dao găm ngắn, nhưng không hẳn, vì lưỡi dao là đa cạnh, kỹ thuật này rất khó thấy ở dao găm thông thường."
"Hung thủ có thói quen rạch từ ruột nạn nhân trước, rồi kéo ngược lên trên," Luke vừa nói vừa dùng tay mô phỏng, "Cho tới tận phần trên của dạ dày. Không có ngoại lệ."
Nolan tựa lưng vào ghế: "Nghe thôi đã thấy đau."
"Hung thủ còn có một thói quen khác." Giọng Luke trầm xuống, "Trước khi ra tay, hắn sẽ cho nạn nhân uống thuốc."
"Thuốc?"
"Thuốc mê, làm thần trí mơ hồ." Luke nhíu mày. "Nhưng tại hiện trường chưa từng tìm thấy bất kỳ thức ăn hay đồ uống nào có pha loại thuốc này. Đến giờ tôi vẫn không hiểu hắn đã ép nạn nhân uống thuốc bằng cách nào."
Nolan gật đầu: "Cho uống thuốc trước, rồi mới mổ bụng."
Luke nói tiếp: "Giết người theo cách này sẽ không khiến nạn nhân chết ngay. Họ tỉnh táo nhìn mình bị phanh thây, nhưng lại không thể phản kháng. Hơn nữa, thuốc mê chỉ làm tứ chi tê liệt, cảm giác đau đớn vẫn truyền lên não. Từ đó có thể thấy hung thủ cực kỳ tàn nhẫn."
"Vết thương của tiểu thư Waldorf hoàn toàn giống bảy người trước: cùng hung khí, cùng thủ pháp." Luke nói. "Vì vậy tôi cho rằng rất có khả năng là cùng một hung thủ. Nhưng cái chết của tiểu thư Waldorf khác với bảy nạn nhân kia ở hai điểm: thân phận và hiện trường.
Bảy nạn nhân trước đều là nam giới, hơn nữa đều là những nhân vật có danh tiếng ở Đa Luân, trong đó có ba người mang tước vị. Còn tiểu thư Waldorf chỉ là một cô con gái trong gia tộc Waldorf, không có tiếng tăm gì, mà gia tộc này cũng đã sa sút nhiều năm, không thể so với bảy người kia.
Hơn nữa, bảy nạn nhân trước đều chết trên đường đi, chỉ riêng tiểu thư Waldorf được phát hiện chết trong nhà. Căn phòng nơi cô ấy chết còn bị lục soát, rất nhiều đồ quý giá bị mất. Chính điểm này khiến cảnh sát cho rằng đây chỉ là một vụ đột nhập cướp của. Kẻ cướp trong lúc lục soát đã đụng mặt tiểu thư Waldorf nên nảy sinh sát ý, và tình cờ chọn thủ pháp mổ bụng."
Luke nói liền một hơi, rồi dò hỏi nhìn về phía Nolan.
Nolan nói: "Nếu đúng chỉ là cướp của thì sao? Có khi kẻ cướp chịu ảnh hưởng từ những vụ mổ bụng kia, nên theo phản xạ cũng chọn cách đó."
Luke dường như chờ sẵn câu hỏi này. Cậu mỉm cười đầy tự tin: "Đó cũng chính là điều tôi muốn nói. Người ta có thể biết qua báo chí, lời đồn rằng Đa Luân có một kẻ điên lấy việc mổ bụng làm thú vui, nhưng họ không biết thủ pháp cụ thể của hắn. Rạch từ dưới lên, liền mạch một đường, phá nát nội tạng — kiểu ra tay này chỉ có tên điên đó mới làm được."
"Huống chi," Luke dừng lại một chút, "Vì sao kẻ cướp lại phải cho tiểu thư Waldorf uống thuốc mê? Điều này hoàn toàn không hợp lý."
Nolan hỏi: "Trong dạ dày của tiểu thư Waldorf có phát hiện thuốc mê sao?"
Luke khựng lại: "Lần khám nghiệm tử thi đầu tiên, pháp y đúng là phát hiện dấu vết thuốc mê. Nhưng trong bản báo cáo khám nghiệm cuối cùng, chi tiết này đã bị lược bỏ."
"Tại sao?" Nolan không hiểu.
Luke thở ra một hơi: "Điều này buộc phải nhắc tới chủ nhân của căn nhà đó."
"Chủ nhân ấy có gì đặc biệt?"
"Căn biệt thự đó thuộc về ngài Fisher." Luke nói.
"Fisher?" Nolan sững người giây lát. "Fisher luôn ở bên cạnh Giáo hoàng ấy à?"
Luke nhìn Nolan, không đáp.
"Ồ—" Nolan gõ nhẹ lên tay vịn ghế, "Thì ra là vị đó. Vậy thì đúng là không dễ xử rồi."
Luke xoa mặt: "Ngài Fisher quyền cao chức trọng, lại nổi tiếng phong lưu. Tương truyền rằng trong phủ hắn ta nuôi không ít thiếu nữ trẻ tuổi, dùng thuốc mê để trợ hứng cũng chẳng phải chuyện lạ. Việc này dính dáng đến danh tiếng của ngài Fisher, đương nhiên sẽ bị đè xuống."
Nolan đưa mắt nhìn về phía Bạch Vi bên lò sưởi. Từ lúc Luke vén váy của thi thể, cô đã không còn nhìn vào trong quan tài nữa. Cô đã lặng lẽ quỳ một bên, tựa như những gì họ đang bàn luận, về con người ấy hay vụ việc ấy hoàn toàn chẳng liên quan gì đến cô.
Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Đánh giá:
Truyện Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Story
Chương 3: Lưu quan
10.0/10 từ 47 lượt.
