Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Chương 27: Hồi kết
Vụ án giết người hàng loạt của Kẻ mổ bụng gây náo động khắp nơi rốt cuộc cũng khép lại trong một biển lửa.
Đúng vào ngày ngọn lửa tắt hẳn, cơn mưa dai dẳng suốt tròn một tháng trời cũng ngừng rơi. Thành Đa Luân vốn luôn chìm trong sương mù mưa bụi, hiếm lắm mới có một ngày quang đãng nắng trong.
Những người từng chứng kiến cuộc phán xét bằng lửa ấy, mỗi khi nhớ lại đều không khỏi rùng mình. Nghe nói, khi họ xông vào tàn tích của lâu đài, thứ đầu tiên đập vào mắt chính là những đống xương thiếu nữ chất cao như núi. Thậm chí có kẻ còn thêu dệt rằng, trên những bức tường thành treo đầy những bộ xương trắng hếu.
Tin đồn truyền miệng đến cuối cùng đã chẳng còn phân biệt được thật giả, nhưng có một điều chắc chắn — tên Fisher tai tiếng kia đã cùng tòa thành hóa thành tro bụi. Hôm đó, tất cả những ai có mặt đều nghe thấy từ sâu trong lâu đài vọng ra tiếng gào rú như dã thú, có lẽ đó chính là âm thanh cuối cùng của vị Bá tước huyết tộc ấy.
Ngoài ra, trong thành Đa Luân còn lan truyền một tin đồn khác: con trai của Tử tước Waldorf đã mất tích.
Người đầu tiên phát hiện thiếu gia Louis biến mất là người làm vườn trong phủ. Sáng sớm hôm ấy, ông ta thấy chiếc lều nhỏ vốn thuộc về Louis trong sân sau đã sập. Lại gần nhìn vào, bên trong chẳng còn thứ gì.
Khi nhận được tin, phu nhân Bella ban đầu không tin. Bà hùng hổ xông thẳng vào phòng Louis, nhưng căn phòng trống trơn, chỉ còn lại một chiếc váy dài bằng nhung Buluo tuyệt đẹp lặng lẽ nằm trên giường.
Ngay khoảnh khắc phu nhân Bella tiến lại gần, chiếc váy bỗng dưng bốc cháy. Ngọn lửa lan rất nhanh, chưa đầy chốc lát, trên giường chỉ còn lại tro tàn của chiếc váy ấy. Đám tro dường như có sinh mệnh, tự động ghép lại thành một hàng chữ: Chị ơi, đợi em.
Phu nhân Bella sợ đến tái mét mặt mày, thét lên: "Vứt cái thứ quỷ quái này ra ngoài cho ta! Vứt đi! Đốt sạch tất cả mọi thứ mà ả yêu tinh phương Đông kia và đứa con của nó để lại!"
Sau một phen náo loạn, trong trang viên Waldorf liền râm ran lời đồn thiếu gia Louis đã đi theo tiểu thư Waldorf, cùng nhau lên thiên đường.
Những tin tức ấy đều do Blackberry líu ríu kể lại cho Nolan nghe, nhưng rõ ràng Nolan chẳng mấy bận tâm. Từ đêm ấy trở về, hắn lại thường xuyên thất thần. Vốn đã ít nói, giờ lại càng trầm mặc hơn.
Blackberry chăm chú quan sát Nolan, rồi dùng một từ mới học được từ loài người để hình dung trạng thái hiện tại của hắn.
"U sầu." Nó nói. "Nolan, bây giờ toàn thân ngươi đều ngập trong u sầu."
Nó dùng móng vuốt đẩy chiếc đĩa của mình về phía Nolan, không giấu nổi vẻ cảm thông: "Thứ ngươi cần lúc này là một quả dâu tây."
Nolan vô cảm liếc nhìn mấy quả dâu trong đĩa. Hắn không chắc mình cần thứ gì, nhưng rõ ràng không phải dâu tây.
Hắn còn nhìn thấy tấm thiệp mời hoa vàng mà Bạch Vi để lại trong đại sảnh. Bên trong là nét chữ của cô.
"Đáp án ngươi muốn: Bạch Vi."
Trong khoảnh khắc như tia chớp lóe lên, Nolan dường như đã hiểu ra thâm ý của cuốn sách tiên tri. Trong sách có một câu hỏi: Ai là người đã giết nạn nhân thứ tám — tiểu thư Waldorf?
Nó không hỏi ai là Kẻ mổ bụng, mà chỉ hỏi ai là người giết nạn nhân thứ tám.
Kẻ mổ bụng là Louis, người giết nạn nhân thứ tám là Bạch Vi.
Đáp án mà sách tiên tri muốn chính là Bạch Vi.
Nolan chạy về phòng, lấy cuốn sách tiên tri từ trong ngăn kéo ra, rồi viết tên Bạch Vi vào chỗ trống của câu hỏi. Hắn nín thở nhìn chằm chằm, chờ đợi hồi đáp.
Những bánh răng trong sách kêu lên lách cách, như thể trôi qua cả một thế kỷ dài đằng đẵng, cuối cùng trên trang giấy hiện ra một dòng chữ:
"Ngươi sẽ yêu nàng tha thiết, bằng thân thể của ngươi, bằng trái tim của ngươi, cho đến tận cùng của thời gian."
Câu chữ ấy như một lời nguyền, đánh thẳng vào trái tim Nolan. Hắn đã đợi tròn một trăm năm, cuối cùng cũng chờ được đáp án. Và đáp án ấy dường như đã giải thích cho mọi rung động và khác thường của hắn trong những ngày qua.
Rất nhanh, trên trang sách lại hiện ra một chỉ dẫn khác —
"Hãy đi đi, tìm nàng."
Nolan day day mi tâm. Hắn nên đi đâu để tìm con mèo nhỏ bướng bỉnh ấy đây?
Như thể nghe thấy nghi vấn trong lòng hắn, lớp mực trên sách tiên tri bỗng chuyển động, tự sắp xếp lại, cuối cùng ngưng tụ thành mấy chữ: Hồ điệp phu nhân.
Cùng lúc đó, ở một góc khác của thành Đa Luân, trong khu phố đầy những bức graffiti, một bóng dáng mảnh mai dừng lại trước một ngôi nhà bằng đá cẩm thạch.
Cô dừng lại giây lát, rồi gõ vào vòng khóa trên cánh cửa lớn.
"Xin chào, cho hỏi đây có phải là Gánh xiếc Thung lũng Vàng không? Tôi tìm Leon."
Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Đánh giá:
Truyện Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Story
Chương 27: Hồi kết
10.0/10 từ 47 lượt.
