Thành Phố Sương Mù - Na Thù

Chương 146: Thiếu niên

Tại tâm điểm của vòng xoáy, luồng khí cuộn trào dữ dội như những lưỡi đao gió khổng lồ, siết chặt Bạch Vi vào giữa. Cô chỉ kịp che đầu, nhắm nghiền hai mắt.

Không biết đã trôi qua bao lâu, khi mở mắt lần nữa, côphát hiện mình đang nằm trên một bãi cỏ. Trên đầu là bầu trời sao mênh mông, cùng một vầng trăng đơn độc treo lơ lửng.

Cảnh tượng này khác hẳn với mê cung trong tưởng tượng của cô.

Gió đêm lướt qua thảm cỏ, ngọn cỏ khẽ quệt vào má, kéo thần trí của cô trở lại. Bạch Vi ngồi dậy, bốn bề là đồng cỏ trống trải, xa xa có một khu rừng đen kịt, bên rìa rừng thấp thoáng ánh lửa.

Có lửa, rất có thể là có người.

Bạch Vi trầm ngâm trong chốc lát, rồi đứng dậy, quyết định tiến về phía ánh lửa để dò xét.

Trước khi rời đi, cô dùng lửa niết bàn để lại một dấu hiệu ngay tại chỗ. Nhân sư từng nói, muốn rời khỏi mê cung thì phải quay lại lối vào — vậy nơi này chính là chỗ một tháng sau cô phải trở về.

Lửa niết bàn lan nhanh, thiêu cháy bãi cỏ thành một hình thoi. Cỏ bị lửa niết bàn đốt qua sẽ không mọc lại, vì thế không cần lo một tháng sau cỏ dại mới sẽ che khuất dấu vết này.

Làm xong tất cả, Bạch Vi mới hướng về phía ánh lửa kia.

Ánh lửa càng lúc càng gần, tiếng người cũng dần truyền tới. Bạch Vi còn chưa kịp vui mừng vì gặp được người sống thì đã bị cảnh tượng trước mắt làm cho sững sờ.

Đó không phải là đống lửa sưởi ấm của người lữ hành ban đêm, mà là một trận hỏa hoạn dữ dội bốc thẳng lên bầu trời đêm.

Ánh lửa l**m lên từ những khúc gỗ đang cháy, dưới gió đêm càng thêm hung hãn và phô trương. Sóng nhiệt ập tới, hun đỏ hai má Bạch Vi. Nhưng điều khiến cô kinh hãi còn chưa dừng lại ở đó — chỉ thấy một đám người vây quanh ngọn lửa, vừa khoa tay múa chân vừa hò hét không rõ vì điều gì, thỉnh thoảng lại bùng lên những tràng reo hò cổ vũ.

Bạch Vi lặng lẽ tiến lại gần hơn, cố nghe cho rõ lời bọn họ.

"Thiêu chết phù thủy! Thiêu chết phù thủy!"

Hai chữ "phù thủy" lập tức giẫm mạnh lên thần kinh của Bạch Vi. Cô tập trung nhìn kỹ — giữa biển lửa dựng một cây thập tự bằng gỗ, trên đó dường như đang trói một người.

Người ấy không khóc, không kêu, mặc cho ngọn lửa nuốt chửng lấy mình.

Bạch Vi không kịp nghĩ nhiều, lập tức vê ra một đốm lửa niết bàn nơi đầu ngón tay, búng thẳng vào biển lửa đang cháy.

Lửa niết bàn như có sinh mệnh, nó điều khiển ngọn lửa lan ra bốn phía. Ánh lửa nhanh chóng l**m tới đám người vây xem. Tiếng la hét hoảng loạn vang lên, mọi người tán loạn bỏ chạy, chẳng còn ai để ý tới "phù thủy" trên thập tự.

Đám người đã chạy sạch, chỉ còn lại ngọn lửa bị lửa niết bàn khống chế, cùng kẻ bị trói trên thập tự không rõ sống chết giữa biển lửa.

Bạch Vi lao thẳng vào ngọn lửa, đến bên cây thập tự. Lửa niết bàn bao bọc lấy cô, khiến cô không bị lửa l**m tới.

Người bị trói trên thập tự đã cháy đến mức không còn nhận ra diện mạo, toàn thân đen sạm. Hắn cúi đầu, không biết còn sống hay đã chết.

"Tỉnh lại đi!" Bạch Vi cúi xuống, định tháo dây trói cho người ấy. Nút thắt là nút chết, lại bị lửa hun đến vừa cứng vừa chặt. Cô loay hoay hồi lâu, mồ hôi đầy đầu, cuối cùng nghiến răng vò ra lửa niết bàn, thiêu sạch sợi dây. Dù đã cực kỳ cẩn thận, tia lửa niết bàn vẫn làm bỏng cổ tay người kia.

Cô ngẩng đầu — bất chợt chạm phải một đôi mắt.

Không biết từ lúc nào người kia đã tỉnh lại, đang cúi nhìn cô. Trong mắt hắn tĩnh lặng như nước, dường như chẳng hề bận tâm đến tất cả những gì vừa xảy ra với mình.

Đó là một đôi mắt rất đẹp, tựa như dòng suối cạn màu xanh biếc, trong veo sạch sẽ. Dù cả khuôn mặt đã bị thiêu cháy đến thảm khốc vẫn không làm vẩn đục vẻ thuần khiết trong ánh nhìn ấy.

Bạch Vi sững người trong giây lát.

Nhưng cô nhanh chóng hoàn hồn, cõng người kia lên lưng, nhân lúc đêm tối chạy thẳng vào vùng hoang dã.

Người ấy không thấp, khung xương rộng, nhưng Bạch Vi lại không cảm nhận được chút trọng lượng nào, tựa như cô đang cõng một chiếc lông vũ sắp bị gió cuốn đi.

Bạch Vi hoàn toàn không quen thuộc địa hình xung quanh, chỉ biết chạy về phía ngược lại với biển lửa. Lúc này, sau lưng truyền tới một giọng nói khàn đặc: "Không thể đi tiếp về phía tây... đi về phía bắc."

Cổ họng người ấy đã bị lửa thiêu hỏng, nhưng không khó để nhận ra đó là giọng của một thiếu niên.

Xem ra người bị gán cho danh "phù thủy" rồi đem thiêu sống này không phải là tổ tiên của tộc phù thuỷ mà Bạch Vi đang tìm.

Nhưng Bạch Vi cũng không vì thế mà bỏ lại thiếu niên. Cô nghe lời mà dừng bước, phân biệt phương hướng, rồi tiếp tục đi về phía bắc, cuối cùng khi trời vừa hửng sáng đã nhìn thấy một ngôi làng.

Cô không vội đưa thiếu niên bị bỏng nặng vào làng mà tìm một khoảng đất trống nơi góc rừng, nhẹ nhàng đặt hắn tựa vào thân cây, còn mình thì ngồi bệt xuống một đống lá khô. Một đêm chạy trốn khiến cô mệt mỏi rã rời, nhưng chỉ nghỉ được chốc lát, cô lại đứng dậy chui vào rừng.

Không bao lâu sau, cô đã mang nước trở về.

Nước suối trong veo được đựng trong chiếc lá lớn, đưa tới bên miệng thiếu niên.

Thiếu niên cũng không khách sáo, uống cạn dòng nước theo tay cô.

Bạch Vi nhìn thiếu niên mình đầy thương tích: "Có cần tôi giúp cậu tìm thầy thuốc không?" Dưới sườn đồi là ngôi làng, dù không rõ đây là nơi nào, trong làng hẳn là vẫn có y sĩ.

"Không cần." Thiếu niên nói.

"Vết thương của cậu..." Bạch Vi không nỡ.

"Nó sẽ tự khỏi, cô không cần lo."

Bạch Vi nghẹn lời, bất giác quan sát lại thiếu niên này. Chẳng lẽ hắn không phải con người? Nhưng nhìn hồi lâu, cô vẫn không phát hiện điều gì khác thường. Rõ ràng đây là một con người bình thường đến mức không thể bình thường hơn.

Không chỉ vậy, ngay từ lúc rơi khỏi vòng xoáy xuống bãi cỏ, cô đã mơ hồ cảm nhận được trên mảnh đất này không hề tồn tại dù chỉ một nguyên tố ma pháp.

Nơi đây giống như một vùng hoang sơ chưa được khai phá, vạn vật còn chưa thức tỉnh, chỉ có con người mù mờ sinh tồn.

Chỉ nghe thiếu niên nói tiếp: "Tốt nhất là cô cũng đừng tùy tiện vào làng."

Bạch Vi không hiểu.

Thiếu niên liếc cô một cái: "Với dung mạo như cô, nếu bị người khác trông thấy, e rằng cũng sẽ bị ném vào lửa thiêu chết."

Tóc đen, mắt đen, đường nét dị vực — ở nơi này chính là dị đoan.


Bạch Vi lau mặt, hỏi: "Cậu biết đây là đâu không?"

"Đây là Elpis. Những thôn làng này đều trực thuộc tòa vương thành trung ương." Thiếu niên giơ tay chỉ về phía xa, nơi một tòa thành cao lớn sừng sững.

Elpis?

Bạch Vi chưa từng nghe qua cái tên này.

Chẳng lẽ trong mê cung lại ẩn giấu một thế giới song song?

Bạch Vi còn muốn hỏi thêm, nhưng thiếu niên đã ngắt lời cô: "Đợi đến tối, vào làng trộm vài bộ quần áo."

"Nhớ lấy hai chiếc khăn trùm đầu, và một cái mặt nạ."

Chuyện này đâu cần chờ đến đêm? Bạch Vi đáp một tiếng, xoay người bước vào rừng, đến chỗ khuất tầm mắt thì hóa thành mèo, phóng thẳng về phía thôn làng.

Ngôi làng lớn hơn cô tưởng rất nhiều. Những căn nhà đá thấp bé và thô sơ xếp thành từng dãy lộn xộn. Đám phụ nữ túm năm tụm ba ngồi trong sân làm việc, còn đàn ông thì cưỡi ngựa chuẩn bị ra ngoài săn bắn. Không một ai là ngoại lệ, tất cả đều khoác trên mình thứ áo vải gai đơn sơ, điểm xuyết vài mảnh da thú chắp vá.

Bạch Vi bước nhẹ trên mái nhà thấp, thong thả quan sát nơi này. Cảnh tượng khiến cô liên tưởng đến thời Trung Cổ — một thời đại lạc hậu của binh khí lạnh, khi loài người sinh tồn nhờ lối quần cư như thế này.

Bao quanh làng là một tòa thành cao lớn. Tường thành xây bằng đá, dưới ánh bình minh ánh lên sắc lạnh. Giữa trung tâm là một tòa lâu đài sừng sững, trên đỉnh cao nhất phấp phới lá cờ thêu hình đầu sư tử.

Đó hẳn là Vương thành trung ương mà thiếu niên đã nói.

Bất chợt, một hồi kèn trầm thấp vang lên từ phía vương thành. Ngôi làng vốn yên ả như bừng tỉnh trong chớp mắt. Bất kể già trẻ nam nữ đều ùa ra đường, đổ dồn về phía vương thành.

Cơ hội đã đến.

Bạch Vi nhanh nhẹn lẻn vào một căn nhà. Không bao lâu sau, cô đã tìm được vài bộ quần áo và hai chiếc khăn trùm đầu. Chỉ có cái "mặt nạ" mà thiếu niên yêu cầu là hơi khó. Cô nghĩ ngợi một chút rồi rời căn nhà, phóng về phía lò rèn bên cạnh.



"Không tệ." Cô hài lòng gật đầu.

Lúc này trong làng trống huơ trống hoác. Bạch Vi xách quần áo và "mặt nạ" rồi thản nhiên rời đi.

Suốt đường không gặp trở ngại, nhưng ngay khi cô sắp tới rìa làng, phía sau bỗng vang lên tiếng vó ngựa dồn dập. Giờ mà hóa thành mèo đã không kịp nữa. Cô lập tức lao lên sườn đồi — chỉ cần vào được rừng, cô sẽ hóa thành mèo trắng mà thoát thân.

Nhưng tốc độ của ngựa rõ ràng vẫn nhanh hơn.

Chẳng mấy chốc, một v*t c*ng th*c m*nh vào lưng cô. Lực va chạm khiến cô chúi nhào xuống đất.

Khi cô kịp bò dậy, trước mặt đã là một con ngựa màu nâu đỏ.

Một lưỡi trường đao kề sát cổ họng của cô.

Bạch Vi cúi mắt nhìn mũi đao đã chạm vào da thịt mình, kỳ lạ thay trong lòng lại trở nên bình tĩnh. Cô ngẩng đầu nhìn chủ nhân của thanh đao. Hắn ngồi thẳng trên lưng ngựa, vóc người cực kỳ cao lớn. Bộ giáp bạc xám bọc kín toàn thân, mặt cũng được che bởi giáp mềm, không nhìn rõ dung mạo, chỉ còn lại đôi mắt nâu lạnh lẽo đang chăm chú nhìn cô.

"Người ngoại lai." Hắn lên tiếng, giọng nói cũng lạnh như thép.

Hắn cúi xuống nhìn đống quần áo rơi bên cạnh cô, khẽ nở nụ cười khinh miệt: "Kẻ trộm vặt."

Nụ cười còn chưa kịp tắt, Bạch Vi đã nắm lấy mũi đao.

Kỵ sĩ nhíu mày.

Trong khoảnh khắc tiếp theo, lưỡi đao sắc bén tan chảy, biến dạng trong tay cô, từng tấc một nứt vỡ. Bạch Vi thuận tay nắm lấy thân đao, quật mạnh vào mông ngựa: "Cút!"

Con ngựa hoảng loạn hí vang, dựng vó rồi lao ngược về phía làng. Kỵ sĩ không kịp đề phòng, suýt bị hất văng xuống đất, chỉ đành chật vật ghì chặt dây cương, để mặc con ngựa kéo mình đi càng lúc càng xa.

Bạch Vi đứng dậy, phủi đất bám trên người, nhặt lại quần áo và mặt nạ, thong thả đi về phía khu rừng.


Thiếu niên vẫn lặng lẽ tựa nơi cũ.

Bạch Vi ném quần áo xuống trước mặt hắn: "Đây, xem có vừa không."

Thiếu niên ngẩng lên nhìn cô, dường như hơi bất ngờ vì cô có thể kiếm được những thứ này giữa ban ngày. Hắn cầm tấm giáp ngực bị đục hai lỗ, khựng lại: "Cái này là gì?"

"Mặt nạ." Bạch Vi đáp.

Cô rút lại tấm giáp, giơ lên trước mặt hắn để ướm thử: "Có cần chỉnh lại không?" Hai lỗ trên miếng giáp dường như chưa hoàn toàn khớp với vị trí mắt của hắn.

Thiếu niên trầm mặc giây lát: "Không cần."

Nói rồi hắn nhận lấy, trực tiếp áp tấm kim loại lên khuôn mặt còn chưa lành vết bỏng.

"Cậu..." Bạch Vi không khỏi hít vào một hơi lạnh.

"Cho ta một sợi dây." Thiếu niên bình thản nói.

Bạch Vi xé một dải vải từ quần áo đưa cho hắn, nhìn hắn thuần thục buộc chặt mặt nạ lại. Không biết có phải ảo giác hay không, nhưng trạng thái của thiếu niên dường như đã khá hơn đêm qua nhiều.

Hắn cố định xong mặt nạ, rồi ném quần áo và khăn trùm đầu về phía cô.

"Thay đi. Che mặt cô lại."

Bạch Vi cười cười, ngồi xuống bên cạnh hắn: "Lăn lộn cả đêm rồi, giờ có thể nói cho tôi biết vì sao bọn họ lại đối xử với cậu như vậy không?"

"Vì cậu là phù thủy?"

Thiếu niên cười lạnh: "Phù thủy? Bọn chúng nghĩ cái gì mới là phù thủy?"

"Cậu từng gặp à?" Bạch Vi cười híp mắt nhìn hắn.

Đôi mắt sau lớp mặt nạ sắt thô kệch nhìn lại cô.

"Thế nào," Giọng hắn khẽ nhướng lên, "Cô muốn gặp phù thủy sao?"

"Muốn chứ." Bạch Vi đáp.

Ánh mắt dò xét của thiếu niên lại rơi trên mặt cô.

Bạch Vi chống cằm, kiên nhẫn để hắn quan sát.

"Cậu biết có thể gặp phù thủy ở nơi nào không?" Cô hỏi.

Đợi hồi lâu vẫn không có câu trả lời.

"Cậu không biết à." Bạch Vi lộ vẻ thất vọng. "Vậy tôi phải đi trước đây. Thời gian của tôi không nhiều, cậu tự bảo trọng."

Nói rồi cô đứng dậy.

"Đợi đã."

Bạch Vi quay đầu, trong đôi đồng tử đen ánh lên ý cười thoáng qua.

Thiếu niên nghiến răng nhìn người phụ nữ xảo quyệt trước mặt: "Tôi biết manh mối về phù thủy. Cô giúp tôi thoát khỏi khốn cảnh, tôi giúp cô tìm phù thủy."

"Giao dịch này nghe cũng không tệ." Bạch Vi ngồi xổm xuống, ánh mắt ngang tầm với hắn. "Thành giao."

"Cậu tên gì?" Cô hỏi.

Động tác của thiếu niên khựng lại trong chốc lát.

"...Alfonso."


Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thành Phố Sương Mù - Na Thù Truyện Thành Phố Sương Mù - Na Thù Story Chương 146: Thiếu niên
10.0/10 từ 47 lượt.
loading...