Thành Phố Sương Mù - Na Thù

Chương 135: Kết tóc


Đến rạng sáng, cơn mưa tầm tã kéo dài nhiều ngày cuối cùng cũng dừng lại.


Bạch Vi tựa bên cửa sổ tháp canh, nhìn Sid dưới sân hưng phấn lắc mạnh cái cổ, hất chiếc ô xuống bãi cỏ. Từ cổ trở xuống tuy vẫn chưa cử động được, nhưng dường như đã học cách dùng cổ thay cho đôi tay để làm việc, còn hãnh diện khoe khoang với từng người bạn đi ngang qua.


Lão Hope vẫn đang thống kê những tĩnh vật đã thức tỉnh xuất hiện dị trạng trong sân, vừa đẩy gọng kính vừa tự trấn an: "Biến động ở chuông Đa Luân đã qua rồi, tiếp theo mọi người hẳn sẽ dần hồi phục."


Nhưng lão không hề biết rằng, mồi lửa đã nổ tung lần đầu, thì sẽ có lần thứ hai, lần thứ ba.


Leon trở về mà không kể cho ai nghe những gì mình thấy trong chuông Đa Luân. Ông tự nhốt mình trong đấu trường, ở cùng bầy sư tử vàng đã khôi phục trạng thái bình thường.


Thành Đa Luân hửng nắng, ánh dương hiếm hoi rải xuống mặt phố. Mỗi nhà lại treo lên những con rối giấy của lễ Falla. Người ta bắt đầu sửa soạn cho hội Falla, đèn đường treo đầy dải lụa, mặt phố rắc đầy hoa kim ngân, thỉnh thoảng vang lên tiếng đàn phong cầm, xen lẫn tiếng kèn đồng rộn ràng.


Nolan muốn đưa Bạch Vi ra ngoài dạo một vòng. Từ khi trở về từ chuông Đa Luân, cô suốt ngày luôn ở trong phòng, chẳng mấy khi muốn ra ngoài. Cô không khóc lóc, cũng không u uất sầu muộn, chỉ là ít cười đi, thường đứng bên cửa sổ nhìn phong cảnh bên ngoài, có khi ngẩn ngơ cả nửa ngày.


Cô yên lặng như một con thú nhỏ len lén l**m láp vết thương của mình.


Một buổi chiều nắng đẹp, Nolan từ ngoài mang về chiếc bánh óc chó mà Bạch Vi thích.


Bạch Vi ngẩng đầu khỏi khung cửa sổ, tươi cười cong mắt nhìn hắn: "Thật trùng hợp, hôm nay là sinh nhật em."


Đây là lần đầu sau nhiều ngày Nolan thấy cô cười. Hắn sững lại một chút mới kịp hiểu lời cô nói. Bất giác hắn lại thấy áy náy, hắn không hề biết ngày sinh thật sự của cô. Khi phu nhân Liên còn sống đã che giấu sinh nhật của Bạch Vi, ngày sinh mà tiểu thư Waldorf công bố với bên ngoài vốn không phải ngày thật.


Hóa ra là hôm nay.


Nolan quỳ ngồi bên cô, nghiêm túc nói: "Vậy phải mừng cho đàng hoàng. Ra ngoài ăn hay ở nhà tự nấu? Cũng phải tặng quà bù cho em."


Bạch Vi lắc đầu: "Không ra ngoài, ở nhà thôi."


"Em chuẩn bị một chút." Cô liếc hắn đầy tinh quái, "Anh ở đây đợi em."


Bạch Vi đứng dậy, ấn Nolan ngồi xuống chiếc ghế Windsor: "Anh ngồi đây." Rồi sợ hắn buồn chán, cô tiện tay rút một cuốn sách nhét vào lòng hắn, "Chờ chán thì đọc tạm."


Nolan bất lực nhìn cuốn Biên niên sử Trung cổ dày cộp trong tay, ngẩng đầu lên đã thấy Bạch Vi chạy lon ton sang phía bên kia tháp. Cô kéo rèm lại, chắn tầm mắt của hắn, lát sau lại thò đầu ra: "Không được nhìn trộm đâu."


Nolan ngoan ngoãn gật đầu: "Được, không nhìn trộm."



Bạch Vi lúc này mới hài lòng kéo chặt rèm.


Nolan ngồi chờ một lúc, thấy cô chưa quay lại bèn đặt cuốn biên niên sử về bàn, mở cửa phòng ngủ đi ra ngoài.


Thời gian trôi đi rất nhanh, ánh nắng ngoài cửa sổ dần ngả về tây, nhưng ban ngày dài dằng dặc vẫn chưa vội kết thúc hành trình của mình.


Ánh nắng hơi ngà say tràn vào cửa sổ, lười biếng như một tấm lụa viền ren.


Khi Bạch Vi kéo rèm ra, trong phòng ngủ phía bên Torii đã bày sẵn một chiếc bàn tròn nhỏ. Những món ăn tinh xảo trên bàn hiển nhiên là tay nghề của Nolan, dưới ánh nến chập chờn, rượu vang trong ly đế cao ánh lên những đốm sao lấp lánh. Nolan ngồi bên bàn, khoác bộ lễ phục đen phẳng phiu, kiên nhẫn chờ đợi cô.


Khi nghe thấy động tĩnh, Nolan ngẩng lên thì không khỏi sững sờ.


Bạch Vi mặc một chiếc sườn xám xanh thiên thanh viền hoa văn mây cuộn. Tấm lụa mềm mại ôm lấy thân hình của cô, phác họa những đường cong vừa vặn tinh tế, mái tóc đen dài được trâm cài gọn, lộ ra một đoạn cổ mảnh mai.


Nolan từng thấy chiếc sườn xám này — đó là di vật phu nhân Liên để lại cho Bạch Vi, nhưng cô chưa từng mặc lần nào.


Bạch Vi bước đến bên bàn, Nolan khẽ nghiêng người kéo ghế cho cô: "Chúc mừng sinh nhật."


"Cảm ơn." Bạch Vi ngồi xuống, nghiêng đầu nhìn hắn, đáy mắt ánh lên ý cười.


Tim Nolan khẽ rung, nụ hôn bất giác rơi xuống môi cô, quấn quýt triền miên. Cuối cùng, cô đưa đầu lưỡi khẽ l**m đi vệt son dính trên môi hắn.


Cảm giác ấm nóng tê dại lan trên môi, ánh mắt của Nolan càng thêm trầm sâu.


"Em đói chưa?" Hắn vòng tay qua eo cô, lịch thiệp hỏi.


Bạch Vi khoác tay lên cổ hắn, mỉm cười hiểu ý: "Vẫn chưa tới giờ ăn tối."


Ánh nến soi rõ gò má ửng hồng của cô cùng đôi mắt đen sóng sánh ánh nước. Nolan suýt nữa đã chìm đắm trong vũng nước đen ấy, nhưng vẫn giữ lại một tia lý trí, bình tĩnh gật đầu: "Đúng là chưa tới giờ."


Bạch Vi để mặc hắn bế mình lên, ý cười trong mắt càng đậm, như thể đang hỏi: anh định làm gì trước đây?


Chiếc máy hát đúng lúc vang lên, khúc nhạc dìu dặt đã tràn ngập căn phòng.


Nolan đặt cô xuống, đỡ eo cô, một tay nâng bàn tay mềm mại của cô lên hôn nhẹ: "Anh có vinh hạnh này không?"


"Chẳng lẽ em lại từ chối sao?" Bạch Vi đặt tay vào lòng bàn tay hắn.



"Nolan, quà sinh nhật của em đâu?" Bạch Vi ngẩng đầu nhìn hắn, cười hỏi.


Nolan khẽ cười: "Ở dưới gối của em, muốn xem không?"


"Bây giờ là lúc thích hợp để xem sao?"


"Nếu được, xin em hãy đợi thêm một chút."


Cuối cùng, họ cũng chẳng thể nhảy trọn vẹn một bản nhạc.


Nolan gấp gáp ép Bạch Vi xuống giường, giật phăng chiếc nơ cổ của mình, rồi cúi xuống tháo khuy áo của cô. Khuy bấm trên sườn xám vừa nhiều vừa nhỏ, hắn loay hoay mãi chỉ mở được vài chiếc. Tấm lụa trước ngực rủ xuống, lộ ra nửa vầng trăng trắng mịn, cùng sợi dây chuyền ngọc bích giữ trọn thần hồn của hắn.


Bạch Vi vòng tay qua cổ hắn, nhìn hắn cặm cụi nghiên cứu những chiếc khuy mà không thèm ra tay giúp, còn buông lời trêu chọc: "Khó mở mới tốt, như vậy sau này anh nhớ lại mới biết thứ mình có được quý giá đến nhường nào."


Nolan khẽ cau mày, dồn hết sự tập trung như khi luyện khí, cuối cùng cũng tháo được toàn bộ những chiếc khuy rắc rối ấy. Dưới lớp sườn xám là một chiếc váy lót màu ngọc trai mỏng manh phủ lên thân thể, lộ ra nét đẹp quyến rũ nửa kín nửa hở.


Bạch Vi bỗng đưa tay chống lên ngực Nolan, khẽ nói: "Đợi đã."


Nolan ngẩng lên.


Bạch Vi quay lưng về phía hắn, đưa gáy về phía hắn. Cô hơi cúi đầu, giọng thấp và hơi khẽ: "Anh... anh tháo trâm cài tóc của em trước đi."


Đồng tử của Nolan khẽ co lại.


Hắn nhớ tới lời cô từng nói: theo phong tục phương Đông, vào đêm tân hôn, chú rể sẽ tự tay tháo trâm cài trên đầu cô dâu. Khi mái tóc xanh buông xuống, tóc của hai người sẽ quấn lấy nhau — gọi là kết tóc.


Kết tóc nên duyên, bạc đầu chẳng rời.


Bàn tay của Nolan nắm lấy chiếc trâm, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác trang trọng khó tả. Xưa nay hắn chưa từng để tâm đến phong tục của loài người, dù là ở Đa Luân hay phương Đông, bởi ký ức làm người của hắn đã sớm thất lạc. Những nghi lễ ấy với hắn vốn chẳng mang ý nghĩa gì. Nhưng giờ khắc này, tất cả đều đã khác đi.


Trong khoảnh khắc ấy, Nolan bỗng hiểu ra ý nghĩa của những nghi thức. Người hắn yêu sắp trở thành người của hắn.


Khi Nolan rút chiếc trâm ra, đầu ngón tay của hắn đã khẽ run lên. Mái tóc đen dài như thác đổ, trải kín đầu gối hắn, quấn lấy mái tóc vàng nhạt của hắn. Hắn sững người trong chốc lát — tóc của cô đã dài đến thế từ khi nào vậy?


Hắn vòng tay ôm lấy cô từ phía sau, dịu dàng hôn lên má cô: "Em là của anh rồi, không được hối hận đâu."


Đáp lại hắn là nụ hôn chủ động của cô.



Đến khi nụ hôn khép lại, hắn khẽ hỏi: "Tóc dài thế này rồi, còn muốn cắt không?"


Cô lắc đầu: "Không cắt nữa."


"Vi, anh yêu em."


Cô gái trong lòng hắn khẽ cười, dùng tiếng phương Đông đáp lại: "Em thích anh."


Nolan mỉm cười hỏi: "Câu đó nghĩa là gì?"


Bạch Vi quay đầu lại, hôn nhẹ lên cái rãnh nơi cằm hắn, rồi lại dùng tiếng phương Đông nói một tràng dài.


"Này, em không thể như vậy được." Nolan bất lực thở dài.


Cô lại càng thích thú, bật cười không ngừng.


Ngoài cửa sổ đã ngập tràn ánh ráng chiều, đổ lên người cô những mảng sáng tối chập chờn. Cô như một pho tượng hoàn mỹ, tỏa ra thứ ánh sáng trắng ngà.


Cú va đập thị giác ấy khiến đầu óc Nolan trống rỗng trong khoảnh khắc.


Mặt trời dường như chẳng nỡ lặn, thời gian cũng chẳng chịu trôi.


Khi Nolan tỉnh lại lần nữa, ngoài cửa sổ đã là ánh trăng treo đầu ngọn cây. Bên gối trống trải, Bạch Vi không biết đã đi đâu.


Nolan khoác áo ngồi dậy, đi một vòng quanh phòng ngủ vẫn không thấy bóng dáng của cô. Trên chiếc bàn tròn trong phòng, cây nến sắp cháy cạn, còn cô thì chưa kịp ước nguyện.


Hắn mơ hồ nhớ lại, dường như cô đã ghé bên tai hắn thì thầm một câu: "Nolan, xin đừng quên em."


*


Đêm ấy, Angelo hiếm khi rộng rãi, lôi ra cả một thùng gỗ rượu ngon được cất kỹ, ngồi trong sân uống cùng Sid.


"Hôm nay sao anh lại hào phóng thế?" Sid không nhúc nhích được thân thể, chỉ đành dùng ống hút nhấp rượu. "Chẳng giống anh chút nào."


"Mời anh uống rượu mà lắm lời thế." Angelo bực bội đá vào pho tượng một cái.


Sid bật cười: "Này, nói anh nghe một bí mật nhé."



"Chẳng phải anh muốn biết hai người nào đã đặt cược anh sẽ đoạt được giải quán quân của lễ Falla sao?"


Angelo liếc xéo anh ta: "Ngoài Vi ra, còn ai nữa?"


"Tôi."


Angelo chẳng ngạc nhiên, tu một ngụm rượu: "Thế à? Anh nhận của tôi bao nhiêu lợi lộc rồi, không đặt cho tôi thắng thì cũng chẳng ra gì, đúng không?"


Anh ta chờ một lúc, phía sau không có tiếng trả lời.


"Sid?"


Angelo quay đầu lại, chỉ thấy Sid giữ nguyên dáng vẻ ban nãy, không nhúc nhích chút nào.


Anh ta đã hoàn toàn biến thành một pho tượng vô tri vô giác.


Angelo đứng sững rất lâu, rồi chậm rãi quay đầu lại. Đôi tay run lên, rượu trong ly đổ tràn xuống đất.


Cùng lúc đó, con sói băng nguyên phủ đầy gió bụi đẩy cửa phòng Becky. Anh phi nước đại trở về từ biển Cực Địa, lẽ ra nên đi gặp Leon trước, nhưng chẳng hiểu vì sao, anh lại vô thức tìm đến nơi này — anh muốn là người đầu tiên báo tin vui cho Becky.


"Tôi đã mang về đủ nguyên liệu để chế tạo vật chứa rồi, chúng ta..."


Nhưng căn phòng trống rỗng, không một bóng người.


Cửa sổ phòng ngủ hé mở, gió đêm mùa hạ thổi vào, khẽ lay động tấm chăn mỏng trên giường. Gối còn vương hơi ấm, hiển nhiên chủ nhân của nó vừa mới rời đi không lâu. Thế nhưng lúc này, trên ga giường chỉ còn lại hai viên tinh thạch lấp lánh như mắt mèo.


Lão Hope thở hồng hộc gõ cửa đấu trường.


Không có ai ra mở.


"Leon..." Cây roi già nua quay đuôi hướng về cánh cửa đóng chặt, bất lực nói, "Bọn họ... những tĩnh vật kia..." Rõ ràng chấn động do chuông Đa Luân gây ra đã kết thúc từ lâu, đêm nay cũng không hề có động đất, vậy vì sao mọi người lại mất đi sinh cơ?


Trong đấu trường không bật đèn, Leon ngồi trước lồng sắt, lặng im rất lâu.


Ông không hề ngạc nhiên. Bạch Vi rốt cuộc vẫn thả Dực rời khỏi chuông Đa Luân.


Ông không có tư cách ngăn cản cô làm vậy, hoặc nói đúng hơn, chính ông cũng từng mong muốn như thế. Nhưng ông đã không làm. Ông chọn một cách trốn tránh hèn nhát, đem quyền quyết định khó khăn ấy giao lại cho Bạch Vi.


Ông là một kẻ hèn.


Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thành Phố Sương Mù - Na Thù Truyện Thành Phố Sương Mù - Na Thù Story Chương 135: Kết tóc
10.0/10 từ 47 lượt.
loading...