Thành Phố Sương Mù - Na Thù

Chương 122: Bột phấn


Rời khỏi số 13 phố Hockridge, Nolan lập tức đổi lại gương mặt ban đầu, không còn mang diện mạo của Quinn nữa.


Bạch Vi lặng lẽ hồi tưởng lại phản ứng của mọi người khi nhìn thấy Quinn. Giữa hàng loạt biểu cảm kinh ngạc, sự thất thố của Medina lại đặc biệt chói mắt. Những người phụ nữ trong khu nhà kho chưa từng tận mắt thấy thi thể của Quinn, họ chỉ dựa vào thông báo từ sở cảnh sát mà chấp nhận sự thật rằng Quinn đã chết. Vì vậy, khi Nolan xuất hiện ở số 13 phố Hockridge với dáng vẻ của Quinn, họ hoàn toàn không hề nghi ngờ, phần lớn cho rằng cảnh sát đã nhầm lẫn, báo sai tin tử vong.


Nhưng Medina thì khác.


Bạch Vi đã bắt được khoảnh khắc dao động cảm xúc trong chớp mắt của Medina — đó là nỗi kinh hãi khi thấy người chết sống lại, cùng một thứ hoảng loạn khó hiểu, không rõ bắt nguồn từ đâu.


Medina dường như có thể chắc chắn rằng Quinn đã chết, và lại vô cùng sợ hãi sự trở về của cô ấy.


Bạch Vi suy đoán, cho dù cái chết của Quinn không liên quan trực tiếp đến Medina, thì cô ta nhất định đã biết điều gì đó.


Nolan nói: "Không chỉ Medina, hai người bạn của Quinn cũng có vấn đề."


Bạch Vi kinh ngạc: "Su và Tia sao?"


"Họ sợ anh." Nolan gật đầu. "Đặc biệt là Tia, bắp chân cô ta run lên dữ dội, nhịp tim thì loạn cả lên. Đó không phải phản ứng khi thấy bạn bè bình an vô sự. Trái lại, anh thường nghe thấy kiểu nhịp tim như vậy ở những kẻ phạm tội đang nói dối."


Nolan nói tiếp: "Người có vấn đề chắc chắn không chỉ có ba người họ." Chỉ là ba người này không đủ bình tĩnh, nên đã để lộ ra trước tiên.


Bạch Vi không khỏi cau mày. Từ dấu ấn vẽ bằng bột truy tung đến căn phòng thuê của Bain với lối đi bí mật thông sang số 13 phố Hockridge, rồi đến những người phụ nữ mang lòng dạ khó lường này — những manh mối rối rắm ấy rốt cuộc liên quan gì đến cái chết của Quinn?


"Chúng ta có thể tìm được nguồn gốc của bột truy tung không?" Bạch Vi hỏi.


Nolan cúi đầu nhìn cô, giọng điệu ôn hòa: "Chúng ta đang trên đường đi xác nhận nguồn gốc của nó rồi."



Bạch Vi tò mò trong lòng, không ngờ chỉ lát sau, thứ xuất hiện trước mắt họ lại là Hẻm Nhện dưới ánh tà dương xế chiều.


"Hẻm Nhện?" Bạch Vi kéo tay áo Nolan, ánh mắt đầy nghi hoặc. "Anh định tìm nguồn gốc của bột truy tung ở đây sao?"


Nolan nắm chặt tay cô: "Đi sát anh, đừng nhìn lung tung, cũng đừng chạy lung tung."


Bạch Vi áp sát lại, khoác tay hắn, cười liếc hắn một cái: "Sợ gì chứ, đâu phải lần đầu em tới đây?"


Nolan lập tức đổi từ nắm sang ôm, dứt khoát giữ chặt cô trong lòng, không cho cô chút cơ hội nghịch ngợm nào.


Bạch Vi cười khúc khích, cũng không giãy ra, chỉ ngoan ngoãn tựa vào ngực hắn, hiếm hoi lộ ra vẻ dịu dàng như chim nhỏ nép người, khiến Nolan cảnh giác liếc cô một cái.


Giờ đang là mùa hè, ban ngày kéo dài đến bất thường, ánh chiều tà đủ để kéo lê đến nửa đêm. Các hộp đêm trong Hẻm Nhện tuy chưa mở cửa, nhưng quán bar và sòng bạc đã nôn nóng chào hàng.


Nolan dẫn Bạch Vi dừng lại trước một quán bar. Quán này ẩn mình nơi góc phố của Hẻm Nhện, tấm biển hiệu lung lay sắp đổ vẽ hình một cây đinh ba.


Quán bar Đinh Ba.


Bạch Vi không khỏi liếc nhìn — cô từng đến nơi này rồi.


Nolan đẩy cửa kính, bước vào trong. Bên trong quán bar tối mờ nhưng náo nhiệt vô cùng, đối lập hoàn toàn với sự vắng lặng bên ngoài. Sòng bạc phía sâu bên trong đã mở bàn từ lâu, tiếng gào của con bạc hòa lẫn với tiếng xúc xắc, mùi rượu và c*n s* đan xen vào nhau, khiến Bạch Vi choáng váng, hô hấp cũng trở nên khó khăn.


Nolan tách đám đông, nhìn về cuối bàn cược: "Jude."


Giọng hắn không lớn, nhưng kỳ lạ thay lại át được sự ồn ào và gào thét xung quanh. Kẻ nắm quyền đang được vây quanh bởi đám người nheo mắt nhìn về phía này, ánh mắt chạm vào đôi mắt bình thản của Nolan. Một lát sau, gã xua đám người xung quanh, dập tắt điếu thuốc, rời khỏi đám đông, bước về phía Nolan.


"Anh tới đây làm gì?" Jude mặt mày khó chịu, nhưng khi nhìn thấy Bạch Vi đứng bên cạnh Nolan, sắc mặt của gã đã dịu đi đôi chút.



Nói rồi, hắn xòe tay, đưa đầu ngón tay từng dính bột truy tung ra trước mặt Jude: "Thứ này từ đâu ra, ai làm, và ai mua?"


Jude cạo lớp bột còn sót trên đầu ngón tay Nolan, ngắm nghía kỹ một lúc, rồi nói: "Đi theo tôi."


Bạch Vi và Nolan liếc nhìn nhau, theo Jude đi vào hậu trường của quán bar Đinh Ba. Phía sau quán là một thế giới khác: vô số gian nhỏ xếp thành hàng, được ngăn cách bằng những tấm rèm đen, trong mỗi gian đều vọng ra tiếng trò chuyện khe khẽ.


Jude dừng lại trước một tấm rèm ở cuối. Gã gõ gõ vào khung cửa bên cạnh rèm, đến khi nghe thấy tiếng hồi đáp liền vén rèm lên, ra hiệu cho Nolan và Bạch Vi theo vào.


Bên trong là một chiếc bàn dài, sau bàn là một ông lão gầy gò. Ông ta đeo kính đơn tròng kẹp mũi, gương mặt nhăn nheo khô khốc nổi bật với chiếc mũi khoằm như mỏ đại bàng. Ông ngước mắt nhìn Jude, rồi liếc qua Bạch Vi và Nolan, lạnh nhạt hỏi: "Muốn mua gì?"


Jude nghiêng đầu, ra hiệu về lớp bột trên đầu ngón tay Nolan: "Thứ này do ông làm?"


Ông lão ghé sát lại, chiếc mũi to hít hít vài cái: "Là hàng bán ra từ chỗ tôi. Có vấn đề gì sao?"


"Còn nhớ người mua là ai không?" Jude hỏi.


Ông lão chỉnh lại chiếc kính đơn tròng, nói: "Có gì hiếm đâu. Đây là loại bột bướm đỏ giá rẻ, màu sắc nhìn được, hiệu quả truy tung thì bình thường, chẳng có công dụng đặc biệt gì, chỉ là đồ đẹp mã thôi. Người mua thứ này nhiều lắm, thường là phụ nữ trong các kỹ viện, mua về rắc lên người tình, để khỏi lo họ thay lòng."


Bạch Vi sững người — loại bột truy tung này hóa ra không độc, chỉ đơn thuần là có tác dụng khóa vị trí mục tiêu. Cô không nhịn được mà hỏi: "Thứ bột này thật sự không thể g**t ch*t mục tiêu sao? Ví dụ như... biến người ta thành xác khô?"


Cô nhớ đến cái chết của Quinn — khi được phát hiện bên bờ sông Thames, Quinn đã là một thi thể khô quắt.


Ông lão ngước nhìn Bạch Vi, chậm rãi nói: "Có phải cô nhầm rồi không?"


Bạch Vi không hiểu ý ông.


"Thứ cô nói đến đúng là có tồn tại," Ông lão tiếp lời, "Trông rất giống loại bột bướm đỏ tôi bán, từ màu sắc đến hình dạng, nhưng giá thì đắt gấp mấy lần. Đó là loại bột truy tung nổi danh ngang với bột bướm đen, được chiết xuất từ bướm men đỏ. Khi tiếp cận mục tiêu, nó sẽ nhanh chóng tăng nhiệt, trong nháy mắt đạt tới điểm cháy, thiêu sống mục tiêu thành xác khô."



Trong không gian nhỏ, không khí bỗng lặng đi trong chốc lát.


Sau một hồi im lặng, Nolan hỏi: "Ông còn nhớ trong vòng một tháng gần đây, ai đã mua loại bột bướm đỏ này không?"


"Tất nhiên là nhớ." Ông lão đẩy gọng kính, khẽ cười một tiếng. "Chúng tôi đều đánh dấu tất cả những người từng giao dịch với mình, để đề phòng họ quỵt tiền, giở trò hay trả thù."


Ông quay người, lấy từ giá cổ phía sau một cuộn da dê.


"Đây, toàn bộ người mua trong vòng một tháng đều ở đây."


Bạch Vi trải tờ da dê ra. Trên đó có chân dung mấy người phụ nữ với dung mạo khác nhau. Người mua gần nhất là một phụ nữ trẻ, mái tóc đỏ uốn xoăn, đường nét gương mặt rực rỡ, hai bên cánh mũi có những đốm tàn nhang li ti.


Bạch Vi giật mình, ngẩng đầu nhìn Nolan — quả nhiên, trong mắt đối phương cũng ánh lên cùng một nỗi kinh ngạc.


Người cuối cùng mua loại bột truy tung này... chính là Quinn.


Manh mối này quá đỗi bất ngờ, khiến Bạch Vi càng thêm rối bời. Chẳng lẽ bột truy tung trên cánh cửa phòng của Bain là do chính Quinn vẽ lên? Nếu thật sự là vậy, vì sao Quinn lại chết bên bờ sông Thames?


*


Trước khi rời khỏi quán Đinh Ba, Jude gọi Nolan lại.


"Anh đang điều tra Người giữ chuông?" Jude hỏi.


Nolan không giấu giếm: "Đúng vậy."


Jude hiếm hoi bật cười một tiếng: "Giờ thì cả Hẻm Nhện, chợ đen lẫn các công xưởng ngầm đều đang đồn đại thần Ngàn mặt đã ẩn cư hàng trăm năm vậy mà lại bắt tay với Sư tử vàng, điên cuồng săn giết các phù thủy đen cùng lũ tay sai của chúng."



Nolan vẫn im lặng, bình thản chờ Jude nói tiếp.


"Nếu anh có manh mối về Người giữ chuông, hãy nói cho tôi biết." Ánh mắt của Jude lạnh đi. "Không chỉ anh muốn diệt trừ đám cặn bã ấy — tôi cũng muốn lấy mạng chúng."


Nếu không có Người giữ chuông nhúng tay vào, phu nhân Morrow và đứa con của bà đã không phải chịu kết cục như vậy.


Kết cục của gã và bà... có lẽ cũng đã khác.


"Tôi sẽ không lấy tin tức của anh không đâu. Anh muốn gì, tôi đổi với anh."


Nolan không trả lời ngay. Hắn nhìn thẳng vào mắt Jude, một lúc lâu sau mới gật đầu: "Thỏa thuận."


"Đúng lúc, tôi cũng cần anh giúp một việc."


*


Ánh hoàng hôn cùng chút hơi ấm cuối cùng sắp biến mất. Bạch Vi và Nolan đi dọc theo quảng trường Pinewhisk, men theo bờ sông Thames.


Dòng sông uốn lượn này chảy xuyên qua toàn bộ thành phố Đa Luân. Bên kia bờ sông là tòa tháp vớia kiến trúc cổ xưa nhất của Đa Luân — tháp chuông Đa Luân.


Ánh chiều tà đỏ sẫm phủ lên bức tường ngoài của tháp chuông, như một ngọn lửa, lặng lẽ thiêu cháy trong lạnh lẽo.


Bạch Vi vô thức dừng bước, từ xa nhìn sang tòa tháp bên kia bờ. Khi còn là tiểu thư Waldorf, cô từng nhiều lần ngồi xe ngựa đi ngang qua tháp chuông Đa Luân, nhưng chưa bao giờ liếc mắt nhìn nó. Nó cổ xưa, loang lổ, trầm mặc — biểu tượng của một thời đại cũ không còn được ưu ái, nhưng cũng là dấu ấn độc nhất không thể bỏ qua của Đa Luân.


"Anh nói xem," Bạch Vi hỏi, "Rốt cuộc trong tháp chuông ấy có thứ gì?"


Nolan cũng nhìn về chiếc chuông khổng lồ kia. Người ta nói rằng mồi lửa được cất giữ bên trong tháp Đa Luân, những phù thủy đen tự xưng là Người giữ chuông đang canh giữ chính tòa tháp ấy, cùng mồi lửa nằm trong lòng nó.


"Dù bên trong có thứ gì," Nolan nói khẽ, "Nếu nó định hủy diệt chúng ta, anh sẽ hủy diệt nó trước."


Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thành Phố Sương Mù - Na Thù Truyện Thành Phố Sương Mù - Na Thù Story Chương 122: Bột phấn
10.0/10 từ 47 lượt.
loading...