Thành Phố Sương Mù - Na Thù

Chương 12: Về thành


"Cậu ấy có biết không?" Nolan hỏi.


"Không thể nào biết được." Bạch Vi lắc đầu. "Tôi không nói cho em ấy." Miệng thì nói vậy, nhưng trong lòng cô lại chần chừ — Louis trông chẳng giống người hoàn toàn không hay biết gì.


Nolan "ừm" một tiếng, không hỏi thêm. Hắn chuyển ánh nhìn sang chiếc sườn xám đặt trên đầu gối Bạch Vi: "Bộ đồ này trông khá đặc biệt."


Bạch Vi cong cong hàng mày, mở sườn xám ra: "Mẹ tôi từng nói đây là trang phục của các cô gái phương Đông. Tôi chỉ nghe mẹ kể, vẫn chưa từng mặc thử."


Nolan chống cằm, tò mò ngắm nghía. Chiếc sườn xám cổ đứng, eo ôm gọn, tà váy xẻ lên tới đùi — không khó tưởng tượng cảnh một người phụ nữ khoác lên nó sẽ mềm mại, quyến rũ đến nhường nào.


"Thế nào là cập kê?" Nolan có vẻ rất hứng thú.


"Ở phương Đông, con gái mười lăm tuổi làm lễ cập kê, tượng trưng cho việc từ thiếu nữ trở thành phụ nữ." Bạch Vi mỉm cười. "Đại khái giống lễ trưởng thành ở Đa Luân. Khi làm lễ, cô gái phải mặc trang phục do mẹ tự tay may, và có một chiếc trâm cài tóc. Chiếc trâm này sẽ do cha hoặc anh trai cài lên cho, người phương Đông cũng gọi đó là 'lễ gia trâm.'"


"Trâm cài là gì thế?" Blackberry chớp chớp mắt.


"Là một món trang sức cài tóc." Bạch Vi làm động tác minh họa. "Dài cỡ thế này, giống một que nhỏ, trên đó khắc hoa văn rất đẹp. Khi búi tóc lên, trâm sẽ giữ cho búi tóc cố định." Cô vừa nói vừa vấn cao mái tóc dài, làm mẫu cho Blackberry xem.


Mắt Blackberry mở to: "À, ta hiểu rồi. Trâm cài chính là que nhỏ có khắc hoa."


"Đúng vậy." Bạch Vi dịu dàng mỉm cười. "Việc vấn tóc ở phương Đông cũng có nhiều quy củ. Ví dụ như trong đêm tân hôn, chú rể sẽ..."


Cô bỗng khựng lại. Sao lại kể mấy chuyện này cho họ nghe chứ?


Trên tấm đệm đối diện, một người một chim tròn mắt nhìn cô chằm chằm, chờ cô nói tiếp.


"Chú rể sẽ làm gì?" Blackberry sốt ruột đập cánh, "Giao phối à?"


Bạch Vi nghẹn ứ, ho sặc sụa. Ho đến đỏ bừng cả cổ lẫn mặt: "Con chim nhỏ này hiểu biết cũng nhiều nhỉ."


Blackberry vô tội nói: "Mấy chuyện cơ bản thế này có khó hiểu đâu?"


Nó quay sang nhìn Nolan: "Chẳng lẽ chỉ mình ta hiểu sao?"


Nolan vung bàn tay to đè xuống, ép Blackberry từ đầu đến chân bẹp dí như chiếc bánh hồng: "Nghe kể chuyện thì bớt nói lại."


Bạch Vi ho xong thì hắng giọng, bình thản nói: "Đêm tân hôn, chú rể sẽ đích thân tháo trâm cài tóc của cô dâu. Sau đó, mái tóc đen của cô dâu buông xuống, quấn quýt cùng tóc của chú rể. Người ta gọi đó là kết tóc se duyên, trọn đời không rời."


Nolan say mê lắng nghe, nào ngờ Blackberry lại chen vào một câu hỏi: "Không đúng. Tóc chú rể ngắn thế kia, sao quấn vào tóc cô dâu được?"



Bạch Vi suy nghĩ một lúc rồi dịu dàng đáp: "Cho nên với những người lông tóc ngắn như Blackberry, ở phương Đông sẽ không có cô nương nào thích đâu."


Lời này có vẻ hơi nặng. Blackberry như bị giáng xuống một đòn chí mạng, cứng họng không thốt nên lời.


Nolan hơi không đành lòng: "Vậy là nó sẽ buồn cả đêm mất."


"Không sao mà." Bạch Vi nghiêng người qua, thì thầm với Blackberry, "Họ không thích ngươi thì đã sao, ta thích ngươi là được rồi."


Con vẹt da hổ bỗng nấc một cái, từ móng vuốt trở lên đỏ bừng.


Nolan xoa xoa thái dương: "Cô nói thế nó sẽ phổng mũi mất."


Bạch Vi quay đầu nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, không kìm được, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười.


Cỗ xe đang đi nửa đường thì bỗng dừng lại. Luke đứng ngoài khoang xe gọi vào: "Có một cỗ xe ngựa khác đang tới, đường hẹp quá nên tôi cho họ đi trước."


Đường làng tuy hẹp, nhưng cũng không đến mức không tránh nổi hai cỗ xe — trừ khi cỗ xe kia có quy cách khác thường.


Trong lòng Bạch Vi khẽ động, ngước mắt nhìn sang bên kia đường.


Đón đầu họ là một cỗ xe bốn bánh, được kéo bằng ba con ngựa. Ba con ngựa đen đều là giống lai thượng hạng nhập từ Đông Buluo, không phải thứ người thường có thể sở hữu. Khoang xe rộng đủ chỗ cho sáu người, bên ngoài được mạ vàng, uốn lượn tận xuống gầm xe. Nhìn kỹ hoa văn mạ vàng hóa ra lại là từng chùm dây thường xuân ba lá quấn chặt vào nhau.


Blackberry nhảy lên bậu cửa sổ, thò đầu ra ngoài nhìn ngó.


"Hửm." Nó cau mày, "Mùi này ta không thích."


Cỗ xe ngựa kia nhanh chóng lướt qua bên họ, bắn tung bùn đất. Bạch Vi còn đang sắp xếp lại dòng suy nghĩ thì Luke đã chui vào trong khoang. Amp thay Luke cầm cương, tiếp tục đánh xe đi về phía trước.


"Kia là xe của ngài Fisher." Luke bĩu môi, chỉ về cỗ xe sang trọng vừa đi qua. "Hướng đó ngoài nhà thờ Thánh Marian ra thì chỉ còn trang viên Waldorf. Nhà thờ thì đã cháy rụi rồi, các người nói xem hắn ta đi đâu?"


Bạch Vi thản nhiên: "Xác đã cháy đến tro cũng chẳng còn, giờ hắn ta đi đâu thì cũng muộn rồi."


Luke lắc đầu đầy vẻ bí hiểm: "Chưa chắc đâu. Biết đâu chính hắn ta là kẻ phóng hỏa thì sao?"


"Ý anh là gì?" Mi mắt Bạch Vi giật nhẹ.


"Bảy cái xác trước đó, nói đốt là đốt." Luke hừ lạnh. "Lần này nhà thờ cháy, nhìn thế nào cũng thấy có vấn đề. Tám cái xác, tất cả đều bị thiêu. Nghĩ vậy thì ngài Fisher càng đáng nghi hơn. Chỉ cần hắn ta mở miệng, mấy gia tộc lớn kia hoàn toàn có thể nhanh chóng xử lý thi thể."


Luke nói tiếp: "Nếu lửa là do Fisher phóng, thì rất có khả năng hắn ta chính là hung thủ. Bằng không, tại sao lại đốt xác? Không phải chột dạ thì là gì?"


Bạch Vi im lặng không nói. Trước mắt có hai điểm đáng ngờ: ai là người phóng hỏa nhà thờ, và ai đã thả đám 'mắt' không chỗ nào không lẻn vào kia?



"Cô nói xem, cảnh này có giống trải nghiệm của bảy nạn nhân trước khi chết không?" Luke chợt nảy ra ý nghĩ. "Trời mưa âm u, trên con đường nhỏ nối thôn quê với thành thị, một cỗ xe ngựa cô độc lăn bánh. Trên xe là một người đàn ông không giàu thì quý, mà người đó hoàn toàn không biết rằng mình sắp bị moi ruột phanh thây."


Bạch Vi bật cười: "Nếu nói vậy, thì số người trên xe của chúng ta đông quá rồi."


"Cũng đúng." Luke sờ sờ mũi. "Dựa vào độ sâu của vết bánh xe của bảy cỗ xe kia, trong khoang hẳn chỉ có một người. Vậy nên xe của nạn nhân khi còn sống chỉ chở hai người — một là vị quý tộc xấu số, người còn lại là người đánh xe."


Luke vừa nói vừa khoa tay: "Ban đầu xe ngựa vẫn đang đi về phía trước, giữa đường thì bị tên mổ bụng mai phục chặn lại, rồi thảm án xảy ra. Hiện trường không phát hiện dấu vết dây cản ngựa, trên xe ngựa cũng như trên thân những con ngựa được tìm thấy sau đó đều không có dấu hiệu bị tác động từ bên ngoài, vì vậy tôi cho rằng xe đã tự dừng lại."


Bạch Vi nghe đến mê mẩn: "Hắn khiến xe ngựa tự dừng lại sao?"


"Đúng vậy." Luke nói. "Dù chưa rõ hắn dùng thủ đoạn gì, nhưng có một điều chắc chắn — tên mổ bụng đã tiếp xúc với người đánh xe."


Muốn khiến xe ngựa tự dừng ắt hẳn phải xảy ra biến cố nào đó khiến người cầm cương kéo mạnh dây để ghìm ngựa lại. Người kiểm soát xe chính là phu xe. Tên mổ bụng đã tạo ra một sự cố, hoặc truyền đi một tín hiệu nào đó, phu xe tiếp nhận được, thế là dừng xe.


Bạch Vi cũng nghĩ tới điểm này, liền hỏi tiếp: "Các anh tìm được phu xe chưa?"


"Chưa." Luke thở dài. "Những con ngựa kéo xe thì đều tìm thấy, nhưng lật tung cả thành vẫn không thấy người đánh xe đâu. Nếu tận mắt chứng kiến tên mổ bụng ra tay thì khả năng phu xe sống sót rất thấp, nhưng hiện tại cảnh sát không nhận được báo án liên quan, cũng không phát hiện thi thể của phu xe."


"Chúng tôi vẫn đang truy tìm những phu xe mất tích." Luke nói. "Bảy cỗ xe đó đều là xe thuê, người đánh xe cũng không phải gia nhân trong phủ, chứng tỏ họ thuê phu xe tạm thời từ bên ngoài. Nhưng không ai nắm được manh mối về những người này."


Bạch Vi tò mò: "Ở hiện trường không để lại dấu vết gì của phu xe sao?"


"Đó mới là chỗ kỳ quái." Luke xoa xoa mặt. "Tên mổ bụng cố ý xóa dấu chân thì còn hiểu được. Nhưng đến cả dấu vết của phu xe cũng không có — lẽ nào khi chạy trốn, phu xe còn rảnh tay xóa sạch dấu vết của mình?"


Trong khoang xe chợt yên lặng. Một lúc lâu sau, Bạch Vi thử dò hỏi: "Có khả năng nào... phu xe và tên mổ bụng là cùng một người không?"


Luke trầm ngâm: "Không loại trừ khả năng này. Đường dây phu xe nhất định phải điều tra đến cùng — cho dù hắn ta không phải hung thủ thì cũng là nhân chứng then chốt."


"Còn ngựa thì sao?" Nolan nãy giờ im lặng bỗng lên tiếng. "Các cậu tìm thấy ngựa ở đâu?"


Luke ngẩn ra: "Ở ngoại ô Đa Luân. Cụ thể chỗ nào thì để tôi quay về lấy bản đồ đã đánh dấu rồi đưa cho ngài."


"Nói đến chuyện này..." Luke chợt nhớ ra điều gì đó. "Tôi từng muốn đối chiếu xem lộ trình của bảy cỗ xe xem có điểm trùng nhau không, để phán đoán phạm vi hoạt động của tên mổ bụng. Nhưng các tuyến đường đó không trùng nhau chút nào, hoàn toàn không có quy luật."


Bạch Vi suy nghĩ một lát rồi hỏi: "Vì sao nhất định phải tìm các lộ trình trùng nhau? Nếu ghép toàn bộ lộ trình của bảy cỗ xe lại, tìm một điểm mà tất cả đều có khả năng đi tới, liệu có thể xác định được sào huyệt của tên mổ bụng không?"


Đề xuất táo bạo của Bạch Vi khiến Luke sững người: "Có thể thử."


Bạch Vi lại hỏi: "Các anh có từng nghĩ rằng, có lẽ chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt nhận lệnh người khác rồi giết bảy người đó không?"


Luke nhất thời không trả lời được.



"Không." Nolan nói. "Tôi thiên về khả năng rằng, một kẻ có mục đích rõ ràng và kế hoạch tinh vi như vậy sẽ không mượn tay người khác, cũng không để người khác điều khiển. Hắn muốn giết, thế là giết."


"Mục đích?" Bạch Vi nghiêng đầu. "Anh cho rằng mục đích của hắn là gì?"


"Hắn cho rằng những người đó đáng chết." Nolan cân nhắc từng lời. "Giết những kẻ mà hắn cho là đáng giết — đó chính là mục đích."


"Vậy tiểu thư Waldorf cũng đáng chết sao?" Bạch Vi nhướn mày.


Nolan khựng lại, khẽ ho một tiếng: "Câu hỏi này... tôi có thể không trả lời không?"


Luke đang lắng nghe say sưa thì lập tức bất mãn: "Có gì mà không trả lời được chứ? Nói xem nào, vì sao tiểu thư Waldorf lại trở thành mục tiêu của tên mổ bụng?"


Nolan lạnh lùng liếc Luke một cái: "Nếu cậu thật sự muốn biết, có thể tự đi hỏi chính tên mổ bụng."


Luke nghẹn họng, miễn cưỡng im lặng.


Bạch Vi thì không hề tức giận. Cô chống cằm, cười hỏi: "Nolan, nếu anh đoán sai thì sao?"


"Vậy thì lật lại từ đầu." Nolan đáp không chút do dự.


Chập tối, xe ngựa tiến vào thành Đa Luân.


Bạch Vi tựa bên cửa sổ xe, ngắm nhìn tòa thành vừa quen vừa lạ. Khi phu nhân Liên còn sống, bà cũng thường xuyên đưa cô tới đây.


Phu nhân Liên hay nói: "Muốn hiểu văn hóa của một tộc người thì phải bước vào thành thị của họ. Con tuy là người phương Đông, nhưng cũng nên nhìn ngắm Đa Luân — như vậy mới không uổng phí những năm tháng con đã sống ở đây."


Đường phố Đa Luân rộng rãi hơn hẳn lối quê. Trên con đường lát đá là xe ngựa ngược xuôi không ngớt, có những quý ông không ngồi xe mà cưỡi ngựa thong thả dạo phố. Hai bên đường là cửa hiệu san sát, quần áo, nước hoa hay bánh ngọt được bày biện la liệt. Những quý cô váy xòe chiết eo đứng trước gương trong tiệm, chỉnh lại chiếc mũ lưới trên đầu. Bên cầu là một họa sĩ lang thang mặc quần yếm công nhân đang ngồi vẽ, đưa bóng dáng các cô gái vào khung toan.


Đinh — đong —


Chuông tháp trong thành gióng lên năm tiếng, làm một đàn bồ câu trắng giật mình tung cánh.


Mưa vẫn rơi lất phất, như màn sương buổi hoàng hôn, bao phủ toàn bộ thành Đa Luân.


Amp đánh xe đến phố Nhiếp Lam. Luke nhảy xuống, nhìn chằm chằm cỗ xe một lúc lâu, cuối cùng cũng nói ra nghi vấn giấu trong lòng: "Nolan, xe của ngài không có phu xe, lát nữa làm sao đưa xe về phủ?"


Giọng Nolan vọng ra từ trong xe: "Không cần cậu bận tâm."


Luke còn chưa kịp nghe giải thích thì những con ngựa kéo xe như nhận được mệnh lệnh vô hình, tự nhiên vung vó lao đi. Luke hoảng hốt lùi lại, suýt nữa bị bánh xe nghiến trúng.


Amp phấn khích vỗ mạnh lên vai Luke: "Tôi đã bảo rồi, cỗ xe này có gì đó quái quái!"



"Ăn nói linh tinh cái gì!" Luke trừng mắt. "Quái quái chỗ nào chứ?"


"Luke, chẳng lẽ ngài Nolan kia là...?"


"Câm miệng! Đừng nói nhảm!"


Cỗ xe ngựa êm ái rời khỏi phố Nhiếp Lam, rẽ vào một con đường đá khác. Bạch Vi nén lại sự tò mò trong lòng, nhìn Nolan rồi lại nhìn Blackberry, trong tâm trí như có một con mèo nhỏ đang cào mãi không yên.


Blackberry là kẻ lên tiếng trước: "Nolan, ta đã nói rồi, ngươi lười quá đi. Phu xe lại bị ngươi giấu đi rồi đúng không? Không có phu xe sẽ làm người đi đường hoảng sợ."


"Ta không có." Nolan trông vô tội đến cực điểm. "Vì cứ mưa suốt nên phu xe sẽ bị ướt. Mà ướt thì... sẽ hỏng mất."


Bạch Vi không biết là do mình có vấn đề, hay là hai người kia có vấn đề. Nếu không, vì sao từng chữ họ nói cô đều không hiểu nổi?


Bạch Vi còn đang cảm thấy kỳ quái thì thấy Nolan khẽ thở dài, thò tay vào ngực áo, rút ra một mảnh giấy rồi ném ra ngoài cửa sổ xe.


Mảnh giấy vừa gặp gió liền phồng to, trong chớp mắt đã hóa thành hình người. Người giấy dường như có sinh mệnh, nhấc chiếc mũ tròn đen trên đầu xuống, tao nhã cúi mình, trịnh trọng thi lễ với Bạch Vi.


Bạch Vi kinh ngạc đến tròn xoe mắt.


Người giấy cưỡi gió ngồi xuống trước xe rồi giật dây cương. Đàn ngựa vui vẻ hí lên một tiếng, như thể gặp lại người bạn cũ đã hợp tác nhiều năm.


Lòng hiếu kỳ căng phồng đến cực điểm. Bạch Vi vốn định hỏi rốt cuộc là chuyện gì, nào ngờ vừa mở miệng, điều bật ra lại là một câu lo lắng: "Nếu bị người khác nhìn thấy thì sao?"


Blackberry cười khành khạch: "Nolan, ngươi thấy chưa, cô ấy còn lo cho ngươi đấy."


Nolan quay đầu nhìn Bạch Vi, ánh mắt ôn hòa và tĩnh lặng: "Đừng lo, họ sẽ không nhìn thấy đâu."


"Cái... cái này là phép phù thủy sao?" Bạch Vi chỉ cảm thấy lời lẽ của mình thật nghèo nàn.


"Không." Nolan mỉm cười. "Đây là ma thuật."


Đây là lần đầu tiên Bạch Vi thấy Nolan cười. Cô kinh ngạc vô cùng — thì ra người đàn ông luôn trầm ổn, nghiêm cẩn này cũng biết cười. Khi hắn mỉm cười, những đường nét căng cứng trên gương mặt lập tức mềm lại, sắc xanh trong mắt lan ra, như một dòng suối nông, phản chiếu vẻ dịu dàng trong trẻo.


Đứng gần như vậy mới nhận ra nơi cằm hắn có một rãnh nhỏ, kín đáo mà gợi cảm, khiến người ta không khỏi tò mò, nếu ngón tay cái khẽ lướt qua thì sẽ là cảm giác thế nào.


"Đến rồi." Nolan lại trở về dáng vẻ vô cảm thường ngày.


Bạch Vi vội thu lại tâm trí. Cô đã nhìn chằm chằm một quý ông quá lâu — thật thất lễ. Cô che giấu sự bối rối trong lòng, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe.


Đập vào mắt là một tòa nhà nhỏ độc lập cao bốn tầng.


Ngôi nhà có một khoảng sân hẹp, trong sân không hoa không cỏ, trên nền đất rải những viên sỏi lớn nhỏ lẫn lộn. Cuối sân là một cánh cửa, trên bảng số nhà ghi: "Số 42, phố Torii."


Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thành Phố Sương Mù - Na Thù Truyện Thành Phố Sương Mù - Na Thù Story Chương 12: Về thành
10.0/10 từ 47 lượt.
loading...