Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Chương 113: Vật chứa
Rời khỏi trung đình, Bạch Vi một mình đi về phía sân của tổ đội đấu sĩ.
Dư quang hoàng hôn rơi xuống, ráng chiều đỏ rực lan kín cả bầu trời. Mặt trời của giờ hạ dường như luyến tiếc không nỡ lặn, vẫn bao trùm mặt đất trong một quầng sáng đỏ vàng óng ả.
Ánh mây giờ chiều in qua khung cửa sổ hé mở, rọi vào căn phòng nhỏ của Brian.
Becky ngồi trên chiếc ghế duy nhất trong phòng. Giữa ngày hè oi ả, cô lại quấn kín trong một tấm chăn dày. Brian đã mang đến tất cả những thứ có thể giữ ấm trong phòng, vậy mà vẫn không ngăn nổi hơi ấm đang dần rời khỏi cơ thể cô.
"Vi, cô đến rồi à." Becky cười nhạt.
Bạch Vi bước tới, nắm lấy hai tay cô ấy. Đôi tay Becky lạnh buốt đến đáng sợ, ngay cả trong những ngày đông giá rét nhất cũng chưa từng thấy cô ấy sợ lạnh như vậy. Khuôn mặt mộc mạc ấy không còn vẻ sắc sảo, kiêu căng thường ngày, mà nhuốm thêm vài phần yếu ớt, đáng thương.
Brian ngồi trên chiếc giường gỗ, cố đè nén nỗi bất an trong lòng. Thứ hàn khí u ám như vậy anh chỉ từng thấy trên những tộc nhân đang hấp hối, đó đã là chuyện rất lâu về trước, lâu đến mức anh suýt quên đi nỗi sợ nghẹt thở ấy.
Bạch Vi nhìn sang Brian. Trên thân con sói băng nguyên lại xuất hiện thêm nhiều vết thương mới, nhưng rõ ràng những vết thương ấy vẫn không thể xoa dịu cơn xao động trong máu của Becky.
"Vi, tôi..." Becky đau đớn nhìn Bạch Vi. Cô ấy khao khát được ôm lấy cô, trên người Bạch Vi có một thứ năng lượng kỳ lạ khiến cô cảm thấy an ổn. Thế nhưng cô ấy lại sợ chạm vào, sợ mình mất kiểm soát, để Bạch Vi nhìn thấy những ký ức kinh hoàng ấy. Nếu Bạch Vi thấy được những hồi ức nhuốm máu đó, có lẽ cô sẽ rời xa mình mất thôi.
Chưa kịp để Becky lên tiếng, Bạch Vi đã dang tay, ôm cô ấy vào lòng.
Becky khẽ thở ra một tiếng nhẹ nhõm, hàn khí quanh người từ từ tan đi.
Bạch Vi nghĩ, có lẽ ngọn lửa niết bàn trong cơ thể cô vừa hay có thể xua tan ác mộng và giá lạnh của Becky. Nhưng cô vẫn không hiểu vì sao những thứ đã giày vò Becky suốt bấy lâu nay lại vừa khéo sợ hãi ngọn lửa ấy.
"Becky, chúng ta bàn một chuyện nhé." Bạch Vi vuốt mái tóc bạc dài của cô ấy. "Chỉ ba người chúng ta thôi e là rất khó tìm được vật chứa ký ức. Có lẽ chúng ta nên nhờ đến Leon... và cả Nolan nữa..."
Chưa dứt lời, Becky đã lắc đầu dữ dội: "Không được, tuyệt đối không được!"
Brian bất lực nhìn Bạch Vi. Anh đã vô số lần đề nghị Becky tìm kiếm sự giúp đỡ từ người khác, nhưng lần nào cũng bị từ chối.
"Cô đang sợ điều gì?" Bạch Vi khẽ hỏi. "Sẽ không ai vì chuyện này mà coi thường cô đâu."
"Không... không phải vậy." Becky vẫn lắc đầu. "Cô không hiểu đâu. Cô không hiểu những thứ ấy đại diện cho điều gì..."
Bạch Vi và Brian nhìn nhau, đều thấy trong mắt đối phương sự bất lực sâu sắc.
"Nếu thật sự không còn cách nào khác, tôi sẽ mang ký ức này một mình bước vào mồ." Becky lạnh lùng nói.
Bạch Vi giật mình.
"Suỵt, đừng nói những lời như vậy nữa." Cô vỗ về người phụ nữ trong vòng tay, như dỗ dành một đứa trẻ bướng bỉnh. "Chúng ta không nói cho ai hết. Không nói cho ai."
Becky mệt mỏi khép mắt lại.
Không biết bao lâu trôi qua, Becky đã ngủ say. Gương mặt đã trở nên yên bình, dường như không còn bị ác mộng quấy nhiễu. Gió nóng mùa hè thổi vào phòng, làm lay động tấm rèm cửa. Brian nhẹ nhàng buộc gọn rèm lại, sợ chỉ một góc vải khẽ động cũng đánh thức giấc ngủ chập chờn của Becky.
Bạch Vi bế Becky đặt lên giường, rồi lặng lẽ lui ra ngoài, cùng Brian nói chuyện.
"Không thể tiếp tục như thế này được nữa." Bạch Vi khép cửa phòng, nghiêm giọng nói với Brian. "Nếu cứ mặc kệ cô ấy như vậy, cô ấy sẽ chết."
Ngừng lại một chút, cô nói thêm, giọng đầy xót xa: "Anh cũng sẽ chết."
"Nhưng chúng ta biết đi đâu tìm vật chứa ký ức đây?" Brian uể oải xoa mặt.
Phù thủy ở Hẻm Nhện từng nói, vật chứa ký ức có thể là vật chết, cũng có thể là sinh vật sống, nhưng đều phải có một đặc điểm chung: phải hoàn toàn kín. Nếu không, ký ức sẽ rò rỉ, không bao giờ có thể thu thập trọn vẹn.
Một vật chứa hoàn toàn kín, nếu là vật chết thì không được có dù chỉ một vết nứt hay khe hở, hơn nữa phải đủ bền chắc, để trong vài chục năm, thậm chí vài trăm năm tới cũng không thể vỡ vụn. Nếu là sinh vật sống, thì không được mở miệng, không thể hô hấp, cũng không được bài tiết.
Nghe xong mô tả của phù thủy, phản ứng đầu tiên của Brian là cho rằng người đàn bà kỳ quái kia đang nói nhảm. Làm sao có thể tồn tại một vật chết như vậy? Dù được chế tác từ vật liệu kiên cố nhất, vật chứa cũng buộc phải có một miệng mở, cho dù bịt kín miệng ấy cũng không thể đảm bảo rằng theo thời gian sẽ không xuất hiện một vết nứt nào. Còn sinh vật sống thì càng không thể, không hô hấp, không bài tiết, vậy sao còn gọi là sống?
"Chúng ta không tìm được, không có nghĩa là trên đời này không có ai tìm được." Trong lòng Bạch Vi đã có quyết định. "Chúng ta nhất định phải nhờ đến người khác."
Brian chần chừ: "Nhưng Becky..."
Bạch Vi thản nhiên nói: "Chúng ta đã hứa sẽ không nói với ai. Nhưng nếu người khác tự phát hiện ra thì cũng chẳng còn cách nào."
Brian sững sờ.
Mặt trời sắp lặn. Trước khi rời đi, Bạch Vi bỗng kéo tay Brian lại.
"Anh có biết rốt cuộc ký ức mà Becky muốn che giấu là gì không?"
Brian cố nhớ lại một lúc rồi đáp: "Là một đoạn ký ức nhuốm máu... cô ấy... chủ nhân của cô ấy liên tục giết người."
Mi mắt Bạch Vi giật mạnh.
"Tôi cũng không chắc lắm," Brian nói tiếp, "Trông giống một loại tà thuật, đổ một thứ dung dịch nóng chảy sôi sục vào đỉnh đầu con người..."
Chỉ vài câu mô tả ngắn ngủi ấy cũng đủ khiến cả hai vào giữa ngày hè nóng bức đồng loạt rùng mình.
"Tôi hiểu rồi." Bạch Vi nói. "Tôi sẽ nghĩ cách."
Brian nhìn cô thật lâu: "Nhờ cả vào cô."
*
"Em định đến phố Hockridge sao?"
Cho đến khi ánh chiều tà thu nốt tia sáng cuối cùng, Nolan mới phong trần mệt mỏi bước vào cổng Torii. Vừa đặt chân vào nhà, hắn đã nghe Bạch Vi nói về kế hoạch cho ngày mai.
Bạch Vi ngồi trước bàn viết, thất thần chống cằm, theo thói quen kể cho Nolan nghe những sắp xếp sắp tới. Có lẽ lần chạm trán với cốt nhân ở Hẻm Nhện đã để lại bóng ma trong lòng Nolan, từ đó về sau hắn thường xuyên hỏi han hành tung của cô, như thể sợ rằng chỉ cần lơ là một chút, cô lại lao vào nơi nguy hiểm nào đó.
Nolan cởi áo khoác, nới cúc sơ mi, không đợi Bạch Vi hỏi đã tự mình kể lại hôm nay hắn đã đi những đâu, cuối cùng nhấn mạnh vài địa điểm: "Những chỗ này, đừng đến."
Bạch Vi vẫn còn đang ngẩn người, nghe vậy chỉ hờ hững gật đầu.
Nolan bất lực liếc cô một cái, cầm áo choàng tắm đi vào phòng tắm.
Bạch Vi chống cằm suy nghĩ miên man: rốt cuộc thì loại vật chứa như thế nào mới đáp ứng được điều kiện phong ấn ký ức? Cô từng vòng vo hỏi Nolan về chuyện này, nhưng hắn cũng không rõ, chỉ đáp rằng sẽ tra cứu trong sách cổ, rồi sau đó bặt vô âm tín.
Sách cổ?
Bạch Vi đứng dậy, đi về phía giá sách. Trên giá sách của Nolan bày la liệt đủ loại sách, có những cuốn cô thậm chí nhìn chữ còn không hiểu. Cô nhíu mày, lần lượt tìm từng cuốn.
Khi Nolan từ phòng tắm bước ra, hắn nhìn thấy Bạch Vi đang kiễng chân trước giá sách lục lọi. Khi ở nhà cô vốn ăn mặc rất tùy ý, ngày hè chỉ khoác một chiếc váy sơ mi ngắn, chân trần chạy qua chạy lại. Lúc này, cô đang vươn tay với lấy một cuốn sách cổ trên cao, tà váy trượt lên, lộ ra b*p đ** tr*ng n*n cùng viền ren màu vàng nhạt.
Nolan bước tới, đặt tay lên eo cô, tiện tay lấy xuống cuốn sách cổ dày cộp ấy.
"Sao lại xem cái này?" Nolan nhìn hàng chữ cổ của tinh linh trên bìa, khẽ nhíu mày.
Bạch Vi liếc hắn một cái, giọng nói có phần không hài lòng: "Có người nói sẽ giúp em tra sách cổ, tìm vật chứa ký ức cơ mà."
Nolan "à" một tiếng, hắn mải xử lý những việc khác, vậy mà quên béng chuyện này.
"Lỗi của anh." Nolan nghiêm túc xin lỗi. "Giờ chúng ta tìm luôn."
Nói xong, hắn thật sự bắt đầu lật từng cuốn. Hai người bận rộn rất lâu, trên thảm trải sàn đã chất đầy sách vở, tranh vẽ và sổ tay.
"Nếu em muốn, anh có thể chế tạo cho em một cái." Nolan lật sang trang khác của sách cổ, trầm ngâm suy nghĩ một lát. "Chỉ là vật liệu hơi khó tìm, trong thời gian ngắn khó mà gom đủ, hơn nữa sau khi làm xong, cách bảo quản cũng có yêu cầu rất đặc biệt."
Bạch Vi kinh ngạc vô cùng: "Anh làm được sao?"
Nolan vẫn chăm chú nhìn trang sách, nghe vậy gật đầu: "Về mặt lý thuyết thì được."
Hắn còn đang suy nghĩ về cấu trúc của vật chứa, chợt một đôi tay trắng muốt quấn lấy cổ hắn. Cô gái hôn mạnh lên má hắn một cái, vui mừng nói: "Nolan, anh giỏi thật!"
Mọi cấu trúc trong đầu Nolan lập tức tan biến sạch sẽ.
Hơi thở của hắn ngập tràn mùi hương cơ thể nhè nhẹ, hòa cùng hương sữa tắm của cô, khiến hắn thoáng chốc ngẩn ngơ. Thế là hắn khép cuốn sách cổ lại, quay sang hỏi cô: "Vì sao em lại muốn thứ vật chứa như vậy?"
Bạch Vi ngoan ngoãn đáp: "Vì em muốn hiểu xem ký ức bị tách ra thế nào, rồi được lưu giữ ra sao, như vậy mới biết ký ức của anh đã biến mất bằng cách nào."
Nolan liếc cô một cái đầy thờ ơ, cô nhóc lừa đảo miệng toàn lời dối trá.
"Đã là dùng cho anh, vậy để anh tự làm là được rồi, đúng không?"
Bạch Vi nhất thời cuống lên: "Không... dù sao cũng phải để em nghiên cứu chứ."
"Nói đi," Nolan hỏi, "Ai là người muốn tách ký ức?"
Bạch Vi cứng họng, khẽ ho một tiếng rồi quay mặt đi chỗ khác.
"Là Becky, đúng không?"
Bạch Vi giật mình: "Sao anh biết?"
Nolan kéo cô vào lòng: "Hôm đó ở Hẻm Nhện, các em tìm nữ phù thủy nơi ấy chính là để hỏi chuyện này, phải không?"
"Hôm đó, người duy nhất có trạng thái bất thường là Becky." Nolan bình thản nói sự thật. Huống chi cô thường xuyên lui tới chỗ Becky, lại không chịu nói rõ với hắn rốt cuộc vì việc gì, muốn hắn không nghi ngờ cũng khó.
Bạch Vi thở dài, tựa vào hõm cổ hắn: "Giúp cô ấy đi. Trạng thái hiện giờ của cô ấy... em không biết còn cầm cự được bao lâu nữa."
"Anh sẽ sắp xếp ngay." Nolan gật đầu.
"Cảm ơn anh." Bạch Vi lại hôn nhẹ lên má hắn. "Vất vả cho anh rồi."
Nolan không đáp lời. Bàn tay to lớn của hắn luồn vào dưới váy sơ mi của cô, ch*m r** v**t v*. Lớp vải cotton mỏng manh không thể ngăn được hơi ấm cơ thể cô, càng không thể che giấu sự mềm mại, trơn mịn ấy, cũng như không thể ngăn nổi sự gấp gáp và khao khát của hắn.
Bạch Vi khẽ cười, xoay người ngồi hẳn lên, hai tay nâng mặt hắn rồi hôn sâu xuống.
Dây áo mảnh mai trượt xuống, nhưng chẳng ai bận tâm.
Trong đêm hè nóng bỏng, bàn tay kia men theo đường cong mà đi lên, khẽ kéo một cái, thứ rơi xuống không chỉ còn là dây áo.
*
Đêm hè yên tĩnh ấy lại có kẻ không sao chợp mắt.
Gã hề giận dữ đi đi lại lại trong phòng: "Tại sao! Tại sao Ngàn mặt lại liên thủ với con Sư tử vàng kia?!"
"Bọn chúng gần như đã quét sạch toàn bộ cốt nhân. Dung dịch xương Địa Tạng của chúng ta đã cạn, nếu đám cốt nhân này bị bọn chúng xử lý hết, trong tay chúng ta sẽ không còn mẫu vật sẵn có nữa!"
Louis lặng lẽ đứng ở góc phòng, cúi đầu không nói.
"Có phải là cậu không?" Gã hề bóp chặt cằm Louis, cười khặc khặc. "Có phải cậu đã để lộ tin tức cho Ngàn mặt không?"
Louis mặt không biểu cảm: "Không phải tôi."
"Tốt nhất là không." Trong mắt gã hề lóe lên sự tàn độc như rắn độc. "Cậu biết rồi đấy, sau khi ký khế ước với ta, nếu dám phản bội, cậu sẽ có kết cục thế nào."
"Tôi biết." Louis đáp.
Lúc này gã hề mới hất tay, buông mặt thiếu niên ra.
"Vì sao bọn chúng lại ra tay với đám cốt nhân này?" Gã hề bình tĩnh lại, không khỏi trầm tư. "Chúng chỉ là hàng phế phẩm, ngay cả da lông của những kẻ bất tử cũng không làm tổn thương nổi, vậy mà Nolan và Leon lại đề phòng như lâm đại địch?"
"Chẳng lẽ... những phế phẩm này còn có công dụng nào mà ta chưa biết?"
Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Đánh giá:
Truyện Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Story
Chương 113: Vật chứa
10.0/10 từ 47 lượt.
