Thành Phố Sương Mù - Na Thù

Chương 101: Bắt cóc


Liên tiếp mấy ngày liền, Bạch Vi không có cơ hội gặp Fantine, những nghi hoặc chất chứa trong lòng vì thế vẫn không sao giải đáp được.


Những lời đồn đại xoay quanh Hẻm Cầu Vồng ngoài phố ngày một ly kỳ. Thậm chí có người còn quả quyết rằng mình từng tận mắt chứng kiến Bóng ma Cầu Vồng ăn thịt người sống, rồi chôn xác xuống lòng đất làm phân bón. Thế nên, tiếng hô hào yêu cầu phá bỏ Hẻm Cầu Vồng ngày càng dâng cao, khiến đồn cảnh sát phố Nhiếp Lam buộc phải chịu áp lực, thêm một lần nữa ngồi vào bàn thương lượng với ngài McQueen.


Bản chất thương nhân của người Cuervo cũng vào lúc này mà bộc lộ không sót một mảy.


Dưới sự chủ trì của đồn cảnh sát phố Nhiếp Lam, McQueen đã giành được từ tòa thị chính một khoản tiền bồi thường hậu hĩnh đến bất thường. Hai bên rốt cuộc cũng chốt phương án, ấn định ngày tháo dỡ Hẻm Cầu Vồng vào thứ Bảy đầu tiên, tức là bốn ngày sau đó.


Những tin tức này được Amp truyền đến một cách đứt quãng. Bạch Vi tính toán thời gian, nhận ra chỉ hai ngày sau khi Fantine vừa tròn một trăm lẻ ba tuổi, Hẻm Cầu Vồng sẽ bị san bằng. Trước thời hạn ấy, nhất định phải đưa được Luke và khối lập phương ra ngoài.


Bạch Vi còn nghe Koen nhắc rằng Becky đã từng nửa đêm tìm đến tháp để gặp cô. Vì thế, cô cố ý ghé qua nơi ở của Becky, nhưng lại vồ hụt, bởi trong phòng ngủ không có ai. Suốt mấy ngày sau đó, Bạch Vi không hề chạm mặt Becky lần nào. Cô kéo Angelo lại hỏi thăm tình hình, nhưng Angelo rõ ràng chẳng mấy để tâm.


"Ôi dào, không sao đâu. Dạo trước cô ấy làm ầm ĩ quá, chắc thiếu ngủ thôi, nghỉ ngơi vài hôm là ổn."


Bạch Vi đành thôi. Nghĩ bụng chờ xử lý xong chuyện Hẻm Cầu Vồng rồi sẽ tìm Becky nói chuyện sau. Tạm gác việc của Becky lại, cô lập tức lên đường tới đồn cảnh sát phố Nhiếp Lam.


Thật không khéo, ngay lúc Bạch Vi tới nơi, Amp vừa hay được điều đi làm nhiệm vụ bên ngoài.


Không gặp được Amp, nhưng cô lại chạm mặt một người quen cũ.


"Tiểu thư Vi, lâu rồi không gặp." Hall dập tắt điếu thuốc, nheo mắt cười nhìn Bạch Vi. Ông ta mở cửa văn phòng, đưa tay làm động tác mời.


Bạch Vi nhướng mày, phối hợp bước vào trong. Chỉ vài tháng không gặp, người cảnh sát này vẫn khoác chiếc áo choàng sờn góc quen thuộc, song vẻ ngoài xuề xòa ấy chẳng thể che giấu được vóc người thẳng tắp cùng ánh mắt sắc bén của ông.


"Tôi cứ tưởng sau khi vụ án ở phố King's Cross kết thúc, ông đã rời khỏi phố Nhiếp Lam rồi." Giọng nói của Bạch Vi nhẹ nhàng mềm mại, nhưng lời nói thì chẳng mấy khách khí.


Hall nhếch mép, ý vị khó lường: "À, nói đến vụ án đó... nghe nói sau khi Seon bị treo cổ, gánh xiếc của cô lại có thêm một người làm rối gỗ, trùng hợp thật đấy."


"Có vấn đề gì sao?"


"Đương nhiên là không." Hall thuận miệng đáp. "Tôi chỉ tò mò, rốt cuộc người bước lên giá treo cổ hôm đó là ai."


Bạch Vi lộ vẻ ngơ ngác: "Chẳng phải người bị treo cổ là do cảnh sát bắt được sao?"


"Hay lại là một vụ án oan nữa?"



Hàm răng của Hall khẽ siết lại, nhưng trên mặt vẫn giữ nụ cười thân thiện: "Tiểu thư Vi đùa rồi."


Ông ta không vòng vo nữa, đi thẳng vào vấn đề: "Về vụ án Hẻm Cầu Vồng, cô có suy nghĩ gì không?" Thấy cô im lặng, ông ta khẽ cười, "Cô tìm trợ lý nhỏ của Luke thì có ích gì, chi bằng tìm tôi. Hiện giờ vụ này do tôi phụ trách."


Bạch Vi nghe vậy thì không khỏi liếc ông ta thêm một cái: "Ông phụ trách?"


"Đã có năm viên cảnh sát của chúng tôi mất tích, đến giờ vẫn bặt vô âm tín. Vụ án này đã được nâng cấp, tự nhiên rơi vào tay tôi."


Bạch Vi thở dài, giọng nói có phần tiêu điều: "Vào tay ông rồi chẳng phải lại thêm mấy vụ án oan sao?"


Trên trán Hall nổi lên một đường gân xanh: "Chuyện này cô không bỏ qua được đúng không?"


Bạch Vi bật cười, không tiếp tục thử thách sự kiên nhẫn của ông ta nữa, thẳng thắn chia sẻ những thông tin mình nắm được.


Hàng mày của Hall càng nghe càng nhíu chặt: "Vậy là... thật sự có ma."


"Giờ phải làm sao đây?" Ông ta đau đầu xoa xoa huyệt thái dương. "Làm thế nào để đưa những người mất tích ra ngoài an toàn? Bốn ngày nữa con hẻm sẽ bị tháo dỡ." Rõ ràng ông ta cũng ý thức được rằng phá bỏ Hẻm Cầu Vồng không đồng nghĩa với việc vấn đề chấm dứt, ngược lại còn có thể khiến những người mất tích ấy vĩnh viễn biến mất cùng con hẻm.


Nhưng Bạch Vi lại nói: "Ông có thể cho tôi xem những tư liệu mà các ông nắm được về Fantine Turner không?"


"Được." Hall đáp rất dứt khoát. "Cô muốn biết điều gì?"


"Bà ấy có kẻ thù nào không? Hoặc trong hơn mười năm sống ở Hẻm Cầu Vồng, bà ấy từng gặp phải biến cố gì?"


Hall đi tới bàn làm việc, từ một chồng hồ sơ bừa bộn rút ra một phong bì giấy da, xé niêm phong, lấy tài liệu bên trong ra: "Chuyện cá nhân bà ấy có thù oán với ai thì chưa rõ, nhưng nhà Turner với thân phận là gia tộc giàu nhất thành phố Đa Luân thời bấy giờ quả thật đã chiêu mộ không ít phiền toái."


"Mấy đứa trẻ nhà Turner đều từng bị bắt cóc. Hai người anh trai của tiểu thư Turner cũng đã chết trong những vụ bắt cóc đó."


Bạch Vi lập tức nắm bắt được chi tiết trong lời ông ta: "Ý ông là... Fantine cũng từng bị bắt cóc?"


"Đúng vậy." Hall gật đầu. "Khoảng năm bà ấy mười tuổi. Và bà ấy là đứa trẻ duy nhất trốn thoát được khỏi tay bọn bắt cóc. Nhưng mà..." Ông ta nhìn chằm chằm vào hồ sơ, xoa xoa giữa mày, "Vụ bắt cóc năm đó có điểm rất kỳ quặc."


"Fantine trốn thoát được, nhưng theo lời khai của bọn bắt cóc, rõ ràng là chúng đã giết con tin."


"Theo hồ sơ, sau khi nhận được tiền chuộc, đồng bọn của chúng đã giết cô bé đó. Chúng dùng dao bổ củi lưỡi cong, bổ thẳng vào đầu đứa trẻ." Trong mắt Hall thoáng hiện vẻ không đành lòng, nhưng ngay sau đó thần sắc lại trở nên kỳ lạ, "Bọn bắt cóc nói, đứa trẻ đã chết ngay tại chỗ. Nhưng khi hắn quay lại xử lý thi thể, tại hiện trường chỉ còn lại một vũng máu, và..."


"Một con thỏ."



"Sau khi chết, cô bé đã biến thành một con thỏ." Hall tiếp tục cau mày, "Lời khai này khi ấy chẳng có ai tin. Không cần nói cũng biết nó nghe buồn cười đến mức nào, hơn nữa các cảnh sát của chúng tôi cũng không tìm thấy bất kỳ con thỏ nào tại hiện trường, đến một sợi lông thỏ cũng không."


"Nhưng điều quái lạ nằm ở chỗ đó. Những kẻ bắt cóc này đều bị thẩm vấn riêng theo đúng quy trình, vậy mà ai nấy đều nhắc đến con thỏ ấy, hơn nữa các chi tiết họ mô tả còn có thể khớp với nhau khi đối chiếu. Điều này không giống như đã thông đồng từ trước. Bịa ra một lời nói dối như vậy đối với chúng chẳng có lợi ích gì."


"Trong lời khai có ghi lại con thỏ trông như thế nào không?" Bạch Vi hỏi.


Hall nhìn cô một cái, dường như không hiểu vì sao cô lại cố chấp với những chi tiết tưởng chừng không mấy quan trọng ấy.


"Có." Ông ta lật tập hồ sơ trong tay ra sau hai trang. "Năm đó đúng là dựa theo lời mô tả của bọn bắt cóc mà vẽ nên một con thỏ."


Chưa kịp để ông ta nói tiếp, Bạch Vi đã hỏi ngay: "Có phải là một con thỏ tai cụp không? Được khâu bằng vải thô, hai mắt là hai chiếc cúc áo, trên người mặc váy công chúa viền ren."


Hall kinh hãi trợn tròn mắt, cứ như vừa thấy quỷ: "Sao cô biết được?"


Bạch Vi cúi người lại gần, rũ mắt nhìn con thỏ được vẽ trong hồ sơ. Trên trang giấy đã ố vàng, con thỏ tai cụp với phần đầu nứt toác đang ngây thơ nhìn cô.


"Năm đó, sau khi Fantine được cứu về, bà ấy đã nói gì?" Bạch Vi ngẩng lên hỏi.


Hall lắc đầu: "Nói được gì chứ? Mới là đứa trẻ chưa lớn, lại phải chịu cú sốc như vậy, đêm đó liền lên cơn sốt cao." Ông ta lật lật hồ sơ. "Cô bé khóc rất thảm, cứ nói là làm mất thứ gì đó. Nhưng phu nhân Turner đã kiểm tra rồi, trên người cô bé không thiếu thứ gì cả."


Sao có thể không thiếu được chứ? Fantine mười tuổi đã đánh mất Alice của mình.


Hall lau mặt, bất lực nhìn sang Bạch Vi: "Có thể cho tôi chút manh mối hữu dụng nào không? Cứ kỳ quái thế này thì những người kia sẽ chẳng thể quay về đâu."


Bạch Vi thò tay vào túi, lấy ra một chiếc chìa khóa: "Trong khuê phòng thời thiếu nữ của Fantine có một gian mật thất nhỏ. Ông có thể tới đó xem thử."


Hall nhận lấy chìa khóa, nhưng hàng mày vẫn nhíu chặt: "Bên trong có gì?"


"Xương cốt."


Mi mắt Hall giật thót, bàn tay siết chặt chiếc chìa khóa.


*


Kể từ khi nhận lời mời của McQueen, số 58 phố Charing ngày nào cũng nhộn nhịp rối ren. Nay sinh nhật Fantine đã sắp đến, mọi người lại càng tất bật hơn.


Trong lòng Bạch Vi luôn canh cánh chuyện Hẻm Cầu Vồng, khi làm việc vì thế mà liên tục thất thần, bị Angelo mắng cho một trận.



Bạch Vi lập tức đứng bật dậy: "Ồ, vậy à." Nói xong liền chuồn thẳng ra ngoài.


Angelo đứng ngẩn người tại chỗ một lúc, rồi vội gào to: "Quay lại đây cho tôi!"


Quay lại là chuyện không thể, bóng người đã sớm biến đi mất.


Bạch Vi chạy quá gấp nên đâm sầm vào Brian ở ngay cửa.


"À, xin lỗi." Cô lùi lại mấy bước.


"Không sao."


Bạch Vi nắm lấy cánh tay Brian: "Anh bị thương rồi à?"


Trên làn da lộ ra ngoài của anh chi chít những vết thương, có cái đã đóng vảy, có cái còn mới tinh, vẫn còn đang rỉ máu. Trên cổ anh lúc này có một vết cào rất sâu, chỉ cần lệch sang trái thêm một chút nữa là trúng ngay động mạch chủ.


Brian hốt hoảng kéo cổ áo che kín cổ mình.


Thần sắc của Bạch Vi trở nên vi tế: "Vết thương này của anh..."


"Không phải như cô nghĩ đâu." Brian lập tức cắt ngang.


Ánh mắt Bạch Vi trầm xuống: "Vậy tôi nghĩ gì nào?"


Ngừng một chút, cô không nhịn được mà cảm khái: "Là cô gái nào làm thế này? Bộ móng này chẳng kém Becky chút nào."


Brian hiếm khi đỏ mặt: "Cô bận đi, tôi đi đây." Anh bước được hai bước, dường như lại thấy không ổn, bèn quay lại dặn dò, "Cô đừng..."


Bạch Vi lập tức hiểu ý: "Yên tâm đi, tôi sẽ không nói bừa ra ngoài, càng không nói với Sid."


Brian nghẹn đến đỏ mặt, há miệng muốn nói gì đó, cuối cùng lại thôi, cứng đờ xoay người rời đi.


*


Đến chiều tối, Bạch Vi trở về tháp.


Trong phòng ngủ của tháp và cả phòng của Torii đều không thấy bóng dáng Nolan đâu, cô cũng không vội, cởi áo khoác ngoài rồi chạy thẳng sang Torii.



Mấy ngày nay hắn bận rộn sửa chữa khối lập phương của nhà thờ Thánh Marian, xem chừng sắp hoàn thành rồi.


Nolan chỉ nghe tiếng bước chân là biết ai tới, nên không buồn ngẩng đầu, tiếp tục gắn một miếng nhôm lên trên.
Bạch Vi thả nhẹ động tác, lặng lẽ đứng bên cạnh nhìn hắn, nhưng mạch suy nghĩ trong đầu đã sớm trôi dạt đi đâu mất.


Không biết đã qua bao lâu, ánh sáng ngoài cửa sổ hoàn toàn tắt hẳn, những tinh thạch trong phòng thí nghiệm phát ra thứ ánh sáng tự nhiên, đủ sánh với ngọn đèn chiếu sáng.


Cuối cùng Nolan cũng hoàn thành công việc trong ngày. Hắn đặt bán thành phẩm của khối lập phương vào hộp kính, vừa quay đầu đã thấy Bạch Vi ngây người nhìn chằm chằm vào cổ hắn, miệng lẩm bẩm không rõ đang nói gì.


Trong lòng hắn không khỏi dâng lên một chút áy náy — hình như đã lạnh nhạt với cô quá lâu rồi thì phải.


Nolan bước lại gần, nghe thấy cô đang thì thầm: "Chậc, phải làm thế nào mới để lại được vết thương sâu như vậy nhỉ?"


"Hả?" Hắn không hiểu.


Ngay sau đó, Bạch Vi vòng tay ôm lấy cổ hắn, dùng hai chiếc răng nanh nhọn cắn xuống.


Nolan không thấy đau, chỉ cảm thấy cần cổ tê rần: "Em làm gì vậy?" Giọng nói còn mang theo mấy phần bất lực.


Cô gái trong lòng hắn lại chẳng thèm để ý, còn dùng móng tay đâm mạnh vào cổ hắn. Móng tay nhọn thật sự tạo ra vết thương, nhưng chỉ rỉ ra chút máu rồi ngừng lại, hoàn toàn không giống những vết máu me bê bết trên cổ Brian.


Những vết thương kia dường như không phải xuất phát từ đùa cợt tình thú mà giống như cơn cắn xé điên cuồng của dã thú mất kiểm soát.


Bạch Vi nhất thời sững lại, đưa tay so sánh theo những vết thương trên người Brian: "Nếu em ở chỗ này, chỗ này, rồi cả chỗ này nữa, dùng móng tay chọc vài lỗ..."


"Em muốn mạng của anh sao?" Trên đỉnh đầu của cô vang lên giọng nói của Nolan, lạnh lẽo không chút cảm xúc.


Lúc này Bạch Vi mới ngẩng lên, ánh mắt tràn đầy tò mò va thẳng vào đôi mắt xanh phẳng lặng của Nolan, khiến cô thoáng chốc chùn bước.


"Làm như vậy... có thể g**t ch*t một người sao?" Cô hỏi.


Hắn cúi mắt nhìn cô: "Em nói xem?"


Bạch Vi ngẩn ra.


Nhưng Nolan không cho cô quá nhiều thời gian suy nghĩ. Hắn kẹp chặt eo cô, ép cô xuống mặt bàn thí nghiệm lạnh ngắt. Nụ hôn nóng bỏng rơi xuống bên cổ, một lát sau, răng của anh cắn lấy làn da nơi cổ cô, chậm rãi cắn xé và day nghiền.


Cô theo bản năng khẽ run lên.


"Nếu em đã muốn biết đến thế," Nolan thản nhiên nói, "Vậy thì thử đi."


Thành Phố Sương Mù - Na Thù
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thành Phố Sương Mù - Na Thù Truyện Thành Phố Sương Mù - Na Thù Story Chương 101: Bắt cóc
10.0/10 từ 47 lượt.
loading...