Thanh Niên Lầy Lội Xuyên Thành Ba Kế Nhà Hào Môn

Chương 93


 
Trình Nhạc Ngôn giật mình, rụt tay lại: "Anh làm gì đấy?"


Dung Vọng Chi: "Ban đầu là ai cứ sờ ở đó rất lâu, tay còn chẳng muốn rời ra cơ mà. Em có thể sờ tiếp, ông xã không thu tiền của em đâu."


Trình Nhạc Ngôn: "..."


Dung Vọng Chi: "Thậm chí ông xã có thể bù thêm tiền cho em."


Trình Nhạc Ngôn: "Sáng sớm thế này, không hay lắm đâu."


Dung Vọng Chi thản nhiên nói: "Sau 24 giờ nữa là biến mất rồi. Em đợi anh luyện tập đến mức độ tương tự thì cũng phải mất ba tháng đấy."


Trình Nhạc Ngôn: Tôi dùng cả hai tay sờ luôn.


Chỉ một chút thôi. Cậu nhổm dậy vén áo đối phương lên. Và rồi...


A a a! Cơ bụng này! Cảm giác tay này! Thật sự! Rất khó mà buông ra được nha!!


Trình Nhạc Ngôn bắt đầu cảm thấy có phải trên đó có keo không, dính chặt lấy tay cậu rồi. Nhưng tay không dám sờ xuống dưới nữa là thật. Mắt cũng chẳng dám nhìn xuống dưới luôn.


Dung Vọng Chi xoa xoa tóc cậu, Trình Nhạc Ngôn ngước mắt lên, vừa vặn chạm phải ánh mắt của anh.


Trình Nhạc Ngôn thầm chớp mắt hai cái: "Ánh mắt, Dung ông chủ anh chú ý ánh mắt một chút."


Dung Vọng Chi: "Em mới là người... đừng có ngẩng đầu nhìn từ dưới lên như thế."


Dứt lời, anh lật người một cái, khóa chặt người trong lòng mà hôn.


Thú thật, Dung Vọng Chi đã chuẩn bị sẵn tinh thần nghỉ làm trong 24 giờ mà buff còn tác dụng này rồi, kết quả là sáng sớm đã bị đặc trợ gọi điện điên cuồng.


Dung ông chủ tâm trạng không vui, giọng điệu cũng gay gắt: "Tốt nhất là cậu thực sự có việc."


Đầu dây bên kia, Phương Dẫn nói ngắn gọn: "Dung tổng, Dung Chí Hiển đã bị bắt. Tài xế đang đợi ngài ở dưới lầu."


Thế là Dung ông chủ đến cả bữa sáng cũng chưa kịp ăn, vội vàng đến công ty để trấn giữ. Anh phân biệt rất rõ nặng nhẹ nóng lạnh. Dù sao thì tiền bạc rất quan trọng, cực kỳ quan trọng, giờ anh còn có vợ phải nuôi nên tiền là thứ vô cùng, vô cùng quan trọng.


Có thể nói, Dung ông chủ kiếm được tiền đều có lý do của nó cả.


Dung Chí Hiển và Lý Lệ Lệ đồng thời bị bắt tại nhà. Dung Chí Hiển bị nghi ngờ tham ô công quỹ, nhận hối lộ và nhiều tội danh khác; Lý Lệ Lệ bị nghi ngờ mở sòng bạc, tụ tập đánh bạc. Hai người đúng là có duyên nợ sâu nặng, đến lúc này còn rủ nhau "lập đội" đi tù.


Nhà họ Dung nhất thời đầy rẫy tin tiêu cực, cộng thêm các loại rắc rối do Dung Chí Hiển để lại cần xử lý, Dung Vọng Chi bắt đầu bận tối mày tối mặt.


Trình Nhạc Ngôn lúc này mới nhận ra, Dung Vọng Chi thật sự là một cỗ máy làm việc, anh có thể chỉ ngủ ba tiếng mỗi ngày.



Ba tiếng. Chẳng biết anh làm thế nào mà chịu được. Các trợ lý trực tiếp làm việc với anh đều phải chia ba ca mới theo kịp nhịp độ của anh.


Trình Nhạc Ngôn hơi lo cho sức khỏe của đối phương, nhưng mẹ Dung nói: "Vọng Chi trước đây cũng thế, nói nó cũng chẳng nghe. Có những người bẩm sinh đã cần ngủ ít hơn người khác nhưng lại có nhiều năng lượng hơn."


Nghe cũng có vẻ hợp lý, Trình Nhạc Ngôn sau đó chỉ có thể làm việc là đốc thúc Dung Vọng Chi ăn cơm đúng giờ, ngủ ít nhất phải đảm bảo 6 tiếng.


Đó là ngày thứ năm sau khi Dung Chí Hiển bị bắt, Trình Nhạc Ngôn đến Dung thị đưa cơm cho Dung Vọng Chi. Cơm do dì ở nhà nấu, hợp khẩu vị hơn một chút.


Dung Vọng Chi đẩy xấp tài liệu trước mặt ra: "Bé cưng, ngồi lên đùi anh, đút cho anh vài miếng đi."


Trình Nhạc Ngôn: "Đây là văn phòng của anh, lát nữa có người vào tìm anh thì sao."


Dung Vọng Chi: "Không ai vào đâu. Anh mệt lắm Nhạc Ngôn, anh họp cả ngày rồi, mệt đến mức não sắp ngừng quay luôn."


Trình Nhạc Ngôn: "Không phải chứ ông anh? Anh nhìn lại mặt mình rồi hãy nói câu đó được không? Rõ ràng là anh đang tinh thần phơi phới mà? Thú thật tôi thấy trạng thái của anh còn tốt hơn em trai anh nhiều, cậu ấy vừa nãy đi đường cứ như đang bay ấy."


Dung Vọng Chi cụp mắt lẩm bẩm: "Chậc, quả nhiên mà, giá trị của đàn ông đến từ tiền bạc. Cổ phiếu Dung thị đang giảm, anh trong lòng Nhạc Ngôn cũng chẳng còn địa vị nữa rồi."


Anh rút ra một cuốn "Mệnh lệnh của chủ nhân" —— cuốn mới, cuốn cũ anh đã dùng hết rồi —— thấy nhiệm vụ mới nhất là:


Mệnh lệnh của chủ nhân 3: Ngồi lên đùi tôi đút tôi ăn cơm.


Phần thưởng nhiệm vụ: Một căn biệt thự tại Vân Thê Nhã Trúc.


Hình phạt nhiệm vụ: Mất một đồng tiền.


Trình Nhạc Ngôn: !? !? !?


Siêu cấp chấn động, mắt trợn tròn xoe.


Dung Vọng Chi: "Sao thế? Biệt thự cũng không cần à?"


Trình Nhạc Ngôn kêu lên: "Không phải đâu ông chủ, anh không thưởng tiền nữa à! Đều biến thành bất động sản rồi! Vấn đề này lớn lắm đấy! Có phải dòng tiền của anh đang kẹt, không có tiền mặt không? Tôi có đây, dùng của tôi nhé? Còn sợi dây chuyền kia cũng có thể bán, cầm cố chắc cũng được mấy chục triệu tệ đấy? Để tôi giúp anh gom ít tiền?"


Dung Vọng Chi im lặng năm giây, ánh mắt bỗng chốc trở nên nóng bỏng, nhìn chằm chằm cậu rồi nói: "Nhạc Ngôn, em đối với anh có phải là chân ái không? Chắc chắn là vậy rồi nhỉ? Không phải do anh tự luyến đâu, nhưng Nhạc Ngôn, em đối với anh chắc chắn là chân ái đúng không?"


Trình Nhạc Ngôn: "Cứ tính theo lãi suất năm 6% là được."


Dung Vọng Chi: "..."


Dung Vọng Chi: "Em đang đầu tư tài chính ở đây đấy à."


Trình Nhạc Ngôn: "Nhưng tôi đối với anh cũng là chân ái mà. Anh xem người khác có mượn được tiền từ tôi không. Vọng Chi, anh là người đầu tiên đấy."


Dung Vọng Chi: "À đúng đúng đúng, em nói phải. Nhưng tạm thời không cần, đâu đến mức phải động đến tiền của em. Lại đây ông xã ôm cái nào."


Cuối cùng biệt thự vẫn được tặng đi. Trình Nhạc Ngôn lẳng lặng ngồi lên đùi ông xã đút anh ăn cơm. Trác Trác ba tuổi còn chẳng cần người đút cơm nữa là. Chỉ có thể nói nhu cầu của người giàu thật khó hiểu.



Nhưng cơm chưa ăn xong, Dung Vọng Chi đã nhận được một cuộc điện thoại. Sắc mặt anh sa sầm hẳn xuống.


Cúp máy xong, anh nói với Trình Nhạc Ngôn: "Trước đây anh tìm người theo dõi Lưu Thiên Tứ, bên kia vừa báo với anh là mất dấu rồi. Phía hải quan chưa nhận được tin tức gì, nhưng anh không chắc hắn ta có phải đã về rồi hay không."


Trình Nhạc Ngôn: "Mẹ kiếp, làm thế nào mà được?"


Dung Vọng Chi: "Có một số đạo cụ có thể thay đổi diện mạo, hình như là cái gì 'Sứ giả thế thân'. Như thế này đi, để 250 và 419 đi dò hỏi xem sao."


Thế là, trong phòng chat mã hóa trực tuyến đã im hơi lặng tiếng bấy lâu, 250 thò đầu ra: Đại lão, còn cần tiền mạng không? @007


007 trả lời ngay lập tức: Chưa dùng hết đâu, tôi còn dư hơn 500MB.


419: Đại lão hà tất phải tiết kiệm thế. Tôi không cho phép đại lão phải sống khổ sở. Nạp tiền mạng rồi đây.


007: Cảm ơn anh em.


007: Nhưng dạo này tôi cũng chẳng có thông tin gì cho các cậu. Ký chủ của tôi nghi ngờ tôi, hắn sẽ chặn tôi.


419: Ơ? Sao lại bị chặn? Không phải đại lão chuyển sang nhóm R18 của bọn tôi rồi sao? Dù có làm chuyện "ấy ấy" cũng đâu có ảnh hưởng đến bọn tôi đâu?


007: Một hình thức chặn khác, phong tỏa tầm nhìn bên ngoài của tôi. Người có năng lực não bộ mạnh có thể làm được. Loại người này nếu đặt vào kịch bản Tinh tế, sinh ra đã là tinh thần lực cấp 3S rồi.


250 nghĩ thầm, đúng đúng đúng là như thế mà, Dung Vọng Chi chính là như vậy! Dung Vọng Chi có thể làm được!


419: Đại lão quả nhiên hiểu biết rộng, tôi thường đi kịch bản đô thị nhiều, chưa từng đi kịch bản Tinh tế.


419: Đại lão, ký chủ của anh đi con đường Vô tình đạo à?


007: Chắc không phải đâu, hắn bị lãnh cảm đấy mẹ kiếp. Anh em, tình hình thế nào, rốt cuộc cậu muốn hỏi gì?


007: Đơn giản chút, hỏi thẳng đi. Tôi nói thật là tôi muốn thông quan nhanh lắm rồi. Các cậu sắp đạt 90% rồi nhỉ, đoạn sau nhắm mắt cũng qua.


419: Được rồi tôi hỏi thẳng luôn, các người đã đổi "Sứ giả thế thân" rồi à?


007: Đổi rồi, nhưng chưa dùng.


419: Chưa dùng? Các người chưa về nội địa sao?


007: Chưa mà, vẫn ở cảng Thành, chỉ là đổi chỗ ở thôi.


007: Các cậu tìm người theo dõi mà bị mất dấu đúng không? Ký chủ của tôi có ngón nghề cắt đuôi lắm, bình thường thôi.


007: Hắn có thể nhìn thấy một chút dấu vết của sợi dây vận mệnh.


419 truyền đạt nguyên văn, Trình Nhạc Ngôn nghĩ một hồi liền bừng tỉnh đại ngộ, hỏa ra là vậy. Chẳng trách lần trước vụ tai nạn xe cộ của cậu, nào là đứa trẻ va vào, nào là chú chó nhỏ, nào là tài xế say rượu, trông cứ như một chuỗi tình cờ ngẫu nhiên dẫn đến vậy. Cả căn nhà gỗ cũng thế, tự nhiên đổ sập và thời gian đổ cũng thật đúng lúc, hóa ra là như thế này.


007: Ơ, khoan đã, hắn gọi tôi rồi, bảo là muốn dùng đạo cụ.



Đại lão quăng lại một câu như thế rồi tạm thời rời đi, nhưng sau đó không còn phát ra tiếng động nào nữa. Khả năng cao là bị nhốt biệt giam hoàn toàn, ngay cả lên mạng cũng không được.


Vậy Lưu Thiên Tứ dùng đạo cụ để làm gì?


Trình Nhạc Ngôn dứt khoát nói: "Không biết tên này định làm trò gì. Thế này đi, dạo này tôi đều ở nhà, dẫn Trác Trác theo luôn, dứt khoát không ra khỏi cửa, lớp giáo dục sớm cũng tạm nghỉ. Cứ ở lỳ trong nhà một tuần xem sao."


Dung Vọng Chi nói: "Được. Mấy ngày tới anh bắt buộc phải đi làm, không thể ở bên em... Thế này đi Nhạc Ngôn, em dứt khoát cùng Trác Trác sang ở tạm bên nhà cũ đi. Bên đó an ninh tốt hơn một chút, đông người, anh cũng yên tâm."


Trình Nhạc Ngôn: "Được."


Cậu hỏa tốc về nhà, nói với Trác Trác một tiếng, rồi bảo quản gia Lý và chị Tử Đệ mau chóng dọn dẹp đồ đạc. Rất nhanh, mấy người cùng nhau về lão trạch. Có vệ sĩ đi theo trên hai chiếc xe.


Dọc đường không có chuyện gì xảy ra, Trình Nhạc Ngôn còn cùng Trác Trác hát nhi đồng. Chỉ là khi vào trong hầm gửi xe, lúc Trình Nhạc Ngôn vừa cởi dây an toàn chuẩn bị xuống xe thì một chiếc xe bên cạnh đột nhiên lao ra.


Tài xế vậy mà lại là —— Dung Chí Hiển.


Người này rõ ràng mấy ngày trước đã bị giam giữ, giờ đây lại xuất hiện ở lão trạch nhà họ Dung.


Trong chớp mắt, Trình Nhạc Ngôn bừng tỉnh phản ứng lại, là đạo cụ của Lưu Thiên Tứ, hắn đã dùng nó lên người Dung Chí Hiển!


Dung Chí Hiển đã căm thù Dung Vọng Chi đến tận xương tủy, ông ta tưởng người trong xe là Dung Vọng Chi, lúc này gương mặt hung tợn, bất chấp tất cả, chỉ điên cuồng nhấn chân ga, đâm sầm vào chiếc xe đó.


Trình Nhạc Ngôn ngồi ở bên phía bị đâm. Trác Trác —— hay nói đúng hơn là Dung Ký Thời của tương lai, vào khoảnh khắc này đã không chút do dự tiếp quản cơ thể, tự mình chắn phía trước.


Vụ tai nạn xe cộ của Dung Vọng Chi là một vết thương thảm khốc hằn sâu trong ký ức của cậu. Cậu không có bất kỳ sự chần chừ nào, dường như động tác này đã được lặp lại hàng nghìn lần trong đại não, cuối cùng cũng có cơ hội thực hiện, chỉ để bảo vệ người cha còn lại của mình.


Cậu đã chắn cho Trình Nhạc Ngôn.


Khí vận trên người Dung Ký Thời ngút trời, trừ khi là tình tiết cố ý giết chóc, chứ còn những chuyện như tai nạn xe cộ thế này, cậu tự dùng cơ thể mình ra chắn thì căn bản không hề bị tổn thương dù chỉ một phân.


Đồng thời, Dung Vọng Chi được hệ thống báo tin, ngay lập tức đã mở đạo cụ "Phòng tân hôn mật ngọt" để thu nạp linh hồn của Trình Nhạc Ngôn.


Nhưng mà... Dung Vọng Chi cảm thấy dường như có gì đó không ổn. Lưu Thiên Tứ không thể nào cố tình lãng phí đạo cụ này được.


Anh còn đang nghĩ cái sự "không ổn" này đến từ đâu thì nghe thấy 250 trong đầu lo lắng kêu lên: Ký chủ, có vấn đề rồi, Phòng tân hôn mật ngọt đã mở, 419 nói Nhạc Ngôn đã chọn đồng ý, nhưng hiện tại, linh hồn của Nhạc Ngôn không có ở bên trong!


Dung Vọng Chi: ... Linh hồn em ấy đã đi đâu?


250 nghe có vẻ rất hoang mang: Tôi không biết. Để tôi hỏi 419...


Mười mấy giây sau, nó nói: Ký chủ, 419 mất liên lạc rồi.


Dung Vọng Chi tựa người vào lưng ghế, nắm chặt chiếc bút máy trong tay cho đến khi gân xanh trên mu bàn tay nổi lên cuồn cuộn. Lúc này anh đột nhiên thấu hiểu sâu sắc rằng tại sao mỗi một lần lưu hồ sơ, mỗi một tương lai, anh đều không chút do dự chọn nổ súng. Thậm chí chẳng phải vì "thông quan nhanh" hay "chơi lại". Chẳng liên quan gì đến những thứ đó cả, có lẽ anh chỉ nói vậy để Trác Trác cảm thấy dễ chịu hơn thôi.


Sự thật là, cho dù không có lưu hồ sơ, không có chơi lại, không có một cơ hội khác, anh vẫn sẽ làm chuyện như vậy.


Tài liệu trước mặt còn một chút chưa xem xong, anh tiếp tục xem xét kỹ lưỡng, ký tên mình vào cuối trang. Nét chữ cực kỳ cứng cáp. Sau đó anh nói trong lòng: Đi tìm 007, bảo rằng tôi muốn nói chuyện. Lưu Thiên Tứ hẳn là có thứ hắn muốn chứ. Gì cũng được. Cái gì cũng có thể thỏa thuận.



250: Vâng.


Điện thoại lúc này vang lên, là từ ba Dung gọi tới. Đối phương rất lo lắng nói Trình Nhạc Ngôn đã gặp tai nạn xe cộ, hiện đang hôn mê bất tỉnh.


Dung Vọng Chi nói: "Vâng, đưa vào bệnh viện đi, con qua đó ngay. Ba, ba về công ty đi, thời gian tới con không thể lo liệu việc công ty được nữa. Ba về gánh vác một chút."


Ba Dung: "Vào lúc này, ba sợ ba——"


Dung Vọng Chi rất bình tĩnh nói: "Ba, di chúc ở trong két sắt thư phòng, mật khẩu Nhạc Ngôn đã nói với mọi người trước đó rồi. Trác Trác nhờ mọi người chăm sóc. Nếu Nhạc Ngôn có chuyện gì, con sẽ đi nhảy xuống biển."


Ba Dung im lặng mười giây mới nói: "Con con con, con đang nói cái gì thế? Lúc này rồi mà con còn đùa với ba à? ... Là đùa đúng không?"


Dung Vọng Chi: "Đùa đấy. Ba mau đến công ty đi."


Anh cúp máy.


250 lẩm bẩm: Ký chủ, 419 nó... tuy nó mất liên lạc, nhưng chắc không phải nhiệm vụ thất bại đâu. Nếu nó thất bại thì sẽ phải về không gian Chủ Thần, như thế nó đã có thể nhắn tin cho tôi rồi. Anh đừng có nhảy xuống biển vội nhé!!


Dung Vọng Chi: 007 đâu?


250: Vẫn chưa phản hồi. A! Khoan đã, tôi nhận được tin rồi! 007 nói nó——


Hệ thống vốn đang cuống cuồng như kiến bò trên chảo nóng, lúc này bỗng trở nên ngơ ngác: Nó nói Lưu Thiên Tứ đã chết, nó nhiệm vụ thất bại, hiện giờ đã ở không gian Chủ Thần rồi?


Hệ thống không khỏi lẩm bẩm tự hỏi: Chuyện gì thế này? Vậy Nhạc Ngôn đâu?


Cùng lúc đó. Tại một không gian khác, một linh hồn hơi mơ màng mở mắt ra.


Ký ức có chút hỗn loạn, cậu không nhớ rõ nhiều chuyện lắm, không nhớ rõ tên mình, không nhớ rõ mình định làm gì, cũng không nhớ rõ mình đã đến đây bằng cách nào. Nhìn xuống dưới, cơ thể trong suốt, xuyên qua cơ thể trong suốt đó, cậu có thể nhìn thấy mặt đất bên dưới.


À. Là biến thành hồn ma rồi sao. Thế là mình "ngỏm" rồi à? "Ngỏm" rồi thì chẳng phải phải xuống địa phủ sao? Tại sao lại lưu lạc ở nhân gian thế này?


Mình định làm gì ấy nhỉ? Mình chắc chắn là có việc phải làm, nhưng mà, việc gì cơ?


Cậu nhìn quanh một chút, phát hiện đây là một bệnh viện. Trong phòng bệnh trước mặt, vừa vặn có một nam một nữ rời đi. Hai người đó tỏ vẻ không nỡ nhưng vẫn quyết tuyệt, khi rời đi liên tục ngoảnh đầu lại, người phụ nữ còn rơi lệ nữa, nhưng những điều đó đều không ngăn cản được họ đi xa dần.


Hồn ma đứng nhìn cánh cửa vừa khép lại trước mặt. Một ý nghĩ trong lòng dần trở nên rõ nét.


Cậu nhớ ra mình định làm gì rồi. Đúng vậy, cậu có một đứa con. Con của cậu tên là Trác Trác, việc cậu phải làm là ở bên cạnh nhìn con khôn lớn. Đây là chấp niệm của cậu, là việc cậu muốn làm.


Hóa ra là vậy. Cậu liền đưa tay đẩy cửa phòng bệnh. Không thể thực sự chạm vào cánh cửa, cả người cậu xuyên qua cửa mà vào bên trong.


Trong phòng bệnh, một cậu bé đang nằm trên giường bệnh, lặng lẽ rơi lệ, gối đã thấm đẫm nước mắt.


Hồn ma đi tới, cậu nói: "Sao con lại khóc thế?"


Đứa trẻ vừa khóc vừa nói: "Ba mẹ con đi rồi. Họ không cần con nữa. Họ bảo là đi mua hoa quả, nhưng con biết mà, họ không cần con nữa."


Hồn ma ngồi xuống bên cạnh giường, cậu vươn tay xoa xoa tóc đứa trẻ. Hồn ma không chạm được vào thứ gì khác, nhưng lại có thể chạm vào đứa trẻ. Cậu liền nhẹ nhàng nói: "Đừng khóc nữa, họ không cần con thì thôi, con làm con của ta nhé. Từ bây giờ, ta chính là ba của con, ba đến tìm con đây."


Thanh Niên Lầy Lội Xuyên Thành Ba Kế Nhà Hào Môn
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thanh Niên Lầy Lội Xuyên Thành Ba Kế Nhà Hào Môn Truyện Thanh Niên Lầy Lội Xuyên Thành Ba Kế Nhà Hào Môn Story Chương 93
10.0/10 từ 11 lượt.
loading...