Thanh Niên Lầy Lội Xuyên Thành Ba Kế Nhà Hào Môn
Chương 75
Lồng ngực Dung Vọng Chi phập phồng dữ dội, tay nắm chặt lưỡi dao như thể không biết đau là gì.
Giang Hữu Long định dùng thêm sức thì mấy tên vệ sĩ đã lao tới quật ngã gã. Lúc này Dung Vọng Chi mới buông con dao ra. Lòng bàn tay hắn đã đẫm máu, vệ sĩ muốn tiến lại băng bó nhưng hắn xua tay ra hiệu không cần.
Hắn quỳ một chân xuống bên cạnh Trình Nhạc Ngôn, để cậu tựa vào lòng mình.
Trong lòng Dung Lễ Chi hiện ra vô vàn câu hỏi, thật sự quá nhiều.
Ví dụ như: Anh ơi sao anh tỉnh rồi, anh tỉnh từ lúc nào, anh đã bình thường lại chưa? Trình Nhạc Ngôn có bị thành người thực vật không? Sao căn nhà này lại sập? Cái thằng điên khùng vừa rồi là ai thế? Anh ơi tay anh vẫn đang chảy máu kìa, anh có muốn cầm máu trước không...
Nhưng cuối cùng anh chẳng nói gì cả.
Anh thậm chí không bước tới, chỉ đứng cách đó vài mét, nhìn anh trai mình dùng bàn tay còn lành lặn khẽ chạm vào mặt Trình Nhạc Ngôn.
Bắt đầu từ chân mày, rồi đến đôi mắt, sống mũi, gò má và đôi môi.
Một cái chạm cực kỳ tỉ mỉ, không bỏ sót một phân nào.
Dung Lễ Chi vô thức dời mắt đi chỗ khác.
Đừng nhìn nữa, không nên nhìn thêm. Chi bằng anh ngẩng đầu lên ngắm ánh trăng lúc này còn hơn.
Dưới đêm trăng, Dung Vọng Chi ôm lấy người thương của mình.
Cuối cùng hắn cũng thực sự nhìn thấy gương mặt người ấy.
Hắn không thể dùng ngôn từ nào để diễn tả tâm trạng lúc này, chỉ có 250 biết rằng, trong tâm trí vốn dĩ là những trận mưa rào tầm tã trước kia, giờ đây đã nở rộ đầy hoa trên khắp các thung lũng.
Gió nhẹ thổi qua, những đóa hoa khẽ đung đưa theo nhịp.
Cuối cùng, hắn chỉ cúi người, đặt một nụ hôn gần như thành kính lên đôi mắt cậu.
Cảnh sát bấy giờ cũng vừa đến nơi.
...
Bệnh viện.
Trình Nhạc Ngôn nằm trên giường bệnh, cả người bất động như đang chìm vào giấc ngủ sâu. Bác sĩ đã kiểm tra, không có vết thương ngoài da, não bộ cũng không vấn đề gì, thuộc dạng hôn mê "không rõ nguyên nhân", giống hệt lần trước.
Nhưng Dung Vọng Chi không cho bác sĩ can thiệp gì thêm, chỉ để cậu yên tĩnh nằm đó.
Giang Hữu Long đã bị cảnh sát giải đi. Mấy cú nện của Trình Nhạc Ngôn thực ra rất nặng, nhưng không hiểu sao gã vẫn tỉnh táo và hung hãn, sau khi bị cảnh sát khống chế còn định hành hung cả người thi hành công vụ. Gã bị cáo buộc nhiều tội danh như cố ý giết người chưa thành, cố ý gây thương tích, bắt cóc chưa thành... và đã bị giam giữ. Chuyện này liên quan đến cả Giang gia và Dung gia, đôi bên đều cử luật sư theo sát, gã chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đẹp trong tù.
Giang Mộ Dao ở phòng bệnh ngay bên cạnh, đã được truyền máu, tuy chưa tỉnh nhưng cơ bản đã qua cơn nguy kịch.
Ba đứa trẻ đều không bị thương, chỉ là bị một phen khiếp vía. Đặc biệt là Nhiên Nhiên, thằng bé cứ sốt liên miên nên đã được ông bà ngoại đưa sang bệnh viện nhi. Cố Sở đã đón Cố Tần về, còn ba mẹ Dung và Dư Tử Đệ cũng đến đón Trạc Trạc.
Lúc đầu Trạc Trạc nhất quyết không chịu rời bệnh viện, mãi đến khi Dung Vọng Chi hứa với cậu bé rằng "Ba nhỏ chắc chắn sẽ không sao đâu", thằng bé mới chịu về nhà.
Ba mẹ Dung cuối cùng cũng chờ được ngày Dung Vọng Chi tỉnh lại, nhưng không ngờ lại là trong hoàn cảnh thế này.
Lúc này, Dung Vọng Chi đang ngồi cạnh giường bệnh của Trình Nhạc Ngôn, một y tá đang giúp hắn băng bó vết thương trên tay.
Vấn đề không quá lớn, vì lúc nắm lấy lưỡi dao, hệ thống 250 đã trực tiếp chuyển 5 vạn tích điểm thành chỉ số sức khỏe, về cơ bản không có gì đáng ngại, cũng không cần phẫu thuật, chỉ là máu chảy hơi nhiều trông hơi đáng sợ thôi. Hắn để tay sang một bên cho y tá khâu vết thương, ánh mắt chưa từng rời khỏi gương mặt Trình Nhạc Ngôn.
Hắn mặc một chiếc sơ mi trắng, giờ đã bị máu nhuộm đỏ một nửa.
Ánh mắt anh trai mình quá mức mãnh liệt, Dung Lễ Chi cảm thấy trong bầu không khí này, việc mình đứng một bên thật sự vô cùng gượng gạo và chột dạ.
Anh định đi từ trước, nhưng lúc đó Dung Vọng Chi bảo anh đợi một lát, anh cũng chẳng biết anh trai bảo mình đợi cái gì.
Cuối cùng, anh vẫn đành phải đánh liều lên tiếng: "Anh, nếu không có việc gì nữa thì... em về trước đây."
Dung Vọng Chi thản nhiên nói: "Lại đây."
Dung Lễ Chi chậm chạp bước tới trước mặt Dung Vọng Chi.
Nói thật lòng, anh rất không muốn đối diện với Dung Vọng Chi. Đối phương quá sắc bén, khí thế áp người, khi ở bên cạnh hắn, anh vô thức phải tập trung cao độ, giống như mọi tế bào trong cơ thể đều ở trạng thái cảnh giác, rất mệt mỏi.
Lúc còn là người thực vật, Dung Vọng Chi thật sự vô hại, khiến anh suýt quên mất đối phương là hạng người nào.
Một Dung Vọng Chi như thế này khiến anh khó lòng liên tưởng tới người "anh Đường" vẫn thường xuyên thư từ qua lại với mình khi xưa. Tâm trạng Dung Lễ Chi vô cùng phức tạp.
Dung Vọng Chi cuối cùng cũng dời mắt khỏi Trình Nhạc Ngôn, nhìn sang anh.
Hắn lại nói: "Cúi thấp người xuống."
Dung Lễ Chi liền cúi người, nghĩ thầm không biết hắn định nói gì mà bí mật thế.
Kết quả là Dung Vọng Chi đưa tay ra, không chút do dự tặng cho anh một cái tát trời giáng.
Ra tay rất nặng, một bên mặt Dung Lễ Chi sưng vù lên ngay lập tức.
Anh loạng choạng mới đứng vững được, ngọn lửa giận dữ bốc lên, anh ôm mặt hét: "Dung Vọng Chi anh điên rồi à? Tôi đào vợ anh cả buổi trời đến nỗi ngón tay cũng chảy máu đây này mà anh đánh tôi? Anh dựa vào cái gì mà đánh tôi? Anh —"
Dung Vọng Chi ngắt lời: "Dựa vào việc lão Lâm là người của cậu! Cậu còn gì để nói không?"
Cơn giận tan biến tức thì, Dung Lễ Chi lập tức "tắt đài", mặt hết đỏ lại trắng, ấp úng: "Anh... anh biết rồi."
Đúng là anh đã mua chuộc một vệ sĩ của Dung Vọng Chi, mục đích ban đầu cũng chẳng phải để gây chuyện, chính anh cũng không rõ tâm thái mình là gì, tóm lại là đã bỏ một số tiền lớn ra mua chuộc.
Bình thường anh cũng không bảo lão Lâm liên lạc với mình, chỉ dặn khi nào có việc đặc biệt mới báo. Kết quả là buổi tối lão Lâm lén gửi tin nhắn cho anh, bảo rằng Trình Nhạc Ngôn hình như gặp chuyện gì đó, muốn về nhà ngay.
Ở cô nhi viện thì có chuyện gì được chứ?
Trong phút chốc quỷ xui xế khiến, anh bảo lão Lâm ém chuyện xuống, không được nói gì cả, định bụng tự mình chạy qua xem Trình Nhạc Ngôn đang làm cái trò gì.
Và rồi anh chứng kiến cảnh căn nhà gỗ sụp đổ.
Việc anh tự tay đào Trình Nhạc Ngôn ra là thật, nhưng... anh hiểu rõ, Dung Vọng Chi đi lại bình thường, động tác dứt khoát, e là đã tỉnh từ lâu mà chỉ không nói ra thôi.
Nếu không phải anh mua chuộc lão Lâm, tình cờ ngáng chân, thì sau khi Dung Vọng Chi biết trên núi có chuyện, việc đầu tiên hắn làm chắc chắn là đi tìm Trình Nhạc Ngôn. Bọn họ người đông thế mạnh lại mang theo vệ sĩ, Giang Hữu Long sau đó muốn ra tay cũng chẳng có cơ hội, sao có thể để xảy ra cảnh nguy hiểm đến mức Dung Vọng Chi phải dùng tay không đỡ dao.
Hậu quả anh không dám nghĩ tới.
Chuyện này quả thực anh là người đuối lý, vừa nãy anh cũng luôn chột dạ vì điều đó, sợ đến run người.
Giờ đã bị phát hiện, tát cũng đã ăn, cái tâm trạng treo ngược của Dung Lễ Chi trái lại đã hạ xuống được đôi chút.
Anh đấu tranh vài giây, cuối cùng thành thật nói: "Xin lỗi anh, là em sai."
Dung Vọng Chi không nói gì.
Y tá tiếp tục xử lý vết thương cho hắn, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, không hở một lời như thể chẳng nghe thấy gì.
Dung Lễ Chi: "Chị dâu vì em mà suýt gặp chuyện, đợi chị dâu tỉnh lại, em sẽ xin lỗi anh ấy. Cần bồi thường gì em cũng nhận hết."
Dung Vọng Chi vẫn im lặng.
Dung Lễ Chi lại nói: "Chị dâu thích tiền phải không? Hay là em đền tiền, chắc chắn chị dâu sẽ vui cho mà xem."
Ngay lúc bầu không khí bế tắc đến mức khiến Dung Lễ Chi cảm thấy khó thở, Dung Vọng Chi mới chịu lên tiếng: "Cần đến lượt cậu bỏ tiền chắc? Tôi chết rồi hay là phá sản rồi?"
Dung Lễ Chi lẳng lặng ngậm miệng.
Dung Vọng Chi: "Cậu nên thấy may mắn vì hiện giờ Nhạc Ngôn không sao, nếu không, tất cả đều phải nợ máu trả bằng máu cho tôi."
Dung Lễ Chi tiếp tục ngậm miệng.
Vài giây sau, Dung Vọng Chi nói: "Hôm nay sẵn tiện vạch trần mọi chuyện luôn. Chuyện năm xưa, tôi có trách nhiệm với cậu. Bất luận thế nào, bất luận mục đích của tôi là gì, bất luận tôi có lấy danh nghĩa là vì tốt cho cậu đi chăng nữa, tôi cũng không nên lừa dối cậu, càng không nên biến mất như thế.
Nếu cậu có oán hận tôi, bây giờ cậu có thể đánh tôi, đánh trả lại, hoặc mắng tôi, chỉ trích tôi đều được. Tôi chấp nhận."
Dung Lễ Chi im lặng mười mấy giây, vô số ý nghĩ xoay vần trong đầu, cuối cùng, anh chỉ thở hắt ra một hơi, nói: "Không còn nữa rồi."
Ba chữ này thốt ra, anh cảm thấy lồng ngực vốn luôn tắc nghẽn mỗi khi nghĩ đến chuyện này cuối cùng cũng thông suốt.
Được rồi, hãy để quá khứ ngủ yên.
Dung Vọng Chi gật đầu: "Tốt. Bây giờ tôi muốn nói cho cậu biết Dung Chí Hiển và Lý Lệ Lệ đã làm những gì. Trạc Trạc có một bảo mẫu là bà Trương, sau khi tôi gặp chuyện, bà ta đã thường xuyên bạo hành Trạc Trạc trong nhiều năm, còn âm mưu bắt cóc."
Chuyện Trạc Trạc bị bắt cóc gây xôn xao dư luận, Trịnh Niệm Niệm cũng vì thế mà phát điên, chuyện này Dung Lễ Chi cũng biết.
Dung Vọng Chi: "Bà Trương là do Dung Chí Hiển và Lý Lệ Lệ mua chuộc."
Dung Lễ Chi đột nhiên ngẩng phắt đầu lên.
Chuyện này anh không hề hay biết.
Dung Vọng Chi khẽ cụp mắt: "Dung Chí Hiển và Lý Lệ Lệ đều sẽ phải ngồi tù, lần này không ai cứu được họ đâu. Nhưng chuyện giữa tôi và cha cậu không liên quan đến cậu. Đó là điều thứ nhất. Thứ hai, tôi biết trên người cậu có một thực thể đặc biệt, những gì cậu muốn làm, tôi không bao giờ cho phép nó xảy ra. Tôi cũng có thể nói thẳng với cậu, con đường cậu đang đi là đường chết.
Bây giờ tôi cho cậu hai sự lựa chọn.
Thứ nhất, ra nước ngoài, cả đời này đừng quay về nữa. Cậu là một thành viên của Dung gia, tôi bảo đảm cho cậu cả đời cơm no áo ấm. Thứ hai, đi theo tôi. Từ bỏ những việc cậu định làm. Sau này tôi nói gì cậu làm nấy."
"Hãy chọn lựa thận trọng. Một khi đã quyết định thì không còn đường lui đâu."
Dung Lễ Chi không hiểu vì sao, nhưng lúc này, anh đột nhiên nghẹn ngào.
Vẫn còn có người quản anh, vẫn còn có người quan tâm đến tương lai của anh.
Nhưng mà...
Anh vừa đau đớn vừa hoang mang nói: "Anh ơi, em không biết phải chọn thế nào."
Biểu cảm của Dung Vọng Chi vẫn không thay đổi, thản nhiên nói: "Vậy được thôi. Tôi chọn hộ cậu."
Dung Lễ Chi: "Hả? Còn được chọn hộ nữa à?"
Dung Vọng Chi: "Chọn số 2. Bắt đầu làm từ trợ lý của tôi. Bây giờ, gọi điện cho Phương Dẫn, bảo cậu ta ngày mai quay lại trụ sở tập đoàn làm việc, chức vụ mới là Trợ lý đặc biệt của Tổng giám đốc, tiện thể thông báo cho bộ phận nhân sự. Gọi điện cho Ngô Hoa, Diệp Kỳ, Đỗ Hành, tối nay đến gặp tôi. Gọi điện cho Chu Hòa, Phương Thông, hẹn bữa trưa ngày mai. Nói với Hạ Hoan là tôi đã tỉnh, bảo cô ta cân nhắc xem nên đứng về phe nào, nếu muốn thì trưa mai cùng đi ăn cơm. Chiều mốt bốn giờ, triệu tập họp Hội đồng quản trị..."
Hắn dặn dò một hơi rất nhiều việc.
Đây chính là — cuộc thanh trừng bắt đầu.
Dung Lễ Chi càng nghe lòng càng nặng trĩu.
Những cái tên anh trai anh vừa nhắc đến, thậm chí có cả một trợ lý của Dung Chí Hiển! Anh chưa từng biết đó là người của Dung Vọng Chi!
Tình cha con giữa anh và Dung Chí Hiển đã bị mài mòn từ nhiều năm trước. Anh cũng quá hiểu rõ ba mẹ mình là hạng người gì.
Ngồi tù, chính là kết cục của họ sao.
Lòng anh bộn bề cảm xúc, nhưng đồng thời, Dung Vọng Chi vẫn tiếp tục nói thêm rất nhiều, rất nhiều nữa...
Đầu óc Dung Lễ Chi mụ mị đi, lập tức rút điện thoại mở ghi chú: "Anh ơi anh nói chậm thôi!! Mấy cái trước em sắp quên hết rồi, làm sao bây giờ?! Anh nói lại lần nữa được không?"
Dung Vọng Chi nói: "Không phải có hệ thống sao, nó nhớ được mà. Đã có thứ đó thì phải biết tận dụng, dùng làm sổ ghi chú chẳng phải tốt lắm sao. Còn nữa, trong công việc phải gọi là Dung tổng."
Dung Lễ Chi: "Vâng, Dung tổng."
Cách vài giây sau anh đột nhiên thét lên: "Sao anh biết em có hệ thống?!"
Dung Vọng Chi: "Số hiệu?"
Dung Lễ Chi: "40082055, không phải, sao anh biết được chứ?! Chuyện này có thể nói thẳng ra như vậy được sao? Biết chuyện này rồi mà sao anh vẫn bình tĩnh thế hả??"
Dung Vọng Chi: "Tôi hỏi số hiệu hệ thống, không phải hỏi số máy bàn."
Dung Lễ Chi: "Thì đây là số hiệu mà, đều là tám chữ số —"
Bỗng dưng khựng lại.
Tiện thể nói luôn, anh cảm thấy biểu cảm của anh trai nhìn mình cứ như đang nhìn một thằng đần.
Chết tiệt, có phải anh bị hố rồi không.
Trong đầu Dung Vọng Chi, hắn nói: 250, đồ phế vật. Cái số máy bàn đó chính là kẻ ngươi khóa mục tiêu 007 sao?
250: Trời, sập, rồi.
Hệ thống rõ ràng không thể chấp nhận được sự thật này, nó gần như xoay vòng nhảy nhót đập đầu xuống đất trong tâm trí Dung Vọng Chi, miệng lẩm bẩm không ngừng: "Rõ ràng đã kiểm tra mấy lần rồi mà", "Chắc chắn có đại lão nào đó", "Tiền bối 007 im hơi lặng tiếng bấy lâu chắc chắn có bẫy", vân vân và vân vân.
Dung Vọng Chi chẳng buồn nghe nó nói nhảm: Câm miệng. Đi mà chịu nhục cùng với 419 đi. Giờ ngươi vào phòng tân hôn đi, báo cho Nhạc Ngôn biết chuyện này. Sau đó nói với Nhạc Ngôn, lần này tôi không vào đạo cụ nữa, hẹn gặp lại sau ba ngày. Đúng rồi, đừng nhắc việc tôi đã tỉnh. Tôi vẫn chưa nghĩ xong có nên tỉnh lại hay không.
250: Vâng thưa ký chủ, nhưng chuyện 007 tôi thấy vẫn cần thảo luận —
Dung Vọng Chi: Đi ngay.
250 im lặng, hậm hực rời đi.
Dung Vọng Chi tiếp tục: "Có gì không hiểu thì đi hỏi trợ lý Trần. Bảo cậu ta bận rộn xong đợt này tôi sẽ cho xuống chi nhánh làm hai năm, về sẽ thăng chức."
Dung Lễ Chi: "Rõ."
Anh định đi làm việc ngay, thì thấy Dung Vọng Chi lấy từ trong túi ra một lọ thuốc nhỏ trong suốt đặt lên bàn.
Dung Vọng Chi: "Chuyện nào ra chuyện đó, thứ cậu từng hạ cho Nhạc Ngôn, cậu tự mình uống đi, chuyện này đối với tôi coi như xong. Còn phía Nhạc Ngôn tôi không quyết định thay được, đợi cậu ấy tỉnh, cậu tự đi mà nói."
Dung Lễ Chi im lặng vài giây, cuối cùng nói: "Được, rất công bằng." Nói đoạn định cầm lấy dốc vào miệng.
Dung Vọng Chi cạn lời dùng tay gõ xuống bàn hai cái: "Làm việc trước đi. Ít nhất cũng phải chờ — chờ sau ba ngày nữa."
Ba ngày là đủ để hắn thu dọn mọi thứ.
Như vậy khi Nhạc Ngôn từ "phòng tân hôn" bước ra, cái cậu đối mặt ít nhất cũng là một thế giới tốt đẹp hơn một chút.
Dung Lễ Chi nhét lọ thuốc vào túi, Dung Vọng Chi lại dặn thêm: "Còn một việc riêng nữa. Đi đổi vàng đi, hỏi tất cả các ngân hàng xem, có bao nhiêu đổi bấy nhiêu, giúp tôi đúc một mẻ trái cây bằng vàng, không cần cầu kỳ hình dáng quá, quan trọng là phải nhanh."
Dung Lễ Chi: "Rõ. Thưa Dung tổng, cần những loại trái cây nào ạ?"
Dung Vọng Chi: "Đầy đủ bộ sưu tập. Táo, xoài, dứa, dưa hấu thì đã có rồi, những thứ khác cậu tự xem mà làm, bắt đầu phải bao gồm mít, sầu riêng, kẹo hồ lô và chuối. Hai loại đầu làm to một chút, chuối thì làm thành một nải."
Dung Lễ Chi: "Rõ."
Dung Vọng Chi: "Hoàn thành trong vòng ba ngày."
Dung Lễ Chi chấn kinh: "Ba ngày? Nhiều loại trái cây thế này, cơ bản là không thể làm kịp được đâu ạ!?"
Dung Vọng Chi: "Vậy thì nghĩ cách mà làm cho bằng được. Ba ngày nữa Nhạc Ngôn tỉnh rồi."
Dung Lễ Chi bấy giờ mới sực nhận ra, hóa ra đống trái cây bằng vàng này là để tặng Trình Nhạc Ngôn à! Thần kinh à, anh ta cần cái thứ này làm gì chứ?
Khoan đã...
Đợi chút.
Anh kinh ngạc hỏi: "Nên là trước đây anh lừa chị dâu bảo anh có nhiều trái cây vàng như thế? Nhưng thực ra anh không có, nên giờ mới phải vắt chân lên cổ mà làm?"
Dung Vọng Chi im lặng.
Sự im lặng không phủ nhận chính là sự thừa nhận.
Dung Lễ Chi cảm thấy như thể hôm nay mới là ngày đầu tiên anh thực sự biết về anh trai mình, anh nói với tâm trạng phức tạp: "Anh ơi, thế chẳng phải trước đây anh toàn 'ăn chùa' chị dâu thôi sao?"
Dung Vọng Chi: "... Cút đi làm việc!"
Thanh Niên Lầy Lội Xuyên Thành Ba Kế Nhà Hào Môn
