Thanh Niên Lầy Lội Xuyên Thành Ba Kế Nhà Hào Môn
Chương 7
Trình Nhạc Ngôn hoàn toàn không biết rằng, chỉ qua một lời nói của mình, nhóc con Trạc Trạc đã tìm cho người cha là tỷ phú của mình một định vị mới: Kẻ nghèo hèn.
Sau khi cùng nhóc con ăn KFC xong, Trình Nhạc Ngôn cảm thấy mối quan hệ giữa hai người đã thân thiết hơn vài phần. Cậu nhận thấy đây là cơ hội tốt để giáo dục bé con, giúp bé thoát khỏi nỗi ám ảnh về "chuồng chó", thế là cậu lên tiếng: "Bảo bối à, trên đời này không có bữa tối nào là miễn phí cả, hôm nay ba kế cũng phải dạy con vài đạo lý làm người."
Trạc Trạc lặng lẽ mím môi, mở to đôi mắt tròn xoe, chăm chú nhìn cậu.
Trình Nhạc Ngôn: "Đạo lý lớn thứ nhất —— Bảo bối ơi, con nhìn chú kia kìa!"
Cậu chỉ tay về phía một người đàn ông trung niên ngồi bàn bên cạnh. Bên tay người đó có đặt một bao thuốc lá, nhưng vì trong nhà cấm hút thuốc nên ông ta không hút, chỉ thỉnh thoảng lấy tay sờ vào bao thuốc và cái bật lửa.
Trình Nhạc Ngôn: "Con phát hiện ra điều gì không?"
Nhóc con lắc đầu.
Trình Nhạc Ngôn: "Con nhìn chú ấy xem, răng vàng chưa kìa! Bảo bối à, ba kế dạy con, hút thuốc sẽ làm răng bị vàng đấy, tốt nhất là đừng hút thuốc nhé. Nếu không sau này con thích người ta, vừa mở miệng bắt chuyện đã lộ ra hàm răng vàng khè, thì ngượng chết mất."
Mặc dù mấy chữ "thích người ta" làm Trạc Trạc đầy dấu hỏi chấm — dù sao thì nhóc con hiện giờ mới ba tuổi thôi mà — nhưng chuyện hút thuốc này thì bé thấy cũng có lý. Răng vàng là một chuyện, quan trọng là nhà mình đang "nghèo" mà, gia đình nghèo thì không nên lãng phí tiền mua thuốc lá mới đúng.
Trình Nhạc Ngôn lại tiếp tục truyền đạt kinh nghiệm xương máu: "Bảo bối, đạo lý lớn thứ hai mà ba kế muốn dạy con là tổng hợp của tất cả những triết lý nhân sinh mà ba kế nghiệm ra được từ lúc sống tới giờ. Cực kỳ quan trọng, con phải nghe cho kỹ nhé."
"Chỉ cần gói gọn trong một câu thôi, đó là: Theo tiền thì phất lên như diều gặp gió, theo tình thì chẳng có gì ngoài hai bàn tay trắng. Ba cái thứ tình yêu tình báo ấy à, tầm thường! Có ích gì đâu, quan trọng nhất là gì? Là TIỀN!"
Nhóc con nghe mà hiểu được một nửa, cuối cùng kết luận ra là: Vì nhà mình là gia đình nghèo nên nhất định phải nỗ lực kiếm thật nhiều tiền.
Ừm, một khi đã chấp nhận thiết lập "gia đình nghèo hèn", đột nhiên thấy mọi chuyện đều trở nên rất dễ giải thích. Nhóc con mặt mũi nghiêm túc, gật đầu đầy vẻ đồng tình.
Trình Nhạc Ngôn cũng không ngờ Trạc Trạc lại tiếp thu lời mình nhanh đến thế. Đúng là đứa trẻ có thể dạy bảo mà!
Cậu lại lấy chính mình ra làm ví dụ: "Haiz, như ba kế đây này, trước đây đúng là bị mỡ heo che mắt, bị cửa sắt kẹp đầu, lại đi theo đuổi cái thứ gọi là 'tình yêu'! Kết quả thì sao, bị lừa tiền, lừa của ba kế hơn 9,82 triệu tệ đấy! Ba kế dành dụm chút tiền có dễ dàng gì đâu! Cái thằng Hạng Cảnh Châu khốn kiếp đáng băm vằm đó..."
Phía sau là một tràng những lời mắng mỏ không nể nang, mắng đến mức đau thấu tâm can.
Kết quả cũng thật khéo, điện thoại của Trình Nhạc Ngôn đúng lúc này vang lên, màn hình hiển thị: "Cảnh Châu my love ".
Trình Nhạc Ngôn suýt thì nôn ra tại chỗ, lập tức đổi tên danh bạ thành "Cảnh Châu muốn ọe ".
Tính toán thời gian thì hôm qua cậu vừa đuổi cổ Hạng Cảnh Lâm đi, cũng đến lúc Hạng Cảnh Châu gọi điện tới hỏi tội rồi.
Điện thoại vừa bắt máy, quả nhiên Hạng Cảnh Châu dùng giọng điệu nóng nảy và mất kiên nhẫn: "Chuyện này là sao, Cảnh Lâm nói cậu đuổi việc nó, còn đòi lại cả tiền lương trước đây nữa? Mẹ tôi đang nổi trận lôi đình kia kìa! Tôi thật không biết cả ngày cậu nghĩ cái gì trong đầu nữa, có thể đừng làm mấy chuyện ngu ngốc được không? Nếu sau này cậu còn muốn ở bên tôi, thì định qua cửa mẹ tôi kiểu gì đây!?"
Trình Nhạc Ngôn: Aaaa, đồ tiện nhân! Đồ rùa rụt cổ!
Cậu thừa biết khi nói chuyện với hạng tiện nhân này, điều quan trọng nhất là bốn chữ: Không được tự bào chữa.
Thế là cậu hoàn toàn phớt lờ những gì đối phương nói, mở miệng là tung "bom": "Mẹ của Dung Vọng Chi biết chuyện của chúng ta rồi."
Một câu nói đã lấy lại hoàn toàn thế chủ động của cuộc hội thoại.
Hạng Cảnh Châu nghẹn họng, vài giây sau mới mở miệng, giọng điệu đã dịu đi nhiều: "Ngôn Ngôn, là cậu nói với bà ấy sao? Hiện giờ tình hình thế nào rồi?"
Trình Nhạc Ngôn: "Bà ấy tự điều tra ra. Căn biệt thự sẽ bị chuyển lại dưới tên bà ấy, chuyện khoản vay thì hoàn toàn hết hy vọng rồi, tôi sắp bị bà ấy quét ra khỏi nhà đến nơi đây."
Hạng Cảnh Châu cuống quýt: "Cái gì? Sao bà ta có thể làm thế!? Lúc trước hai bên đã ký hợp đồng rồi mà!"
Trình Nhạc Ngôn: "Ừm, nên cũng chưa bị quét ra khỏi nhà hoàn toàn. Bà ấy nói sẽ cho tôi thêm một cơ hội nữa."
Hạng Cảnh Châu lại thở phào một hơi: "Tôi hiểu rồi, Ngôn Ngôn, cậu làm vậy là vì chuyện này, vì tôi nên mới đuổi Cảnh Lâm đi đúng không? Ngôn Ngôn, cậu... cậu đã hy sinh cho chúng ta quá nhiều. Cậu chịu thiệt thòi rồi. Đây đều là lỗi của Cảnh Lâm, nó đã gây rắc rối cho cậu, tôi sẽ giáo huấn nó hẳn hoi. Còn mẹ tôi nữa, lúc này bà ấy còn thêm dầu vào lửa làm gì không biết. Cậu yên tâm đi, tương lai của chúng ta đều nằm trong tay chúng ta!"
Chỉ vài câu nói, Trình Nhạc Ngôn đã ổn định được Hạng Cảnh Châu, hắn thậm chí còn tự tìm lý do giúp cậu, lại còn nói "cậu chịu thiệt thòi rồi".
Hệ thống than phục không thôi: Ký chủ, cái này... anh từng làm công việc gì liên quan sao!?
Trình Nhạc Ngôn: ... Làm gì có việc nào đối ứng được, nghề 'mổ lợn' (lừa tình lấy tiền) à. Thống cha, mày cứ đợi mà xem, sớm muộn gì tao cũng bắt cái thằng khốn này nôn sạch tiền ra cho tao.
Hệ thống vỗ tay bôm bốp: Đợi, đợi chứ!
Hạng Cảnh Châu lại nói thêm một đống lời ngon ngọt với Trình Nhạc Ngôn, cuối cùng nói mấy câu "nhớ em" rồi mới cúp máy.
Lúc này đèn đường đã bắt đầu lên, Hạng Cảnh Châu ngồi trên chiếc ghế da trong văn phòng, trước mắt là muôn vàn ánh đèn lấp lánh qua khung cửa kính sát đất. Gần đây hắn đang ở Singapore tìm kiếm cơ hội huy động vốn, ngắn ngày chưa thể về nước. Vốn dĩ hắn cảm thấy không phải đối mặt với Trình Nhạc Ngôn là một sự giải thoát, nhưng lúc này ngược lại nảy sinh một cảm giác kỳ lạ: Đối với cuộc điện thoại vừa rồi, hắn thậm chí có chút — chưa thấy thỏa mãn.
Trước đây gọi điện cho Trình Nhạc Ngôn, hắn toàn phải "bóp mũi" mà gọi. Trình Nhạc Ngôn đưa tiền cho hắn, hắn không thấy cảm kích, ngược lại mỗi khi nhớ tới chỉ thấy nhục nhã và buồn nôn.
Lần này thì khác. Trình Nhạc Ngôn không nói quá nhiều, toàn là hắn nói, nhưng hắn lại thực sự cảm thấy rất khác biệt. Câu "nhớ em" cuối cùng đương nhiên là lời dối trá, nhưng cảm giác "chưa thỏa mãn" kia lại là thật.
Chuyện gì thế này? Hắn nghĩ thầm, không ngừng hồi tưởng, muốn bắt lấy cái cảm giác thoáng qua trong tim mình là gì. Chỉ là chưa kịp nghĩ nhiều, chuông điện thoại lại vang lên, là mẹ hắn gọi. Hạng Cảnh Châu thực sự trở nên mất kiên nhẫn, cau mày lại.
Bên kia, Trình Nhạc Ngôn vừa cúp điện thoại thì thấy Trạc Trạc đưa tay ra, nhẹ nhàng cầm lấy món đồ chơi đặt trên khay — phần ăn trẻ em mà Trình Nhạc Ngôn mua có tặng kèm một món đồ chơi, là một con Pikachu.
Thấy ánh mắt của Trình Nhạc Ngôn hướng tới, Trạc Trạc lập tức sợ hãi, không dám nhúc nhích.
Ba kế vừa rồi biểu hiện rất ôn hòa thì đúng, nhưng... nhóc con đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị ba kế đánh vào tay. Giống như trước đây, bà nội gửi quà tới, thằng bé muốn cầm lấy là ba kế sẽ đánh vào tay, sau đó đoạt lấy món quà. Những thứ gì ba kế thích thì giữ lại, không thích thì ném xuống đất.
Chỉ là lần này, thằng bé không bị đánh. Ba kế nheo mắt cười nói: "Bảo bối ơi, đây là phần ăn em bé, con là em bé, nên đây là đồ chơi dành cho con đấy."
Trạc Trạc lúc này mới thở phào, rụt rè mở hộp ra, lấy con Pikachu cầm vào tay. Trong lòng có một cảm giác kỳ lạ: Bé cảm thấy món đồ chơi này không giống với tất cả những món đồ chơi ở nhà. Đây không phải là thứ người ta chọn thừa lại. Đây là... thứ thuộc về duy nhất một mình bé.
Ăn xong KFC, Trình Nhạc Ngôn đưa bé về nhà. Trạc Trạc cứ cầm con Pikachu đó mãi, lúc đi ngủ cũng vẫn ôm khư khư.
Vì vẫn còn nghi ngờ dì Trương, chuyện tắm rửa, thay quần áo đều do Trình Nhạc Ngôn tự tay làm, còn ngồi cùng Trạc Trạc xếp gỗ một lát. Sau đó cậu ngồi bên giường, nhìn nhóc con ôm Pikachu, yên lặng nhắm mắt lại. Một lát sau, nhịp thở của thằng bé đều đặn, đã ngủ say rồi.
Trình Nhạc Ngôn không khỏi cảm thán: Đứa trẻ này sao mà dễ nuôi thế không biết! Đúng là thiên thần mà!
Nhìn thấy bé con quý trọng ôm lấy Pikachu như vậy, trong lòng cậu lại thấy xót xa, quyết định ngày mai phải đưa Trạc Trạc đi trung tâm thương mại mua thật nhiều đồ chơi. Thật nhiều, thật nhiều đồ chơi. Những thứ lúc nhỏ mình muốn mà không có được, tất cả đều phải mua cho Trạc Trạc. Trạc Trạc phải có tất cả mọi thứ!!! TẤT CẢ!!!
Cậu giúp nhóc con đắp chăn cẩn thận, tắt đèn rồi rời đi.
Sau khi cậu đi, nhóc con mở mắt ra, lặng lẽ ngồi dậy trên giường, từ trong bụng con gấu bông lấy ra cái điện thoại, gửi tin nhắn bình an hôm nay cho anh Cố Tần.
Bé không nhịn được mà chia sẻ: Anh Cố Tần ơi, hôm nay em được gặp ba rồi. Trình Nhạc Ngôn còn đưa em đi ăn KFC, ngon lắm ạ. Chú ấy cho em một con Pikachu, em muốn tặng lại cho anh.
Cố Tần trả lời: !!! Sao hắn đột nhiên tốt thế!
Chết rồi, có khi nào Trình Nhạc Ngôn muốn bắt cóc em rồi bán đi không?
Trạc Trạc: Dạ, có phải vì nhà em nghèo quá nên chú ấy muốn bán em lấy tiền không ạ?
Cố Tần: Nghèo!?!?!?!? Ai bảo nhà em nghèo thế? Nhà em mà nghèo thì chúng ta là cái hạng gì nữa!!
Có phải ba kế em nói không? Trạc Trạc, hắn chắc chắn là lừa em đấy!
Trạc Trạc: Là lừa em ạ? Nhưng chú ấy nói chú ấy không phải ba kế lúc trước, là ba kế mới, không giống lúc trước.
Cố Tần: Sao có thể chứ, đây có phải tiểu thuyết đâu mà xuyên không. Trạc Trạc em phải cẩn thận đấy!
Trạc Trạc mím môi. Anh Cố Tần không biết, ba kế thực sự thay đổi rất nhiều. Không biết ba kế có lừa mình không, nhưng mà, bé dường như... có chút thích ba kế mới này. Nếu chú ấy cứ mãi là "ba kế mới" này, không phải người lúc trước thì tốt biết mấy.
Trong "Sổ thù vặt" hôm nay, bé không vẽ viên thuốc to cho ba kế nữa. Bé không muốn bắt ba kế ăn thuốc đắng nữa.
Sau đó, bé nằm lại lên giường. Không còn là cơn đói cồn cào khó chịu, không còn là cái chăn lạnh lẽo đôi khi bị dội nước, không còn là nỗi sợ hãi "ngủ đi rồi có thể sẽ không tỉnh lại" bủa vây. Hiện giờ bé đã no nê, ấm áp. Bé cứ thế ôm lấy con Pikachu, bình yên chìm vào giấc ngủ.
Trình Nhạc Ngôn dỗ Trạc Trạc xong thì quay về phòng, giữa đường còn xảy ra một chuyện cực kỳ quái đản: Dì Trương thế mà lại chạy đến hỏi vay tiền cậu. Lại còn sư tử ngoạm, mở miệng là vay 500 ngàn tệ. Lời nói thì ẩn ý, mở miệng ra là "mình từng là hộ lý nuôi đại thiếu gia khôn lớn, phu nhân nghe lời tôi nhất", rồi thì "có vài chuyện tôi cũng muốn sống để dạ chết mang theo, không muốn nói với người khác", đại loại vậy.
Chẳng qua là những chuyện xấu xa mà nguyên chủ từng làm, dì Trương muốn dùng nó để tống tiền cậu.
Mơ đẹp nhỉ.
Cậu "hơ hơ" một tiếng: "Dì Trương này, chuyện là thế này nhé, tiền trong nhà này ấy mà, dưới hai tệ thì tôi quyết, trên hai tệ là phải bàn bạc với ông xã tôi rồi. Mà ai cũng biết ông xã tôi đang là người thực vật, nên không có bàn bạc gì hết."
Dì Trương: "Nhưng mà —"
Trình Nhạc Ngôn: "Cùng lứa tuổi, cùng công việc như nhau, dì không có tiền, sao dì lại nghĩ là tôi sẽ có tiền?"
Trình Nhạc Ngôn: "Đây không phải là vấn đề tiền bạc, vấn đề là tôi không có tiền. Chỉ cần là vấn đề có thể giải quyết bằng tiền, thì tôi chẳng giải quyết được cái nào hết."
Sau đó cậu trực tiếp chọc cho dì Trương tức đến mức thái dương giật thình thịch, hầm hầm bỏ đi.
Ai dè sáng sớm hôm sau đã xảy ra chuyện.
Trình Nhạc Ngôn đặc biệt dậy sớm định làm khoai tây chiên và hamburger nhỏ cho Trạc Trạc. Kết quả Trạc Trạc vừa ngồi vào ghế ăn, bên kia dì Trương và chị Tôn thế mà lại cãi nhau ầm ĩ, quản gia Lý cũng không cản nổi.
Hai người đổ lỗi cho nhau, nói đối phương làm hỏng món đồ chơi yêu quý nhất của thiếu gia Trạc Trạc.
Trạc Trạc vừa nghe thấy vậy, mặt lập tức tái mét, nhưng đưa tay sờ vào túi áo, vẻ mặt lại trở nên kỳ lạ. Bé lấy từ trong túi ra một con Pikachu nhỏ. Nhóc con không khỏi có chút bối rối: Đây chính là món đồ chơi mình yêu quý nhất mà, rõ ràng không có hỏng.
A, chẳng lẽ là con gấu bông mình hay dùng để giấu điện thoại bị hỏng rồi!? Không có cái điện thoại đó, mình sẽ không liên lạc được với anh Cố Tần nữa!
Trình Nhạc Ngôn nói: "Dừng dừng dừng, đừng cãi nhau nữa! Rốt cuộc là món đồ chơi nào?"
Dì Trương nói: "Thì là con người sắt ấy, lúc trước thiếu gia nhà chúng tôi mua cho tiểu thiếu gia, tiểu thiếu gia quý nhất luôn! Lại còn mua ở bách hóa Đại Tây Dương đấy, một con bé tí mà tận hai ngàn tệ."
Trạc Trạc: ... À. Không phải gấu bông. Thở phào một cái đồng thời cũng thấy hơi buồn: Bé cũng rất thích người sắt đó. Thỉnh thoảng nhớ ba, bé lại mang ra xem. Nhóc con cúi gầm mặt xuống.
Thấy dì Trương và chị Tôn lại sắp cãi tiếp, Trình Nhạc Ngôn nói: "Người sắt đó mua ở bách hóa Đại Tây Dương đúng không? Trạc Trạc, lát nữa chúng ta đi mua cái khác."
Cậu vốn đã định đưa Trạc Trạc đi mua đồ chơi, lần này đúng là đúng ý. Cậu đưa tay xoa xoa đầu Trạc Trạc, cười híp mắt nói: "Bảo bối, ba kế sẽ mua cho con thật nhiều thật nhiều đồ chơi, con muốn cái gì thì mua cái đó."
"Người ta có cái gì, bảo bối nhà mình phải có cái đó! Người ta không có cái gì, bảo bối nhà mình cũng phải có luôn!" Trình Nhạc Ngôn vô cùng tự tin tuyên bố.
Tim Trạc Trạc đập loạn nhịp, kết quả giây tiếp theo, thấy ba kế quay sang hỏi quản gia Lý: "Cái đó, quản gia Lý, mẹ tôi bảo chi phí của Trạc Trạc do ông phụ trách, tôi về có được thanh toán không?"
Nhịp tim dữ dội từ từ bình ổn lại. Thằng bé nghĩ: Gia đình nghèo hèn của mình cũng có thể mua nhiều đồ chơi vậy sao? Nhưng mà... có chút vui. Nhóc con nắm lấy con Pikachu, ở nơi không ai thấy được, nhẹ nhàng mỉm cười một cái.
Cứ như vậy, sau bữa sáng, Trình Nhạc Ngôn chở nhóc con đến bách hóa Đại Tây Dương. Hôm nay là "Ngày hội thành viên" nên khá đông đúc. Trình Nhạc Ngôn dắt Trạc Trạc định đi thang cuốn lên khu trẻ em ở tầng bốn. Trước đây Dung Vọng Chi rất ít khi đưa Trạc Trạc đến trung tâm thương mại đông người thế này, nên lúc này bé rất tò mò nhìn đông ngó tây.
Chỉ là còn chưa kịp lên thang cuốn, biến cố bất ngờ xảy ra: Một thai phụ phía trước Trình Nhạc Ngôn bị va trúng, kêu lên một tiếng rồi ôm bụng ngã xuống đất. Trình Nhạc Ngôn vội vàng tiến tới đỡ người ta dậy, dìu vào ghế ngồi bên cạnh.
Thai phụ không sao, Trình Nhạc Ngôn thở phào quay đầu lại thì phát hiện... Trạc Trạc biến mất rồi.
Phía sau cậu là dòng người hối hả, mọi người sải bước đi qua, hoàn toàn không thấy bóng dáng nhóc con đâu nữa. Trạc Trạc không thấy đâu cả.
Khoảnh khắc đó, cả người Trình Nhạc Ngôn bị nỗi sợ hãi tột độ bao trùm, mồ hôi lạnh làm ướt đẫm cả lưng áo sơ mi. Trong nguyên tác quả thực có nhắc tới việc nhân vật phản diện lúc nhỏ từng bị bắt cóc, nhưng đó là chuyện năm bốn tuổi, Trình Nhạc Ngôn hoàn toàn không ngờ nó lại xảy ra vào lúc này.
Phải làm sao đây? Xung quanh là dòng người cuồn cuộn, nhiều người thế này, tìm kiểu gì? Đối phương rõ ràng là có chuẩn bị trước, đợi báo cảnh sát, vài phút sau cảnh sát tới thì không biết Trạc Trạc đã bị đưa đi đâu rồi.
Hệ thống cuống quýt lên tiếng: Ký chủ!! Trên người Trạc Trạc có một cái đồng hồ thông minh, tôi có thể kết nối với điện thoại của anh để xem định vị... Á, thằng bé đang bị đưa về phía cửa Tây! Làm sao bây giờ? Cửa Tây ở xa lắm, chúng ta vẫn còn thời gian!
Ở xa? Vậy chắc chắn bên đó có người tiếp ứng. Đại não cậu vận hành với tốc độ ánh sáng: Tuyệt đối không được để người ta đưa đứa trẻ ra khỏi tòa nhà này.
Trình Nhạc Ngôn: Có kết nối mạng được không? Cấp quyền cho mày, tra bản đồ, nói cho tao biết phòng điều khiển an ninh của trung tâm thương mại ở đâu, chỉ đường ngay lập tức, nhanh lên!
Hệ thống: Hai giây... Xong rồi, ngay phía sau trung tâm chăm sóc khách hàng tầng một, anh chạy thẳng về phía trước đi! Rẽ trái! Đi tiếp, đúng rồi, chính là chỗ đó!
Có hệ thống chỉ đường, cậu nhanh chóng chạy tới phía sau trung tâm chăm sóc khách hàng, nhìn thấy tấm biển "Phòng điều khiển". Lúc trước khi làm thêm ở tiệm vàng, cậu có quan hệ khá tốt với quản lý tòa nhà, ngày nghỉ còn làm thêm ở bộ phận hậu cần nên rất rành phòng điều khiển.
Thấy đó là cửa kính mờ, cần quẹt thẻ mới vào được, Trình Nhạc Ngôn nói: Cần một cây gậy golf, hoặc thứ gì đó cứng tương tự, ở đâu có?
Hệ thống: ... Cứng? Chỉ cần cứng là được đúng không? Trong kho nhỏ của tôi có đấy, nhưng anh lấy thứ đó làm gì?
Trình Nhạc Ngôn: Đưa tao trước đã!
Hệ thống: Đến đây!
Giây tiếp theo, Trình Nhạc Ngôn cảm thấy trên tay mình có thêm một vật. Cậu không kịp nhìn kỹ, vung vẫy vật đó vài cái. Tốt lắm, khá là vừa tay. Cậu cầm vật đó đập thẳng vào cửa kính mờ. Sau vài phát đập, cửa vỡ vụn, Trình Nhạc Ngôn lao vào trong, nhìn thấy bảng điều khiển.
Nhân viên bên trong hét lên: "Anh là ai? Anh đang làm gì thế!?"
Trình Nhạc Ngôn không thèm để ý. Bình tĩnh, bình tĩnh, cậu tự nhủ. May mắn là thiết bị của trung tâm thương mại này giống với cái nơi cậu từng làm trước đây, đóng cửa bằng cần gạt, có ghi chú bằng chữ hẳn hoi. Trình Nhạc Ngôn trực tiếp đưa tay gạt cái cần đại diện cho cửa Tây xuống.
Trình Nhạc Ngôn: Trạc Trạc còn ở trong tòa nhà không?
Hệ thống suýt thì mừng phát khóc: Kịp rồi! Ký chủ, suýt chút nữa là không kịp rồi!! May mà bọn chúng chạy ra cửa Tây, đường hơi xa!
Khủng hoảng tạm thời được giải tỏa. Trình Nhạc Ngôn lúc này mới thở phào một hơi. Nói đi cũng phải nói lại, cái thứ mà hệ thống đưa cho cậu dùng khá là tốt.
Ơ, mà sao thế này? Sao ánh mắt của những người xung quanh đều kỳ quái vậy? Với tư cách là một người đập cửa xông vào thì bị nhìn cũng bình thường thôi, nhưng lúc này, ánh mắt của mọi người có cái gì đó... sai sai lắm. Mọi người đang nhìn cậu, mà cũng dường như đang nhìn cái "vật thể" trong tay cậu.
Trình Nhạc Ngôn cúi đầu xuống, nhìn kỹ xem vật thể này rốt cuộc là cái gì.
Trình Nhạc Ngôn: ...
Trình Nhạc Ngôn: ………………
Nhìn vật thể không xác định trong tay, giọng Trình Nhạc Ngôn run rẩy vì kinh hãi: Cái thứ gì thế này!? 419 mày ra đây, mày nói cho tao biết đây là cái thứ gì!!???
419 yếu ớt nói: Thì là... thì là... linh vật của Tấn Giang, bản bằng cao su của... Của quý bay (Phi thiên đại đinh đinh) ấy mà. Càng nói giọng càng nhỏ dần.
Trình Nhạc Ngôn: Mày đào hố chôn tao à!!!
Đúng vậy, cái thứ mà cậu vừa vung vẩy nãy giờ chính là một cái "của quý" siêu to, siêu cứng, siêu có lực.
Thanh Niên Lầy Lội Xuyên Thành Ba Kế Nhà Hào Môn
