Thanh Niên Lầy Lội Xuyên Thành Ba Kế Nhà Hào Môn
Chương 67
Mấy lời đề nghị này đưa ra, rõ ràng là 419 đang muốn "hố" cậu mà.
Nhưng mà…
Trình Nhạc Ngôn chỉ do dự chưa đến một giây, rồi trực tiếp ra tay.
Tai thì xoa rồi, yết hầu thì mân mê rồi, tay cũng thuận theo cổ áo len lỏi vào trong luôn rồi, chỉ là không dám thò xuống quá sâu thôi.
Lần này hiệu quả tức thì, nhiệt độ của Dung Vọng Chi tăng vọt, nóng đến mức bỏng cả tay.
Trình Nhạc Ngôn đạt được mục đích, hét lớn: "Ông xã, phía trước có đặc vụ địch! Nướng bả, nướng bả đi!"
Đầu óc Dung Vọng Chi rối thành một nùi, thầm nghĩ hôm nay là ngày gì thế này, Tết rồi à? Kết quả nghe thấy câu này, anh chỉ biết câm nín.
Sờ thì sờ hết rồi giờ em lại bảo tôi làm cái này.
Được thôi, biết rồi.
Anh vừa đưa tay ra, vừa vặn chạm phải một cái chổi, thuận thế nắm chặt lấy cổ tay đối phương.
Thân nhiệt Dung Vọng Chi lúc này chắc phải hơn sáu mươi độ, bà lão "oái" lên một tiếng, kêu la thảm thiết. Lúc Dung Vọng Chi buông tay ra, da bà ta đã bị bỏng đến phồng rộp.
Trình Nhạc Ngôn nhìn thấy thế, thầm nghĩ: Được đấy chứ!
Đây chẳng phải là một món vũ khí sát thương diện rộng sao!
Phải quét sạch quân thù, nhất định phải quét sạch quân thù!
Cậu phấn khích reo hò: "Vọng Chi anh giỏi quá, anh cứ giữ nguyên nhiệt độ này nhé, trong căn phòng này anh là vô địch! Mau lên, cho lũ cặn bã phản diện này thấy được sức mạnh của Vầng Thái Dương Vĩnh Cửu đi!!"
"Bùng cháy đi, ông xã!!"
Dung Vọng Chi: …
Đừng có… coi tôi… là… vũ khí.
Sao chúng ta không đứng đây đợi cảnh sát đến chứ!?
Nhưng mà…
Thôi bỏ đi.
Em ấy muốn thế nào thì thế nấy vậy.
Nhiệt độ cao thêm chút nữa cũng tốt.
Trong đầu anh bắt đầu hồi tưởng lại mấy lời nói và hành động của Trình Nhạc Ngôn lúc bị trúng thuốc hôm đó, nhịp tim càng lúc càng nhanh, thân nhiệt cũng theo đó mà tăng vọt.
Thế là anh điều khiển xe lăn, tung hoành ngang dọc ở tầng một, gặp đứa nào là "áp sát" đứa đó.
Trình Nhạc Ngôn ở bên cạnh chỉ huy: "Ông xã xông lên phía trước kìa, đừng để hắn chạy thoát! Đúng rồi, chính là chỗ đó! Bắt lấy hắn!!"
250 cũng chỉ huy trong đầu: Ký chủ mau mau mau, đưa tay hướng hai giờ phía trên 75 độ, oa ha ha ha anh tóm được mặt hắn rồi! Đừng buông tay, nướng chín hắn luôn!
Sau khi nhóm Trình Nhạc Ngôn xông vào, tầng một ngoài bà lão kia ra còn có năm tên nữa. Sau khi Dung Vọng Chi phô diễn "sức nóng" của mình, cả năm tên chạy vắt chân lên cổ. Trình Nhạc Ngôn cầm "d**ng v*t bay" (Fly-High D-D) chặn ở cửa lớn, đánh đuổi bọn chúng về phía Dung Vọng Chi, rồi để Dung Vọng Chi dùng tư thế sấm sét nghiền nát bóng tối.
Rất nhanh sau đó, xung quanh chỉ còn lại tiếng kêu la oai oái vì bị bỏng.
Trong không khí thoang thoảng mùi thịt nướng hết đợt này đến đợt khác.
Vốn dĩ còn có hai vệ sĩ muốn bảo vệ Dung Vọng Chi, giờ thấy đối phương hoàn toàn không có sức đánh trả, họ dứt khoát lui về tuyến hai, đi tìm người ở các phòng khác.
Tiệm mạt chược này có khá nhiều phòng, nhưng tầng dưới đã tìm hết rồi không thấy Dư Tử Đệ, họ định lên lầu.
Đúng lúc này, một cô gái hai tay vung vẩy hai con dao phay, ánh mắt tràn đầy căm hận và giận dữ từ trên lầu xông xuống, miệng hét lớn: "Chết đi, tất cả cùng chết đi, chúng ta cùng chết đi!"
Sau đó… cô đứng ở chân cầu thang, ngơ ngác nhìn quanh, bỗng nhiên có cảm giác "rút đao chém xuống nước, nước càng chảy mạnh".
Chuyện gì thế này, sao mấy tên khốn nạn kia đều nằm đó r*n r* vậy?
Sao xung quanh lại có mùi thịt nướng thế này?
Bị điên à, bà đây bị nhốt lại mà tụi nó còn rảnh rỗi ăn thịt nướng sao??
Thực ra cô đã hai ngày chưa ăn gì, vừa ngửi thấy mùi thịt nướng, dạ dày cô đã cồn cào vì đói.
Thế rốt cuộc thịt nướng ở đâu? Hay là cho bà đây ăn vài miếng trước đã?
Thơm quá, thật sự là thơm quá đi mất!
Trình Nhạc Ngôn bước tới, ân cần hỏi: "Chị Dư, chị không sao chứ? Em biết ngay là chị có thể bị nhốt mà, đúng thật luôn! May mà tụi em đến không muộn."
Là… là Trình Nhạc Ngôn đến cứu cô.
Có người quan tâm cô, có người nhớ đến cô, có người sợ cô gặp nguy hiểm, có người đến cứu cô.
Cô không phải là một hạt bụi không ai đoái hoài tới.
Khoảnh khắc đó, tảng đá đè nặng trong lòng Dư Tử Đệ bỗng chốc tan biến, sống mũi cay xè, nước mắt chực trào ra.
Chỉ là giây tiếp theo, cô lại thầm nuốt nước mắt vào trong.
Cô nhìn món đồ Trình Nhạc Ngôn đang cầm trên tay, trợn mắt há mồm hỏi: "Cái gì đây? Em cầm cái giống gì thế này??"
Trình Nhạc Ngôn: … À cái này.
Quên cất đi mất.
Cậu thản nhiên nhét nó vào trong áo, bảo Hệ thống thu vào không gian, rồi mặt không đổi sắc nói: "Là vũ khí thôi."
Dư Tử Đệ: "Vũ khí gì mà lại có hình thù thế kia, em cất cho kỹ đi, đừng để Trạc Trạc nhìn thấy! Không phải chứ, giờ chị muốn một đôi mắt chưa từng nhìn thấy thứ đó được không!"
Trình Nhạc Ngôn: "Muộn rồi, Trạc Trạc nhìn thấy lâu rồi… Ái chà, đó không phải trọng điểm, chị không sao chứ?"
Chủ yếu là vì sắc mặt Dư Tử Đệ lúc này cực kỳ kém, môi khô nứt nẻ, cổ tay đầy máu, bóng dáng lung lay sắp đổ, cứ như chỉ còn một hơi tàn để chống đỡ.
Dư Tử Đệ: "Chưa chết được. Chỉ là đói quá, muốn ăn thịt nướng. Thịt nướng ở đâu cho chị xin vài miếng, thơm quá em có thấy không, thịt nướng nhà ai mà thơm thế không biết. À, tụi nó đều bị em dùng món vũ khí đó đánh gục à? Sao trên người đầy vết phồng rộp thế kia?"
Trình Nhạc Ngôn: "Cái đó thì không, đều là ông chủ kim chủ của em hạ gục đấy. Nhìn xem, đây chính là sếp của tụi mình, máy uốn tóc nhân gian, lò nướng điện, thanh đun nước siêu tốc, đồng thời còn là bàn là điện, máy sưởi điện, ánh mặt trời chói chang, vũ khí mạnh nhất vũ trụ vô địch thiên hạ, Dung, Vọng, Chi!"
Dung Vọng Chi: … Em thôi đi.
Dư Tử Đệ: "Sếp sao ngửi thơm thế nhỉ. Chị đói quá, rốt cuộc thịt nướng ở đâu thế? Chị sắp đói đến mức sinh ra ảo giác luôn rồi, cứ thấy sếp giống miếng thịt nướng ấy."
Dung Vọng Chi: … Cô cũng thôi đi.
250 lúc này lên tiếng: Ký chủ, anh kiềm chế chút đi, sắp đạt đến giới hạn 100 độ rồi, đừng tăng cao thế.
Dung Vọng Chi: Ừ.
Chuyện tự kiềm chế bản thân, chẳng phải là rất đơn giản sao.
Anh ngay cả chuyện trong đầu có đang mưa hay không còn kiểm soát được, thì kiểm soát nhiệt độ chắc chắn không thành vấn đề.
Chỉ cần anh không nghĩ đến Trình Nhạc Ngôn, không nghĩ đến Trình Nhạc Ngôn của đêm hôm đó, đừng nghĩ đến…
Đừng nghĩ đến nữa.
Chắc là không nghĩ đến nữa rồi (có lẽ vậy), nên nhiệt độ của mình chắc chắn đang giảm xuống rồi.
Thật sự không nghĩ nữa đâu, âm thanh hay cảm giác gì đó đều không nghĩ đến nữa.
Như thế chắc chắn là ổn rồi.
Giây tiếp theo —
Dư Tử Đệ ngả người ra sau theo bản năng, trố mắt nhìn: "Vãi! Đại thiếu phu nhân, miếng thịt nướng bốc khói rồi kìa! Mau dập lửa đi, sắp khét rồi, khét thì sao mà ăn được nữa!?"
Trình Nhạc Ngôn cũng chấn động: "Bốc khói rồi! Thịt nướng ơi anh bốc khói rồi kìa!! Thịt nướng ơi anh đừng có như thế mà! Làm sao giờ, có cần cứu hỏa không? Bình chữa cháy ở đâu nhỉ?"
Dung Vọng Chi: …
Lại còn bình chữa cháy.
Lửa này là em tự châm, thì em tự dập đi.
Mấy vệ sĩ lúc này đều vây quanh lại. Vẻ mặt cũng cực kỳ phức tạp, ánh mắt né tránh.
Chủ yếu là vì, cảnh tượng quá đỗi ngượng ngùng.
Khắp nơi nồng nặc mùi thịt thơm, Dung Vọng Chi thì đang bốc khói, mấy tên cặn bã bên cạnh r*n r* né ra xa, Dư Tử Đệ đói đến mức mắt sáng rực cả lên, thịt của người ta bốc khói mà cô còn đang ch** n**c miếng.
Tuy nhiên, các vệ sĩ thường ngày sống ở Dung gia, biết thi thoảng trên người sếp đúng là sẽ xảy ra mấy chuyện tâm linh, họ cố gắng giữ vẻ mặt bình thường, lại vì mùi này thơm quá, nên cả bốn người đều nhất trí quyết định bữa tối sẽ đi ăn thịt nướng.
Lúc này, Trạc Trạc và quản gia Lý cùng nhau nép ở cửa quan sát một hồi. Thấy tình hình đã ổn định, nhóc con chạy lon ton vào trong: "Chị Dư Dư, em nhớ chị lắm, chị không sao thì… thì tốt quá rồi! Em gái chị còn đang đợi chị đấy — Chị Dư Dư sao mắt chị xanh lè thế?"
Nhóc lại nhìn sang Dung Vọng Chi, càng thêm chấn động: "Ba ơi sao ba… sao ba lại…"
Nhóc con nhất thời không biết dùng từ gì để diễn tả, Trình Nhạc Ngôn nói tiếp lời: "Sao ba con chín rồi ấy hả."
Dung Vọng Chi: … Em thà rằng đừng nói còn hơn.
Nhưng nhiệt độ đúng là đang giảm dần.
Trình Nhạc Ngôn nhìn thấy thế, thầm nghĩ: Thế này cũng được sao! Truyện cười nhạt hóa ra lại có tác dụng!
Thế là cậu vừa cầm một miếng bìa carton làm quạt quạt cho sếp, vừa kể truyện cười nhạt: "Gà con hỏi mẹ, ba con là ai thế, mẹ nói thi đỗ hạng nhất thì mẹ mới bảo. Sau đó gà con thi đỗ hạng nhất thật, mẹ nói: 'Con đúng là một con gà giỏi giang (tranh khí kê - đồng âm với máy hơi nước), nên ba con là Watt (James Watt - người cải tiến máy hơi nước) đấy'. Ông chủ kim chủ anh thấy mát chưa? Có bớt nóng chút nào không?? Không được thì để em đổi truyện khác nhé?"
Dung Vọng Chi: "Cảm, ơn, em."
Cũng đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng còi cảnh sát.
Dư Tử Đệ vẫn đứng đờ người ra đó chưa kịp phản ứng, Trình Nhạc Ngôn đã nhanh tay lẹ mắt lấy con dao phay trong tay cô ra, dùng áo lau sạch cán dao rồi ném sang một bên.
Cô gái lúc này mới nhận ra, đúng rồi, trên tay cô vẫn còn cầm dao.
Thực tế, việc đầu tiên cô làm sau khi thoát ra chính là chạy vào bếp lấy dao phay.
Vốn dĩ cô thật sự đã nghĩ, dù có phải cá chết lưới rách, cô cũng phải giết sạch bọn chúng, đời cô coi như bỏ đi, nhưng cũng phải kéo theo vài đứa chết chùm.
Nhưng giờ đây…
Cô bỗng bừng tỉnh.
Cô cứu được rồi.
Không chỉ là thoát khỏi căn nhà này, mà giống như thoát khỏi một hố sâu thăm thẳm vậy.
Cô muốn khóc, cực kỳ muốn khóc, nhưng cô ngẩng mặt lên, không để nước mắt rơi xuống.
Cô giơ bàn tay đầy máu lên, nói với cảnh sát vừa xông vào: "Họ bắt cóc tôi! Họ nhốt tôi ở đây, họ muốn bán tôi đi, họ suýt nữa đã đánh chết tôi!"
Một nữ cảnh sát khoác cho cô một tấm chăn.
…
Cả nhóm đều bị đưa về đồn cảnh sát.
Theo lời Dư Tử Đệ, cha mẹ cô đã nói dối là em gái cô nguy kịch để lừa cô về, kết quả vừa về đã bị bắt nhốt lại.
Cô đã sớm biết cha mẹ mình tàn nhẫn đến mức nào, nhưng mức độ tàn nhẫn của họ vẫn vượt xa trí tưởng tượng của cô: Họ vậy mà lại muốn đem cô gả đi.
Nói là "gả", thực chất là "bán".
Họ nhờ một bà mối tung tin, chỉ cần đưa 200 nghìn tệ tiền sính lễ là có thể rước cô về.
Cho đến khi nhóm Trình Nhạc Ngôn tìm đến, Dư Tử Đệ đã hai ngày chưa ăn gì, bị trói bằng dây thừng, đói đến mức lả người bị nhốt trong phòng. Những ngày qua, đã có bảy tám người đàn ông đến xem mặt cô, ngay trước mặt cô, mặc cả giá cả với cha mẹ cô.
Cứ như thể cô là một món hàng, chứ không phải con người.
Cuối cùng cô tìm thấy một cái đinh ở góc ghế gỗ, dùng nó để mài rất lâu, mãi mới mài đứt được dây thừng trên tay, cũng khiến cổ tay đầy vết máu. Cô không quan tâm, sau khi ra khỏi phòng liền đi lấy dao ngay.
Những người ở đây trông chừng cô chính là cái gọi là "cha mẹ" của cô, còn có mấy người chú, người anh họ, chẳng ai là vô tội cả, tất cả đều là phường "ăn thịt người". Cô chỉ muốn chém chết bọn chúng rồi cùng chết luôn cho xong.
May mà nhóm Trình Nhạc Ngôn đã đến kịp lúc.
Đây là lần thứ hai Trình Nhạc Ngôn vào đồn cảnh sát ở thế giới này, lần trước là vụ Trạc Trạc bị bắt cóc. Chỉ là lần này, cảnh tượng cũng khiến các chiến sĩ công an đầy dấu hỏi trong đầu.
Bởi vì bảy tên nghi phạm tại hiện trường đều bị bỏng nhiệt độ cao, nhưng tại hiện trường lại chẳng có vật thể nào có nhiệt độ cao cả.
Lời khai của mấy tên đó đều thống nhất rằng cái người ngồi xe lăn kia có siêu năng lực, là quái vật, trên người cực kỳ nóng, chỉ cần chạm nhẹ vào là bọn chúng bị bỏng ngay, đau thấu xương.
Có người còn đặt biệt danh cho người ngồi xe lăn là "Người bàn là".
À đúng rồi, cái "Người bàn là có siêu năng lực" này chính là cựu chủ tịch tập đoàn Dung thị, người hiện vẫn đang ở trạng thái thực vật — Dung Vọng Chi.
Phải, đúng thế, người ta hiện giờ vẫn là một người thực vật mà!
Cảnh sát cảm thấy chắc là bọn chúng bị ảo giác tập thể rồi. Nhưng vết bỏng từ đâu mà có thì thực sự không cách nào giải thích được, hiện tại không tìm thấy thứ gì có thể gây ra thương tích tương tự.
Bọn chúng còn nhắc đến việc Trình Nhạc Ngôn dùng cái thứ %#@ gì đó quất bọn chúng, Trình Nhạc Ngôn liền rất thản nhiên lấy ra một chiếc "d**ng v*t bay" phiên bản thường, khẳng định đây chính là vũ khí. Cậu còn nói trước đây đã dùng thứ này quất bọn tội phạm và thấy rất hiệu quả, nên sắm thêm một cái để phòng thân.
Còn có cả hồ sơ cảnh sát trước đây làm chứng nữa.
Còn về việc tại sao lực quất lại mạnh như thế, Trình Nhạc Ngôn khẳng định: Vì tôi thấy chuyện bất bình, nhìn thấy hành vi của lũ cặn bã này nên cực kỳ phẫn nộ, bộc phát sức mạnh tiềm tàng thôi mà.
Trạc Trạc: "Đúng ạ, ba là… là bộc phát sức mạnh tiềm tàng đấy ạ."
Công an: …
Nhưng đó đều không phải trọng điểm.
Thời đại này mà còn xảy ra chuyện "buôn bán phụ nữ", đó mới là việc lớn, phía cảnh sát đang khẩn trương điều tra phá án. Người đầu tiên mở cửa cho Trình Nhạc Ngôn chính là bà mối, lịch sử điện thoại của bà ta vẫn chưa xóa, trên người còn mang theo cả một cuốn sổ ghi chép, vừa hay có thể lần theo manh mối.
Mấy người nhà của Dư Tử Đệ đều đã vào trại tạm giam đợi điều tra, bao gồm cả cha mẹ cô.
Cuối cùng, sau hơn hai mươi năm, cô sẽ không bao giờ bị gia đình ác mộng này kéo chân nữa.
Lúc bước ra khỏi cửa đồn cảnh sát, trên trời đã đầy sao.
419 lúc này lên tiếng trong đầu Trình Nhạc Ngôn: Ký chủ, trong nguyên tác có một đoạn nhắc qua vài dòng, có lẽ chính là chị Tử Đệ đấy.
Nó hiển thị nguyên văn trong đầu cậu.
Đúng là một chi tiết cực kỳ mờ nhạt trong nguyên tác, chỉ được nhắc qua vài dòng:
Đó là một nhân vật phụ tên là "Dư Thiên Bảo", là tay sai cho Dung Tử Hàm. Hắn đang ngồi uống rượu với đám bạn xấu trong quán bar, uống say rồi bốc phét, nói chị gái hắn từng cầm hai con dao phay chém chết ba hắn, chém bị thương mấy người họ hàng, rồi chính cô cũng vì mất máu quá nhiều mà chết.
Ba hắn tuy chết, nhưng trong bụng mẹ hắn đã mang thai, chính là hắn.
Kết cục cuối cùng của chị hắn là bị mẹ hắn mang đi phối minh hôn (đám cưới ma), kiếm được sáu mươi nghìn tệ.
Hắn kể lại chuyện đó như một câu chuyện cười.
Dư Thiên Bảo xác suất cao chính là em trai của Dư Tử Đệ, trong sách được viết như một nhân vật lót đường, cũng chẳng có kết cục tốt đẹp gì.
Nhưng nghĩ đến kết cục của cô gái đó, Trình Nhạc Ngôn vẫn không khỏi cảm thấy rùng mình.
Thật may, thật may, chuyện tương tự đã không xảy ra với Dư Tử Đệ.
Dư Tử Đệ đang ngơ ngẩn nhìn bầu trời đêm đầy sao.
Cô có thật sự muốn giết những người đó không?
Có muốn.
Nhưng điều cô mong muốn hơn cả là thoát khỏi tất cả những thứ rác rưởi này, tránh xa cuộc sống trước kia, đưa em gái theo cùng, bắt đầu một cuộc sống mới của họ.
Giờ đây, cô có một cảm giác rõ rệt rằng cô dường như đang rời xa một vận mệnh mà cô không thể gánh vác nổi, ngày càng xa.
Trình Nhạc Ngôn lên tiếng: "Chị Dư, không sao nữa rồi. Nếu trong lòng chị thấy không thoải mái thì hay là —"
Dư Tử Đệ nhìn cậu, nghĩ thầm chắc cậu sẽ bảo "hay là đi gặp bác sĩ tâm lý" gì đó.
Kết quả nghe Trình Nhạc Ngôn nói: "Hay là để em bày cho chị một ý hay nhé. Đợi hai cái người già không chết kia 'tạch' rồi, chị đem cả hai đi phối minh hôn cho người khác đi, tiền này không kiếm thì phí."
Dư Tử Đệ: …
Vừa cạn lời, nhưng trong lòng lại rục rịch, thầm nghĩ khi nào thì họ 'tạch' nhỉ? Có nên thử thật không? Có ai tìm họ phối minh hôn không ta?
Trong lòng vẫn còn đang tò mò và hỗn loạn, lại nghe Trình Nhạc Ngôn nói: "Đừng nghĩ đến mấy chuyện đó nữa. Chị Dư, em từng nghe thấy một câu nói, thấy rất hợp với chị."
Dư Tử Đệ: "Truyện đạo lý à? Chị không nghe đâu."
Trình Nhạc Ngôn: "Không phải đạo lý đâu. 'Cá nhỏ cá nhỏ bơi mau mau, bốn phương tám hướng đều tự do'. Chị bơi ra ngoài rồi, chị đang ở biển lớn rồi, chị tự do rồi."
Dưới bầu trời đêm, đôi mắt Trình Nhạc Ngôn sáng lấp lánh như những vì sao.
Mọi cảm xúc tích tụ những ngày qua bùng phát, Dư Tử Đệ không kìm được nữa, cô ngồi thụp xuống đất, che mặt khóc thành tiếng.
Trình Nhạc Ngôn dắt tay Trạc Trạc, kiên nhẫn đứng bên cạnh đợi một lát, đợi cô khóc cho đã đời.
Dù sao cũng cần phát tiết cảm xúc một chút.
Một lát sau, Dư Tử Đệ ngẩng đầu nhìn họ.
Trình Nhạc Ngôn: "Không sao đâu, chị cứ khóc đi, tụi em che cho chị."
Trạc Trạc gật đầu, nhóc con còn thật sự dang rộng vòng tay, làm tư thế che chắn cho cô.
Tử Đệ vẫn đầy nước mắt trên mặt, nhưng cô đã mỉm cười, vươn tay ôm lấy Trạc Trạc, nói: "Không khóc nữa. Muốn ăn thịt nướng. Hôm nay rốt cuộc là thịt nướng gì thế? Thơm quá. Chị chưa bao giờ ngửi thấy mùi thịt nướng nào thơm như vậy."
Trình Nhạc Ngôn: "Là thịt nướng ông chủ đấy."
Dư Tử Đệ: "Ông chủ tự tay nướng à?"
Trình Nhạc Ngôn: "Không, là ông chủ 'tự thân' nướng luôn."
Thanh Niên Lầy Lội Xuyên Thành Ba Kế Nhà Hào Môn
