Thanh Niên Lầy Lội Xuyên Thành Ba Kế Nhà Hào Môn
Chương 51
Lúc đọc bản "Chỉ dẫn tương lai" này, Trình Nhạc Ngôn đang nằm trong máy chụp cộng hưởng từ (MRI). Tiếng máy bên ngoài kêu ù ù, mà đại não cậu cũng kêu ong ong theo y hệt.
Vẫn là 419 lên tiếng an ủi: Ký chủ, dù sao đi nữa thì những việc chúng ta làm cũng có hiệu quả mà, thậm chí còn đạt được tiến độ mang tính đột phá đấy chứ.
Trình Nhạc Ngôn: Thật không? Thật sự là tiến độ mang tính đột phá sao?
419: Tất nhiên! Cậu xem, Trạc Trạc chẳng phải đã cai thuốc rồi sao! Đó đều là công lao của ký chủ cả. Ký chủ giỏi quá đi!
Trình Nhạc Ngôn: ...
Nói thế thì dường như cũng có hiệu quả thật, ít nhất thì phản diện đã cai thuốc thành công, chứng tỏ công sức mình bỏ ra không hề uổng phí.
—— Uổng cái con khỉ ấy!
Thằng bé ngồi đó "hút" hạt hướng dương thì cũng có khá khẩm hơn là bao đâu!
Không đành lòng.
Trạc Trạc tốn bao tâm sức dựng lên một "căn hầm an toàn", nói rằng chỉ có ở đó mới an toàn, còn nói "không thể chịu đựng thêm cái chết của một người nào nữa", chắc chắn chuyện này có liên quan mật thiết đến sự ra đi của cậu.
Lần này cậu bị xe tông ngay trước mặt Trạc Trạc, sau này cậu tèo lần nữa không biết có phải trong bối cảnh tương tự không, xem ra chuyện này đã để lại bóng ma tâm lý quá lớn cho đứa trẻ.
—— Bóng ma đến mức mang theo cả bài vị của cậu bên mình luôn! Nghẹt thở thật sự!
Bảo à, ba nhỏ biết con đau lòng, nhưng con làm ơn bình thường lại một chút hộ ba cái!
Lại thêm một điều nữa...
Bản "Chỉ dẫn tương lai" lần này có quá nhiều điểm nghi vấn.
Ví dụ như Trạc Trạc trực tiếp nói ra câu "Cai thuốc khó thật". Theo tiến trình thời gian bình thường, Trạc Trạc của tương lai nếu đã chọn cắn hạt hướng dương thì không thể nào có ý nghĩ "cai thuốc", vì ngay từ đầu cậu bé chưa từng hút thuốc, lấy đâu ra chuyện cai thuốc.
Hay như việc Trạc Trạc nói với Nhiên Nhiên: "Em muốn tôi, muốn Cố Tần, muốn tiền, em muốn tất cả", "Bắt người nhốt vào phòng tối, chuyện này em làm quen tay quá rồi còn gì"... Đây đều là những tình tiết của bản "Chỉ dẫn tương lai" lần trước. Những dấu hiệu này cho thấy, Trạc Trạc biết rõ những gì đã xảy ra trong các bản chỉ dẫn trước đó.
Làm sao thằng bé làm được điều đó? Sao nó lại biết được những chuyện xảy ra trong "Chỉ dẫn tương lai"? Rốt cuộc nó biết được bao nhiêu về sự thật của thế giới này? Việc nó bảo Nhiên Nhiên bắt Cố Tần nhốt phòng tối là muốn chơi trò "Nhiên Đông" theo nghĩa đen, hay là có ý đồ khác?
—— Ví dụ như, nó đã hiểu được ý đồ của cậu, thực sự muốn dùng tình tiết kiểu "Nhiên Đông" này để làm thế giới sụp đổ?
Ngoài ra, câu nói của Nhiên Nhiên: "Hai người các người yêu nhau đến chết đi sống lại, chết cũng phải chết cùng nhau" cũng rất lạ. "Hai người" là ai? Mình và ba kim chủ sao? Không đời nào! Đầu óc Nhiên Nhiên bị cái gì đầu độc rồi à!
Tóm lại, nghi vấn chồng chất.
Trình Nhạc Ngôn nôn nóng muốn về nhà gặp ba kim chủ ngay lập tức để tâm sự, xả stress và bàn bạc một phen. Cảm giác này giống như vừa xem xong một bộ phim đầy rẫy sạn, tự mình chịu đựng thì khó chịu quá, phải tìm người tám chuyện cùng mới thấy nhẹ nhõm.
Nghĩ đến ba kim chủ, cảm giác an toàn bỗng chốc dâng trào.
Chủ yếu là vì anh ấy thực sự quá điềm tĩnh, có anh ấy ở đó, dường như chuyện "con trai dùng ngón trỏ và ngón giữa kẹp hạt hướng dương để hút" cũng không còn khiến người ta tuyệt vọng đến thế nữa.
Ba kim chủ nhất định sẽ có cách!
Kiếp trước Trình Nhạc Ngôn chỉ mải mê kiếm tiền, dành hết thời gian cho công việc nên chẳng có mấy bạn thân. Sau khi cha qua đời, cậu cũng không còn trải nghiệm "bàn bạc với ai đó" bao giờ.
Bây giờ thì khác rồi, cậu đã có người để thương lượng, lại còn là một người rất giỏi giang, mang lại cảm giác an toàn, có thể làm chỗ dựa vững chắc cho cậu.
Giống như đã có một hậu phương vững chắc vậy.
Cái đầu đang ong ong bỗng dịu lại, trong lòng cảm thấy hân hoan.
Trong đầu, 419 cất tiếng: Ồ.
Trình Nhạc Ngôn: "Ồ" cái gì mà "ồ" hả Thống cha?
419: Không có gì, không có gì, hi hi.
Trình Nhạc Ngôn: ...
Đúng là đồ kỳ cục.
Sau khi chụp MRI xong, y tá đẩy cậu đi làm thêm một loạt kiểm tra khác rồi đưa về phòng bệnh.
Ba mẹ Trình nhận được tin cậu tỉnh lại đã đợi sẵn ở đó. Vừa thấy Trình Nhạc Ngôn, hai ông bà lao tới ôm chầm lấy cậu khóc nức nở.
Ba ngày vừa qua đối với họ là một sự tra tấn không lời nào diễn tả xiết.
Trình Nhạc Ngôn thấu hiểu cảm giác đó: trái tim lúc nào cũng treo ngược lên, rất sợ nhận được điện thoại, nhưng cũng sợ mãi không nhận được điện thoại. Cái khoảnh khắc tuyệt vọng và hy vọng cùng tồn tại khi tiếng chuông điện thoại vang lên, cậu hiểu quá rõ.
Cậu ôm lấy hai người không ngừng an ủi, chính cậu cũng thấy sống mũi cay cay, nước mắt rơi lã chã.
Cả ba người khóc lóc thảm thiết, càng khóc càng không dừng được, mẹ Dung đứng bên cạnh cũng khóc theo, cuối cùng người "giải cứu" hiện trường lại là —— Trạc Trạc.
Trình Nhạc Ngôn cũng phát hiện ra một cái lợi nữa khi bé con biết nói. Đối với người già, một đứa trẻ biết nói chuyện ngọt ngào thế này đúng là đòn "đả kích" tâm lý cực mạnh!
Sau đó bé chia khăn cho từng người, còn nói: "Mặt mọi người khóc xong trông cứ như... như mèo hoa ấy. Lau sạch đi ạ, nếu không là không xinh đâu. Ngoan nào, không khóc nữa nhé."
Bé dùng chính những lời ngây ngô để hóa giải bầu không khí đau buồn.
Mẹ Dung sụt sịt mũi nói: "Anh Trình, chị Lục, Tiểu Trình tỉnh lại là chuyện tốt, chuyện vui, chúng ta không khóc nữa nhé. Lại đây Trạc Trạc, kể cho mọi người nghe một câu chuyện cười đi nào!"
Thế là Trạc Trạc bắt đầu kể chuyện cười, mà lại đúng là cái câu chuyện "Quỷ nhập tràng, sao quả cà chua lại biết nói" mà Trình Nhạc Ngôn đã kể vào ngày đầu tiên xuyên đến thế giới này.
Giọng bé con lảnh lót, trong trẻo chứa đựng sự thuần khiết và ngây thơ, câu chuyện vừa dứt, mọi người đều bật cười vui vẻ.
Trình Nhạc Ngôn vừa cười vừa cảm thấy lòng dạ phức tạp vô cùng.
Đứa trẻ đáng yêu thế này mà!
Đáng yêu nhường này!
Sao lại...
Sao lại có thể kẹp hạt hướng dương làm thuốc lá để hút cơ chứ.
Thôi xong, đầu lại bắt đầu ong ong rồi.
Cuối cùng cậu vẫn không nhịn được. Cậu bế Trạc Trạc lên, hôn vào tóc bé, nói: "Trạc Trạc bảo bảo của chúng ta giỏi quá, kể chuyện cười hay lắm, sau này Trạc Trạc có thể đi làm diễn viên hài độc thoại nha."
Rồi cậu làm như vô tình nói thêm: "Ái chà ba, mẹ, mọi người biết không, nghe nói nếu thường xuyên cắn hạt hướng dương thì khe hở giữa hai răng cửa sẽ ngày càng to ra, sau này trông sẽ giống hệt SpongeBob đấy ạ."
Mẹ Dung ngạc nhiên: "Lại có chuyện đó sao?"
Trình Nhạc Ngôn: "Có chứ ạ. Thế nên con người ta tốt nhất là nên bớt cắn hạt hướng dương lại. Làm gì cũng vậy, quá tam ba bận, không nên quá đà. Trạc Trạc thấy ba nói đúng không?"
Trạc Trạc cũng chẳng hiểu sao ba nhỏ lại nói chuyện này với mình, nhưng bé vẫn nghiêm túc gật đầu: "Đúng, đúng ạ."
Lúc kể chuyện cười thì bé nói rất trôi chảy, nhưng nói chuyện bình thường thì vẫn còn hơi vấp, thỉnh thoảng còn nói lắp.
Cái này phải sửa ngay. Nhỡ đâu trong bản "Chỉ dẫn tương lai" tiếp theo, đoạn về Trạc Trạc lại biến thành: "Dung Ký Thời đưa tay bóp cằm đối phương, nói: 'Nhiên Nhiên, cứ... cứ... cứ ở lại đây đi.'"
Thế thì còn ra thể thống gì nữa.
Trình Nhạc Ngôn vừa thấy cạn lời vừa muốn cười, vội vàng ép mình dừng suy nghĩ: Không được! Không thể để "Chỉ dẫn tương lai" tiếp tục tấu hài thêm được nữa!
Mẹ Dung nhìn thấy Trình Nhạc Ngôn bế Trạc Trạc, Trạc Trạc cũng tự nhiên vòng tay ôm cổ cậu, hai người dựa sát vào nhau cực kỳ thân thiết, bà không khỏi thở dài nhẹ: "Trạc Trạc nhà mình đúng là quấn Tiểu Trình nhất. Thôi thì chân thành đổi lấy chân thành. Lần này nếu không phải Tiểu Trình đẩy Trạc Trạc ra, nhỡ Trạc Trạc có chuyện gì thì tôi... tôi thật chẳng dám nghĩ tới..."
Mẹ Trình giờ đã thân thiết với bà hơn, vòng tay qua vai bà nói: "Niệm Niệm, em đừng nghĩ vậy nữa. Bây giờ mọi người đều bình an vô sự là tốt rồi."
Nhưng Trạc Trạc lại vô cùng nghiêm túc nói: "Không phải áp lực tâm lý đâu ạ. Ba nhỏ cứu con hai lần, con luôn... luôn nhớ kỹ mà. Lần đầu tiên, ba nhỏ cầm đại bảo kiếm một phát xông vào luôn, đánh bại kẻ xấu cứu con ra."
Ba Trình tò mò hỏi: "Đại bảo kiếm? Đại bảo kiếm là cái gì?"
Trạc Trạc: "Là vũ khí của ba nhỏ ạ, rất to, rất dài, rất lợi hại. Ba nhỏ cứ thế cầm đại bảo kiếm đánh ngã tất cả người xấu luôn."
Trạc Trạc: "Con biết vẽ ạ, con còn vẽ vào nhật ký của con nữa. Hay là để con vẽ cho ông ngoại một cái nhé." Nói rồi bé định trèo xuống khỏi người Trình Nhạc Ngôn để đi lấy giấy bút.
Trình Nhạc Ngôn: ...
Mẹ Dung: ...
Hai người nhìn nhau, ai nấy đều vô cùng ngượng ngùng, vội vàng ôm lấy Trạc Trạc nói lảng sang chuyện khác để lấp l**m qua đoạn này.
Cũng may đúng lúc này bác sĩ cầm kết quả xét nghiệm tới, mới thuận lợi chuyển chủ đề.
Bác sĩ cho biết dựa theo báo cáo, mọi chỉ số của Trình Nhạc Ngôn đều bình thường, rất khỏe mạnh, nên họ không thể đưa ra kết luận nào cho việc hôn mê trước đó. Chỉ có thể nói bí ẩn về não bộ con người thì y học hiện đại vẫn còn cách rất xa mới chinh phục được hoàn toàn.
Mẹ Dung hỏi: "Cậu ấy có thể về nhà ngay không? Hay phải ở lại bệnh viện theo dõi tiếp?"
Bác sĩ nói: "Theo dõi cũng được mà về cũng được. Chúng tôi thấy trạng thái hiện tại của bệnh nhân không có vấn đề gì lớn. Chủ yếu tùy thuộc vào ý muốn của bệnh nhân thôi."
Trình Nhạc Ngôn chọn về nhà.
Mẹ Dung bắt đầu thu xếp, nói hay là cả nhà cùng sang chỗ Vọng Chi ăn cơm, coi như ăn mừng Tiểu Trình xuất viện, Trạc Trạc biết nói, và Vọng Chi một lần nữa khôi phục ý thức, đúng là tam hỷ lâm môn.
Thế là một đoàn người rầm rộ kéo đến chỗ Dung Vọng Chi.
Thực ra trong "Phòng tân hôn mật ngọt" mới chỉ trôi qua 26 tiếng, nhưng trải qua sinh tử, khi trở về nhà đối mặt với môi trường quen thuộc, Trình Nhạc Ngôn vẫn nảy sinh cảm giác như đã cách mấy đời.
Chỉ là ——
Cậu nhìn thấy trước biệt thự, Dung Vọng Chi đang ngồi trên xe lăn đợi cậu.
Khoan đã, cũng không hẳn là đang đợi cậu, có thể là đợi Trạc Trạc, hoặc đợi mẹ Dung, nhưng mà...
Trình Nhạc Ngôn cứ cảm thấy, anh ấy đang đợi mình.
Cảm giác có người đợi mình về nhà là như thế này sao. Cậu thầm nghĩ.
Trong lòng dâng lên một luồng ấm áp.
Trước đó trong "Phòng tân hôn mật ngọt", cái bóng đen mờ ảo kia vào khoảnh khắc này bỗng chốc trở nên chân thực.
Vẫn là ba kim chủ bằng xương bằng thịt trông đẹp trai hơn nhiều, Trình Nhạc Ngôn nghĩ bụng.
Sau đó cậu cúi người xuống, nhân lúc những người khác còn chưa tới, cậu nói thật nhanh và súc tích vào tai Dung Vọng Chi: "Ba kim chủ ơi, xong đời rồi! Tương lai cả hai đứa mình đều tèo sạch, Trạc Trạc mang bài vị của hai đứa mình đi khắp nơi, lại còn dùng hai ngón tay kẹp hạt hướng dương làm thuốc lá để rít nữa! Nó bảo nó muốn làm người tốt, kết quả lại xúi giục Nhiên Nhiên đi bắt cóc Cố Tần, nhất định đòi ba người chơi trò Nhiên Đông, mà còn xúi giục thành công nữa chứ! Thế giới này tàn đời rồi!"
—— Có thể thấy rõ, ngón tay của ba kim chủ khẽ run lên vài cái.
Thậm chí trông anh còn có chút vẻ phong trần, mệt mỏi.
Lần đầu tiên Trình Nhạc Ngôn có cảm giác này: Cái đó... hình như ba kim chủ cũng không phải mình đồng da sắt, ba kim chủ hình như cũng có lúc bị đánh gục.
Xuýt...
Phải nói là cái "Chỉ dẫn tương lai" này uy lực quá lớn sao...
Nhưng mà, thấy có người cũng thảm như mình, tâm trạng cậu bỗng thấy thoải mái hơn một chút (dù hơi chột dạ).
Cũng may Trạc Trạc có hai ông ba, cái sự tuyệt vọng này không phải một mình cậu gánh chịu.
Lúc này mọi người cũng đã đi tới, Trình Nhạc Ngôn vội vàng đứng thẳng người dậy như không có chuyện gì.
Quản gia Lý thấy Trình Nhạc Ngôn cũng thở phào nhẹ nhõm: "Thiếu phu nhân, thấy cậu khỏe mạnh nhảy nhót —— thấy cậu vẫn giữ được phong thái như xưa, thật là tốt quá!"
Mẹ Dung thì bước nhanh lên phía trước xem tình hình của Dung Vọng Chi. Nhưng vì tội lỗi tày đình mình vừa gây ra, bà không dám lên tiếng chào hỏi anh, sợ mình sẽ bị "đày" sang Ấn Độ Dương bất cứ lúc nào.
Lúc này bà quay đầu lại, hớn hở nói với ba mẹ Trình: "Anh Trình, chị Lục, tôi đã bảo rồi mà, Tiểu Trình là ân nhân của nhà tôi, lại càng là ngôi sao may mắn nữa! Tiểu Trình tỉnh lại thì Vọng Chi nhà tôi mới có ý thức đấy."
Lần trước ba mẹ Trình gặp Dung Vọng Chi là lúc anh còn ở trong viện với vẻ ốm yếu, tưởng như sắp lìa đời đến nơi, lần này thấy tuy người có hơi gầy đi chút nhưng ít ra trông không giống kiểu sẽ tèo trong vòng ba ngày nữa, cả hai đều gật đầu: "Vọng Chi nhìn khỏe lên nhiều rồi, sắc mặt cũng tốt hơn."
Trạc Trạc cũng chạy những bước ngắn tới, nắm lấy tay Dung Vọng Chi nói: "Ba ơi, con... con biết nói rồi ạ!"
Mấy ngày nay ba lớn không có ý thức, vẫn chưa trực tiếp nghe bé nói chuyện mà! Sau này bé cũng có thể giống như ba nhỏ, đọc tin tức nhảm cho ba nghe rồi. Bé con hào hứng nghĩ bụng.
Tay của Dung Vọng Chi khẽ động đậy, anh dùng sức nắm lấy tay bé con.
Trạc Trạc cảm nhận được lực đạo từ tay ba, cứ thấy như anh có ngàn lời muốn nói với mình nhưng lại không thể mở lời. Bé con sống mũi cay cay, hỏi: "Ba lớn là... là muốn nói gì với con ạ?"
Trình Nhạc Ngôn trầm ngâm: "Ừm... chắc là bảo con sau này đừng có mang theo mấy thứ kỳ quái bên mình đấy. Ví dụ như bài vị nè, hoặc là bài vị nè, còn có cả bài vị nữa chẳng hạn."
Trạc Trạc: "... Hả?"
Bé con ngơ ngác.
Bài vị là cái gì? Tại sao lại phải mang cái thứ đó theo bên mình cơ chứ?
Thanh Niên Lầy Lội Xuyên Thành Ba Kế Nhà Hào Môn
