Thanh Niên Lầy Lội Xuyên Thành Ba Kế Nhà Hào Môn
Chương 39
Để giúp đỡ ba kế trong ngày hôm nay, Trạc Trạc đã chuẩn bị vô cùng kỹ lưỡng.
Lúc này, cậu bé mang theo vẻ mặt hơi rụt rè, ngước đầu nhìn mẹ Trình, đôi mắt tràn đầy khao khát và mong đợi tình thân — tiện thể nói luôn, biểu cảm này là do Cố Sở dạy cậu.
Trạc Trạc cầu cứu Cố Tần, Cố Tần không chắc chắn nên đi hỏi anh trai mình là Cố Sở.
Cố Sở khẳng định, Trạc Trạc đáng yêu như thế, đến lúc đó cứ ôm chân người ta, nhìn chằm chằm đầy mong đợi, ai mà chẳng đầu hàng.
Đứa trẻ nhà nào nhìn anh như thế, anh tặng không đồ chơi cho nó luôn, chẳng thèm lấy tiền.
Cố Tần: "Thật không? Thế em cũng làm vậy được chứ?"
Cố Sở: "Xéo đi, đồ mập mạp."
Tóm lại là lúc này Trạc Trạc vẫn có chút căng thẳng, thầm nghĩ nếu không thành công thì sao, nếu không có tác dụng thì sao, nếu bà ngoại thấy Trạc Trạc chẳng đáng yêu chút nào thì biết làm thế nào?
Kết quả là....
Mẹ Trình cảm thấy trái tim mình như tan chảy.
Bà chỉ do dự chưa đầy hai giây đã vội vàng bế đứa trẻ lên, miệng nói: "Sao bà lại chê con chứ, bé ngoan thế này, sao bà ngoại lại chê được — trời ơi, tôi thế mà đã được làm bà ngoại rồi sao! Bé mấy tuổi rồi, bé có ăn trái cây không?"
Trình Nhạc Ngôn thừa thắng xông lên: "Mẹ, Trạc Trạc ba tuổi rồi, đứa nhỏ này đáng thương lắm, từ nhỏ đã bị bỏ rơi, đưa vào cô nhi viện.
Kết quả là cái cô nhi viện đó làm việc chẳng ra nhân tính gì cả...."
Cậu thao thao bất tuyệt, nói năng truyền cảm khiến mẹ Trình lại bắt đầu lau nước mắt, ôm lấy Trạc Trạc không muốn buông tay.
Sau đó, Trạc Trạc cầm chiếc thẻ ngân hàng giao vào tay mẹ Trình, nhìn bà đầy mong mỏi.
Mẹ Trình rốt cuộc cũng nhận lấy, dịu dàng nói: "Cảm ơn con, Trạc Trạc bảo bối, bà ngoại nhận nhé, Trạc Trạc đúng là một em bé hiếu thảo mà."
Bà lại nhìn về phía Trình Nhạc Ngôn, ánh mắt vô cùng phức tạp: "Ngôn Ngôn, con...."
Vừa nói bà vừa lã chã nước mắt: "Đứa nhỏ này, con sống không tốt sao không nói sớm với ba mẹ! Ba mẹ làm sao mà không tha thứ cho con được chứ!"
Bà không nhịn được nữa, lao lên ôm chầm lấy Trình Nhạc Ngôn.
Ba Trình, một người đàn ông thô kệch, lúc này cũng rơi nước mắt, xông tới cùng vợ ôm lấy con, cả gia đình ba người ôm nhau thành một khối.
Trình Nhạc Ngôn được bao bọc trong vòng tay ấm áp, vai áo bị nước mắt của hai người thấm ướt.
Một phần trong cậu như tách biệt ra ngoài ba người họ, thầm nghĩ: Ổn rồi ổn rồi, lần này chắc chắn không vấn đề gì, giải quyết hoàn mỹ, đúng là mình mà.
Nhưng một phần khác của cậu lại chìm đắm trong đó, vành mắt đỏ lên, sống mũi cay cay, suýt nữa thì rơi lệ thật.
Ba mẹ Trình khóc vài phút mới miễn cưỡng dừng lại.
Trạc Trạc rất hiểu chuyện, lấy khăn giấy lau nước mắt cho hai cụ, giọng điện tử từ đồng hồ điện thoại nói: "Không sao đâu, ông ngoại bà ngoại cũng là em bé, có thể muốn khóc là khóc thôi."Câu nói khiến ba mẹ Trình đều bật cười trong nước mắt.
Trong phòng bệnh không có nhiều không gian, cuối cùng mấy người ngồi trên giường bệnh và giường phụ bên cạnh.
Ba Trình là người khôi phục lại cảm xúc sớm nhất.
Ông luôn cho rằng ngày đó Trình Nhạc Ngôn đi vào đường lầm là vì quen biết bạn xấu, bị lôi kéo; nhưng đồng thời cũng là do ông quản giáo không nghiêm, cái gì cũng chiều theo con, quá mức nuông chiều nên không làm tròn trách nhiệm dạy bảo của cha mẹ.
Lúc này ông nghiêm túc nói: "Ngôn Ngôn, ba mẹ chắc chắn đứng về phía con, không bỏ mặc con đâu."
Trình Nhạc Ngôn: "Vâng vâng!" Tuy không phải ba mẹ thật của mình nhưng cảm động quá đi.
Ngay sau đó, ba Trình phán: "Ngày mai con đi ly hôn đi."Trình Nhạc Ngôn: "Vâng vâng — hả???"
Ba Trình: "Lúc trước con kết hôn chúng ta đã không đồng ý rồi, cũng vì nhất thời tức giận mới mặc kệ con chuyển hộ khẩu đi, ba rất hối hận.
Đi gả cho người thực vật để 'xung hỷ', chuyện này hoàn toàn là trò cười! Mẹ chồng con thế mà còn gọi vệ sĩ hạn chế tự do cá nhân của con, đây rõ ràng là coi thường pháp luật! Ly hôn, ngày mai ly hôn ngay! Con không dám nói thì để ba đi nói với mẹ chồng con."Sau đó ông chuyển chủ đề: "À, nhưng Trạc Trạc thực sự rất ngoan và đáng yêu, nên chúng ta cũng phải giành quyền nuôi dưỡng Trạc Trạc. Trạc Trạc, con có muốn sống cùng ba kế và ông bà ngoại không?"
Trình Nhạc Ngôn: ……
Dung Vọng Chi: ……
Trạc Trạc: ……
Thậm chí quản gia Lý đang lặng lẽ đứng xem: ……
Trình Nhạc Ngôn cẩn trọng nói: "Cái đó, ba ơi, thực ra trong chuyện này có chút hiểu lầm...."
Ba Trình: "Con lo lắng về vấn đề tiền bạc? Con yên tâm, ba chắc chắn sẽ không để con khó xử, cái thẻ này con cầm về đi, chúng ta không lấy tiền của họ. Ba.... ba dự định sẽ bán nhà."
Trình Nhạc Ngôn: "Sao tự nhiên lại nói đến chuyện bán nhà — cái đó, thực ra...."
Dù đã có sẵn một lý do, nhưng cậu vẫn không kìm được mà nhìn sang Dung Vọng Chi bên cạnh.
Người đàn ông trên xe lăn không biết là thực sự cảm nhận được ánh mắt của cậu hay vì điều gì khác, nhưng Trình Nhạc Ngôn thực sự thấy ngón trỏ của Dung Vọng Chi khẽ cử động một cái.
Một cái, nghĩa là xác nhận.
Được thôi, ba Kim Chủ, tôi cứ coi như anh đồng ý nhé!Trình Nhạc Ngôn dứt khoát nói: "Ba, thực ra không phải xung hỷ gì đâu, thời đại này rồi ai còn mê tín dị đoan nữa, thực ra là — con và anh ấy trước đó đã yêu đương qua mạng! Cho nên dù anh ấy biến thành người thực vật, con vẫn kiên quyết kết hôn với anh ấy, muốn dựa vào bản thân để đánh thức anh ấy dậy."
Ba mẹ Trình đều kinh ngạc "A" lên một tiếng.
Cái tình tiết thần thánh gì thế này??
Mẹ Trình lại hỏi: "Vậy con nói mẹ chồng phái vệ sĩ theo dõi vì sợ con chạy mất? Còn gì nữa, con cả ngày lấy nước mắt rửa mặt?"
Trình Nhạc Ngôn: "Con thực ra chỉ phóng đại lên một tẹo tèo teo thôi. À không, cũng chẳng phải phóng đại, những người khác ở Dung gia đều coi thường con, giống hệt như phim hào môn trên tivi ấy. Chú hai thím hai của chồng con cứ suốt ngày chơi xấu con. Ba, mẹ, con sống khổ quá, nhưng con không hối hận, tất cả đều là — vì tình yêu ạ!"
Ba mẹ Trình: ".... Tình yêu?"
Trình Nhạc Ngôn dõng dạc: "Đúng thế! Con yêu chồng con! Dù anh ấy có là người thực vật con cũng yêu! Xin hai người đừng chia rẽ chúng con!"
Ba mẹ Trình và những người xem náo nhiệt ở giường bên cạnh đều bị chấn động.
Trạc Trạc vô cùng cảm động, nhóc con mở to mắt tròn xoe, thầm nghĩ: Tình yêu, hóa ra đây chính là.... tình yêu!
Dù đối phương có là người thực vật vẫn muốn ở bên cạnh, đó chính là tình yêu!
Hóa ra tình yêu là một điều vĩ đại đến thế!
Sau này mình cũng có thể có "tình yêu" sao? Muốn quá đi....
Dung Vọng Chi vẫn nhắm mắt ngồi trên xe lăn, bất động vững như một người thực vật — à không, anh vốn là người thực vật mà.
Nhưng ngay cả hệ thống 250 trong đầu cũng không phát hiện ra, trái tim anh đang đập thình thịch, đập nhanh đến mức nào.
Quá nhanh, sắp nhảy ra khỏi lồng ngực rồi.
Anh dĩ nhiên biết Trình Nhạc Ngôn chỉ nói bừa, hoàn toàn là để đối phó với cha mẹ, không có lấy một chút lòng thành nào.
— Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, thực sự không có chút nào sao?
Trình Nhạc Ngôn nói kiên định như thế, thong dong như thế, không chút đổi thay như thế, biết đâu, trong lúc chính anh cũng không nhận ra, Trình Nhạc Ngôn đối với anh cũng có chút lòng thành?
Hóa ra.... lại là như vậy.
Anh đã thắc mắc, tại sao Trình Nhạc Ngôn lại tốt với Trạc Trạc như thế, tốt với anh như thế, thậm chí tốt với cả ba mẹ anh và quản gia Lý.
Cậu ấy còn tình nguyện xoa bóp cho anh mỗi ngày, mà mỗi lần xoa bóp đều tâm huyết như thế, rõ ràng đây là công việc của hộ lý, nhưng cậu ấy luôn tự mình làm.
Tại sao cậu ấy lại làm vậy? Chẳng lẽ lại là vì tiền sao.
Hóa ra đây chính là đáp án.
Trước đây anh luôn cho rằng, sự bắt đầu của anh và Trình Nhạc Ngôn chỉ là một sai lầm, sai lầm này sẽ được sửa chữa sau khi anh tỉnh lại.
Nhưng bây giờ, vì Trình Nhạc Ngôn đã có những suy nghĩ ngoài dự tính đối với anh, vậy thì họ có phải là....
Tim lại đập nhanh thêm vài nhịp.
Những ý niệm này xẹt qua trong đầu, không bị hệ thống bắt được, nhưng giây tiếp theo, 250 reo lên kinh ngạc: Ký chủ! Một nhiệm vụ nữa đã hoàn thành rồi! Ơ? Tại sao lại hoàn thành nhiệm vụ này nhỉ? Kỳ lạ quá?
Dung Vọng Chi: Nói.
250: Nói là ký chủ ngài đã hoàn thành nhiệm vụ "Thành công tự mình công lược", nhận được danh hiệu "Trai phổ tin"! — Khoan đã, tình hình gì thế này? Dựa vào cái gì chứ, dựa vào cái gì mà gọi ký chủ của tôi là trai phổ tin!? Ký chủ của tôi phổ tin chỗ nào!!
Dung Vọng Chi: …………Trai, phổ, tin? Ai? Tôi?
Dung Vọng Chi mất một giây để chấp nhận sự thật này.
Trong lòng thực sự chẳng muốn nói câu nào.
Quan trọng nhất là, đã bị chẩn đoán thành "Trai phổ tin" rồi, chứng tỏ mấy thứ linh tinh anh vừa nghĩ đều thuần túy là tự mình bổ não, đây mới là điều khiến người ta....
- A.
Hệ thống 250 đúng như cái tên của nó, chẳng hiểu mô tê gì, vẫn đang bất bình thay cho cái danh hiệu nhiệm vụ quái quỷ kia, lải nhải không ngừng: Cái gì thế không biết, ký chủ của tôi làm sao, sao lại thành trai phổ tin được! Phổ tin ở đâu chứ! Tại sao lại nói ký chủ của tôi như vậy! Tôi không cho phép, tôi không cho phép ký chủ của tôi trở thành trai phổ tin!
Đây chắc chắn là chương trình phán đoán bị lỗi, tôi phải đi báo lỗi với hệ thống chính, đi ngay bây giờ! Còn cái "tự mình công lược" kia nữa, nghĩa là sao? Công lược ai chứ? Cái gì thế này?Ký chủ của nó không hề lên tiếng.
250 tiếp tục đầy căm phẫn: Ký chủ cho tôi ít lưu lượng đi, tôi đi tìm xem "tự mình công lược" là kiểu gì. Tôi không tin nổi, dựa vào cái gì bảo ký chủ tôi là trai phổ tin, 250 tôi là người đầu tiên không phục!Tiện thể đòi lưu lượng.
Kết quả là vỗ mông ngựa trúng chân ngựa, ký chủ của nó nhàn nhạt nói: Đôi khi tôi thực sự thấy rằng, 250 à, ngươi sống đến tận bây giờ mà chưa bị ký chủ khác đánh chết, đúng là một kỳ tích. Tắt tiếng. 250 ấm ức ngậm miệng, thầm nghĩ, các ký chủ trước đây của tôi đều rất nghe ý kiến của tôi, và không có một ký chủ nào là trai phổ tin đâu nhé.
Kết quả mười giây sau Dung Vọng Chi lại nói: Mở tiếng — 250, nhiệm vụ này không lẽ cũng thưởng buff gì chứ?
250 lập tức hớn hở mở miệng: Thưởng rồi ạ, lại còn là một buff rất hữu dụng nữa, chúc mừng ký chủ nhận được buff "Bệnh mỹ nhân"! Thực sự là siêu hữu ích cho tình hình hiện tại luôn!Hệ thống vô cùng phấn khích, còn tung hoa trong đại não Dung Vọng Chi.
Dung Vọng Chi mang theo thái độ "nghi ngờ mọi thứ, phủ định mọi thứ", khó khăn hỏi: .... Bệnh mỹ nhân? Tôi??
250 tràn đầy tự tin: Ngài cứ yên tâm đi ký chủ, buff này xuất hiện đúng lúc lắm!
Cuộc đối thoại giữa Dung Vọng Chi và hệ thống trong đầu thực tế diễn ra rất ngắn, phía bên kia, Trình Nhạc Ngôn phát ra tuyên ngôn não tàn "Con yêu anh ấy, con muốn đánh thức anh ấy" đầy chấn động, còn ba Trình thì kịch liệt phản đối, hận không thể đưa Trình Nhạc Ngôn đi ly hôn ngay tại chỗ.
Thấy tình hình đang căng như dây đàn, Trạc Trạc bỗng nhiên nói một câu "Của con", nhóc con mở to mắt, tay chỉ về phía Dung Vọng Chi.
Mẹ Trình chấn động: "Trạc Trạc con biết nói rồi sao!?"Trình Nhạc Ngôn giải thích: "Mẹ, thực ra nó chỉ biết nói mỗi câu này thôi.
À sau này mẹ sẽ biết, Trạc Trạc bây giờ thuộc dạng bất kể tình huống nào cũng chỉ nói đúng hai chữ đó.
Giống như cái máy lặp lại vậy."Trạc Trạc: "Của con, của con!"Trình Nhạc Ngôn: "Mẹ xem, có phải đúng hai chữ đó không."Cậu vừa nói vừa nhìn theo hướng ngón tay Trạc Trạc chỉ về phía Dung Vọng Chi.
Sau đó thì ngẩn người.
Ba Trình, mẹ Trình cũng nhìn về phía Dung Vọng Chi, rồi toàn bộ đều ngây người.
Chủ yếu là....
Dung Vọng Chi vốn đã rất trắng, giờ đây lại trắng đến mức gần như trong suốt, môi cũng không còn sắc máu, nhắm mắt tựa vào xe lăn, trên người dường như bao phủ một lớp ánh sáng nhạt.
Cụ thể cũng không nói rõ được là loại ánh sáng nào, tóm lại cả người anh được lớp sáng này tôn lên vẻ vô cùng gầy gò, vô cùng yếu ớt, vô cùng mỏng manh, vô cùng dễ vỡ, lung lay sắp đổ, đầy rẫy vết thương, dường như chỉ cần một cơn gió thổi qua, cả người anh sẽ tan biến mất.
Trình Nhạc Ngôn hít một hơi lạnh: "Chồng ơi! Chồng ơi anh làm sao thế! Sao cảm thấy bệnh tình của anh nặng thêm rồi, tình hình gì vậy, vì nghe ba mẹ em nói vài câu đòi ly hôn mà anh liền ác hóa bệnh tình, sắp 'ngỏm' luôn rồi sao? Đừng mà chồng ơi!!"
Ba Trình: "Cậu ta gầy quá, có nổi 50 cân không? Trắng thế kia, tiểu cầu được bao nhiêu, có nổi 80 không? Sao.... sao cảm giác còn bệnh nặng hơn cả tôi thế này."
Mẹ Trình: "Đúng thế, vừa nãy hình như đâu có nghiêm trọng thế này, sao đột nhiên lại vậy, có phải phát bệnh rồi không? Hay là mau đưa cậu ta xuống cấp cứu tầng dưới xem sao?"
Dung Vọng Chi nghe thấy những lời bình phẩm này, suýt thì tối sầm mặt mũi (dù trước mắt vốn chẳng sáng sủa gì), răng nghiến chặt (dù muốn nghiến mà không nghiến nổi), thực sự đang nghiêm túc cân nhắc xem phải làm thế nào để cạy cái hệ thống 250 ra khỏi não, nhưng tiếp đó —
Ba Trình: "Haizz, nhìn cũng tội nghiệp thật.
Không phải cậu ta là người giàu, là tư bản sao, hóa ra người giàu như họ sống cũng chẳng tốt đẹp gì, cũng thảm quá nhỉ."
Mẹ Trình: "Đúng thế.
Có phải hộ lý không tận tâm không, hay là do chú hai thím hai gì đó của cậu ta giở trò, người thực vật thì cũng không thể gầy thành thế này chứ.
Tình hình này thì Ngôn Ngôn cũng không thể bỏ mặc cậu ta được, nếu cả con cũng không quản, cậu ta biết làm sao bây giờ."
Ba Trình: "Ngôn Ngôn, hay là....
Haizz, ly hôn thì chắc chắn phải ly rồi, nhưng thôi cứ đợi cậu ta tỉnh lại rồi hãy ly.
Dù sao cũng là một mạng người, mình cũng không thể làm chuyện dậu đổ bìm leo được."
Mẹ Trình: "Đúng đấy, Ngôn Ngôn, con cũng phải chăm sóc cậu ta cho tốt. Tội nghiệp quá."
Dung Vọng Chi: ……???
Nếu cái buff này nhất định phải hàn chết lên người tôi, thì cũng không phải là không thể.
Trình Nhạc Ngôn cũng không ngờ tình huống lại chuyển biến thần kỳ như vậy.
Thực ra lúc nãy vừa thấy dáng vẻ đó của ba Kim Chủ, cậu suýt nữa thì đứng tim, cũng may có 419 kịp thời giải thích là do kích hoạt buff "Bệnh mỹ nhân", cậu mới thở phào nhẹ nhõm.
Giờ xem ra, cái buff này lại vô tình trở thành một pha hỗ trợ thần thánh.
Cậu dứt khoát mượn gió bẻ măng: "Ba mẹ, hai người nói đều đúng cả, con chắc chắn không thể làm chuyện dậu đổ bìm leo được. Chồng con ở nhà họ cũng lâm vào cảnh rất nguy hiểm, chi thứ hai cứ nhìn anh ấy chằm chằm như hổ đói. Nếu con ly hôn lúc này, có khi ngày mai anh ấy tàn tật, ngày kia là 'ngỏm' luôn rồi, ôi."
Mẹ Trình lo lắng: "Hào môn rắc rối thế sao? Hay là thế này, hai đứa dọn quách về nhà mình mà ở! Nhà mình không lớn nhưng cũng có ba phòng ngủ một phòng khách, hai đứa một phòng là vừa đẹp."
Trình Nhạc Ngôn: "Mẹ ơi, con chỉ sợ có người đến ám sát anh ấy thôi, nên mẹ chồng con mới sắp xếp bốn vệ sĩ, kính nhà mình cũng không phải loại chống đạn."
Ba Trình: ".... Ám sát? Còn có chuyện đó sao? Khoan đã, vậy vệ sĩ là để bảo vệ cậu ta? Không phải con bảo mẹ chồng không tin con nên mới cho người theo dõi sao...."
Trình Nhạc Ngôn cười "ha ha" lấp l**m: "Thì mẹ chồng không tin tưởng chỉ số vũ lực của con mà. Đừng nói mẹ chồng, ngay cả con cũng chẳng tin nổi mình."Ba mẹ Trình dù có ngốc đến mấy cũng biết nãy giờ bị Trình Nhạc Ngôn "dắt mũi" rồi.
Hai người nhìn nhau, cuối cùng đều thở phào một tiếng.
Dắt mũi thì dắt mũi vậy.
Chuyện cũ rồi, không nhắc lại nữa.
Trình Nhạc Ngôn tiếp tục: "Về nhà mình thì vệ sĩ đi theo không tiện, con thấy cứ tạm thời duy trì như cũ, đợi anh ấy tỉnh lại rồi tính tiếp."
Ba Trình lại nhìn Dung Vọng Chi, đối phương tựa trên xe lăn, hơi thở có vẻ vô cùng yếu ớt, ông không khỏi nghi ngờ: "Ngôn Ngôn, con chắc chắn cậu ta tỉnh lại được không? Sao ba thấy bây giờ cậu ta giống như vĩnh viễn không tỉnh lại được nữa thế."
Trình Nhạc Ngôn đáp: "Chắc chắn mà! Bác sĩ đều nói vậy rồi."
Giây tiếp theo, tay Dung Vọng Chi run rẩy giơ lên.
Ba Trình giật bắn mình: "Chuyện, chuyện gì thế này!? Xác chết vùng dậy hả!"
Trình Nhạc Ngôn vội nói: "Sao lại gọi là xác chết vùng dậy, chồng con đã 'ngỏm' đâu — anh ấy bây giờ có một chút ý thức rồi, có thể cử động tay, còn xử lý được công việc nữa, chắc chắn sẽ tỉnh lại thôi, ba mẹ cứ yên tâm!"Cậu trấn an bằng cách nắm lấy tay anh chồng bệnh mỹ nhân.
Trời đất ơi, tay lạnh ngắt luôn!Chồng ơi, anh "nguội" rồi....
Cậu vội bảo quản gia Lý đắp thêm cho anh tấm chăn lên chân.
Ừm, trông càng giống bệnh mỹ nhân hơn rồi đấy.
Trình Nhạc Ngôn biểu diễn cho ba mẹ xem cách chơi "Súp rùa" để chứng minh Dung Vọng Chi thực sự có ý thức, sau đó chuyển chủ đề: "Ba, ba cảm thấy trong người thế nào? Bệnh án đâu ạ? Cho con xem với. Đúng rồi bác sĩ điều trị chính là ai vậy? Để con tra xem có chuyên gia nào về lĩnh vực này không, tốt nhất mình nên gặp thêm vài bác sĩ, nghe thêm ý kiến của người khác."Ba Trình khái quát sơ qua tình hình.
Bệnh của ông phát hiện khá sớm, nhưng vì đã ngoài 60 nên bác sĩ không khuyến khích thay thận mà thiên về các phương pháp điều trị bảo tồn hơn.
Trình Nhạc Ngôn cũng thầm hỏi 419 xem hệ thống có cách nào giúp ông cụ chiến thắng bệnh tật không.
419 tỏ ra rất khó xử, nó bảo trong kho toàn là đồ của hệ thống R18 ngày xưa, tổ kịch bản không mở cửa hàng đổi đồ ở những thế giới cấp thấp này, giờ nó chẳng giúp được gì nhiều.
Chỉ có thể dựa vào khoa học hiện đại thôi.
Dung Vọng Chi khẽ cử động ngón tay.
Quản gia Lý đứng bên cạnh lập tức hiểu ý, lên tiếng: "Đại thiếu phu nhân, thế này đi, lát nữa tôi sẽ liên hệ để chuyển lão tiên sinh sang bệnh viện khác. Hay là chuyển sang bệnh viện của tập đoàn họ Phó đi, ở đó có phòng bệnh đơn, tiện nghi hơn nhiều. Tôi cũng sẽ liên lạc với vài chuyên gia xem phương án điều trị có gì cần cải thiện không. Sau đó sẽ phỏng vấn vài hộ lý đến chăm sóc lão tiên sinh."
Sắp xếp vô cùng bài bản.
Ba mẹ Trình nhìn nhau, vẻ mặt hơi lúng túng.
Hai ông bà chỉ là tầng lớp lao động bình thường, nghe cách sắp xếp của quản gia Lý thì có chút kháng cự, nhưng nhất thời không biết nói sao.
Trình Nhạc Ngôn tiếp lời: "Khoan đã quản gia Lý, không cần vội, ba có bảo hiểm y tế không ạ?"
Ba Trình đáp: "Có bảo hiểm trọn đời con ạ."
Trình Nhạc Ngôn nói: "Thế thì tốt quá.
Quản gia Lý, chúng ta cứ ở bệnh viện công lập thôi, không cần chuyển sang tư nhân đâu, có bảo hiểm tiết kiệm được khối tiền đấy.
Hiện tại ai đang chăm sóc ba ạ?"
Mẹ Trình: "Là mẹ thôi.
Ba con cũng tự lo được, tối đến mẹ lại về nhà ngủ."
Trình Nhạc Ngôn: "Mẹ ơi, mẹ chạy đi chạy lại thế vất vả lắm, kiệt sức mất thôi.
Thế này đi, sau này ban ngày con đến bệnh viện chăm ba, mẹ cứ nghỉ ngơi đi, lúc nào con chịu không nổi thì mẹ thay."
Ba Trình lập tức từ chối: "Không cần, con không phải đến, bên con cũng bao nhiêu việc, sao để con đến đây được."
Mẹ Trình cũng nói: "Đúng đấy Ngôn Ngôn, con còn Trạc Trạc với anh chồng người thực vật cần chăm sóc mà."
Trình Nhạc Ngôn thuận thế: "Vậy thì chắc chắn phải tìm hộ lý rồi.
Quản gia Lý, ông giúp tôi nghe ngóng nhé, tìm một hộ lý nào đáng tin cậy chút, rồi con và mẹ ban ngày rảnh thì qua bầu bạn với ba.
Cũng không cần nhiều đúng không ạ? Một hộ lý là đủ rồi nhỉ?"
Ba Trình vội nói: "Đủ rồi, đủ rồi."
Trình Nhạc Ngôn: "Vậy được. Ái chà, có hộ lý thì phòng bệnh này hơi bất tiện, không thể để người ta cứ chen chúc ở cái giường phụ bé tí được. Thế này đi, lát nữa con đi hỏi về phòng đơn. Thường phòng đơn sẽ có chỗ cho hộ lý ngủ. Tiền cứ trừ vào thẻ của con là được, nhé? Hay là để con thanh toán tiền hộ lý trước?"
Ba Trình đáp: "Trừ vào thẻ là được rồi."Đây chính là kỹ năng ngôn ngữ của "vua bán hàng" đấy.
Chỉ vài câu nói đã khiến ba mẹ Trình chấp nhận sự sắp xếp.
Quản gia Lý trong lòng thầm gật đầu, cảm thấy đại thiếu phu nhân tuy có hơi "tăng động" một chút nhưng những lúc quan trọng thì thực sự rất đáng tin.
Chuyện này bàn xong, Trình Nhạc Ngôn cũng nhẹ lòng được một nửa.
Cậu còn nhớ lúc mới gặp mẹ Trình, bà đang cầm cái chậu, liền nói: "Mẹ, lúc nãy mẹ định đi lấy nước ạ? Để con đi cho."
Cậu bưng chậu đi lấy nước nóng, lau mặt, lau tay, lau cổ cho ba Trình vô cùng thuần thục.
Ba Trình ban đầu hơi ngại, nhưng sau đó lại không kìm được mà rưng rưng nước mắt.
Cứ ngỡ đời mình thế là hết rồi, không ngờ vẫn có được ngày hôm nay.
Sau đó mọi người cũng không nghỉ tay, Trình Nhạc Ngôn đi gặp bác sĩ điều trị, sang khoa quốc tế hỏi tình hình phòng đơn.
Quản gia Lý bắt đầu liên hệ hộ lý, sắp xếp bữa trưa cho mọi người, tiện thể gọi điện cho mẹ Dung.
Trạc Trạc chủ yếu phụ trách ở bên các cụ, bóc quýt cho ông bà ngoại, nhân tiện dùng đồng hồ điện thoại nói đủ thứ chuyện ngây ngô khiến hai cụ cười ha hả — Trạc Trạc tuy mới ba tuổi nhưng trải qua quá nhiều chuyện nên thực sự là một đứa trẻ rất chín chắn.
Những lời ngây ngô cậu bé nói trong nửa tiếng này có khi còn nhiều hơn cả ba năm trước cộng lại.
Mọi người phân công rõ ràng, đâu vào đấy.
Còn Dung Vọng Chi thì sao, anh chủ yếu phụ trách "liệt" trên xe lăn, để mọi người mỗi khi nhìn thấy đều cảm thán một câu: "Haizz, cái thân hình này của tiểu Dung, cứ thế này mãi cũng không ổn, hay là để cậu ấy lên giường bệnh nằm một lát đi."
Trình Nhạc Ngôn và quản gia Lý không có mặt, ba mẹ Trình trực tiếp làm chủ, cùng với hai anh ở giường bên cạnh khiêng Dung Vọng Chi đặt lên giường bệnh nằm.
Ba của Trình Nhạc Ngôn — người đáng lẽ phải nằm viện — giờ lại hớn hở ngồi bên cạnh.
Dung Vọng Chi ngượng đến mức tay cũng run lên.
Thế là ba Trình bảo: "Ơ? Sao tay tiểu Dung cứ run thế nhỉ? Người thực vật chắc không bị Parkinson đâu nhỉ? Đúng rồi Trạc Trạc, mấy người đợi ở ngoài kia là hộ lý của tiểu Dung đúng không?"
Trạc Trạc gật đầu: "Của con!"Ba Trình: "Tốt tốt, để ông gọi họ vào xoa bóp cho tiểu Dung một chút."
Thế là hộ lý của Dung Vọng Chi đi vào.
Nhìn thấy ông chủ của mình giờ đang nằm trên giường bệnh, yếu ớt đến mức như sắp tan biến theo mây khói, các hộ lý cũng đầy dấu hỏi chấm trong đầu.
Tuy nhiên, hai vị hộ lý từ lâu đã biết trên người ông chủ thường xảy ra những chuyện khoa học không giải thích nổi nên chấp nhận rất nhanh, im lặng bắt đầu xoa bóp cơ thể cho ông chủ.
Một lát sau y tá vào kiểm tra phòng, thấy Dung Vọng Chi trên giường bệnh thì giật mình, đối chiếu với thẻ tên đầu giường: "Ơ? Bệnh nhân này nhập viện lúc nào thế? Là Trình Thanh Bình, bị urê huyết à?"
Ba Trình vội nói: "Không phải không phải, Trình Thanh Bình là tôi, đây là.... đây là — con rể tôi, nó nằm đây nghỉ ngơi một lát."
Y tá cạn lời: "Làm gì có chuyện người nhà chiếm giường bệnh nhân chứ! Vị người nhà này, anh mau đứng dậy cho tôi —" Nói đến đây, cô cuối cùng cũng nhìn rõ khuôn mặt Dung Vọng Chi.
Y tá thất kinh: "Tình hình gì đây? Sao lại nghiêm trọng thế này rồi? Vị người nhà này anh có nghe thấy tôi nói gì không? Nghe thấy không? Không nghe thấy sao? Mất ý thức rồi à!?" Cô lại đi kiểm tra hơi thở của Dung Vọng Chi.
Ba giây sau, y tá gào thét ầm ĩ, giọng loa phường vang vọng cả hành lang: "Mất hết cảm giác phản ứng rồi mà các người còn bóp cái gì nữa! Hơi thở yếu lắm, phải cấp cứu ngay! Mau đi gọi bác sĩ đi! Gọi cả điều dưỡng trưởng nữa, chị Vương chị Vương không xong rồi chị mau bấm chuông đi...."
Vừa nói cô vừa định trèo lên giường làm hồi sức tim phổi cho Dung Vọng Chi.
Cuối cùng bị hộ lý của anh ngăn lại.
Nguyên văn lời hộ lý là: "Không sao, thực sự không sao, thiếu gia nhà chúng tôi vốn dĩ.... vốn dĩ là như vậy."
Thanh Niên Lầy Lội Xuyên Thành Ba Kế Nhà Hào Môn
Đánh giá:
Truyện Thanh Niên Lầy Lội Xuyên Thành Ba Kế Nhà Hào Môn
Story
Chương 39
10.0/10 từ 11 lượt.
