Tháng Ngày Tôi Ngụy Trang NPC Trong Trò Chơi Sinh Tồn

Chương 306: Đoàn khách du lịch (Hoàn toàn văn)

181@-
Chờ đến lúc bán hàng sau khi các khách mời ăn cơm, rốt cuộc tổng đạo diễn cũng biết độ nổi tiếng mà bọn họ có được suốt một ngày hôm nay là như thế nào.

Không cần giải thích chuyên nghiệp, Nhậm Dật Phi chỉ cần cầm một cái bát ăn sữa đông hai tầng, suốt quá trình ăn không ngẩng đầu lên, thế là các nguyên liệu nấu ăn đặc sản của thôn liền được mua nhanh như nước chảy.

“Mọi người đều biết Phi Phi kén ăn, cho nên chắc chắn món sữa đông hai tầng trong bát cậu ấy phải rất ngon. Sữa đông hai tầng ngon chứng tỏ sữa bò và trứng gà địa phương ngon, chứng tỏ nguyên liệu nấu ăn của địa phương này ngon, quá hợp logic.”

Sau khi hai người Salman đi thì nhóm người Văn Lý đến. Bọn họ không biết cách bán hàng online, một đám người đứng giới thiệu từng món đồ với thái độ nghiêm túc. Có điều bởi vì đám người này quá mức xinh đẹp, giọng nói dễ nghe, mỗi người một phong cách nói chuyện nên khi giới thiệu những sản phẩm phổ thông cũng có thể nói thành tinh hoa trời đất. Thế là rất nhiều khán giả đang xem chốt đơn đặt mua.

“Linh vật ơi!” Thôn trưởng liên tục sờ mặt mình, ông cười đến mức cả khuôn mặt đều nhăn thành trái quýt.

Tuy ngày mốt bọn họ phải đi rồi song thôn trưởng tin tưởng sản phẩm của thôn, chỉ cần chất lượng sản phẩm tốt và phục vụ tận tình, nhất tình thôn của họ sẽ có khách quen.

Mãi cho đến khi Hạc Quân lên sân khấu, thôn trưởng mới “lĩnh hội” được cái gì gọi là “nhanh tay thì được, chậm tay thì mất”.

“Ta không giỏi giải thích, chi bằng vẽ mấy bức tranh để tỏ lòng biết ơn với các bạn nhỏ từ xa luôn quan tâm chúng ta.” Y nói xong thì vung tay, bàn tay không khác nào ma thuật, trên bàn liền xuất hiện vài đ ĩa thuốc màu, thuốc pha, đồ rửa, bút lông, giá bút,…

“Đcm.” Khán giả trong kênh phát sóng trực tiếp bị một chiêu này dọa cho kinh ngạc.

“Vcl.” Người hiểu biết nghệ thuật lập tức bị một đống khoáng vật rực rỡ sắc màu dọa cho mất vía.

“Đây là thuốc màu làm từ đá quý sao?” Nhậm Dật Phi đứng một bên chọt ngón tay vào màu lục, đầu ngón tay cọ xát, “Ngọc lam, đá mã châu, xà cừ, chu sa, lưu ly, hoàng ngọc,…”

Người cổ đại vẽ tranh thật là xa xỉ.

Không đúng, đại yêu cổ đại vẽ tranh thật là xa xỉ.

Hạc Quân hơi mỉm cười. Y đứng nơi đó, một tay cầm bút còn một tay giữ mép cuộn giấy bằng gỗ đỏ. Tiếp theo Hạc Quân tập trung pha thuốc màu, y không cần phác họa vì trong lòng đã có tranh, đương nhiên hạ bút rất ổn.

Người bên ngoài nhìn xem, quả thật Hạc Quân đang vẽ tranh với tốc độ “2x”. Y vẽ núi xa, sương mù dày đặc, giữa núi xuất hiện thôn xóm như ẩn như hiện, có gà gáy và chó sủa. Nhưng mà trọng điểm của tranh y là một ông lão đang cột cây cờ dưới tán cây và một bà lão xe chỉ luồn kim. Hình ảnh con người nửa hư nửa thật, mặc dù không hiểu lắm nhưng có thể biết đây là kiệt tác.

Từ lúc Hạc Quân đặt bút đến lúc thu bút mất hơn nửa tiếng, nhưng cho dù là khán giả trong phòng phát sóng trực tiếp hay là mọi người ở đang ở thôn trang, bọn họ đều mang vẻ mặt vẫn chưa đã thèm.

Tổng đạo diễn ôm cái bụng phệ chạy một đường ra từ văn phòng: “Bức tranh quá ý nghĩa, không biết tôi có được vinh hạnh…”

Ông còn chưa dứt lời, Nhậm Dật Phi đã vươn tay bảo vệ bức tranh phía sau: “Nhiều nhất là giữ một bản in.” Bản gốc đừng hòng.


có bức tranh khác tặng cho A Phi, bức này sẽ để lại cho


mừng khôn xiết, dường


Phi suy nghĩ, “Tôi viết


Quân


hét lên chói tai không khác


đã cầm bút mực lên,


ấn lên “Lan Đình Tự”. Chẳng qua tổng đạo diễn vẫn rất kiên cường, ông một hai phải xem


chỉ tiện tay viết, song lại như gia tăng sức mạnh


tháng nọ năm nọ, đoàn người bọn họ đồng ý lời mời đến thôn. Hạc


Phi gác bút, “Chỉ


dòng chú giải phơi bày trước mặt khán giả cả nước. Người không hiểu thì


thời gian tám nhảm, bọn họ lo


lượng lớn khán giả đi xem chương trình. Phòng phát sóng trực tiếp bỗng xuất hiện rất nhiều khán


Các chương trình khác đều không nghĩ ra lý do vì sao một chương


nhịn được bấm


khí


vị hay xuất sắc thế nào, chỉ bởi vì khách mời quá




diễn ở đây ăn nhiều thêm một chén: Đừng nói nữa, hương vị gạo


sóng liên tục tăng mạnh. Trong vòng 3 ngày ngắn ngủi,


nồng nhiệt thế nào thì chương


chiều ở thôn, bọn họ đều


Dật Phi về đến tận nơi. Ông xin lỗi bọn họ về chuyện hôm đầu bị trục


mới biết, hóa ra tổ chương trình


Nhậm Dật Phi. Trong tranh vẽ núi xa, rừng trúc, trong rừng trúc có bảy


Điệp đi qua nhìn xem, chỉ thấy ai nấy trong


đại sư được, chỉ qua vài nét bút ít ỏi đã phác họa


chúng ta đến khu vực khai khoáng tìm đá quý đi, dùng đá quý tốt nhất để chế tạo


khó có được như Nhậm Dật


má lên, cuối cùng bị Salman


hắn vẫn lịch sự ôn hòa. Yêu một người có nghĩa là phải chấp nhận bạn bè của người ấy. Nếu


cá thể khiến người ta nhức đầu gần chết. May là hắn tự lý giải bọn họ sinh sống ở ngoài, hiện


lúc nào mọi người đến cũng có thể ngắm.”


đầu: “Vốn dĩ


buýt cũng đã đến trước tiểu khu Nhậm


vào nhà Nhậm Dật Phi. Ai ngờ vừa mới



họ đều ngồi xếp hàng ở trên sô pha, đối diện bọn họ là một


phồng má, gương mặt ửng hồng nhỏ nhắn giống hệt


Phi vào cửa, cô vươn tay vẫy người:


mắt từ Hoang Vu Chi Giác sang Nhậm Dật


tinh linh ánh trăng và đám người cô


giờ phút này vẻ mặt ai nấy đều không mấy dễ coi. Nhìn thấy Hoang


giày rồi thay dép


Vu Chi


họ đều đứng trong phòng khách nhìn Hoang


đáng sợ thế à? Không phải nói hiện tại Hoang Vu Chi Giác có mấy chục người làm nhiệm vụ câu


Chi Giác đáp một câu khiến


ngồi, “Gần đây tôi an phận thủ thường, đâu có làm chuyện gì đâu


rồi thì có thể lương thiện xíu được không? Đừng


nhóm ký chủ không muốn tiếp tục làm nhiệm vụ và đang đợi nghỉ hưu. Ta phải qua bên đó


thống yếu hơn mình là muốn cắn nuốt của Hoang Vu Chi Giác, vậy


không


“Bởi vì ta còn nhỏ! Ta vẫn còn


nó, “Chứ không phải ngài cố tình



Hoang Vu Chi Giác lại suýt tức hộc máu lần nữa, nó rất muốn bóp ch3t người này, thậm chí bắt đầu hoài nghi mình chạy lại đây có phải là quyết định sáng suốt không.

“Bởi vì chuyện đó nên ta cần phải rời đi một chuyến, ta không thể không tìm một người đại diện phụ trách mọi vận hành cơ bản trong lúc ta vắng mặt. Bọn họ còn chưa có năng lực như thế, có lẽ cậu có thể thử xem.”

Lúc nói đến “bọn họ”, Hoang Vu Chi Giác thoáng nhìn sang nhóm người Văn Lý, sau đó lại quay sang nhìn Nhậm Dật Phi: “Không phải cậu muốn thử xem cơ chế quản lý quy tắc song song với tính người à? Đây là một cơ hội.”

Đại diện? Mọi người trong phòng đều hơi ngạc nhiên, chỉ có Nhậm Dật Phi vẫn bình tĩnh như cũ: “Ngài không sợ tôi chơi hư nó sao?”

“Đó là bản thể của ta.” Hoang Vu Chi Giác không chút lo lắng.

“Tôi thì được lợi gì.” Nhậm Dật Phi lại nói.

Hoang Vu Chi Giác lộ vẻ mặt “cậu lại muốn lừa ai”, nó ghét bỏ: “Chứ không phải cậu đang muốn tạo ra một cái vô hạn lưu tương tự trò chơi nhỏ ư? Có cơ hội học tập tốt thế, thật sự không muốn thử?”

Lời này thật sự chạm tới suy nghĩ Nhậm Dật Phi. Hắn vươn tay sờ lên trán mình: Tuổi thọ của bọn họ quá dài, trong khi Nhậm Dật Phi lại không muốn nằm xuống là ngủ say mấy trăm năm như đám tà thần khác. Tạo ra một trò chơi vô hạn đúng là cách tuyệt vời để hắn giết thời gian.

Cơ chế vận hành của Hoang Vu Chi Giác có thể cho Nhậm Dật Phi gợi ý.

Hắn quay đầu nhìn về phía Salman. Salman chỉ mỉm cười đáp lại. Nhậm Dật Phi liền hiểu ý kiến của anh: Salman tập trung làm game thực tế ảo vì để chuẩn bị. Bọn họ đang thực nghiệm hình thức thích hợp nhất đối với trò chơi.

Có điều bọn họ sẽ không trở thành “trò chơi nhỏ”. Nhậm Dật Phi càng muốn trở thành ác mộng của đám học sinh đi học cho có —— Trường thi vô hạn thì thế nào? 

Cha mẹ có thể đưa con cái mình vào học, ngược lại con cái cũng có thể đưa cha mẹ mình vào học. Bọn họ đều sẽ thật “sung sướng.”

“Được rồi.” Nhậm Dật Phi vươn tay. “Hợp tác vui vẻ.”

“Hợp tác vui vẻ.” Hoang Vu Chi Giác bất đắc dĩ đặt tay nó lên trên.

___

Tác giả có lời muốn nói:

Mấy cục cưng học sinh yếu: Hắt xì!

Truyện đến đây kết thúc rồi ạ~~~ Cảm ơn mọi người đã đi cùng tôi, mỗi ngày đều phải vui vẻ nhá~~~

Toàn văn hoàn.
Tháng Ngày Tôi Ngụy Trang NPC Trong Trò Chơi Sinh Tồn
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tháng Ngày Tôi Ngụy Trang NPC Trong Trò Chơi Sinh Tồn Truyện Tháng Ngày Tôi Ngụy Trang NPC Trong Trò Chơi Sinh Tồn Story Chương 306: Đoàn khách du lịch (Hoàn toàn văn)
10.0/10 từ 40 lượt.
loading...