Tâm Can Của Đại Gian Thần
Chương 46
“Lại bị Ung Quốc Công đánh cho ra ngoài! Cảnh tượng thê thảm đó, đừng nhắc đến nữa! Các ngươi nói xem, Ung Quốc Công này có quá đáng không? Vương thị bị trộm, tên trộm vào phủ Ung Quốc Công, họ đến cửa bắt người, không phải là chuyện thiên kinh địa nghĩa sao? Sao Ung Quốc Công này còn đánh người?”
Bên cạnh có người nghe hắn nói, hùa theo: “Đúng vậy chứ? Quá đáng thật, không lẽ tên trộm này là do phủ Ung Quốc Công phái đến?”
Nghe đến đây, Tô Viên Viên mới biết đám truy binh đêm qua đuổi theo Vân Gián lại là người của Vương thị!
Trong lòng tràn đầy tức giận, nàng không khỏi nắm chặt tay.
Đêm qua hắn lại lẻn vào Vương thị?! Còn liên lụy họ đắc tội với Vương thị!
Cả thành Thịnh Kinh ai mà không biết Vương thị đứng đầu các thế gia? Hoàng hậu đương triều chính là xuất thân từ dòng chính của Vương thị, gia thế hiển hách, thân phận tôn quý, trong cung thánh sủng không suy.
Ở Thiên Thu Yến, phủ Ung Quốc Công của họ vốn đã vì một con chó nhỏ không biết từ đâu chạy ra mà đắc tội với Vương Hoàng hậu, nay lại vì Vân Gián mà lần nữa đắc tội với Vương thị, phủ Ung Quốc Công của họ ở Thịnh Kinh sau này còn có ngày yên ổn không?
Tô Viên Viên tức đến bốc khói, chỉ muốn ném mạnh bình thuốc giải trong lòng ra ngoài cửa sổ, để kẻ nào đó độc phát thân vong cho rồi!
Mặc thị là người luyện võ, thính lực hơn Tô Viên Viên không biết bao nhiêu lần, sớm đã nghe hết từng lời từng chữ của những người bên cạnh.
Nhưng so với Tô Viên Viên, vẻ mặt và tâm trạng của bà lại bình tĩnh hơn nhiều.
Thực ra hôm nay dù không đến “Chức Cẩm Phường”, Mặc thị cũng định sẽ dẫn mấy đứa con ra ngoài, đến Trân Tu Lâu một chuyến.
Đây là quyết định mà bà và Tô Kình đã bàn bạc sau khi đuổi người của Vương thị đi đêm qua.
Thành Thịnh Kinh có ba đại thế gia Vương, Lâm, Tiết, cũng có bốn tiểu gia tộc Đồng, Diêm, Mạnh, Triệu.
Ngoài ra, Tấn Vương, Hoài Vương, Tuyên Vương... các hoàng tử cũng đã xây phủ ngoài cung còn có công, hầu, bá, nam... các tước vị thế tập phân bố khắp nơi, xuống nữa, các quan lại lớn nhỏ trong triều cũng đều tụ tập ở đây.
Một thành Thịnh Kinh nhỏ bé, cục diện lại còn phức tạp hơn cả chiến trường giữa Đại Sở và Bắc Man, điều này không thể không khiến người ta phải cảnh giác.
Phủ Ung Quốc Công của họ với tư cách là “quyền quý mới nổi” ở thành Thịnh Kinh, vốn đã khó hòa nhập vào những thế lực phức tạp này.
Qua một buổi Thiên Thu Yến, họ lại càng đắc tội hết với phủ Bình Dương Hầu, Hoàng hậu và cả Vương thị.
Trừ khi họ chịu cúi đầu cầu hòa với Vương thị, nếu không thì đã cắt đứt khả năng hòa nhập vào những thế lực này.
Cúi đầu? Đối với Tô Kình mà nói, đời này ngoài trời, đất, vua, cha, thầy thì chưa có ai có thể khiến ông hạ mình.
Tô Kình và Mặc thị càng hy vọng có một ngày phủ Ung Quốc Công có thể giống như Vương thị, trở thành đối tượng mà mọi người đều muốn bám víu, tha thiết muốn kết giao.
Đêm qua họ đối xử với Vương thị như vậy, Tô Kình còn công khai nói những lời đó, Vương thị chịu một vố đau, không thể công khai gây sự với họ nhưng những hành động nhỏ sau lưng chắc chắn sẽ không ít.
Bây giờ, chẳng phải đã bắt đầu định giở trò ở Trân Tu Lâu rồi sao?
Trước tiên gán cho họ một cái danh chứa chấp kẻ trộm, chỉ cần có một người tin, chẳng mấy chốc, toàn bộ người dân trong thành cũng sẽ biết.
Đến lúc đó, chỉ sợ phủ Ung Quốc Công của họ ở Thịnh Kinh đã không còn chỗ đứng.
Tô Hoài Thầm và Vệ Lâm Lang bên cạnh từ những lời bàn tán lúc nãy cũng đã nghĩ đến hậu quả này, cả hai đều mặt đầy tức giận.
Đang lúc họ định đứng dậy lý luận với mọi người thì Mặc thị ấn tay Vệ Lâm Lang lại, ra hiệu cho cả hai.
“Bình tĩnh, chớ vội.”
Tô Viên Viên tò mò nhìn mẫu thân của mình. Mặc thị vẻ mặt tự tin, dường như đã có đối sách, thế là lòng nàng cũng trở nên yên ổn hơn.
Lúc này, trong đám đông một người đàn ông mặc áo dài màu xám, trông hơi trắng trẻo nghi hoặc hỏi:
“Ung Quốc Công? Đây lại là nhân vật nào? Là người Thịnh Kinh, sao ta chưa từng nghe đến danh hiệu này?”
Lập tức có người giải thích cho gã:
“Ngươi không biết Ung Quốc Công cũng là chuyện bình thường, vì cả nhà Ung Quốc Công vừa mới từ Mạc Bắc chuyển đến Thịnh Kinh không lâu. Nhưng nếu nhắc đến danh hiệu ‘Phủ Biên Đại tướng quân’, ngươi chắc không xa lạ chứ?”
Quả nhiên, nghe thấy danh hiệu này, người đàn ông áo xám lập tức đập mạnh vào đùi:
“Thì ra Ung Quốc Công chính là Tô Kình Tô tướng quân! Đó là đại anh hùng đánh lui Bắc Man, chém đầu thủ lĩnh địch! Là con dân Đại Sở, sao ta lại không biết chứ?”
“Nếu phủ Ung Quốc Công là của Tô Kình Tô tướng quân, vậy thì tuyệt đối sẽ không có bất kỳ quan hệ nào với tên trộm đêm khuya lẻn vào phủ Vương thị!”
“Không sai! Tô tướng quân… à không, Ung Quốc Công ghét ác như thù là người chính trực, vợ của ngài là Mặc phu nhân càng là nữ trung hào kiệt, cũng đã cống hiến rất nhiều công lao để bảo vệ biên cương Đại Sở. Mà trưởng tử của hai người thì khỏi phải nói, văn võ song toàn, cương trực không a dua, nhìn thế nào thì gia đình Ung Quốc Công cũng không giống những người sẽ làm ra chuyện đó!”
“Ta ngược lại cho rằng Tô tướng quân đánh hay lắm! Dù tên trộm đó có lẻn vào phủ Ung Quốc Công thì đã sao? Dù có bắt người thì cũng phải là Tô tướng quân tự mình ra tay, Vương thị dựa vào cái gì mà xông vào phủ Ung Quốc Công làm mưa làm gió? Thật sự coi là nhà mình, có thể tự do ra vào sao? Ta ủng hộ Tô tướng quân!”
“Nhắc đến Vương thị, họ dựa vào là gia tộc của Hoàng hậu nương nương mà ở thành Thịnh Kinh làm mưa làm gió nhiều năm, kiêu ngạo vô cùng, ta sớm đã ngứa mắt bọn họ rồi!”
Nghe có người tỏ ra bất mãn với Vương thị, bên cạnh lập tức có người kéo tay gã, hạ giọng: “Suỵt, ngươi dám nói xấu Vương thị, ngươi chán sống rồi à?”
“Tóm lại, ta ủng hộ Tô tướng quân!”
“Ta cũng ủng hộ Ung Quốc Công!”
Người nói đầu tiên thấy không thể khiến mọi người có ác cảm với phủ Ung Quốc Công, không khỏi có chút lo lắng:
“Nhưng đến bây giờ, tên trộm đó vẫn chưa bắt được, phủ Ung Quốc Công cố ý thả tên trộm đó đi, chẳng phải là lòng dạ hiểm độc sao?”
“Ngươi nói hắn là trộm thì hắn là trộm à? Vương thị có mất đồ quý giá gì không? Hay là có ai trong Vương thị vì hắn mà bị thương vong?”
Người kia không trả lời được, chỉ ấp úng: “Cái này...”
“Không trả lời được rồi chứ gì? Ta thấy, chính là ngươi ở đây nói năng hồ đồ!” Người đàn ông mặc áo vải màu nâu đập bàn nói.
Giữa những tiếng tranh luận của mọi người, Mặc thị vô cùng bình tĩnh nâng chén trà lên nhấp một ngụm:
“Đừng thấy đây là ghế hạng ‘Nhân’ nhưng trà nước lại không tệ. Tiền hôm nay tiêu thật đáng, sớm biết đã gọi cả phụ thân các con đi cùng, đông người cho vui.”
Một con trai, một con gái và cả con dâu bên cạnh đều gật đầu lia lịa.
Không sai, tiêu thật đáng! Tiếc là phụ thân không đến! Nếu không đã có thể để những người này tận mắt chứng kiến phong thái oai hùng của Tô Đại tướng quân rồi!
Tâm Can Của Đại Gian Thần
Đánh giá:
Truyện Tâm Can Của Đại Gian Thần
Story
Chương 46
10.0/10 từ 19 lượt.
