Tâm Can Của Đại Gian Thần

Chương 44


Chưởng quỹ đáp: “Cô nương cứ tự nhiên, tiểu nhân nhất định sẽ cố gắng hết sức giải đáp cho cô nương.”


Tô Viên Viên hỏi: “Trên lệnh bài này khắc một chữ Vân, có liên quan gì đến chữ Vân trong tên Vân Gián không?”


Chưởng quỹ đáp: “Tự nhiên là không liên quan, chữ ‘Vân’ trên lệnh bài này là chữ ‘Vân’ của ‘Lưu Vân Các’, phàm là người trong ‘Lưu Vân Các’, đều lấy chữ ‘Vân’ để đặt biệt danh.”


“Vậy có nghĩa là ‘Vân Gián’ còn có tên khác?” Tô Viên Viên đảo mắt một vòng: “Ta có thể biết tên thật của hắn là gì không?”


Chưởng quỹ cười nói: “Cô nương nếu đã có quan hệ không tầm thường với Vân Gián đường chủ, hỏi thẳng đường chủ không phải tốt hơn sao?”


Nếu hắn chịu nói thật, nàng còn cần phải đi hỏi người khác ư?


Tô Viên Viên tức đến phồng cả hai má, không còn để tâm đến chuyện khác nữa mà đi thẳng vào vấn đề.


“Vân Gián đã trúng một loại độc tên là ‘Phệ Tâm Cổ’, trong vòng ba ngày nếu không có thuốc giải thì chắc chắn sẽ chết. Hắn bảo ta mang lệnh bài đến đây, nói rằng chưởng quỹ ngài nhất định có cách.”


Chưởng quỹ nghe xong sắc mặt không hề thay đổi, chỉ chắp tay nói: “Cô nương đợi một lát, tiểu nhân đi lấy thuốc giải cho người ngay.”


Chưởng quỹ ra ngoài, chỉ để lại một mình Tô Viên Viên trong phòng nhưng nàng cũng không phải đợi lâu. Chẳng mấy chốc, gã đã quay lại, mang theo một bình sứ trắng.



“Trong bình là thuốc giải, xin cô nương hãy giao lại cho Vân Gián đường chủ.”


Tô Viên Viên cất kỹ bình sứ đi, suy nghĩ một lát rồi thăm dò hỏi chưởng quỹ: “Chưởng quỹ, ta có thể hỏi ngài thêm một tin tức được không?”


Chưởng quỹ cung kính đáp: “Cô nương đã là bạn tốt của Vân Gián đường chủ, cứ nói đừng ngại.”


“Không biết trong ‘Lưu Vân Các’ của các vị có ai giỏi dùng cung tên không? Có thể giới thiệu cho ta một hai người được không?”


Mặc dù nàng đã nhờ Vân Gián giúp tìm người nhưng miệng lưỡi của kẻ đó chẳng bao giờ nói thật khiến nàng luôn cảm thấy không yên tâm.


Thay vì đợi đến cuối cùng lại công cốc, chi bằng dò hỏi tin tức từ chưởng quỹ ở đây, có lẽ còn đáng tin cậy hơn.


Nhưng chưởng quỹ nghe câu hỏi của nàng xong lại nói: “E rằng phải để cô nương thất vọng rồi, trong ‘Lưu Vân Các’ không có ai giỏi dùng cung tên cả.”


Tô Viên Viên ngẩn người, cảm giác thất vọng không kìm được mà dâng lên từ đáy lòng.


Ân nhân của nàng không phải người của Lưu Vân Các? Vậy tại sao người đó lại dùng mũi tên có khắc hoa văn và chữ của “Lưu Vân Các”? Chẳng lẽ mũi tên đó chỉ là do người đó tình cờ nhặt được?


Manh mối nàng có được từ trong mơ quá ít, chỉ dựa vào một mũi tên, quả thật không thể dễ dàng xác định được thân phận của người đến.


Cũng không biết khi nào nàng mới có thể tiếp tục được nửa sau của giấc mơ đó? Nàng thật sự muốn xem rốt cuộc là ai đã bảo vệ thi thể của mình.



Ân này nặng hơn Thái Sơn, nếu không báo đáp, nàng uổng công đến thế gian này một chuyến.


Cho đến khi bước ra khỏi “Khúc Dương Bố Trang”, Tô Viên Viên vẫn vì tin tức này mà không thể vui lên được, khuôn mặt nhỏ nhắn xịu xuống, trông như bị ai bắt nạt.


“Nguyên Bảo!”


Phía trước truyền đến một tiếng gọi gấp gáp. Tô Viên Viên ngẩng đầu lên thì lập tức thấy Mặc thị cùng Tô Hoài Thầm và Vệ Lâm Lang vẻ mặt lo lắng rẽ đám đông chạy về phía nàng.


Có trời mới biết khi Mặc thị chọn xong vải, định để tiểu nhị đo kích thước cho con gái thì phát hiện con gái không có ở bên cạnh, bà sợ đến suýt ngất đi.


May mà có người tận mắt thấy Tô Viên Viên tự mình chạy ra khỏi “Chức Cẩm Phường”, Mặc thị nhận được tin, lập tức đuổi theo ra ngoài, ngước mắt lên liền thấy Tô Viên Viên đang đứng ở phía đối diện.


Mặc thị xông lên ôm chầm lấy Tô Viên Viên, sờ sờ mặt nàng, trong lòng vẫn còn sợ hãi:


“Nguyên Bảo ngoan, sao con lại chạy đến đây? Sao trông mặt con không vui vậy? Có phải ai bắt nạt con không?”


Tưởng Tô Viên Viên bị ấm ức, Mặc thị lập tức ngẩng đầu tức giận nhìn về phía chưởng quỹ của Khúc Dương Bố Trang, đang định nổi giận thì cảm thấy tay áo bị giật nhẹ.


Tô Viên Viên xoa bụng, giọng mềm nhũn nói: “Nương thân, Nguyên Bảo đói rồi.”


Mặc thị thở phào nhẹ nhõm, cười nắm lấy tay Tô Viên Viên: “Nguyên Bảo ngoan, đợi chúng ta chọn xong vải, nương sẽ đưa con đến tửu lầu lớn nhất Thịnh Kinh là ‘Trân Tu Lâu’ ăn đồ ngon, được không?”



Tô Viên Viên cười tươi, đôi mắt lấp lánh: “Vâng! Đồ ngon!”


Như thể người buồn bã lúc nãy không phải là nàng.


Thấy Tô Viên Viên và Mặc thị cùng mọi người quay trở lại “Chức Cẩm Phường”, chưởng quỹ của “Khúc Dương Bố Trang” mỉm cười, lui vào trong tiệm, dặn dò tiểu nhị một câu rồi lại vén rèm đi vào hậu đường.


Đẩy một cánh cửa sâu trong sân sau ra, một bóng người quen thuộc không biết từ lúc nào đã lặng lẽ xuất hiện, chắp tay sau lưng đứng bên cửa sổ, ngắm nhìn một cây chuối lùn ngoài sân.


Chưởng quỹ đi đến sau lưng hắn, cung kính chắp tay hành lễ:


“Môn chủ liệu sự như thần, cô nương đó quả nhiên đã hỏi mấy câu đó, tiểu nhân đã theo dặn dò của môn chủ mà trả lời và cũng đã giao viên thuốc đó cho nàng.”


Gã đàn ông khẽ nghiêng đầu, đôi mắt màu lưu ly nhàn nhạt tỏa ra ánh sáng mê hồn.


Đường cằm sắc sảo như dao khắc, sống mũi cao thẳng, góc nghiêng hoàn hảo, chẳng hề dính dáng gì đến bốn chữ “dung mạo tầm thường”.


“Rất tốt.” Hắn khẽ mở đôi môi mỏng.


Giọng nói cũng không còn thô ráp khàn khàn như bị lửa lớn thiêu đốt nữa mà trong trẻo như tiếng chuông, vô cùng êm tai.


“Môn chủ tại sao lại giấu vị cô nương đó việc ngài giỏi dùng cung tên ạ?” Chưởng quỹ có phần không hiểu: “Tiểu nhân thấy cô nương đó hỏi những câu này, không giống như là muốn tìm thù.”



“Chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi.” Thương Huyền nói: “Làm tốt việc của ngươi là được.”


Chưởng quỹ vội đáp: “Vâng.”


Lấy từ trong túi ra mấy bình sứ, gã đưa cho Thương Huyền: “Môn chủ, thuốc giải ‘Phệ Tâm Cổ’ ở đây ạ.”


Thương Huyền nhận lấy, lập tức uống một viên giải độc sau đó ngồi xuống ghế, nhắm mắt lại.


Chưởng quỹ biết hắn định ép độc ra ngoài thì lập tức biết ý lui ra, để lại không gian cho hắn.


Không biết qua bao lâu, khi chưởng quỹ bưng đồ ăn đến gõ cửa thì phát hiện phòng đã trống không.


Bên “Chức Cẩm Phường” đối diện, sau khi đặt cọc một trăm lượng bạc để định kiểu dáng y phục và thời gian giao hàng, cả nhà phủ Ung Quốc Công được Hoa nương tử tươi cười tiễn ra khỏi tiệm.


Lên xe ngựa, Tô Hoài Thầm vén rèm lên, hỏi Mặc thị: “Nương, tiếp theo chúng ta về phủ hay đi đâu khác ạ?”


Mặc thị véo gò má bầu bĩnh của Tô Viên Viên, cười nói: “Đến Trân Tu Lâu. Nguyên Bảo đói rồi, chúng ta đưa con bé đi ăn chút gì ngon ngon.”


Ngựa nhấc vó, phi về hướng Trân Tu Lâu.


Trân Tu Lâu là tửu lầu nổi tiếng và sầm uất nhất Thịnh Kinh.


Nơi đây không chỉ có những món ăn ngon nhất mà còn thường xuyên tổ chức các buổi thi hội và đấu đàn, mỗi ngày tiếp đón không biết bao nhiêu quan lại quyền quý, có thể nói là nơi không thể thiếu để văn nhân tài tử kết giao với giới quyền quý.


Tâm Can Của Đại Gian Thần
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tâm Can Của Đại Gian Thần Truyện Tâm Can Của Đại Gian Thần Story Chương 44
10.0/10 từ 19 lượt.
loading...