Tâm Can Của Đại Gian Thần

Chương 38


Vân Gián… hay nói đúng hơn là Thương Huyền đang ở trên xà nhà, nghe tiếng thở đều đều bên dưới, theo thói quen mân mê ngón tay.


Mùng sáu tháng bảy, bãi tha ma.


Sao nàng lại biết?


Tô Viên Viên đoán không sai, trong lúc Mặc thị dẫn theo phủ binh rầm rộ lục soát các viện, tìm kiếm tên trộm đã bỏ trốn, đám truy binh đuổi theo Thương Huyền đã không chút khách khí mà gõ cửa phủ Quốc Công.


Tô Kình và Mặc thị vừa tìm đến viện của Tô Hoài Sanh thì một phủ binh vội vã chạy vào từ bên ngoài.


“Công gia, phu nhân, không hay rồi! Bên ngoài có người nói phủ Quốc Công chúng ta chứa chấp tội phạm, đòi vào phủ lục soát!”


Tô Kình và Mặc thị nhìn nhau, sự ăn ý nhiều năm khiến cả hai cảm thấy có gì đó không đúng.


Trên tấm biển trước cửa nhà họ rõ ràng viết bốn chữ lớn “Ung Quốc Công Phủ”, vậy mà vẫn có kẻ không có mắt dám nói họ chứa chấp tội phạm rồi đòi vào lục soát? Não bị lừa đá rồi sao?


Tô Kình nói: “Đi, ra xem thử.”



Mặc thị gật đầu, cùng Tô Kình, mang theo ba người con trai và một đám phủ binh, hùng hổ đi về phía cổng lớn.


Bên ngoài phủ Ung Quốc Công, đám truy binh thấy tên thị vệ vào thông báo mãi không ra, đã đợi đến mức mất kiên nhẫn, gã đàn ông râu quai nón cầm đầu lập tức vung tay ra lệnh:


“Vào, lục soát cho lão tử!”


Thị vệ hai bên cổng phủ Ung Quốc Công lập tức tuốt đao tiến lên: “Đây là phủ Ung Quốc Công, há để các ngươi làm càn!”


Thế nhưng đám truy binh đông người, lại vô cùng ngang ngược, xô đẩy vài cái đã hất văng đám thị vệ gác cổng rồi xông vào.


Tô Kình từ xa nhìn thấy đám người này vào phủ Quốc Công như chốn không người còn dùng cả gậy gộc trong tay phá hoại cây cối dọc đường, lửa giận trong lòng như thực thể phun trào ra.


Vận khí đan điền, ông dùng khí thế đối đầu với địch quân trên chiến trường, nghiêm giọng hét lớn: “Lũ chuột nhắt từ đâu tới, cút ra khỏi đây cho bản công!”


Tiếng hét của ông như sấm sét, làm cho đám truy binh xông vào phủ Quốc Công ù cả tai, hoa cả mắt.


Mãi mới tỉnh lại từ tiếng hét nội công của Tô Kình, gã râu quai nón cầm đầu mới phát hiện ra bọn họ đã bị phủ binh của phủ Ung Quốc Công bao vây ở hai bên cổng, lưỡi đao thậm chí đã kề vào cổ.


Đám người này ở Thịnh Kinh ngang ngược bá đạo đã nhiều năm, chưa từng chịu thiệt thòi như vậy, gã râu quai nón lập tức chửi ầm lên:



“Tô Kình, mở to mắt chó của ngươi ra mà xem lão tử là người của nhà nào! Biết điều thì mau cho người của ngươi lui ra, nếu không làm chậm trễ việc lão tử bắt tội phạm, tội danh này ngươi không gánh nổi đâu!”


Nói rồi, hắn móc từ trong lòng ra một tấm lệnh bài, chìa ra trước mặt Tô Kình và Mặc thị.


Dưới ánh lửa bập bùng, Tô Kình thấy rõ trên tấm lệnh bài trong lòng bàn tay hắn khắc một chữ “Vương”.


Thịnh Kinh có ba đại gia tộc, Vương thị, Lâm thị, Tiết thị. Trong ba gia tộc đó, Vương thị đứng đầu, người trong tộc đa số đều làm quan trong triều, đã từng có ba vị Hoàng hậu, có thể nói là một tay che trời ở Thịnh Kinh.


Kẻ đó thấy Tô Kình cau mày, tưởng đã dọa được ông, vừa thu lại lệnh bài vừa đi về phía Tô Kình:


“Ung Quốc Công, không phải chúng ta không nể mặt phủ Quốc Công mà là tên tội phạm này đêm nay trước là xông vào Vương phủ ăn trộm, nay lại lẻn vào phủ của ngài, tội ác tày trời, nếu không nhanh chóng bắt giữ quy án.”


Ai ngờ Tô Kình cười lạnh một tiếng, một tay túm lấy cổ áo đối phương, dùng một chiêu quật vai, ném thẳng hắn ra ngoài cổng phủ.


“Ta mặc kệ ngươi là người của nhà nào, dám giương oai ở địa bàn của Tô Kình ta, không có cửa đâu. Người đâu, ném hết bọn chúng ra ngoài cho bản công!”


Bên ngoài cổng phủ Ung Quốc Công, gã râu quai nón bị Tô Kình ném ra ngoài như một bao tải, rơi mạnh xuống đất.


Thê thảm hơn là lúc bị ném ra, mặt hắn lại tiếp đất trước, mọi người có thể nghe rõ tiếng răng của hắn va vào mặt đất gãy “rắc” một tiếng, cùng với tiếng xương gãy.



Gã râu quai nón còn chưa tỉnh lại từ cơn đau và choáng váng thì lại bị một vật nặng khác đè lên người, nằm sấp trở lại mặt đất, cằm lại “rắc” một tiếng tiếp xúc thân mật với nền đất.


Hóa ra những kẻ hắn mang theo cũng bị thị vệ của phủ Ung Quốc Công ném ra ngoài từng người một, cũng không biết có phải cố ý hay không mà tất cả đều nhắm vào chỗ hắn, chất đám người này thành một ngọn núi nhỏ, đè gã râu quai nón hung hăng nhất đến mức không thở nổi.


“Phì” một tiếng nhổ ra chiếc răng gãy và bọt máu trong miệng, gã râu quai nón tức đến đỏ cả mắt, hắn ngẩng đầu nhìn Tô Kình và Mặc thị đang chắp tay sau lưng đứng trên bậc thềm, nén giận gào lên:


“Tô Chình, ngươi dám ra tay với lão chử!”


Tô Kình ngoáy tai, quay sang Mặc thị bên cạnh: “Phu nhân, bà có hiểu hắn đang nói gì không?”


Mặc thị nghiêm túc nói bừa: “Hắn đang khen võ nghệ của ông cao cường, hắn cam bái hạ phong.”


“Chói bậy!” Gã râu quai nón tức đến trợn trắng cả mắt, trông như sắp tắt thở.


“Tô Chình, ngươi chờ đấy, ngươi đối đầu vỡi Vương chị, Vương chị sẽ không tha cho ngươi đâu!” Giọng gã râu quai nón chậm lại, cuối cùng cũng nói rõ ràng hơn một chút.


Tô Kình nghe xong, ánh mắt trầm xuống, lạnh lùng nói với gã râu quai nón:


“Ồ? Thật sao? Vương thị muốn làm gì phủ Ung Quốc Công ta? Giết cả nhà ta? Bản công là Quốc Công do bệ hạ đích thân sắc phong, Vương thị đây là muốn thay thế bệ hạ, trở thành trời của Đại Sở này sao?”



Gã râu quai nón không ngờ ông lại chụp cho Vương thị một cái mũ lớn như vậy, sợ đến trắng cả mặt: “Ngươi đừng có vói bừa! Ngươi đây là vu khống!”


Tô Kình hừ lạnh:


“Mang theo lũ chó của ngươi, cút về nói với gia chủ Vương thị của các ngươi, thật sự có trộm vào phủ Ung Quốc Công ta thì cũng nên để phủ Ung Quốc Công ta tự mình lục soát bắt giữ, bắt được người sẽ tự giải đến phủ nha. Nhưng kẻ nào dám tự ý xông vào phủ Ung Quốc Công ta, giết!”


Nói xong, ông vung tay phải, một vật sượt qua chóp mũi gã râu quai nón, cắm sâu vào viên gạch lát trước mặt, chính là tấm lệnh bài Vương thị mà hắn đã chìa ra lúc trước.


Cổng lớn phủ Ung Quốc Công đóng sầm lại, các thị vệ của Vương thị than khóc không thôi bò dậy khỏi người gã râu quai nón, lúc đỡ hắn dậy mới phát hiện gã không chỉ sợ đến ngất đi mà còn tè cả ra quần.


Không còn cách nào khác, họ đành phải mang theo gã râu quai nón mặt đầy máu me đang bất tỉnh rời đi trong sự nhếch nhác.


Bên trong phủ Ung Quốc Công, áo choàng của Tô Kình bị gió đêm thổi bay phần phật, nhìn từ phía sau vô cùng uy nghiêm, dường như lại trở thành vị Phủ Biên Đại tướng quân lừng lẫy trên sa trường Mạc Bắc năm nào.


Tô Hoài Uyên mặt đầy ngưỡng mộ, nắm chặt tay kích động nói: “Phụ thân, chiêu vừa rồi của người thật quá lợi hại!”


Tô Hoài Thầm có chút lo lắng cau mày: “Phụ thân đánh người của Vương thị, sau này Vương thị sẽ không cố tình gây sự với chúng ta chứ?”


Tô Hoài Uyên không cho là đúng: “Sợ hắn làm gì! Đến một lần đánh một lần là được!”


Tâm Can Của Đại Gian Thần
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tâm Can Của Đại Gian Thần Truyện Tâm Can Của Đại Gian Thần Story Chương 38
10.0/10 từ 19 lượt.
loading...