Tâm Can Của Đại Gian Thần

Chương 35


Đối diện với đôi mắt đầy vẻ giễu cợt của đối phương, Tô Viên Viên khựng lại, tạm gác những nghi ngờ trong lòng sang một bên, cầm lấy thanh dao găm bên cạnh, chĩa mũi dao về phía hắn, nói:


“Ngươi là ai? Đêm hôm lẻn vào phòng ta có ý đồ gì?”


“Khụ khụ khụ…” Gã đàn ông bị thương không nhẹ, không nhịn được mà ho khan. Tô Viên Viên sợ đến hoa dung thất sắc, vội nói: “Ngươi nói nhỏ thôi, đừng có gọi người đến!”


Gã đàn ông cố nén cơn ngứa trong cổ họng xuống, nói: “Nếu đã cảnh giác với ta như vậy, sao vừa rồi lại còn che giấu hành tung giúp ta? Trên người ta có thứ ngươi muốn, đúng không?”


Tô Viên Viên giật mình, không ngờ lại bị hắn nhìn ra.


“Là ta hỏi ngươi trước.” Tô Viên Viên vung vẩy dao găm, hung hăng nói nhưng trông nàng tuổi còn nhỏ, mặt lại có chút tròn trịa nên trong mắt gã đàn ông chỉ thấy có chút buồn cười.


Gã đàn ông chống người, ôm lấy vai trái bị thương đứng dậy khỏi mặt đất nhưng mới đứng lên được nửa chừng thì người bỗng lảo đảo, cả người nghiêng về phía trước.


Sợ hắn gây ra tiếng động, Tô Viên Viên theo phản xạ tiến lên đỡ lấy, cứ thế bị hắn ngã vào lòng. Còn chưa kịp nảy sinh suy nghĩ lãng mạn nào thì nàng đã cảm thấy một bàn tay hơi lạnh đặt lên gáy mình.


“Tiểu nha đầu, làm một cuộc giao dịch thì sao?”


Hơi thở ấm nóng phả vào bên tai khiến nàng nổi cả da gà.



“Để ta ở lại chữa thương, ta không những giữ bí mật chuyện ngươi giả ngốc mà còn hứa với ngươi một điều kiện.”


Cổ họng mảnh khảnh đang nằm gọn trong tay đối phương, Tô Viên Viên dám chắc nếu mình dám lắc đầu hoặc nói một chữ “không”, cái mạng nhỏ này của nàng sẽ phải bỏ lại đây.


Nhưng Tô Viên Viên đã sống hai kiếp, cũng chẳng phải dạng dễ bắt nạt. Nàng sớm đã đề phòng hắn, ngay lúc bị hắn khống chế, thanh dao găm trong tay nàng cũng đồng thời kề vào bụng hắn.


Chỉ cần hắn dám ra tay, nàng sẽ không chút do dự mà đâm vào.


Nàng vô cùng bình tĩnh chất vấn: “Sao ngươi biết thân phận của ta? Ngươi biết đây là đâu không?”


“Phủ Biên Đại tướng quân Tô Kình được phong làm Ung Quốc Công, cả nhà từ Mạc Bắc dời về Thịnh Kinh. Ngày Tô tướng quân đến Thịnh Kinh, tại hạ có may mắn được thấy dung mạo của mọi người trong phủ ở cổng thành, tự nhiên biết được thân phận của cô nương.”


Gã đàn ông đáp.


Tô Viên Viên lại nói:


“Xem ra, ngươi lẻn vào phủ Quốc Công là có mục đích. Ngươi muốn mượn quyền thế của phủ Quốc Công để trốn tránh đám truy binh đúng không? Nếu ta đoán không lầm, những kẻ truy sát ngươi bên ngoài bây giờ hẳn đã xông vào cổng lớn của phủ, yêu cầu phụ thân và mẫu thân của ta cho phép vào phủ lục soát.”


“Bất luận là bị bọn họ bắt được hay bị phụ thân và mẫu thân của ta bắt được, ngươi cũng chỉ có một con đường chết.”


“Bây giờ người duy nhất ngươi có thể trông cậy chính là ta. Ta đã cứu ngươi, chính là ân nhân cứu mạng của ngươi. Theo lý mà nói, ngươi nên báo đáp ta cho phải, sao bây giờ lại quay sang uy h**p ta?”



Tô Viên Viên ăn nói rành mạch, lý lẽ rõ ràng, hoàn toàn không dính dáng gì đến hai chữ “ngu ngốc”.


Đối phương nghe xong không khỏi bật cười thành tiếng, buông cổ nàng ra rồi nói đầy ẩn ý: “Vậy thì, ân nhân cứu mạng, ta nên báo đáp nàng thế nào mới phải đây?”


Tô Viên Viên thầm thở phào nhẹ nhõm, nói với hắn: “Ngươi có thể ở lại chữa thương, mấy ngày này ta cũng sẽ giúp ngươi che giấu hành tung nhưng mà…”


Nàng giơ ba ngón tay lên.


“Ngươi phải đồng ý với ta ba chuyện.”


“Được.” Gã đàn ông đồng ý rất sảng khoái.


Vết thương trên người hắn vẫn không ngừng chảy máu, đối phó với nàng đã dùng hết sức lực cuối cùng, sau khi đạt được thỏa thuận, hắn liền ngồi xuống chiếc giường mềm của nàng, mệt mỏi nhắm mắt lại.


Ánh đèn trong phòng sáng hơn trước một chút, tầm mắt Tô Viên Viên rơi xuống vai trái của hắn, rõ ràng thấy chỗ đó đã bị máu thấm ướt một mảng lớn.


Vết thương này nếu không được xử lý, tin rằng hắn sẽ sớm chết vì mất máu quá nhiều.


Tô Viên Viên ngây ngốc đứng tại chỗ, nhất thời không biết nên làm gì. Gã đàn ông chờ một lúc lâu không thấy động tĩnh gì, liền mở mắt ra, nói:


“Ngẩn ra đó làm gì? Lại đây.”



Giọng nói ẩn chứa khí thế của kẻ bề trên.


Tô Viên Viên chợt bừng tỉnh, lúc này mới hiểu ý hắn muốn ở lại chữa thương chính là để nàng xử lý vết thương cho hắn? Thật quá vô liêm sỉ!


Dù sao nàng cũng là tiểu thư của phủ Quốc Công! Hơn nữa, hắn bị thương ở vai trái, muốn xử lý thì phải cởi áo ra, hắn sao có thể, sao có thể…


Tô Viên Viên mặt đỏ bừng, nắm chặt tay, tức giận trừng mắt nhìn hắn, trông vô cùng giận dữ.


Những suy nghĩ trong lòng nàng đều viết hết lên mặt, gã đàn ông liếc mắt là biết, không khỏi cảm thấy buồn cười.


Hắn dùng đôi mắt có phần quen thuộc đó nhìn Tô Viên Viên từ trên xuống dưới, nói: “Yên tâm, ta không có hứng thú với tiểu nha đầu tròn trịa nhỏ tuổi như ngươi.”


Ý tứ trong lời nói chính là, dù nàng có ý đồ bất chính gì với hắn thì hắn cũng sẽ không chấp nhận.


Tô Viên Viên đã nhìn mình trong gương, trông tuổi tác có phần nhỏ hơn, thân hình và khuôn mặt cũng tròn trịa hơn nhưng bị người ta chê thẳng thừng như vậy vẫn khiến nàng cảm thấy vô cùng khó chịu.


Nàng không vui, tự nhiên cũng không muốn để đối phương được yên.


“Yên tâm, ta cũng chẳng có hứng thú gì với một nam tử tầm thường tự cao tự đại như ngươi! Trong mắt ta, ngươi cũng chẳng khác gì trâu bò ngựa dê ở Mạc Bắc cả.”


Thôi vậy, dù hắn rất vô liêm sỉ nhưng vì tấm lệnh bài hoa vân kia, nhịn! Biết đâu được, hắn chính là ân nhân của mình. Chữa thương cho ân nhân là lẽ đương nhiên.



Nói xong, nàng hậm hực đi về phía hắn, vô cùng thô bạo kéo bung vạt áo của hắn ra, ba chân bốn cẳng đã l*t s*ch phần trên của hắn.


Ngay khoảnh khắc nhìn thấy th*n th* tr*ng n*n và rắn rỏi hiện ra trước mắt, Tô Viên Viên sợ hãi giơ tay che mắt lại.


Nhưng nhớ lại lời lẽ hùng hồn vừa rồi, nàng lại buông tay xuống, mặt đầy vẻ chán ghét nói:


“Chậc chậc còn không đẹp bằng phụ thân, đại ca, nhị ca, tam ca của ta. Chắc thân thủ của ngươi cũng chẳng ra gì, nếu không sao lại bị thương nặng như vậy?”


Nói xong, ánh mắt nàng rơi xuống bả vai hắn, lập tức sợ đến câm nín.


Không biết hắn bị hung khí gì đâm trúng, vết thương trên vai trái sâu đến thấy cả xương, trông vô cùng đáng sợ mà vùng da xung quanh vết thương đã có dấu hiệu hoại tử, máu chảy ra từ đó cũng có màu đen, rõ ràng là đã trúng kịch độc.


“Đây… đây là…”


Nhìn thấy vẻ kinh hãi trên mặt nàng, giọng hắn không khỏi dịu đi một chút:


“Độc này tên là ‘Phệ Tâm Cổ’, sau khi trúng độc vết thương sẽ lở loét, nhịp tim sẽ ngày càng nặng, ngày càng chậm, như tiếng trống trận. Đợi đến khi độc tố hoàn toàn xâm nhập vào tâm mạch, người trúng độc sẽ bị tim vỡ mà chết.”


Tô Viên Viên theo phản xạ nói: “Ngươi đã làm gì mà khiến đối phương phải dùng loại độc này để đối phó với ngươi?”


Hỏi xong, nàng mới nhận ra mình dường như đã quản quá nhiều chuyện rồi.


Tâm Can Của Đại Gian Thần
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tâm Can Của Đại Gian Thần Truyện Tâm Can Của Đại Gian Thần Story Chương 35
10.0/10 từ 19 lượt.
loading...