Tâm Can Của Đại Gian Thần
Chương 33
Nàng nắm chặt dao găm, định đứng dậy gọi Xuân Hiểu thì sau lưng đột nhiên áp sát một thân thể, một bàn tay bịt chặt lấy miệng và mũi nàng.
“Dám kêu, ta giết ngươi.”
Hơi thở nóng rực phả vào bên tai, giọng nói trầm khàn của nam nhân khiến tim Tô Viên Viên chùng hẳn xuống.
Không ngờ lại thật sự có kẻ lẻn vào phòng nàng định giở trò bất chính!
Nhưng nếu kẻ này cho rằng nàng là một nữ tử yếu đuối trói gà không chặt thì hắn đã lầm to.
Ánh mắt Tô Viên Viên lạnh đi, ngay khi gã đàn ông vừa dứt lời, nàng liền dùng cùi chỏ huých mạnh ra sau.
Kẻ đó không ngờ trong tình huống này mà nàng còn dám phản kháng nên bất ngờ bị nàng tấn công trúng. Cảm thấy bàn tay đang bịt miệng mũi mình có phần lơi lỏng, Tô Viên Viên xoay người một vòng rồi vung dao găm trong tay đâm tới!
Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, cổ tay nàng bị đối phương đánh mạnh một cái, thanh dao găm trong nháy mắt đã bị đoạt lấy rồi chém ngược lại phía nàng.
Trong chớp nhoáng, Tô Viên Viên hiểm hóc tránh được đòn tấn công của đối phương, nào ngờ lại vấp phải thứ gì đó dưới chân rồi ngã chúi đầu vào lòng hắn, đẩy cả hai cùng ngã sõng soài trên đất.
“Ui da…” Tô Viên Viên vịn trán, lắc lắc cái đầu choáng váng vì cú va chạm.
Đến khi nàng gắng gượng lấy lại tinh thần rồi mở mắt ra thì phát hiện mình đang đè lên người tên trộm lẻn vào phòng mà kẻ mới lúc nãy còn vô cùng hung hăng giờ đây đã ngoẹo đầu sang một bên, nằm im bất động như đã ngất lịm đi.
Cảm thấy lòng bàn tay có chút dính nhớp, nàng giơ tay lên trước ánh sáng nhìn thử thì thấy dính đầy máu.
Ánh sáng trong phòng không đủ, nàng chỉ lờ mờ thấy mảng áo trên vai trái của hắn dường như ướt sũng một vùng, tay nàng chính là dính máu từ chỗ đó.
Tô Viên Viên vội vàng bò dậy khỏi người đối phương nhưng vì động tác quá mạnh nên vô tình làm rơi một tấm lệnh bài từ trên người hắn xuống ngay bên chân mình.
Vì tò mò, nàng nhặt tấm lệnh bài lên, dưới ánh sáng lờ mờ, nàng phát hiện hoa văn mây phức tạp được khắc trên đó giống hệt với hoa văn nàng thấy trong mơ.
Phát hiện này khiến tim nàng đập mạnh một nhịp. Nàng lập tức lật tấm lệnh bài lại, mặt sau…
Lại là một chữ “Vân”!
Chẳng lẽ người này chính là vị ân nhân đã cứu thi thể của nàng trong mơ ư?
Đúng lúc này, tiếng bước chân đứt quãng cùng tiếng huyên náo từ ngoài cửa sổ vọng vào.
“Người… chạy đi đâu rồi?”
“Vừa nãy… hướng này… chắc chắn là đã lẻn vào tòa nhà… này rồi!”
“… Vào trong lục soát!”
“… Thống lĩnh, đây là… phủ Quốc Công…”
Một giọng nói chợt vút lên: “Thì đã sao? Chẳng lẽ chúng ta còn sợ một phủ Quốc Công nho nhỏ chắc?”
Tiếng bước chân và tiếng nói chuyện dần xa nhưng Tô Viên Viên biết những kẻ bên ngoài chắc chắn đang tiến về phía cổng chính của phủ Quốc Công để bắt cho bằng được người đàn ông bí ẩn đang hôn mê trước mặt nàng.
Tô Viên Viên nắm chặt tấm lệnh bài, đầu óc vận động hết tốc lực.
Tấm lệnh bài trên người kẻ này có hoa văn giống hệt mũi tên trong giấc mơ, rất có thể có liên quan đến người đã bảo vệ thi thể của nàng ở bãi tha ma.
Bất luận hắn bị thương và bị truy sát đến đây vì lý do gì, nàng cũng không thể giao hắn ra được.
Nhìn người đàn ông bất tỉnh nhân sự trên mặt đất, Tô Viên Viên đưa ra quyết định táo bạo nhất trong đời mình.
Nàng dùng tốc độ nhanh nhất kéo người đó đến gầm giường giấu đi, sau đó mở tung ô cửa sổ phía sau bình phong sau đó nhặt thanh dao găm lên và đẩy mạnh tấm bình phong ngã nhào xuống đất.
Làm xong tất cả, Tô Viên Viên cầm dao găm, lao ra khỏi phòng, vừa chạy dọc theo chân tường vừa cười khúc khích:
“Vui quá... Có người bay lên kìa...”
Tiếng động trong phòng nàng ngay lập tức đã đánh thức Xuân Hiểu và Hạ Lộ. Hai người vội vã chạy ra từ phòng bên cạnh thì thấy Tô Viên Viên đang cầm dao găm đứng giữa sân múa may quay cuồng, trên người còn dính không ít vết máu.
Cảnh tượng này khiến Xuân Hiểu và Hạ Lộ sợ đến mức tim muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Hai người vội chạy đến trước mặt Tô Viên Viên, Xuân Hiểu hỏi:
“Tiểu thư, vừa rồi đã xảy ra chuyện gì vậy ạ?”
“Xuân Hiểu, có người, biết bay bay đó...... Vui quá, vui quá đi...”
Xuân Hiểu là nha hoàn mà Mặc thị và Tô Kình đã tỉ mỉ lựa chọn cho Tô Viên Viên, tính tình trầm ổn lại biết võ công nên lập tức hiểu ra ý của tiểu thư.
“Hạ Lộ, ngươi mau qua phòng bên báo cho phu nhân, vừa rồi có thích khách lẻn vào phòng tiểu thư!”
“Thích khách? Ta… ta đi ngay đây!” Mặt Hạ Lộ không còn một giọt máu, lập tức quay người chạy đi.
“Tiểu thư, bên ngoài trời lạnh, người vào nhà với nô tỳ trước đã được không ạ?”
Xuân Hiểu nắm lấy tay Tô Viên Viên, dịu dàng dỗ dành rồi dắt nàng vào phòng. Sau khi để Tô Viên Viên ngồi xuống mép giường, Xuân Hiểu cẩn thận kiểm tra khắp người nàng một lượt, thấy không có vết thương nào mới thở phào nhẹ nhõm.
“Tiểu thư ngoan ngoãn chờ ở đây, nô tỳ đi lấy chút nước ấm lau mặt cho người.”
Xuân Hiểu nói xong định quay đi lấy nước, khóe mắt Tô Viên Viên chợt liếc thấy nửa bàn tay thò ra từ gầm giường.
Trong lúc cấp bách, nàng liền ôm chầm lấy Xuân Hiểu, dùng váy che đi rồi lặng lẽ đá bàn tay kia vào lại, ấm ức nói:
“Xuân Hiểu, sợ quá.”
Xuân Hiểu hoàn toàn không để ý đến hành động nhỏ của nàng, chỉ cảm thấy vô cùng đau lòng. Nàng ôm lại Tô Viên Viên, an ủi:
“Tiểu thư đừng sợ, phu nhân sắp qua đây ngay rồi. Có phu nhân ở đây, nhất định sẽ bắt được tên trộm đó để trút giận cho tiểu thư.”
Viện của Mặc thị và Tô Viên Viên ở rất gần nhau. Nghe tin từ Hạ Lộ, Mặc thị còn chưa kịp khoác áo ngoài đã vội vàng xông vào phòng con gái.
Cảnh tượng hỗn loạn trong phòng cùng những vết máu trên người Tô Viên Viên khiến Mặc thị suýt nữa ngất đi.
Sau khi định thần lại, trong lòng bà ngoài nỗi sợ hãi còn lại thì phần nhiều là sự tức giận:
“Các ngươi trông nom tiểu thư kiểu gì mà để kẻ gian lẻn được vào phòng! Nếu tiểu thư có mệnh hệ gì, các ngươi lấy gì ra mà đền?”
Các nha hoàn quỳ rạp dưới đất, Xuân Hiểu nói: “Là nô tỳ thất trách, không ở bên cạnh tiểu thư, xin phu nhân trách phạt.”
Các nha hoàn khác đồng thanh nói: “Xin phu nhân trách phạt!”
Tô Viên Viên giật giật tay áo Mặc thị, chớp chớp mắt, ngây thơ nói: “Nương, người xấu, bay bay...”
Nàng chỉ vào cửa sổ, làm động tác vỗ cánh.
Sau đó lại chỉ vào thanh dao găm đã tra vào vỏ, nói: “Nguyên Bảo lợi hại lắm đó...”
Mặc thị dịu dàng xoa đầu nàng: “Nguyên Bảo của ta thật lợi hại, có thể tự mình dọa lui được kẻ gian, không hổ là con gái của nương và phụ thân, xứng đáng với mấy chữ ‘hổ phụ sinh hổ nữ’.”
Tô Viên Viên cười ngây ngô.
“Phu nhân, nô tỳ thấy tên trộm đó sau khi rời khỏi phòng tiểu thư dường như đã chạy về hướng đông. Nô tỳ lo rằng hắn vẫn chưa rời khỏi phủ mà đang trốn ở một nơi nào đó khác.”
Xuân Hiểu nghiêm mặt nói với Mặc thị.
Tâm Can Của Đại Gian Thần
Đánh giá:
Truyện Tâm Can Của Đại Gian Thần
Story
Chương 33
10.0/10 từ 19 lượt.
