Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi

Chương 163: Nơi nào cũng có


Phương Thốn Tâm siết chặt nắm tay, móng tay bấm sâu vào vết hằn Lôi Nhãn trong lòng bàn tay.


Theo lời Hàn Nam Tinh và Thẩm Khanh Y, từ khoảnh khắc nàng… hay nói đúng hơn là bọn họ tỉnh lại tại nơi này, đã bị thứ ẩn sau Lôi Nhãn kia dẫn dắt, tựa như những con rối dây, mỗi bước đi đều nằm dưới sự dòm ngó và dẫn dụ của “nó”.


Thậm chí, có lẽ ngay cả quá khứ của bọn họ cũng đã hoàn toàn phơi bày ngay dưới mí mắt nó.


Nàng ghét cảm giác này, cảm giác bị kẻ khác đùa bỡn trong lòng bàn tay, phải bước đi theo một vận mệnh đã được định sẵn. Dường như mọi hỉ nộ ái ố, mọi sự giãy giụa để lột xác trong cuộc đời nàng chỉ là một vở kịch đã soạn sẵn kịch bản. Chỗ nào phải trầm luân, khi nào cần vực dậy, những cao trào thăng trầm cũng chỉ là những tình tiết được sắp đặt từ trước. Điều đó khiến nàng cảm thấy mọi nỗ lực nàng từng bỏ ra trong đời này, những khổ sở đã phải gánh chịu, cùng với những trưởng thành và thay đổi buộc phải đối mặt, tất cả đều trở nên vô nghĩa.


Một cảm giác mát lạnh phủ lên nắm tay đang siết chặt của nàng, kịp thời xoa dịu những cơn sóng to gió lớn trong lòng.


Phương Thốn Tâm quay đầu nhìn lại, thấy Diệp Huyền Tuyết đang nhíu mày đăm chiêu.


Vẻ mặt hắn bình thản, đôi mắt sâu thẳm, bàn tay hắn đang nhẹ nhàng bao bọc lấy nắm tay của nàng.


“Ngươi thích sư tỷ của mình sao? Nhưng theo ta được biết, sư tỷ ngươi là Huyễn Nguyệt, một pháp bảo sinh ra linh trí, nàng ấy không phải là con người.” Diệp Huyền Tuyết thay Phương Thốn Tâm lên tiếng, hỏi một câu hỏi tương đối nhẹ nhàng hơn để làm dịu cảm xúc của cả Phương Thốn Tâm và Hàn Nam Tinh lúc này.


“Thì đã sao nào?” Hàn Nam Tinh dường như nhớ tới điều gì, ánh mắt trở nên dịu dàng, “Ta cũng xuất thân là Tiên dân của Tiểu giới, năm mười lăm tuổi đến Cửu Hoàn, không có tu vi, cái gì cũng không biết không hiểu. Lúc vào núi hái thuốc gặp phải ác thú, nếu sư tỷ không xuất hiện, ta đã sớm bị xé xác thành trăm mảnh, trở thành thức ăn cho ác thú rồi. Sư tỷ đưa ta về Lôi Hi, tận tình chăm sóc, lại dạy ta tu hành. Tỷ ấy là người đối tốt với ta nhất trên thế gian này, cũng là nữ nhân dịu dàng nhất, tại sao ta lại không thể thích tỷ ấy? Là pháp bảo thì đã sao? Chẳng lẽ các người cũng muốn dùng ánh mắt thế tục để nhìn nhận ta và sư tỷ?”


Dứt lời, hắn nhìn chằm chằm vào hai người trước mặt với ánh mắt sáng ngời.


Phương Thốn Tâm đã bình tĩnh lại, liếc nhìn Diệp Huyền Tuyết, cả hai đều đọc được sự cảm thán giống nhau trong mắt đối phương.


Sự khác biệt về giống loài này… quả thực có hơi lớn.


Tuy nhiên, pháp bảo đã sinh ra linh trí thì về mặt tinh thần đại để cũng chẳng khác gì người thường, hỉ nộ ái ố đều có đủ, chuyện nảy sinh tình yêu với con người dường như cũng nằm trong dự liệu.


“Cho nên… ngươi yêu sư tỷ mình, muốn đoạt lấy Lôi Nhãn, trở thành Tông chủ Lôi Hi Tông, sau đó tìm ra ‘nó’, rồi g**t ch*t ‘nó’, để sư tỷ ngươi từ nay về sau được tự do, không còn bị thao túng nữa?” Diệp Huyền Tuyết đã đại khái nắm rõ được mạch lạc câu chuyện.


Hàn Nam Tinh gật đầu, lại nói: “Nhưng ‘nó’ quá mạnh, bất luận chúng ta làm gì cũng không qua mặt được ‘nó’, thậm chí còn bị ‘nó’ lợi dụng ngược lại cái bẫy ta và sư tỷ giăng ra cho Lôi Nhãn, dụ Phương Thốn Tâm vào cuộc, khiến Lôi Nhãn thuận lý thành chương rơi vào tay ngươi.”


“Để ta có được Lôi Nhãn là vì mục đích gì?” Phương Thốn Tâm hỏi.


“Ta không biết.” Hàn Nam Tinh đáp, “Sau khi thất bại trong việc đoạt Lôi Nhãn, ta bị sư tỷ đưa đến đây, chuyện bên ngoài ta hoàn toàn không hay biết. Sư tỷ chỉ dặn ta, nếu có người tìm đến, hãy đem tất cả những gì ta biết nói cho người đó nghe. Nếu người đó đủ thông minh, tự nhiên sẽ nghĩ ra đáp án, còn nếu là kẻ ngu dốt, không đoán ra đáp án thì cũng không cần uổng mạng. Chỉ là ta không ngờ, người đến lại là ngươi, người được ‘nó’ chọn trúng.”


Hỏi tiếp nữa dường như cũng không moi được thông tin xác thực nào, Hàn Nam Tinh cũng không biết thân phận cụ thể của thứ đó, thần trí lại có phần không tỉnh táo. Bên ngoài lúc này trời hẳn đã sáng rõ, thời gian gấp rút, Phương Thốn Tâm không thể trì hoãn thêm, bèn đưa tay lấy lại tấm ngọc bài từ trong ngực Hàn Nam Tinh, rồi ra hiệu bằng mắt với Diệp Huyền Tuyết.



Lòng ngực bỗng nhiên trống rỗng, Hàn Nam Tinh thế mà lại ôm lấy hai tay ngồi xổm xuống đất, khóc lóc nức nở, chẳng thèm để ý đến hai người đã xoay người rời đi.


Theo Long Hồn Tiên quay trở lại trên vách núi, giờ giấc quả nhiên không còn sớm, lễ điển tiếp nhận chức Tông chủ Lôi Hi Tông được an bài vào giờ Tỵ hôm nay, bọn họ không còn bao nhiêu thời gian nữa.


Diệp Huyền Tuyết rung cổ tay thu hồi Long Hồn Tiên, nhắc nhở nàng: “Chuyện nàng rời tông, nhiều nhất chỉ có thể giấu đến lúc lễ điển bắt đầu. Về chứ?”


Lúc hai người đi có để lại pháp bảo thế thân trong Huyền Cơ Các để qua mặt tai mắt mọi người, nhưng đến khi điển lễ bắt đầu ắt sẽ có người đến mời, tới lúc đó nhất định sẽ phát hiện ra đó là thế thân. Vào thời điểm nhạy cảm này, nàng cùng Diệp Huyền Tuyết biến mất, tất nhiên sẽ gây ra sóng to gió lớn trong Ngũ tông.


Phương Thốn Tâm gật đầu, gọi Thiên Kiếp, im lặng không nói gì nhảy lên lưng Thiên Kiếp, lại kéo Diệp Huyền Tuyết lên theo.


“Nàng đang nghĩ gì vậy?” Thấy nàng khác thường không nói không rằng, vẻ mặt ngưng trọng, Diệp Huyền Tuyết không kìm được hỏi.


“Ta đang suy nghĩ về những lời Hàn Nam Tinh nói.” Phương Thốn Tâm thầm nghĩ, “Hắn bảo rằng có thể dùng Lôi Nhãn để tìm ra nơi ẩn náu của thứ đó, nhưng cho đến hiện tại, tác dụng của Lôi Nhãn đối với ta chỉ là dùng để thăm dò Án Hạp, giúp nguyên thần của ta có thể tùy ý tra xét thông tin bên trong.”


Chính nhờ sự hiện diện của Lôi Nhãn, nàng mới có thể từ vụ án ở thôn Kim Tê mà lần theo tra ra được manh mối dẫn đến Ngũ tông và Bùi Kính Xuyên.


Ngoài việc đó ra, Lôi Nhãn dường như chẳng còn tác dụng nào khác.


Hoặc là nói, nàng vẫn chưa phát hiện ra?


Nàng cứ cảm thấy mình đã bỏ sót điều gì đó.


“Tác dụng này đã là ghê gớm lắm rồi. Nắm giữ được Án Hạp, trong mắt nàng, thiên hạ này đâu còn bí mật nào đáng nói nữa.” Diệp Huyền Tuyết nói.


Thiên Kiếp đang bay về bỗng đột ngột dừng lại giữa không trung. Phương Thốn Tâm ngoảnh phắt đầu lại: “Chàng vừa nói cái gì?”


“Ta nói… nắm giữ được Án Hạp, trong mắt nàng, thiên hạ này không còn bí mật nào đáng nói?” Diệp Huyền Tuyết lặp lại lời mình, rồi bỗng nhiên từ từ nhíu mày.


“Đúng rồi, có Án Hạp là có thể biết hết thảy bí mật trong thiên hạ.” Phương Thốn Tâm chỉ cảm thấy dòng suy tư hỗn độn bị một tia chớp rạch ngang, tia chớp ấy từ từ xâu chuỗi lại tất cả, “Chàng có nhớ Hàn Nam Tinh từng nói, thứ đó không gì không biết, không gì không hay?”


Diệp Huyền Tuyết rất nhanh đã bắt kịp suy nghĩ của nàng: “Hàn Nam Tinh còn nói, đáy vực này là nơi duy nhất trên Cửu Hoàn mà thứ đó không thể đặt chân đến, mà dưới đáy vực này lại là mỏ Hủ Thảo Thạch, là Tuyệt Linh Địa, không thể thiết lập Linh võng…”


“Tất cả Án Hạp của Cửu Hoàn đều liên kết thông qua Linh võng, Linh võng thao túng sự vận hành của cả Cửu Hoàn, không nơi nào không có, không gì không biết, không gì không làm được… Thứ đó, nó nấp ở trong Linh võng?!”


Giọng Phương Thốn Tâm dần lạc đi, đồng thời sống lưng lạnh toát.


Từ khi đến Cửu Hoàn, nàng vẫn lờ mờ cảm thấy có một đôi mắt đang rình rập mình, hóa ra đó không phải là ảo giác.



Nàng quay đầu nhìn lại Diệp Huyền Tuyết, đọc được sự kinh hãi chấn động tương tự trong mắt hắn.


Điều này vượt quá nhận thức của bọn họ, mà mối nguy hiểm chưa biết cùng sự rình rập mọi lúc mọi nơi mang đến nỗi sợ hãi tột độ.


“Ta nhớ ra rồi, ta đã nhìn thấy bức ‘Càn Khôn Định Tinh Đồ’ kia ở đâu rồi.” Phương Thốn Tâm nhìn vào mắt Diệp Huyền Tuyết nói, “Là Linh võng… Phù văn bên ngoài tinh nhãn, giống hệt với bản đồ thiết lập đường dây của Linh võng.”


Nàng từng dựa vào Lôi Nhãn để thám thính Án Hạp, giữa các Án Hạp liên kết với nhau bằng Linh võng, từng đường từng đường hệt như mạng nhện. Tuy không thể nói là giống hệt đúc, nhưng ít nhất cũng cực kỳ tương tự, nàng gần như có thể khẳng định, giữa hai thứ này chắc chắn có mối liên hệ nào đó.


Hai người dừng lại giữa không trung, gió lạnh thổi tà áo bay phần phật, trong lòng cũng lạnh lẽo, như bị thứ gì đó chặn lại.


Thứ đó, nấp trong Linh võng.


Không nơi nào không có, không gì không biết, cũng không gì không làm được.


Rốt cuộc là cái gì?


Dị thú? Nhưng dị thú không có linh trí cao đến vậy, không thể nào bày ra cái cục diện hết vòng này đến vòng khác như thế.


Vậy thì là cái gì?


Bọn họ dường như đã ở rất gần chân tướng, chỉ còn thiếu một bước này, nhưng một bước cuối cùng này lại tựa như lạch trời.


“Đừng nghĩ nữa, vào trong Linh võng gặp nó một lần là biết ngay là thứ gì thôi!” Phương Thốn Tâm quả quyết mở miệng.


Thiên Kiếp rít lên một tiếng, quay ngoắt đầu, bay về phía nội môn Lôi Hi Tông.


Không về Huyền Cơ Các nữa.


Chỉ trong chớp mắt, hai người đã bay qua ranh giới giữa nội môn và ngoại môn Lôi Hi Tông, Phương Thốn Tâm thậm chí lười chẳng buồn che giấu nữa.


Đệ tử phụ trách canh gác nội môn phát hiện bầu trời có dị thường, vừa định lên tiếng quát dừng và truy bắt hai người thì thấy trên trời có vật bay tới.


“Ta là Tông chủ Phương Thốn Tâm của các ngươi!” Hai tấm lệnh bài đệ tử tông môn và giọng nói của nàng cùng lúc rơi xuống, khiến các đệ tử canh gác nội môn luống cuống tay chân.


Tin tức Phương Thốn Tâm sắp nhậm chức Tông chủ đương nhiên đã truyền về Lôi Hi Tông, chỉ là hôm nay chính là đại điển tiếp nhận chức vị của nàng, giờ này lẽ ra nàng phải đang ở Huyền Cơ Các nhận sự quan lễ của mọi người mới đúng, sao lại xuất hiện ở Lôi Hi Tông?


Có người giả mạo? Nhưng hai tấm lệnh bài đệ tử tông môn mà nàng ném tới lại chứng minh Phương Thốn Tâm và “Bàng Quân Đức” xuất hiện ở đây quả thực là người thật.



Nếu là Tông chủ giá lâm, vậy bọn họ đúng là không có tư cách ngăn cản.


Chỉ trong khoảnh khắc do dự suy nghĩ ấy, hai người trên trời đã biến mất khỏi tầm mắt của đám lính canh.


Phương Thốn Tâm không chọn đi đến Án Hạp của Lôi Hi Tông, mà bay thẳng về phía cây tinh thụ khổng lồ bao trùm cả phù đảo nội môn ở phía sau chính điện, đó là linh nguồn của Lôi Hi Tông – Trường Yến Thần Thụ, cũng là một đầu nguồn linh khí của Linh võng.


Càng đến gần Trường Yến Thần Thụ, linh khí xung quanh càng dồi dào, vô số loài chim lông vũ ngũ sắc hoặc đậu hoặc bay giữa những tán cây pha lê rực rỡ, khiến thần thụ này tràn đầy sinh cơ bừng bừng.


Thiên Kiếp dừng lại giữa không trung cách thân thần thụ trăm bước. Phương Thốn Tâm giơ tay bố trí một vòng lôi điện xung quanh, lại triệu hồi Điểm Tâm ra, để nó hóa thành quái vật khổng lồ canh giữ bên cạnh Thiên Kiếp, hộ pháp cho hai người họ.


Làm xong những việc này, nàng mới nắm chặt cổ tay Diệp Huyền Tuyết, cùng hắn bay lên khỏi lưng Thiên Kiếp, đối mặt nhau lơ lửng dưới tán cây khổng lồ của thần thụ.


“Nguyên thần theo sát ta, ta đưa chàng đi thám thính Linh võng.”


Theo tiếng quát khẽ của Phương Thốn Tâm, mi tâm hai người đồng thời lóe lên ánh sáng trắng, hai luồng sáng hình cầu chui ra từ đó, lơ lửng giây lát rồi hòa làm một thành một mũi tên ánh sáng, vụt bay về phía thần thụ.


Đó là thần thông chỉ thuộc về tu sĩ cao cấp: Nguyên Thần Xuất Khiếu.


Hai người tạm thời bỏ lại thể xác, dùng nguyên thần mạnh mẽ tiến vào trong Trường Yến Thần Thụ, một mạng lưới mạch lạc khổng lồ và phức tạp màu xanh lập tức hiện ra trong đầu Phương Thốn Tâm. Đây là một trong năm đại linh nguồn của Cửu Hoàn, cùng với bốn loại linh nguồn khác cấu thành nên Linh võng chống đỡ cho sự vận hành của Cửu Hoàn ngày nay. Nó kết nối xuống vô số thành trì, vô vàn cơ quan pháp bảo lớn nhỏ không đếm xuể, liên tục không ngừng cung cấp linh khí cho chúng. Vốn dĩ là linh nguồn tối cao, nó lẽ ra không thể truy ngược lên trên nữa, nhưng hiện tại…


Trong nguyên thần Phương Thốn Tâm nổi lên ấn ký Lôi Nhãn màu tím u trầm, phía trên Linh võng của thần thụ thế mà lại hưởng ứng với ấn ký của nàng, mở ra một khe nứt hình con mắt.


Cảm giác chán ghét khổng lồ đến mức không thể chịu đựng nổi ập tới, trong nháy mắt khiến Phương Thốn Tâm như trở lại Huyền Lôi cấm địa ở Thiên Hài Tư. Khi đó vết thương nàng chưa lành, nguyên thần khó lòng chống đỡ áp lực cổ quái này, nhưng giờ đây nàng không chỉ khôi phục tu vi mà cảnh giới còn tiến thêm một bước dài, cộng thêm nguyên thần của Diệp Huyền Tuyết, sức mạnh song nguyên thần cảnh giới Nguyên Anh lập tức áp chế ngược lại luồng khí tức này.


Nguyên thần hai người không dừng lại, xông thẳng vào khe nứt quỷ dị kia.


Trong giây lát, như rơi vào vòng xoáy không đáy.


Những giọng nói quen thuộc đồng thời vang lên:


“Thốn Tâm, phụ thân ở đây.”


“Quân Nhạc, vi sư đợi con đã lâu…”


Hai bóng ảnh mờ ảo từ từ hiện ra, lần này, Phương Thốn Tâm và Diệp Huyền Tuyết nhìn thấy rõ mồn một.


Phương Thiên Di và Mục Hàn Sơn cùng lúc xuất hiện tại nơi này.



*


Thời gian từng chút trôi qua, chỉ còn lại nửa nén hương là đến đại điển tiếp nhận chức Tông chủ Lôi Hi của Phương Thốn Tâm. Trong đại điện Huyền Cơ Phong, các tu sĩ đến quan lễ đã tề tựu đông đủ, đang đợi Phương Thốn Tâm giá lâm.


Một điển lễ quan trọng như vậy, theo lẽ thường nàng phải đến thiên điện chuẩn bị từ sớm, nhưng giờ đây thiên điện không một bóng người, chỉ còn lại đám đệ tử Lôi Hi Tông đang sốt ruột xoay như chong chóng.


“Nàng ta vẫn chưa đến sao?” Một người rảo bước từ ngoài cửa đi vào, chính là Sơn chủ Trọng Lê đang vận y phục lộng lẫy.


Điển lễ hôm nay do nàng chủ trì, nàng đã đến đại điện từ sớm để tiếp đãi mọi người.


“Vẫn chưa ạ.” Đệ tử còn chưa kịp hành lễ đã vội bẩm báo.


Trọng Lê nhíu chặt mày liễu, còn đang không biết Phương Thốn Tâm lại giở trò gì, thì nhận được một tin truyền âm.


“Sư tỷ, Phương Thốn Tâm chạy rồi, người ở lại Huyền Cơ Các là thế thân của nàng ta.” Giọng nói lạnh lẽo của Tiêu Tây Lâm vang lên từ trong ngọc truyền âm.


Trọng Lê hỏi: “Vậy còn Diệp Huyền Tuyết?”


“Cũng mất tích cùng nhau rồi, cũng dùng thế thân.” Giọng Tiêu Tây Lâm lại vang lên, ngay khi phát hiện Phương Thốn Tâm mất tích, nàng ta đã đi tìm Diệp Huyền Tuyết ngay.


Trọng Lê nghiến răng nghiến lợi: “Phương Thốn Tâm!”


Nàng ta đã chơi xỏ tất cả bọn họ.


“Sơn chủ…” Đệ tử ở thiên điện bỗng nhiên lên tiếng, dè dặt nói, “Nhận được tin tức từ tông môn, Tông chủ và sư huynh Bàng Quân Đức… xuất hiện dưới gốc Trường Yến Thần Thụ của Lôi Hi Tông.”


Cái gì?!


Trọng Lê kinh hãi.


Bàng Quân Đức đang đứng ở cửa thiên điện nghe thấy tên mình thì giật nảy mình, lập tức lên tiếng: “Ta theo nàng ta về tông môn bao giờ? Đó không phải là ta!”


Trọng Lê đã hiểu ra, đó chắc chắn là do Diệp Huyền Tuyết giả dạng.


“Sư tỷ, hiện giờ phải làm sao đây?” Giọng Tiêu Tây Lâm lại vang lên.


“Khoan hãy lo bên đó, trấn an người trên điện trước đã.” Trọng Lê lạnh lùng nói, “Chỉ là một cái nghi thức mà thôi, có phải chân thân của nàng ta hay không không quan trọng. Nàng ta dùng được thế thân, chúng ta cũng có thể!”


Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi Truyện Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi Story Chương 163: Nơi nào cũng có
10.0/10 từ 29 lượt.
loading...