Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi

Chương 144: Bùi Quân Nhạc


Một vầng trăng khuyết tựa nét mày ngài lướt đi giữa những ngọn cây. Đêm trên núi lạnh lẽo, cỏ cây kết sương, ý lạnh tiêu điều thấu xương, gió lạnh rít gào, hất tung tà áo bay phần phật tựa như…


Các đệ tử Ngũ tông đều đã trở về, tụm năm tụm ba kết bạn về phòng. Bên ngoài Tụ Lộc Uyển rất nhanh đã trở nên vắng vẻ, chỉ còn lại một bóng người lẻ loi dưới chân bia đá phía xa, cái bóng to lớn của tấm bia đá càng làm tôn lên vóc dáng gầy gò của hắn thêm phần đơn bạc. Hắn đứng giữa cơn gió rét căm căm, chờ đợi một cuộc gặp gỡ không hẹn mà đến.


Chăm chú nhìn những đệ tử kia như thú non về tổ, nhưng người mà Tạ Tu Ly muốn đợi lại mãi chẳng thấy đâu. Hắn dần trở nên bực dọc, trong máu trào dâng một luồng lệ khí khó tả, thầm đoán xem đêm nay liệu Phương Thốn Tâm có phải lại đến Thái Thương Lâm hay không?


Việc điều tra ở thành Nguyên Lai và tông môn Thái Vi đều đã có manh mối mới, hai phần hồ sơ được gửi đến tay hắn càng chứng thực suy đoán trong lòng, chỉ là vẫn còn thiếu bằng chứng trực tiếp nhất. Lẽ ra hắn nên giao toàn bộ những thứ này cho Phương Thốn Tâm, nhưng giờ đây, nói hay không nói, tất cả chỉ nằm trong một ý niệm của hắn.


Trong lúc tâm phiền ý loạn, hắn chợt thấy từ bầu trời xa xăm có một bóng hình quen thuộc bay xuống.


“Tạ Tu Ly?”


Phương Thốn Tâm nhìn bóng người đang lao về phía mình từ dưới bóng bia đá, lòng đề phòng giảm đi đôi chút.


Kể từ lần nói lời tuyệt tình bên ngoài Thái Thương Lâm, Tạ Tu Ly đã rất lâu không xuất hiện trước mặt nàng. Hôm nay gặp lại, vẻ u sầu giữa hai đầu lông mày hắn dường như lại nặng thêm vài phần.


Con người Tạ Tu Ly, từ thuở còn ở thành Mặc Thạch tâm tư vốn đã tinh tế, sau khi trở thành gia chủ Tạ gia lại càng thêm nặng lòng suy tư. Hắn học không được cách buông bỏ, chỉ có thể lặp đi lặp lại, dằn vặt suy xét mãi trong đáy lòng.


Thời gian chẳng thể làm vơi đi nỗi đau, chỉ khiến tâm tư hắn ngày một nặng nề, trừ phi hắn có thể hoàn toàn quên lãng.


Cảm nhận được sự lạnh nhạt của nàng, nhiệt huyết trong đáy mắt Tạ Tu Ly như bị dội gáo nước lạnh, hắn cẩn trọng đứng lại trước mặt nàng, mở lời: “Ta… đến để từ biệt nàng.”


“Ngươi định về Thái Vi hay Nguyên Lai?” Thấy vẻ mặt ấy của hắn, Phương Thốn Tâm chợt cảm thấy thái độ tối nay của mình có phần quá đáng, ánh mắt cũng dịu xuống.


Có lẽ do mối liên hệ với Diệp Huyền Tuyết vừa đột ngột bị gián đoạn khiến dây thần kinh của nàng căng thẳng, nhìn đâu cũng thấy ý vị đề phòng.


“Thái Vi.” Tạ Tu Ly đáp, “Ta chỉ đi theo sư phụ đến đây để mở mang tầm mắt, đã ở lại Huyền Cơ Các nhiều ngày rồi, cũng đến lúc phải về.”


Phương Thốn Tâm khẽ gật đầu, vẻ mặt không đổi, chỉ nói: “Thái Vi thích hợp với ngươi, trở về nhớ bảo trọng.”


“Nàng cũng vậy.” Tạ Tu Ly nặn ra một nụ cười, “Ta… Ta…”


Hắn lắp bắp hai chữ “Ta” mà mãi không nói được đoạn sau, nhưng lại thấy sắc mặt Phương Thốn Tâm cách đó ba bước chân bỗng nhiên biến đổi kịch liệt.


Một cơn đau thấu tim đột ngột dâng lên trong lồng ngực, tim đập nhanh như trống dồn, khiến Phương Thốn Tâm bất giác ôm chặt vạt áo, người hơi gập xuống, mày nhíu chặt. Đồng Tâm Khế phát tác rồi.


Đồng Tâm Khế này đã kết hơn trăm năm, nhưng tín hiệu cảm ứng mãnh liệt nhường này, ngoại trừ lần phát tác khi khế ước biến mất vào bốn năm trước, nàng chưa từng cảm nhận lại lần nào.


“Nàng sao vậy?” Tạ Tu Ly sải một bước vượt qua khoảng cách giữa hai người, lao đến bên cạnh đỡ lấy nàng.


Giống hệt bốn năm trước, cơn đau thấu tim ấy trong nháy mắt thì bình ổn, kéo theo sau đó là sự trống rỗng vô tận, Đồng Tâm Khế lại một lần nữa biến mất. Ánh mắt nàng thất thần trong giây lát, ngón tay siết chặt lấy bàn tay Tạ Tu Ly.


Diệp Huyền Tuyết xảy ra chuyện rồi.


“Ta không sao.” Phương Thốn Tâm thẳng người dậy, rất nhanh buông tay mình ra, hít sâu một hơi, cố gắng bình ổn cảm xúc đang cuộn trào, “Đêm đã khuya rồi, ngươi mau về đi.”



“Nhìn nàng không giống như không có chuyện gì, ở Thái Vi có rất nhiều y tu, hay là mời họ khám cho nàng xem sao.” Tạ Tu Ly thấy vẻ mặt nàng bất ổn, vội vàng nói.


“Đã bảo là ta không sao, ngươi mau rời khỏi đây đi.” Giọng điệu Phương Thốn Tâm đã trở nên nghiêm nghị, nàng vừa nói vừa vươn tay, giống như trước kia, âm thầm đẩy Tạ Tu Ly ra sau lưng mình che chở, còn nàng thì nhìn thẳng về phía trước.


Gió lạnh đưa tới sự thay đổi hơi thở vi diệu, phản ứng bản năng đối với nguy hiểm được tôi luyện qua bao chiến trường giúp nàng ngửi thấy sát khí đáng sợ đang bất ngờ ập đến từ bốn phía. Trong màn đêm đen đặc, một đôi mắt khát máu đang khóa chặt lấy nàng.


Ngay sau đó là sự biến đổi của không gian bên ngoài Tụ Lộc Uyển.


Kết giới không gian khổng lồ đang ngưng tụ, nơi này sắp bị cắt rời thành một chiến trường biệt lập với thế giới bên ngoài.


“Nhưng mà…” Tạ Tu Ly còn muốn nói gì đó.


“Mau đi đi!”


Phương Thốn Tâm chỉ bỏ lại ba chữ, sau đó phi thân bay lên, lao thẳng về phía bóng người vừa xuất hiện ngay trước mặt nàng.


Diệp Huyền Tuyết bước ra từ trong bóng tối, khuôn mặt hơi cúi xuống, cả ánh mắt cùng thần tình đều ẩn giấu trong màn đêm, chỉ có y phục trắng tuyết chẳng vương chút bụi trần, vẫn siêu phàm thoát tục như xưa.


Tạ Tu Ly không kịp nói thêm nửa lời đã thấy Phương Thốn Tâm lao về phía Diệp Huyền Tuyết, rồi cả hai cùng biến mất ngay trước mắt hắn.


Ngay cả cơ hội để nói thêm nửa câu, nàng cũng không để lại cho hắn.


Kết giới không gian xung quanh rất nhanh bao bọc lấy nàng hoàn toàn, chỉ cần nàng chậm nửa bước, e là ngay cả Tạ Tu Ly cũng sẽ bị cuốn vào kết giới theo nàng. Kéo theo đó là màn đêm đen đặc che khuất bầu trời, tựa như đất bùn cuộn trào, cô lập nàng và Diệp Huyền Tuyết trong một không gian hoàn toàn khép kín.


Không, đây không phải là kết giới.


Đây là thứ còn đáng sợ hơn cả kết giới, là “lĩnh vực” tu vi bắt nguồn từ cường tu hoặc dị thú hùng mạnh.


Hơi thở hung hãn tà ác tràn ngập không gian chật hẹp này. Người đối diện chỉ lẳng lặng đứng đó, nhưng d*c v*ng giết chóc và cắn nuốt tỏa ra từ trên người hắn đã hoàn toàn rũ bỏ những cảm xúc bình thường của con người, khóa chặt lấy Phương Thốn Tâm.


Nàng đã trở thành con mồi của đối phương.


Đến Cửu Hoàn đã năm năm, chỉ có khoảnh khắc này Phương Thốn Tâm mới cảm nhận được mối đe dọa của cái chết một cách chân thực nhất.


Ánh sáng trên người nàng chợt bùng lên, Khiên Huyền Vũ phòng ngự bên trong cơ thể con rối lập tức được kích hoạt không chút do dự. Tay phải nàng siết chặt, Lôi Cốt Kiếm đã nằm gọn trong lòng bàn tay, tia điện tím quấn quanh mũi kiếm tuôn trào tiên uy cuồn cuộn.


Áo trắng của kẻ đối diện khẽ lay động, bóng người hắn trong nháy mắt biến mất trước mắt nàng, hơi thở của hắn cũng hòa vào sự tà ác quỷ dị đang cuộn trào bốn phía, hoàn toàn không thể nắm bắt.


Phương Thốn Tâm vọt lên giữa không trung, Lôi Cốt Kiếm vung lên vẽ một đường tròn quanh người, vô số tia điện màu tím nhạt lấy nàng làm tâm giáng xuống, tạo thành một vòng Tử Lôi. Tiếng xèo xèo chói tai vang lên, thần uy của sấm sét mang theo sức mạnh hủy diệt rợn người, cố gắng xua tan bóng tối nơi đây. Thế nhưng, một bóng người lại xông thẳng vào trong vòng sấm sét, hiện ra ngay sau lưng Phương Thốn Tâm, tay hóa thành băng đao đâm thẳng vào hậu tâm nàng.


Phương Thốn Tâm cảm nhận được sống lưng lạnh toát, nhưng vẫn chậm một nhịp, chỉ kịp miễn cưỡng tránh được sát chiêu hiểm độc, lưỡi băng đao của hắn sượt qua cánh tay phải nàng.


Chỉ một đòn, khiên Huyền Vũ vỡ tan.


Phương Thốn Tâm xoay người, bay ngược ra khỏi vòng sấm sét, vung cao Lôi Cốt Kiếm.


Lôi điện màu tím trong khoảnh khắc thu lại thành một luồng điện lớn, giáng thẳng xuống đầu Diệp Huyền Tuyết. Trên áo trắng của Diệp Huyền Tuyết đã xuất hiện vết cháy đen do sét đánh, vết thương da thịt toác ra sâu tới tận xương, nhưng hắn dường như không biết đau đớn, vẻ mặt chẳng hề thay đổi. Ánh chớp chiếu rọi rõ khuôn mặt hắn, đôi mắt vốn trong veo nay đã không còn đồng tử, chỉ còn lại một mảng u ám đục ngầu. Toàn thân hắn chấn động, kết sương thành khiên chắn đỡ lấy sấm sét đang giáng xuống, còn bản thân thì hóa thành một bóng ma trắng toát.



Tử lôi đánh tan màn sương tuyết, phát ra tiếng nổ đinh tai nhức óc. Diệp Huyền Tuyết cũng bất thình lình xuất hiện sau lưng Phương Thốn Tâm, tay phải hóa thành kiếm băng đâm xuyên vai trái nàng, tay trái điều khiển vô số lưỡi dao băng bao vây lấy Phương Thốn Tâm, tựa như một cối xay thịt khổng lồ, muốn nghiền nát nàng thành trăm mảnh.


Tốc độ thật nhanh, sức mạnh thật kinh người.


Chỉ sau hai chiêu sát thủ, Phương Thốn Tâm trong thân xác con rối phân thân đã nhận ra sự chênh lệch thực lực quá lớn giữa hai người, đối mặt với dị thú mạnh nhất Thiên Liệt chiến trường, nàng chẳng có mảy may cơ hội chiến thắng nào.


Cho dù con dị thú này vẫn chưa phải là bản thể hoàn chỉnh.


Bên trong lĩnh vực, pháp bảo truyền tống và truyền âm đều vô hiệu, nàng cũng chẳng thể nào trốn thoát.


Phương Thốn Tâm nén cơn đau kịch liệt khi kiếm xuyên qua vai trái, nâng tay trái nhắm thẳng mặt Diệp Huyền Tuyết b*n r* hai mũi tên Hỏa Linh. Trong giây lát, ánh lửa nhuộm đỏ khuôn mặt trắng bệch không chút máu của hắn. Nhân lúc hắn lùi lại, nàng vung ngang kiếm quét qua, điện quang nóng rực kết thành lưới lập tức đánh tan những lưỡi dao băng quanh người.


Giữa luồng ánh sáng chói lòa đan xen, vô số xúc tu đen kịt bất ngờ phóng ra, quấn lấy Phương Thốn Tâm. Đầu xúc tu khi lao đến trước mặt nàng thì bung nở, để lộ những chiếc răng nhọn dày đặc cùng giác hút đầy nọc độc. Phương Thốn Tâm lùi nhanh mười bước, vung kiếm chém xuống. Nơi điện quang lướt qua, xúc tu bị chém đứt lìa, nhưng khi rơi xuống đất lại hòa vào bóng tối, ngay sau đó từ bóng tối bốn phía lại càng có thêm nhiều xúc tu ùa tới.


Ánh sáng chói mắt tan đi, Diệp Huyền Tuyết đã bay lên giữa không trung, từ sau lưng phóng ra vô số xúc tu kết nối với bóng tối xung quanh, từ trên cao nhìn xuống con mồi của mình.


Giữa màn đêm đen kịt bao trùm trời đất, bạch y trên người hắn càng thêm nổi bật, khiến hắn trông như một con rối đang bị điều khiển.


Không, có lẽ sự tồn tại của hắn, vốn dĩ chỉ là một con rối.


Phương Thốn Tâm chém đứt những xúc tu đang áp sát, nhưng lại chẳng thể chém hết đám xúc tu có mặt ở khắp mọi nơi, còn Diệp Huyền Tuyết giữa không trung lại đột ngột biến mất hòa vào bóng tối đang cuộn trào bốn phía.


Khi bóng trắng xuất hiện lần nữa thì đã ở ngay bên cạnh Phương Thốn Tâm, hắn treo ngược thân mình lao xuống, đôi tay hóa ra đầy trời băng đao, một lần nữa bao trùm lấy nàng.


“Ưm.”


Băng đao cắm ngập vào lưng Phương Thốn Tâm, nàng ho ra một ngụm máu, trở tay vung kiếm, tử lôi giáng xuống chặn lại băng đao, tay trái bắn liên tiếp năm mũi tên linh khí.


Diệp Huyền Tuyết không hề né tránh, tay hắn giấu sau màn băng đao hóa thành xúc tu như con trăn khổng lồ quấn chặt lấy thân thể nàng, mặc kệ những mũi tên linh khí tựa như gãi ngứa kia găm vào xúc tu đang vươn ra của mình.


Trong nháy mắt, Phương Thốn Tâm cảm nhận được một luồng sức mạnh kinh hoàng như muốn nghiền nát xương cốt nàng thành bột mịn, mà với sức lực của nàng lại chẳng thể nào chống lại được.


“Keng” một tiếng, Lôi Cốt Kiếm rơi xuống đất, cánh tay nàng không còn chút sức lực nào để cầm kiếm nữa.


Xúc tu quấn lấy nàng, đưa nàng đến trước mặt kẻ đang treo ngược kia.


Hai người một trên một dưới, bốn mắt nhìn nhau, khung cảnh quỷ dị tựa như chốn địa ngục.


Nếu kịp thời cắt đứt liên kết thần thức với phân thân này, bản tôn của nàng sẽ không chịu ảnh hưởng quá lớn, thế nhưng…


Phương Thốn Tâm liếc nhìn Diệp Huyền Tuyết đang trong trạng thái quỷ dị tột cùng, trong lòng dâng lên chút do dự, cảm giác ngạt thở khiến mắt nàng tối sầm, thân thể như sắp bị hắn siết đứt.


Đi hay ở?


Nàng cắn môi, mặc cho máu tươi rỉ ra từ khóe môi, nhanh chóng đưa ra quyết định.


Thế nhưng đúng vào khoảnh khắc này, sức lực của xúc tu dường như nhẹ đi một chút, Phương Thốn Tâm bất chợt mở bừng mắt, nghiến chặt răng dùng hết toàn lực chống lại xúc tu đang quấn trên người mình.



Lôi Cốt Kiếm rung lên một tiếng “ong”, từ dưới đất bay vút lên, chém thẳng vào xúc tu đang quấn lấy nàng.


Xúc tu theo tiếng chém đứt lìa, Phương Thốn Tâm rơi xuống đất, nhưng Diệp Huyền Tuyết vẫn không buông tha nàng. Bóng hắn lóe lên, áp sát ngay trước mặt, từ chỗ cổ tay bị đứt mọc ra đôi tay mới, mạnh mẽ bóp chặt cổ nàng. Phương Thốn Tâm cũng không né tránh nữa, dường như đã liệu trước đòn tấn công này. Ngay khoảnh khắc bị hắn bóp cổ, nàng hung hăng đâm mạnh mũi băng trùy cuối cùng đã nắm chặt trong tay trái vào ngực hắn.


Sau khi biết mình không thể chiến thắng Hung Nhưỡng, nàng đã thay đổi chiến thuật. Ba mũi băng luyện từ Vạn Niên Huyền Băng của Vô Lượng Hải, hai mũi trước đã được nàng thay thế cho linh tiễn, lặng lẽ đưa vào cơ thể hắn, đổi lấy khoảnh khắc buông lỏng sức mạnh cường hãn của đối phương. Còn mũi cuối cùng này… hy vọng sẽ có tác dụng.


Máu tươi lập tức phun trào, động tác của Diệp Huyền Tuyết cũng theo đó mà đình trệ, giống như bị đóng băng.


Phương Thốn Tâm khó khăn gỡ ngón tay hắn ra, thoát khỏi lòng bàn tay hắn. Nàng đứng trước mặt, th* d*c hai hơi để trấn áp cơn đau đang cuộn trào trong lục phủ ngũ tạng, quệt mạnh vệt máu bên khóe môi, hung thần ác sát gào lên với Diệp Huyền Tuyết.


“Bùi Quân Nhạc, còn không mau tỉnh lại?”


“Trận chiến Thanh Hư chưa dứt, muốn giết ta thì đường đường chính chính mà tới!”


Âm thanh mang theo lực lượng nguyên thần xông vào thức hải, hóa thành một mũi tên sắc nhọn, xuyên thẳng vào hồn thần.


Giữa những vết nứt trên phong ấn vốn đã rạn vỡ bừng lên kim quang, nguyên thần bị giam cầm trong thân xác này chợt chấn động mạnh, lớp kén tằm trói buộc bùng lên ngọn lửa.


Từng sợi, từng sợi cấm cố nguyên thần dưới ngọn lửa này cùng với phong ấn đều hóa thành tro bụi.


Hắn nhớ ra rồi, hắn là Bùi Quân Nhạc.


Thế gian này, chưa từng có Diệp Huyền Tuyết.


Đôi mắt vốn đầy vẻ u ám bỗng chốc khôi phục sự thanh minh, nhưng thứ ánh lên trong đồng tử xinh đẹp trong veo kia, lại chẳng còn là vẻ sạch sẽ tựa tuyết trắng nữa.


Hắn vươn tay ôm lấy Phương Thốn Tâm đã kiệt sức rã rời, rũ mắt nhìn kẻ thù đã lâu không gặp, ánh mắt mờ ảo khó phân.


Chẳng nhìn ra hận, cũng chẳng thấy được yêu.


Chỉ một ánh mắt, Phương Thốn Tâm nhận ra ngay.


“Nàng phát hiện từ bao giờ?” Hắn hỏi Phương Thốn Tâm.


Phương Thốn Tâm nhếch môi cười, khóe môi và gò má còn vương vệt máu khô bị lau nhòe, trên má là vết xước đang rỉ máu, nhưng đôi mắt lại sáng rực lạ thường.


“Từ khi ngươi dùng thân xác con rối, mượn linh thức nguyên thần của ta đi tới chiến trường Thiên Liệt, cùng ngươi xem xét ảo cảnh do dị thú bày ra.” Giọng nàng không lớn, lộ rõ vẻ mệt mỏi, “Ảo cảnh… hoặc là cảnh tượng do đối thủ thêu dệt, hoặc là ký ức của người bị vây hãm hóa thành, Diệp Huyền Tuyết sao có thể nhìn thấy ảo cảnh của Thiên Di Môn?”


Diệp Huyền Tuyết khi ấy vẫn còn ngây ngô, muốn thông qua ảo cảnh đó để tìm hiểu mối liên hệ kỳ lạ giữa hai người, nào ngờ lại trở thành sơ hở lớn nhất.


Hắn im lặng.


Hóa ra nàng đã phát hiện từ sớm đến vậy, mà lại chẳng hề để lộ nửa phần.


“Được rồi, khoan hãy ôn chuyện cũ.” Phương Thốn Tâm lại nói, “Ta hỏi ngươi, ngươi có thể áp chế dị thú trong cơ thể mình không? Ta cũng không muốn biến thành thức ăn của nó.”


Hắn giơ tay thử một chút.



Xúc tu cuộn trào bốn phía trong nháy mắt đều tan biến vào bóng tối.


“Tạm thời thì được.” Hắn đáp.


“Tạm thời?” Phương Thốn Tâm nheo mắt, cân nhắc xem hay là cứ đâm chết hắn một đao cho xong.


“Hẳn là được.” Hắn dường như nhìn thấu suy nghĩ của nàng, lập tức đổi lời.


“Vậy chúng ta…” Nàng thăm dò.


“Trước tiên ứng phó tình hình trước mắt đã.” Ánh mắt hắn sáng rực, vẻ mặt ngưng trọng.


“Ngươi có nhìn thấy người đó không?” Nàng truy hỏi mấu chốt quan trọng nhất.


Hắn lắc đầu: “Không, hắn chưa bao giờ hiện thân trực diện trước mặt ta. Kẻ này tính tình đa nghi, cho dù ra lệnh cho ta giết nàng, cũng bắt ta phải mang xác nàng về để hắn xác nhận rồi mới cho Hung Nhưỡng ăn.”


“Thế thì tốt quá.” Phương Thốn Tâm đảo mắt, nảy ra kế sách, “Ngươi cứ mang ‘thi thể’ của ta về đi, chúng ta cùng đi gặp kẻ này xem sao.”


Chúng ta?


Hắn liếc nhìn nàng một cái.


Đã bao lâu rồi không nghe thấy từ này? Lại bao lâu rồi không nhìn thấy ánh mắt này của nàng?


Hắn đã nhớ không rõ nữa rồi.


Quá khứ hợp lực diệt hung thú rèn luyện vẫn còn rõ mồn một trước mắt, bọn họ sinh tử có nhau, vốn nên là đôi thần tiên quyến lữ bao người ngưỡng mộ, nhưng nay lại cách trở thiên kiếp, không chết không ngừng.


“Tu vi hắn rất cao, dựa vào thực lực hiện tại của nàng thì chẳng có chút phần thắng nào, mà ta cũng không chắc liệu mình có còn bị hắn khống chế nữa hay không.” Hắn nói thẳng.


“Chuyện nguy hiểm ta làm còn ít sao?” Phương Thốn Tâm nhìn thẳng vào mắt hắn, lộ ra ánh mắt hưng phấn quen thuộc, “Ta bây giờ chỉ muốn lột da hắn, xem thử hắn rốt cuộc là ai, hơn nữa đêm nay chính là cơ hội tốt nhất.”


Phía Trác Thanh Nhượng đêm nay sẽ hành động, cứ để nàng mượn gió đông một chuyến vậy.


“Được, vậy nàng tự mình cẩn thận.” Hắn không còn dị nghị gì nữa.


Phương Thốn Tâm gật đầu, nhắm mắt lại, thân người mềm nhũn ngã xuống, được hắn bế ngang lên, đóng giả làm một cái xác.


Lát sau, cái xác “vùng dậy” mở miệng: “Xưng hô thế nào đây?”


“Diệp Huyền Tuyết.” Hắn trả lời không chút do dự.


Trước khi tất cả chuyện này kết thúc, hắn vẫn sẽ là Diệp Huyền Tuyết.


Bởi vì, cái tên Bùi Quân Nhạc đại diện cho một cuộc chém giết không thể trốn tránh giữa hắn và nàng.


Thời cơ chưa tới.


***


Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi Truyện Tấc Lòng - Lạc Nhật Tường Vi Story Chương 144: Bùi Quân Nhạc
10.0/10 từ 29 lượt.
loading...